Chương 71: Buổi sáng của Margaret
Quỷ Bí Địa Hải · 1048596 · 107 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
1-100
"Phải rồi, không nghĩ đến những chuyện không vui đó nữa. Nào, con ăn tiếp đi, mẹ ngồi ăn cùng con."
Margaret mỉm cười ngọt ngào rồi tiếp tục thưởng thức bữa sáng. Ăn được vài miếng, cô chợt dừng lại hỏi: "Mẹ ơi, thế còn cha đâu ạ?"
"Cha con cùng anh trai con đang xử lý một số công việc trên đảo, lát nữa họ sẽ qua."
"Sớm thế này đã phải làm việc rồi sao? Để con đi gọi họ." Margaret lấy khăn ăn lau miệng. Bất chấp lời can ngăn của mẹ, cô nhanh nhảu chạy vụt về phía văn phòng của Thống đốc đảo Hà Phương.
Băng qua dãy hành lang treo những chiếc đèn pha lê lấp lánh, Margaret bước vào khuôn viên vườn hoa của dinh thự. Phòng làm việc của cha cô nằm ở phía bên kia khu vườn. Những loài hoa có thể sinh trưởng dưới lòng đất sâu thẳm vô cùng hiếm hoi, nhưng tại nơi này, đủ loại danh hoa đắt giá vẫn đang đua nhau khoe sắc rực rỡ. Hít căng lồng ngực hương hoa thanh mát dịu lòng, tâm trạng Margaret bỗng chốc phấn chấn lên rất nhiều.
Khi bước đến rìa khu vườn, ánh sáng lung linh hắt ra từ bên ngoài hàng rào bảo vệ lập tức thu hút sự chú ý của cô.
Dinh thự Thống đốc được xây dựng trên đỉnh núi cao nhất ngay trung tâm đảo. Từ đây nhìn xuống, toàn bộ ánh đèn từ nhà dân đều thu trọn vào tầm mắt. Là hòn đảo lớn thứ ba tại Địa Hải, Hà Phương sở hữu diện tích vô cùng rộng lớn, tương đương một nửa lục địa trên bề mặt. Margaret cố sức phóng tầm mắt ra xa, mới có thể lờ mờ nhìn thấy những đốm lửa bập bùng từ khu vực bến cảng ở đường chân trời.
"Hòn đảo của cha cũng có bến cảng. Biết đâu mình có thể gửi điện tín mời ngài Charles tới đây, như vậy mình sẽ có cơ hội gặp lại anh ấy."
Nghĩ đến chàng thanh niên có đôi mắt đen sâu thẳm, đôi má Margaret chợt ửng hồng. Quãng thời gian ở cạnh anh trước đây chẳng mấy êm đềm. Charles thà dành cả ngày để thảo luận với chú chuột biết nói kia về đủ loại súng pháo trên tàu, chứ chẳng thèm ngó ngàng đến cô lấy một lần. Thỉnh thoảng anh gọi cô đến cũng chỉ để nhờ thoa thuốc. Nghĩ đến chuyện đó, cô vẫn thấy ấm ức. Cô đường đường là con gái Thống đốc, vậy mà anh lại thản nhiên sai bảo cô như người hầu.
Nhưng chẳng hiểu sao, suốt thời gian qua, hình bóng của anh cứ luẩn quẩn mãi trong tâm trí cô. Tựa cằm lên thành lan can, Margaret khẽ thở dài, đưa mắt nhìn về khoảng không vô định trước mặt. Không biết đang nghĩ ngợi điều gì mà gương mặt cô lúc thì rạng rỡ nụ cười, lúc lại thoáng nét u buồn.
Mười phút sau, một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi, diện bộ âu phục chỉn chu, bước tới phía sau cô. Ông khẽ cúi người kính cẩn: "Thưa tiểu thư, đứng ở đây hơi nguy hiểm, xin cô hãy cẩn thận."
Margaret giật mình, hoảng hốt quay lại thì nhận ra đó là quản gia của dinh thự. Cô ngượng ngùng lè lưỡi: "Cháu xin lỗi, ông York. Cháu hơi thẫn thờ một chút."
"Tiểu thư đang ngắm hoa sao? Nhưng cô đừng nán lại đây quá lâu nhé, sáng nay cô vẫn còn giờ học nghi thức đấy."
Sực nhớ ra mục đích ban đầu, Margaret luống cuống túm lấy tà váy, vội vã chạy phắt ra khỏi vườn hoa: "Chết rồi! Cháu phải đi gọi cha dùng bữa sáng đây!"
Khi Margaret chạy tới trước cửa phòng làm việc của Thống đốc, hai hàng lính gác bồng súng đang đứng nghiêm trang ở hai bên lối vào. Cô khẽ hít sâu để ổn định lại hơi thở dồn dập, vừa giơ tay định gõ cửa thì bên trong bỗng vang lên một tiếng động lớn dội ra cùng tiếng quát tháo dữ dội:
"Lũ ăn hại! Một lũ vô dụng! Ngươi làm ăn cái kiểu gì thế hả?! Không làm được thì cút xéo ngay cho ta!"
Nghe thấy tiếng gầm thét giận dữ của cha, Margaret e ngại rụt tay lại. Cô tự hỏi: "Cha có chuyện gì mà nổi trận lôi đình thế nhỉ?"
Sau một thoáng lưỡng lự, cô tò mò ghé sát tai vào khe cửa để nghe ngóng. Hai tên lính gác đứng bên cạnh vẫn giữ nguyên tư thế nghiêm trang như tượng gỗ, hoàn toàn phớt lờ hành động của cô chủ nhỏ.
"Ngươi đường đường là Cục trưởng Cảnh sát của cả đảo Hà Phương này! Vậy mà bây giờ lại dám báo cáo với ta là không tìm thấy một người sống sờ sờ hay sao?! Ta nhắc cho ngươi nhớ, nó là cháu trai ruột của Bộ trưởng Tài chính Pete! Chứ không phải lũ rác rưởi ngoài bến cảng kia đâu!"
Tiếng gầm rống của Daniel lớn đến mức làm tai Margaret tê rần qua lớp cửa gỗ dày.
"Thưa Thống đốc, tôi đã thử mọi cách rồi. Thậm chí tôi còn tìm đến cả lũ điên ở Giáo phái Fhtagn để nhờ vả, nhưng vẫn hoàn toàn không có chút manh mối nào. Cậu ta cứ như thể đã bốc hơi khỏi thế gian này vậy."
"Ta không muốn nghe bất kỳ lời ngụy biện nào hết! Gia đình ta sống trên hòn đảo này, ta không cho phép bất kỳ mối đe dọa nào tồn tại quanh họ! Ba ngày! Ta cho ngươi đúng ba ngày để dẹp yên rắc rối này. Nếu con gái ta gặp phải bất kỳ mệnh hệ nào nữa, ta sẽ bóp nát đầu ngươi! Giờ thì cút ngay!"
Cánh cửa gỗ dày sực đột ngột mở toang, một người đàn ông trung niên hói đầu, mồ hôi nhễ nhại, hớt hải lao ra ngoài. Vừa nhìn thấy Margaret đang đứng nép bên cửa, ông ta vội vã cúi chào một cách kính cẩn rồi lật đật tháo lui.
Margaret rón rén bước vào trong phòng, nhìn Daniel đang đứng sau chiếc bàn làm việc khổng lồ, khẽ hỏi: "Cha ơi, có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra sao ạ?"
Thấy con gái bước vào, cơn giận dữ trên mặt Daniel lập tức tan biến. Ông mỉm cười dịu dàng: "Không có gì đâu con, chỉ là vài chuyện vặt vãnh thôi. Viên ngọc quý của ta tìm cha có việc gì thế?"
"Mẹ bảo con sang gọi cha và anh đi dùng bữa sáng ạ." Margaret vừa nói vừa tò mò tiến lại gần chiếc bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ.
Ngay lập tức, vài bức ảnh rải rác trên bàn lọt vào mắt cô. Trong số đó, bức hình chụp một người phụ nữ vô cùng quyến rũ đã thu hút sự chú ý của Margaret. Cô chăm chú nhìn vào bức ảnh không phải vì điều gì khác, mà bởi người phụ nữ đó sở hữu đôi mắt đen tuyền hệt như ngài Charles.
"Cha ơi, người phụ nữ trong ảnh là ai thế ạ? Đẹp quá." Margaret tò mò cầm bức ảnh lên xem.
"Đó là cô vợ mới cưới của gã vừa mới chết đấy. Thật đáng tiếc, cưới được cô vợ nóng bỏng thế này mà chưa kịp chung chăn gối đêm nào đã phải xuống mồ rồi."
Một chàng trai có gương mặt mang nhiều nét tương đồng với Daniel bước tới từ phía sau, thản nhiên giật lấy bức ảnh trên tay em gái.
Daniel trừng mắt nhìn con trai: "Nói năng trước mặt em gái con như thế mà nghe được à?"
Jack chỉ nhún vai, tỏ vẻ chẳng hề e sợ người cha quyền lực của mình: "Gã đó chết rồi, một nửa gia sản của gã giờ đương nhiên thuộc về cô góa phụ xinh đẹp này."
"Mọi chuyện không đơn giản thế đâu. Pete là một lão già vắt cổ chày ra nước, lão sẽ không đời nào để một người đàn bà từ đảo khác tới dễ dàng nẫng tay trên tài sản của gia đình mình." Daniel lắc đầu.
"Nhưng cha ơi, Luật hôn nhân vốn do chính tổ tiên sáng lập gia tộc chúng ta tự tay ký ban hành mà."
"Luật đó chỉ áp dụng cho lũ thường dân thôi! Đối với Pete, việc khiến một người biến mất không dấu vết chẳng có gì khó khăn cả."
"Ha, câu này nghe chẳng giống lời phát ngôn của một nhà cầm quyền cai quản hòn đảo chút nào."
"Dù nghe có lọt tai hay không thì thực tế tàn khốc vẫn luôn là như vậy."
Margaret ngơ ngác nhìn cha và anh trai tranh luận, hoàn toàn không hiểu họ đang nói về chuyện gì.
Nhìn thấy vẻ bối rối của con gái, Daniel âu yếm xoa đầu cô: "Con cứ quay lại bàn ăn trước đi, cha nói chuyện với Jack một lát rồi sẽ qua ngay."
"Dạ, hai người nhanh lên nhé." Margaret ngoan ngoãn gật đầu rồi quay người bước ra ngoài.
Chờ bóng dáng con gái hoàn toàn khuất sau cánh cửa, sắc mặt Daniel lập tức tối sầm lại. Ông quay sang hỏi con trai với giọng lạnh tanh: "Thế nào rồi? Đã tìm ra chúng chưa?"
"Tìm ra rồi ạ. Đó là một băng hải tặc lẩn khuất quanh khu vực xoáy nước Thiên Đường, chuyên cướp bóc tàu đánh cá và tàu chở hàng. Bọn chúng chính là lũ bắt cóc Margaret."
"Tốt lắm. Hãy phái một chiến hạm lớp Royal Giant tới đó. Tiêu diệt không chừa một mống! Phải bắt lũ dám đụng đến đảo Hà Phương chịu hình phạt thích đáng!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn