Chương 20: Phòng thí nghiệm số 3
Quỷ Bí Địa Hải · 1048596 · 107 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
1-100
"Thế thì chú mau đi theo cháu! Chỉ cần tìm được bảo vật cho chú chuột lớn là chúng ta có thể về nhà rồi. Nhanh lên, nhanh lên nào!" Lily nhảy xuống từ lòng bàn tay của Charles, thoăn thoắt chạy về phía cửa hang. Đàn chuột lông đen xám nhung nhúc lập tức bám sát theo sau.
Ra khỏi hang chuột, Lily dẫn nhóm của Charles luồn lách nhanh nhẹn giữa những vách đá gồ ghề. Thi thoảng, vệt sáng đỏ của con đỉa bay khổng lồ lại lập lòe xuất hiện ở phía xa. Những lúc như thế, Lily lại phái một con chuột xám chạy đi đánh lạc hướng con quái vật để cả nhóm tiếp tục di chuyển.
Sau hơn nửa tiếng đồng hồ chạy trốn và ẩn nấp, địa hình đá tai mèo lởm chởm bắt đầu thưa dần, rồi một vách đá bằng phẳng đột ngột sừng sững hiện ra trước mắt Charles. Do bóng tối bao trùm, anh không thể quan sát được phần đỉnh phía trên, nên chẳng rõ đây là một ngọn núi tự nhiên hay là một bức tường khổng lồ nhân tạo. Cả nhóm bám theo chân tường đi tiếp vài phút. Đột nhiên, một cánh cửa sắt mang đậm phong cách công nghệ cơ khí hiện đại xuất hiện chắn ngang lối đi của họ.
Chưa kịp để Charles cất tiếng hỏi, đàn chuột đã nhanh chóng trèo lên người nhau tạo thành một cột cao. Chúng hợp lực kéo mạnh tay nắm cửa xuống, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc, cánh cửa từ từ mở ra.
Charles bám sát đàn chuột xông vào trong rồi sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Phía sau cánh cửa sắt là một hành lang rộng rãi, thẳng tắp. Mặc dù bụi bặm phủ dày đặc và đồ đạc ngổn ngang xáo trộn, nhưng lối kiến trúc tối giản của nơi này khiến anh có cảm giác mơ hồ như thể mình vừa quay ngược thời gian, bước vào một bệnh viện hiện đại ở kiếp trước.
"Lối kiến trúc này chắc chắn không phải do con người ở thế giới bên ngoài xây dựng nên." Charles lập tức đưa ra nhận định ban đầu trong lòng.
"Lily, cô chắc chắn thứ đó được cất giấu ở đây chứ?"
Charles tự hỏi. Anh thừa biết một công trình quy mô như thế này không thể nào là tác phẩm của lũ đỉa bay khổng lồ được. Anh lờ mờ cảm nhận thấy nhiệm vụ mà con chuột đầu đàn giao cho họ không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Lily không đáp lời. Cô nhóc đảo mắt nhìn quanh một hồi rồi chạy tót vào một căn phòng bên cạnh, hì hục lôi ra một tờ giấy khổ lớn.
Charles cúi xuống chạm tay vào, nhận thấy chất liệu của tờ giấy này khá cứng và dai, sờ vào giống như nhựa dẻo. Trên đó vẽ sơ đồ phân khu đơn giản, được chú thích bằng chữ viết của Địa Hải chỉ rõ các khu vực khác nhau như phòng giám sát, phòng nghỉ, nhà ăn.
Lily nhảy thẳng lên tấm bản đồ, đầu tiên cô nhóc dùng chân giẫm nhẹ lên một góc ở phía đông, sau đó lại thoăn thoắt chạy sang giẫm lên một biểu tượng cấm ở phía tây: "Chúng ta đang đứng ở đây nè, còn món đồ kia nằm ở đằng này. Chúng ta mau đi lấy thôi!"
Nhìn tấm bản đồ phân khu, một giả thuyết mơ hồ chợt lóe lên trong đầu Charles. Nhưng anh biết đây không phải lúc để suy ngẫm linh tinh. Nơi này mang lại cảm giác không hề an toàn, tốt nhất là nhanh chóng lấy được thứ cần tìm rồi rút lui càng sớm càng tốt.
"Vút!" Một bóng người đột nhiên lướt qua ở cuối hành lang tối tăm khiến Deep – lúc này đang đi tiên phong – giật mình kêu thét lên một tiếng kinh hãi.
Charles lập tức vươn tay đè họng súng của anh xuống: "Bình tĩnh, chỉ là một cái xác thôi."
Thủy thủ đoàn vây quanh. Ánh lửa từ ngọn đuốc soi rõ bóng người kia. Đó là một cái xác khô đét đang quỳ rạp dưới đất trong tư thế cứng đờ. Miệng nó há hốc đến mức tối đa, hai tay dang rộng như thể đang gào thét một điều gì đó vô cùng tuyệt vọng trước khi chết.
Tuy nhiên, Charles lại chú ý đến một vài chi tiết trên cái xác khô này. Trên ngực phải của bộ trang phục trông giống như âu phục có treo một chiếc thẻ kim loại nhỏ. Anh nửa quỳ xuống, nhặt chiếc thẻ lên quan sát: "Tiến sĩ Dott, Phó Giám đốc Phòng thí nghiệm số 3."
Đồng tử Charles co rụt lại như chợt nhận ra điều gì. Anh lập tức rút tờ tài liệu ghi chép về Mặt nạ chú hề ra xem lại.
"Cấp độ quản thúc: Vật thể quản thúc Cấp 3, hiện đang lưu giữ tại Phòng thí nghiệm số 3."
Hóa ra nơi này chính là Phòng thí nghiệm số 3, và chiếc mặt nạ kia đã bị đàn chuột đánh cắp từ đây. Nhưng rốt cuộc ai đã xây dựng nên Phòng thí nghiệm số 3 này? Họ là ai? Một nút thắt vừa được tháo gỡ thì hàng loạt câu hỏi hóc búa khác lại ùa tới vây lấy tâm trí anh.
Lily bấu chặt lấy ống quần Charles, sốt sắng thúc giục cả nhóm tiếp tục di chuyển: "Chúng ta đi mau thôi chú. Giúp xong việc này là cháu được về nhà rồi."
Ban đầu Charles cứ ngỡ hành trình đi sâu vào trong sẽ vô cùng hiểm nguy, nhưng Lily không hề nói dối. Ngoài đống đổ nát ngổn ngang và những cái xác khô thỉnh thoảng lại xuất hiện bên đường, họ thực sự không gặp phải bất kỳ mối đe dọa nào. Cả nhóm chậm rãi tiếp cận khu vực đích đến.
"Nhìn kìa, chúng ta đến nơi rồi! Chính là chỗ này!" Lily dừng lại trước một cánh cửa sắt kiên cố, cô nhóc nhảy nhót liên hồi đầy phấn khích.
"Bên cạnh cửa có một ô vuông nhỏ, chú chỉ cần áp bàn tay lên đó là cửa sẽ tự động mở ra!"
Nhìn thiết bị trông vô cùng quen thuộc gắn trên vách cửa, Charles chợt dấy lên một dự cảm chẳng lành. Anh áp lòng bàn tay lên bề mặt thiết bị. Đúng như dự đoán, cánh cửa hoàn toàn im lìm không hề suy chuyển. Nguồn điện đã bị cắt từ lâu, chưa kể dấu vân tay của anh làm sao có thể khớp được với hệ thống bảo mật cổ xưa này. Đây rõ ràng là một cánh cửa khóa bằng vân tay công nghệ cao!
"Ơ? Sao cửa lại không mở ra nhỉ? Chú chuột lớn rõ ràng đã nói chỉ cần con người áp tay lên đó là cửa sẽ tự động mở ra mà." Lily nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hoang mang.
Chuột dù có thông minh đến mấy thì vẫn chỉ là một loài gặm nhấm. Nó hẳn đã từng chứng kiến các nhà nghiên cứu dùng vân tay để mở cửa trước đây, nên ngây thơ lầm tưởng rằng cứ là con người thì áp tay lên sẽ kích hoạt được hệ thống. Nhưng thực tế đâu có đơn giản như vậy.
Charles bước lên dùng tay gõ thử vào cánh cửa sắt. Nhận thấy độ dày của nó vẫn nằm trong tầm kiểm soát, anh rút một thỏi thuốc nổ ra, châm ngòi rồi ném thẳng vào chân cửa, sau đó vội vàng lùi ra xa ẩn nấp.
"Uỳnh!" Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, hất văng cánh cửa sắt và để lộ ra một lối vào rách bươm đổ nát.
Khi Charles bước qua làn khói bụi vào bên trong, anh nhìn thấy một chiếc bình rượu bằng kim loại màu đen đang nằm im lìm ngay chính giữa chiếc bàn thí nghiệm.
"Chính là nó! Chúng ta được về nhà rồi!" Gương mặt đầy lông tơ của Lily rạng rỡ niềm vui sướng khôn tả.
Charles không dám nán lại dù chỉ một giây. Anh lập tức chộp lấy chiếc bình rượu đen rồi thúc giục mọi người tháo chạy ra ngoài. Tiếng nổ vừa rồi quá lớn, anh lo sợ tiếng động này sẽ dẫn dụ những sinh vật nguy hiểm tìm đến.
Thế nhưng, đúng là ghét của nào trời trao của nấy. Khi nhóm của Charles mới chạy được nửa chặng đường, một con đỉa bay khổng lồ đột ngột lơ lửng trôi ra từ góc rẽ phía trước. Thân hình trương phình, hộ pháp của nó chặn đứng hoàn toàn lối thoát duy nhất của hành lang.
"Gừ...!" Con quái vật gầm rú điên cuồng rồi lao thẳng về phía nhóm người.
Nhận thấy không thể né tránh, Charles lập tức giơ khẩu súng lục ổ quay lên và liên tục bóp cò: "Nổ súng!"
Những phát đạn găm thẳng vào thân hình con đỉa bay khổng lồ, phát ra những tiếng bôm bốp như thể đạn bắn vào da thú dày cộp. Sức công phá của loạt đạn khiến con quái vật bị đẩy lùi liên tiếp vài bước. Nó rống lên một tiếng giận dữ, uốn éo cái thân xác trương phình rồi đột ngột biến mất ngay trước mắt mọi người, vệt sáng đỏ thẫm trên lớp da bán trong suốt cũng vụt tắt.
"Đừng ngừng tay! Tất cả nã đạn về phía trước! Nó biết tàng hình đấy, bắn sạch đạn cho tôi!"
Bão đạn điên cuồng quét thẳng vào khoảng không và bờ tường phía trước, găm nát vách đá thành hàng trăm lỗ thủng lỗ chỗ.
Ngay khi tiếng súng vừa dứt, Charles chưa kịp hạ lệnh rút lui thì cái đầu khổng lồ của con đỉa bay đã đột ngột hiện hình ngay trước mắt anh. Chiếc miệng lởm chởm gai nhọn hoắt của nó chỉ còn cách mặt anh chưa đầy mười phân. Những chiếc răng nhọn quay tròn tựa bánh răng rồi há rộng ra, khoang miệng con quái vật úp sụp xuống đầu Charles như một chiếc máy chém di động.
Ngay khoảnh khắc ngỡ như sắp bị con quái vật nuốt chửng, Charles chợt cảm nhận thấy một lực đẩy cực mạnh truyền đến từ bên hông, hất văng anh ra xa. Charles ngã nhào xuống đất, ngoảnh đầu lại mới nhận ra Deep đã dùng cả thân mình đẩy anh ra, cứu anh một mạng trông thấy.
Tiếng súng của đồng đội lại vang lên dồn dập, ép con đỉa bay phải rống lên đau đớn và lùi lại. Nhưng chỉ chớp mắt, nó lại uốn mình và biến mất vào hư vô lần nữa.
Charles vội vã bật dậy. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, anh không còn thời gian để do dự nữa, lập tức rút chiếc Mặt nạ chú hề ra áp chặt lên khuôn mặt mình.
Tay trái anh thọc nhanh xuống đùi, rút phắt thanh đoản đao đen ra găm chặt trong lòng bàn tay. Đằng sau lớp mặt nạ chú hề, Charles nở một nụ cười đầy phấn khích dị thường.
Anh có thể cảm nhận rõ rệt ngay khoảnh khắc chiếc mặt nạ áp vào mặt, cả thể lực lẫn phản xạ của bản thân đều được cường hóa vượt bậc. Mọi cảnh vật xung quanh bỗng chốc trở nên sáng rõ mồn một. Sự sáng rõ này không phải là ảo giác tinh thần, mà là anh thực sự đã có được khả năng nhìn thấu màn đêm một cách hoàn hảo.
"Này các chàng trai, ngừng bắn đi! Súng đạn vô dụng với con quái này rồi. Hôm nay, để thuyền trưởng của các cậu biểu diễn cho một trận ra trò nhé!"
Lưỡi đoản đao đen sắc lẹm lượn lờ theo từng nhịp chuyển động ngón tay của Charles, vạch ra những vệt tàn ảnh loang loáng đảo điên giữa khoảng không.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn