Chương 40: Giáo hội Ánh Sáng
Quỷ Bí Địa Hải · 1048596 · 107 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
1-100 Vừa bước chân vào Hiệp hội Nhà Thám Hiểm, Charles đã chứng kiến một cảnh tượng vô cùng bất ngờ. Gian sảnh lớn vốn dĩ vắng vẻ, đìu hiu nay lại trở nên náo nhiệt lạ thường. Những bộ sofa và bàn trà được xếp đặt một cách tùy ý. Các nhóm nam nữ trong trang phục đi biển tụ tập năm ba người, kẻ đứng người ngồi, tiếng cười nói rộn rã náo nhiệt. Trong đám đông còn có không ít kẻ rõ ràng không phải là người bám biển kiếm sống, bọn họ đang vây quanh các vị thuyền trưởng và thì thầm bàn tán.
Charles đi lướt qua đám đông để hướng về phía quầy tiếp tân bàn giao nhiệm vụ. Những âm thanh loáng thoáng lọt vào tai giúp anh nhận ra những người kia đều đến đây để ủy thác nhiệm vụ.
"Này! Charles! Lại đây đi!" William đang trong trạng thái phấn khích tột độ vẫy vẫy chai rượu trong tay về phía anh. Xung quanh gã là vài vị thuyền trưởng mà Charles từng có duyên gặp mặt một lần. Thấy Charles nhìn về phía này, Elizabeth lạnh lùng hừ một tiếng rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác. Ngay khi Charles vừa bước tới, William đã vồn vã khoác vai anh đầy thân thiết: "Người bạn của tôi ơi, thanh đao của cậu thực sự có tác dụng tuyệt vời lắm!"
Mùi hôi chua nồng nặc phát ra từ người William khiến Charles có phần khó chịu. Anh gạt cánh tay của gã ra rồi hỏi: "Đó là một món Cổ vật mạnh mẽ sao?" Anh nhớ lần trước từng bán cho William hai món Cổ vật chưa giám định. Nhìn bộ dạng hớn hở của gã hiện tại, xem ra William đã vớ được một món hời lớn.
"Ừ, cực kỳ mạnh mẽ, không còn gì tuyệt vời hơn! Tôi giả vờ vô tình đem thanh đao đó tặng cho kẻ thù của mình. Cậu đoán xem chuyện gì xảy ra? Hắn đã tự tay tàn sát toàn bộ thuyền viên trên tàu của mình đấy, ha ha ha!!!" Nhìn William đang cười rũ rượi, Charles không khỏi cảm thấy hoang đường. Hóa ra Cổ vật còn có thể sử dụng theo cách quái đản như thế này sao?
Gã béo đứng cạnh bước tới, huých nhẹ cùi chỏ vào người Charles: "Nghe nói cậu lại vừa ra khơi à? Có gặp chuyện gì thú vị không, kể cho mọi người nghe chút đi."
Charles bất giác nhớ lại bàn tay khổng lồ trồi lên từ đáy biển sâu hoắm kia. Anh khẽ nở một nụ cười gượng gạo: "Cũng không có gì đáng nói, tôi mất vài thuyền viên, nhiệm vụ thám hiểm lần này cũng thất bại rồi."
"Kể đi, kể đi chứ! Cậu cất công đến đây mà không giao lưu chia sẻ thì đến làm gì, thà dành thời gian đó đến sòng bạc làm vài ván thắng lớn không phải tốt hơn sao?" Không thể thoái thác trước sự hiếu kỳ của họ, Charles đành phải thuật lại toàn bộ những chuyện đã trải qua: từ loài bướm khổng lồ, bàn tay khổng lồ dưới biển cho đến đảo Pha Lê Đen. Nghe xong câu chuyện của Charles, các thuyền trưởng khác không khỏi trầm trồ trước sự may mắn của anh.
Trải qua từng đó hiểm cảnh kinh hoàng mà vẫn có thể sống sót trở về quả thực là một kỳ tích.
"Haiz, Stark thì không được may mắn như thế." Gã béo tặc lưỡi thở dài.
"Stark là ai?" Charles ngơ ngác hỏi.
"Nếu thằng nhóc đó biết cậu thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên mình, chắc nó sẽ tức đến mức bật nắp quan tài sống dậy mất. Lần trước chính nó và Elizabeth đã bắt trói cậu đến đây đấy, quên rồi sao?"
Charles lập tức nhớ ra gã tráng sĩ có tính cách cởi mở và phóng khoáng kia, đồng tử anh khẽ co rụt: "Anh ta chết rồi sao?"
Gã béo gật đầu, với tay lấy một quả mọng màu xanh cắn một miếng rồi thản nhiên nói tiếp: "Đi biển có người chết là chuyện bình thường thôi mà. Thực ra tháng này tình hình còn khá khẩm chán, tính ra mới chỉ mất mạng có bảy người."
Charles đưa mắt lướt qua gương mặt của từng người xung quanh. Anh nhận thấy họ hoàn toàn không lộ ra chút đau buồn nào, vẫn vui vẻ trò chuyện với biểu cảm vô cùng tự nhiên. Lúc này, Charles mới càng hiểu sâu sắc hơn về khái niệm "dùng mạng để mở đường" mà người ta vẫn thường nói.
Anh im lặng một lát, rồi lên tiếng hỏi các vị thuyền trưởng: "Mọi người này, về thành phố Sodom, mọi người biết được những gì?" Đây chính là mục đích chính của anh khi đến hiệp hội ngày hôm nay. Đối với vùng đất xa lạ kia, anh mới chỉ được nghe qua cái tên, lúc này anh đang rất cần thêm manh mối thực tế.
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía góc phòng, nơi một người đàn ông trung niên có nước da ngăm đen và chiếc mũi diều hâu đang ngồi lặng lẽ.
"Charlie trước đây từng làm hải tặc đấy, cậu có thể hỏi gã." William ngửa cổ nốc một ngụm rượu lớn rồi nói.
"Ta chỉ có thể cảnh báo cậu rằng nơi đó cực kỳ hỗn loạn, không có việc gì thì tốt nhất đừng bén mảng tới. Những kẻ thực lực yếu kém đến đó chẳng khác nào tự tìm đường chết." Giọng nói của Charlie vẫn trầm thấp và khàn khàn như mọi khi.
"Vậy ông từng nghe nói ở bên đó có ai bán ánh mặt trời chưa?"
Trước câu hỏi của Charles, Charlie lắc đầu.
"Không có sao?" Charles bắt đầu thấy lo lắng.
"Ta không rõ, có thể có mà cũng có thể không. Ở cái xó Sodom đó, chỉ cần cậu có đủ tiền thì thứ gì người ta cũng bán. Khi đến đó, cậu có thể tới quán bar Chiếc Mỏ Neo tìm gã pha chế hỏi thăm, cứ bảo là 'Hải Cẩu' giới thiệu đến, gã là bạn cũ của ta."
"Cảm ơn ông." Charles nhìn Charlie với ánh mắt đầy biết ơn. Những thông tin dạng này người bình thường chắc chắn không thể biết được, gã chịu chia sẻ cho anh cũng coi như là một ân tình lớn.
Gã béo đứng cạnh huých khẽ cùi chỏ vào người Charles, rướn người thì thầm: "Gã đang đánh giá cao cậu đấy. Một kẻ đụng độ 'Thần linh' mà vẫn có thể toàn mạng trở về thì tương lai chắc chắn sẽ vô cùng rộng mở."
Charles chỉ biết cười trừ. Những chuyện như vậy làm gì có ai dám nói trước. Ở cái nơi quỷ quái này, chẳng ai dám vỗ ngực cam đoan bản thân sẽ sống sót đến cuối cùng. Bản thân anh cũng chỉ là một người bình thường đang phải đánh đổi cả mạng sống để sinh tồn mà thôi.
Bầu không khí sôi nổi nhanh chóng quay trở lại. Charles cùng uống rượu và thưởng thức các món ăn nhẹ với họ, mối quan hệ giữa đôi bên nhờ thế cũng kéo gần lại không ít. Anh cầm lấy chiếc bánh ngọt tròn trịa đặt trên bàn cắn một miếng. Lớp bánh xốp mềm hòa quyện cùng phần kem bơ ngọt ngào mang lại hương vị ngon lành đến bất ngờ. Kể từ khi đặt chân tới thế giới này suốt nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên anh được thưởng thức một món ăn tinh tế đến vậy.
Sau khi ăn xong, ngay lúc Charles đang có ý định rời đi thì một thanh niên có ngoại hình bình thường bước lại gần: "Thuyền trưởng Charles?"
Charles quay đầu đánh giá người vừa tới. Anh ta khoác trên mình một chiếc áo choàng dài màu đỏ sẫm, trên trán vẽ một hình tam giác màu trắng sáng. Cách ăn mặc lập dị này hoàn toàn lạc lõng so với những vị thuyền trưởng xung quanh.
"Anh là...?"
"Tôi là Sonny, cũng là một nhà thám hiểm giống như anh."
Elizabeth, người nãy giờ vẫn phớt lờ Charles, khẽ ho khan một tiếng. Cô nhúng ngón tay vào rượu rồi vẽ vài nét ngang dọc lên mặt bàn gỗ. Nhận ra ký hiệu hàng hải đó mang ý nghĩa "Nguy hiểm, hãy tránh xa", Charles lập tức nâng cao cảnh giác đến mức tối đa.
"Tôi nghe nói ngài Charles đang tìm kiếm Vùng Đất Ánh Sáng? Nhưng tại sao tôi chưa từng thấy ngài xuất hiện trong các buổi lễ bái của Giáo hội nhỉ?" Sonny mỉm cười hỏi.
Giáo hội Ánh Sáng sao? Charles lập tức chẳng buồn tiếp chuyện, anh đứng phắt dậy chuẩn bị rời đi. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, thân hình Sonny nhòe đi, chặn ngay trước mặt anh.
"Có phải ngài Charles theo chủ nghĩa Tân giáo cực đoan không? Thực ra các ngài đã nghĩ sai rồi. Các ngài hoàn toàn bóp méo thánh dụ của Thần Mặt Trời. Giáo lý Nguyên thủy mới là chân lý tối thượng. Vùng Đất Ánh Sáng vốn dĩ chỉ là một cõi hư vô không tồn tại, các ngài có tìm thế nào cũng không ra đâu. Chúng ta phải thành kính cầu nguyện, liên tục tổ chức các nghi lễ hiến tế và cầu xin thì Thần Mặt Trời mới có thể tái lâm."
Lắng nghe những lời lẽ hoang đường đầy cuồng tín đó, Charles thực sự cạn lời, không biết phải giao tiếp thế nào với gã. Anh không biết cái gọi là thánh dụ trong miệng lũ người này bắt nguồn từ đâu, nhưng anh dám chắc một điều: thánh dụ đó tuyệt đối không thể phát ra từ quả cầu lửa khổng lồ trên bầu trời Thế giới bề mặt được.
"Xin lỗi, tôi không phải là tín đồ thuộc giáo phái của các anh. Làm ơn tránh đường giùm." Charles lạnh lùng đáp.
Gương mặt Sonny hiện lên vẻ ngạc nhiên: "Nếu ngài không phải là tín đồ của Thần Mặt Trời, vậy tại sao ngài lại đi tìm Vùng Đất Ánh Sáng làm gì?"
"Bây giờ tôi không tìm nữa. Chào anh." Charles dứt lời liền lách qua người Sonny để bước về phía cửa ra vào.
Đột nhiên, biểu tượng màu trắng trên trán Sonny sáng rực lên. Từ bên dưới lớp áo choàng của gã, một luồng chất lỏng bán trong suốt có màu bầm tím nhanh chóng tràn ra, bao bọc lấy cơ thể Charles.
"Hay là chúng ta tìm nơi khác để thong thả trò chuyện nhé?"
Sắc mặt Charles lập tức đanh lại đầy sát khí. Khẩu súng lục ổ quay trên tay phải của anh đã dí thẳng vào đầu gã từ bao giờ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn