Chương 43: Thuyền gỗ
Quỷ Bí Địa Hải · 1048596 · 107 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
1-100 Một tháng trôi qua thật nhanh, ngày ra khơi cuối cùng cũng tới. Ống khói của tàu Narwhal lại tiếp tục cuồn cuộn nhả khói đen, Charles dẫn theo những thuyền viên mới chiêu mộ bước lên boong tàu.
"Bandage, anh đi phân bổ ca trực cho các thuyền viên mới đi." Charles bảo gã thuyền phó đứng bên cạnh. Gã thuyền phó lầm lì gật đầu, bước đi với cái chân mới mọc lại của mình, dẫn nhóm lính mới di chuyển dọc theo boong tàu.
Trong khi đó, Charles dẫn Audric vào buồng thuyền trưởng. Tấm hải đồ khổng lồ mới mua đã được trải phẳng trên bàn, trên đó đánh dấu vô cùng rõ ràng các hòn đảo, vùng nguy hiểm và các vùng biển tối tăm.
Charles bảo gã ma cà rồng trước mặt: "Sodom ở đâu? Chỉ ra cho tôi."
"Ờm, tôi không nhìn thấy gì cả, xin hãy chỉ cho tôi vị trí của đảo Pha Lê Đen."
Charles đặt bàn tay của Audric lên một chiếc ghim bản đồ, nói với gã rằng đây chính là đảo Pha Lê Đen. Men theo đảo Pha Lê Đen, ngón tay Audric vẽ một đường vòng cung trên hải đồ rồi dùng chiếc móng vuốt sắc lẹm găm nhẹ xuống: "Ở đây."
Nằm ngoài dự tính của Charles, nơi gã chỉ không hề xa xôi như anh hằng nghĩ.
"Sodom ở ngay đây ư? Gần thế sao?"
"Nó chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện ở đây thôi. Vào ngày mùng 6 và ngày 25 hằng tháng, nó mới hiển hiện ở tọa độ này."
Charles sững sờ: "Xuất hiện ư? Nó không phải là một hòn đảo sao? Nó có thể di chuyển à?"
"Đúng vậy, thưa thuyền trưởng. Chính xác thì nó là một con tàu, một siêu hạm khổng lồ được ghép lại từ những con tàu bọn hải tặc từng cướp bóc được."
Nhìn vào khoảng cách đến chấm tròn trên bản đồ, Charles nhanh chóng nhẩm tính thời gian hành hải và lượng nhu yếu phẩm cần thiết. Dù Audric nói vô cùng quả quyết, nhưng đây dẫu sao cũng là thông tin từ bốn mươi năm trước. Phòng hờ trường hợp đến nơi mà không có gì ở đó, anh vẫn phải dự trù đủ nhu yếu phẩm để quay về.
"Túi máu mang theo có đủ không?"
Audric vội gật đầu: "Đủ ạ, tôi đã chuẩn bị sẵn lượng máu cho sáu mươi ngày."
"Hãy dự phòng một phần. Nếu xảy ra những trận kịch chiến cường độ cao, tôi có thể sẽ cần đến."
"Tôi hiểu, nhưng thưa thuyền trưởng Charles, đó dẫu sao cũng là Cổ vật của huyết tộc, ngài vẫn nên hạn chế sử dụng thì hơn."
"Tôi biết rồi, ông đi đi." Audric cúi người chào, lập tức biến thành dơi rồi vỗ cánh bay vút ra ngoài.
Khi còn ở vùng biển gần bờ, Charles chủ động cho tàu chạy chậm để các thuyền viên mới tuyển có thời gian phối hợp ăn ý với nhau. Thủy thủ đoàn lần này phần lớn là dân bản địa của đảo San Hô, thậm chí vài người còn từng gặp qua Charles một lần nên bầu không khí sinh hoạt trên tàu khá hòa thuận.
Đến ngày thứ tám kể từ khi rời cảng, tàu Narwhal dần tiếp cận mục tiêu. Mặt biển đen kịt như mực cuối cùng cũng bắt đầu xuất hiện những biến chuyển kỳ lạ.
"Thuyền trưởng, phía trước có tàu!!"
"Tôi thấy rồi." Charles nhìn đăm đăm vào bóng tàu ở phía xa qua lớp kính buồng lái. Con tàu kia chắc chắn không phải là Sodom. Nó quá nhỏ bé, kích thước chỉ bằng một nửa tàu Narwhal, hơn nữa lại là một con thuyền gỗ.
Tàu gỗ là thứ cực kỳ hiếm thấy ở Địa Hải. Thông thường, hầu hết những hòn đảo có thể mọc được cây lấy gỗ đều bị san phẳng để canh tác các loại cây lương thực. Khi hai con tàu xích lại gần nhau, những chi tiết cụ thể dần hiển hiện rõ ràng trước mắt Charles. Khác hẳn với động cơ tuabin của tàu Narwhal, con thuyền gỗ này lại vận hành bằng những cánh buồm.
Chưa nói đến việc Địa Hải hầu như không có gió, dẫu có gió đi chăng nữa, việc phó mặc tính mạng cho những cánh buồm giữa vùng biển này chẳng khác nào tự sát.
"Thuyền trưởng, chúng ta phải làm gì đây?"
"Tôi sẽ giữ bánh lái. Cậu ra ngoài phát tín hiệu cờ, bảo bọn họ tuân theo quy tắc đi biển thông thường: bên trái tránh bên trái." Đây là nguyên tắc vận hành cơ bản trên biển, nhằm tránh trường hợp đôi bên thiếu liên lạc rồi đâm sầm vào nhau.
"Rõ ạ!" Deep đang đeo chiếc vòng tay nhanh nhẹn vác cờ tín hiệu chạy vội ra ngoài boong. Dưới những nhịp vẫy cờ đỏ dứt khoát của cậu thiếu niên, con thuyền gỗ bắt đầu chuyển hướng, dường như đối phương đã hiểu được thông điệp.
Khi hai con tàu lướt ngang qua nhau, Charles nhìn chằm chằm vào chiếc thuyền gỗ cũ nát, trong lòng gợn lên một mối hoài nghi: Con tàu này cũng đang hướng về Sodom sao?
"Cạch cạch cạch!" Hiểm họa ập đến trong chớp mắt. Các cửa pháo bên mạn trái của con thuyền gỗ đột ngột mở toang, những họng pháo đen ngòm đồng loạt chĩa thẳng về phía tàu Narwhal.
Toàn thân Charles căng thẳng tột độ. Anh lập tức đưa ra quyết định, điên cuồng xoay mạnh bánh lái nhằm giảm thiểu tối đa diện tích tiếp xúc với loạt đạn pháo của đối phương. Dù Charles đã phản xạ cực nhanh, vẫn có không ít quả đạn pháo găm xuống mặt boong. Thế nhưng, tiếng nổ đinh tai nhức óc rốt cuộc đã không xảy ra. Những quả đạn pháo này dường như có dạng mềm dẻo, hễ va đập vào đâu là bám chặt lấy đó. Chúng lập tức tỏa ra những làn khói màu tím đen nồng nặc, nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ tàu Narwhal.
"Lily! Đánh trả!!" Nghe tiếng hét của Charles, đàn chuột trên boong tàu lập tức lao như điên về phía bệ pháo. Khẩu pháo cỡ nòng 125mm bắt đầu xoay nòng nhắm thẳng về phía con thuyền gỗ.
Đúng lúc ấy, từ trong làn sương mù màu tím đen, những chiếc bóng đen sẫm lần lượt trôi dạt ra. Cơ thể đen kịt của chúng mỏng dính như giấy, phần đầu trống trơn không có ngũ quan, trên tay lăm lăm những món vũ khí cấu thành từ thứ chất liệu tương tự. Vừa mới đáp xuống vững vàng, những kẻ giấy dị dạng này đã lao thốc về phía khẩu pháo trên boong, điên cuồng vung vũ khí chém loạn xạ vào đàn chuột khiến nòng pháo không thể tiếp tục di chuyển.
Các thuyền viên nổ súng liên hồi vào lũ quái vật, nhưng những viên đạn chỉ xuyên qua cơ thể mỏng dính của chúng mà không hề làm chậm lại bước tiến của chúng một chút nào.
Charles nhíu chặt lông mày. Anh không dám chần chừ thêm một giây, lập tức móc chiếc Gương Dơi ra định cắn ngón tay bôi máu lên đó. Những trò ma quái liên quan đến thần linh chẳng thể làm anh khiếp sợ, nhưng mấu chốt nằm ở con thuyền gỗ phía xa, anh phải chặn đứng nó lại.
Thế nhưng, ngay khi hàm răng của Charles vừa chạm vào đầu ngón tay, một cơn đau nhói đột ngột nhói lên ở phần bụng. Anh kinh hoàng cúi đầu nhìn xuống, một mũi dao đẫm máu đã đâm xuyên qua ngực mình từ phía sau.
Gần như không mất một tích tắc suy nghĩ, tay phải anh lập tức rút súng lục quay người chỉ thẳng ra sau. Nhưng ngay khi chuẩn bị bóp cò, ngón tay anh bỗng khựng lại. Kẻ vừa đâm anh chính là thủy thủ trưởng Deep. Gương mặt cậu thiếu niên lộ ra một nụ cười quỷ dị đầy rợn người, một giọng nói lạnh lẽo u ám phát ra từ miệng cậu: "Bắn đi chứ... Bắn đi chứ..."
Ngay giây tiếp theo, Charles hít một hơi thật sâu. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương, lập tức ụp chiếc Mặt nạ chú hề lên mặt. Chiếc mặt nạ vừa đeo lên, Charles không hề do dự bóp cò súng. Deep trúng đạn, đổ sụp xuống mặt sàn.
Charles gồng chặt các thớ cơ để giữ chặt lưỡi dao trong người rồi loạng choạng lao ra khỏi buồng lái. Bên ngoài, các thuyền viên đang kịch chiến với đám người giấy. Họ hoàn toàn rơi vào thế hạ phong. Ngoại trừ James đã hóa khổng lồ, đòn tấn công của những người khác hoàn toàn vô hiệu.
Charles một tay ôm chặt vết thương rỉ máu, một tay cầm lấy chiếc Gương Dơi dùng sức ném mạnh lên không trung hướng về phía con dơi đang bay lượn: "Gã mù kia! Đập nát con thuyền đó cho ta!!"
Con dơi lập tức ngậm lấy chiếc gương, thần tốc sải cánh hướng về phía con thuyền gỗ. Mệnh lệnh vừa dứt, một kẻ giấy đột nhiên xuất hiện sau lưng Charles tự bao giờ. Nó vung món vũ khí sáng loáng nhắm thẳng vào đầu anh bổ xuống.
Charles nhanh chóng lùi lại một bước, đâm sầm vào lồng ngực đối phương. Thanh đoản đao đen trên tay anh vung lên liên tiếp, loang loáng những đường đao dứt khoát, băm nát kẻ giấy thành những mẩu vụn li ti rơi lả tả.
"Hừ, chỉ có thế thôi sao?" Charles nắm chặt chuôi dao định lao tiếp vào chiến trường, nhưng toàn thân anh bỗng cứng đờ. Vết thương ở bụng lại bắt đầu rỉ máu xối xả. Anh không dám manh động nữa. Tình trạng cơ thể lúc này vô cùng nguy kịch, nếu còn tiếp tục vận động mạnh, anh sẽ bị xuất huyết nghiêm trọng mà mất mạng ngay lập tức.
Charles nhanh chóng tìm cách giải quyết khác. Anh chậm rãi ngồi xổm xuống, vớ lấy một vốc đinh thép từ chiếc thùng gỗ bên cạnh. Những chiếc đinh thép được phóng ra găm chuẩn xác vào cơ thể đám người giấy, ghim chặt chúng xuống sàn gỗ. Tuy nhiên, đây chỉ là kế hoãn binh tạm thời.
Số lượng người giấy xuất hiện ngày một nhiều như thể vô cùng vô tận. Tầm nhìn của Charles bắt đầu chao đảo, và ý thức của anh cũng dần trở nên mờ mịt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn