Chương 45: Kẻ tí hon
Quỷ Bí Địa Hải · 1048596 · 107 chương · ~20 phút đọc · Tạo 24/07/2026
1-100
"Này nhóc, muốn giữ đầu trên cổ thì đứng im. Ai sai mày tới đây ám hại tao? Đừng hòng lấy cái mác hải tặc ra để lòe tao. Tao đã chạm trán không ít hải tặc rồi, cướp biển ở Địa Hải không bao giờ hành sự kiểu như mày đâu." Giọng điệu của Charles tuy có phần cợt nhả, nhưng ánh mắt sau chiếc mặt nạ lại lạnh băng như sương giá.
"Tôi... nếu tôi khai ra, ngài có thể tha mạng cho tôi không?" Kẻ đang bị Charles khống chế run rẩy hỏi, ánh mắt ngập tràn nỗi khiếp nhược.
"Tôi có thể xem xét."
"Là... là..."
Ngay khi Charles đinh ninh gã sắp khai ra, kẻ đó bỗng rướn cổ về phía trước. Lưỡi đao sắc lẹm kề bên cổ dễ dàng cắt đứt đầu gã. Dòng máu nóng hổi phun trào xối xả, nhuộm đỏ rực chiếc mặt nạ trắng tinh của Charles.
Sững sờ mất hai giây, Charles lầm bầm chửi rủa rồi đứng dậy, quay lưng bước ra khỏi khoang tàu.
Nghe tiếng bước chân lịm dần ở phía xa, cái đầu lâu nằm lăn lóc dưới sàn đất bỗng từ từ mở mắt. Khóe miệng nó vặn vẹo thành một nụ cười đắc ý, vô cùng ma mị và tà dị giữa khoang thuyền tối tăm ẩm thấp. Cái đầu bắt đầu chu môi, vẫy vẫy hai tai để lấy đà, từ từ lăn về phía phần thi thể không đầu nằm cạnh.
"Phập!" Một thanh đoản đao đen cắm ngập xuống sàn gỗ, chặn đứng đường đi của nó. Cái đầu kinh hoàng xoay hướng khác, bất chợt phát hiện gã đeo mặt nạ vừa mới rời đi không biết đã quay lại tự bao giờ. Anh đang đứng đó, nghiêng đầu nhìn nó chằm chằm.
"Đã biết mày là kẻ thuộc lĩnh vực huyền bí, sao tao lại không đề phòng cho được?" Charles sấn tới, thẳng chân đá bay cái đầu đi. Nó đập mạnh vào vách tàu rồi nảy ngược lại ngay dưới chân anh.
"Đứt đầu mà vẫn sống nhăn răng cơ à? Được, tao sẽ chơi với mày tới cùng. Nhìn cái bộ dạng này của mày làm tao nảy ra bao nhiêu ý tưởng thú vị đấy. Mày nghĩ nếu tao ném mày vào cái vạc rồi đun sôi lên, mày còn sống nổi không hả?" Charles giẫm mạnh chân lên cái đầu.
"Ngài... ngài ơi! Tôi sai rồi, xin đừng nấu tôi! Tôi sẽ khai hết..." Cái đầu mếu máo van xin. Đột nhiên, con mắt bên phải của nó lồi hẳn ra ngoài rồi rơi bộp xuống sàn. Một kẻ tí hon co rúm người từ trong hốc mắt bò ra ngoài.
Kẻ tí hon này nhìn qua trông giống hệt một bào thai chưa phát triển hoàn thiện. Cơ thể nó nửa trong suốt, có màu hồng nhạt, kết hợp với thân hình phình to mọng nước và tứ chi biến dạng kỳ dị, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng thấy vô cùng ghê tởm. Giọng nói của nó vo ve như muỗi kêu. Nó run rẩy bò rạp dưới đất, thút thít kêu lên: "Là Mục sư Sonny! Chính ông ta đã sai tôi khống chế thuyền viên của ngài để đánh úp ngài, cũng chính ông ta ra lệnh cho tôi tới kết liễu ngài!"
Khóe môi sau chiếc mặt nạ của Charles nhếch lên, tạo thành một nụ cười ngoác tận mang tai: "Hóa ra là gã đó. Được lắm, mối thù này coi như kết hạ từ đây."
"Ngài Charles! Tôi cũng chỉ là kẻ bị hại thôi! Sonny đã chiếm đóng hòn đảo của chúng tôi, ép buộc tôi phải làm việc cho ông ta. Tôi đã khai hết mọi chuyện với ngài rồi, xin ngài rủ lòng thương tha cho tôi một mạng!"
"Tha cho mày sao? Mày vừa giết người của tao mà còn hòng đòi tha mạng? Nằm mơ giữa ban ngày à."
Kẻ tí hon cuống quýt chợt nhớ ra điều gì, vội lồm cồm bò dậy chỉ tay về phía chiếc tủ gỗ đặt ở góc phòng, hét lớn: "Ở đằng kia có một ngăn bí mật! Trong đó có cất giấu phần thù lao mà Sonny đã trả cho tôi, giờ đây tất cả đều thuộc về ngài...!"
Một tiếng "bẹp" vang lên giòn giã. Chiếc ủng của Charles thẳng chân giẫm xuống, cắt đứt hoàn toàn tiếng gào thét của kẻ tí hon.
"Vừa mới khóc lóc kêu bị ép buộc, giờ lại lòi ra tiền thù lao rồi sao?" Charles chùi chùi phần đế giày dính dấp nhớp nháp rồi sải bước tiến về phía chiếc tủ gỗ.
Anh đẩy chiếc tủ sang một bên, để lộ ra một lỗ khóa trên mặt sàn gỗ. Charles dùng đoản đao đen lách vào khe hở rồi gạt mạnh một đường dứt khoát, nạy tung cánh cửa sập bí mật. Từng thỏi vàng ròng óng ánh được xếp đặt ngay ngắn, lấp đầy không gian chật hẹp bên dưới. Ước tính sơ bộ đống vàng này cũng phải nặng tới vài ký, một tài sản vô cùng giá trị dẫu là ở Thế giới bề mặt hay dưới lòng Địa Hải.
"Chà chà, hóa ra cái mạng mình lại đáng giá đến thế này, vậy mà bấy lâu nay bản thân còn chẳng hay biết." Charles thích thú nhặt một thỏi vàng lên, định đưa lên miệng cắn thử để kiểm tra thật giả, nhưng liền bị chiếc mặt nạ vướng víu cản lại. Anh đành tiếc nuối bỏ xuống, đứng dậy bước về phía cửa cầu thang.
Vừa bước ra ngoài, Charles đã chạm mặt đám thuyền viên đang chuẩn bị xông vào khoang tàu. Đám người giấy vừa rồi còn điên cuồng tấn công nay đã rũ rượi đổ rạp xuống mặt sàn không còn chút cử động, rõ ràng chúng hoàn toàn chịu sự thao túng của kẻ tí hon kia.
"Tình hình thương vong thế nào?" Charles tháo chiếc mặt nạ trên mặt xuống hỏi.
Thuyền phó hai Cronor không trả lời câu hỏi đó, trái lại hào hứng reo lên với Charles: "Thuyền trưởng! Sodom xuất hiện rồi!"
Khi tất cả mọi người cuống cuồng chạy lên boong tàu, cảnh tượng kỳ vĩ trước mắt đã hoàn toàn làm họ sững sờ.
Một ngọn núi khổng lồ cấu thành từ vô số xác tàu thuyền mục nát, xếp chồng chất lên nhau một cách hỗn loạn sừng sững hiện ra trước mắt. Những đốm lửa bập bùng lay lắt giữa các khe hở của "ngọn núi", phản chiếu những bóng người lay động chập chờn như những âm hồn u linh trong màn đêm âm u.
"Ngọn núi" ấy không hề đứng yên một chỗ. Nó đang lững lờ trôi về phía trước một cách chậm rãi nhưng vô cùng kiên định. Đây chính là sào huyệt của lũ cướp biển vùng Địa Hải: Sodom.
"Thuyền trưởng, Sodom tới rồi, chúng ta cho tàu áp sát chứ?" Thuyền phó hai nghiêng đầu hỏi Charles.
Thế nhưng Charles chỉ đứng lặng đi tại chỗ, không hé môi nửa lời. Cronor dấy lên một nỗi nghi hoặc, liền đưa tay vỗ nhẹ lên vai anh một cái. Ngay trong tích tắc ấy, như thể vừa chạm phải một công tắc tử thần nào đó, vết thương vốn đã khép miệng trên người Charles đột ngột nứt toác ra. Dòng máu đỏ tươi phun trào xối xả, bắn xa tới vài mét.
Giữa những tiếng gào khóc hoảng hốt dần lịm đi của đám thuyền viên, ý thức của Charles nháy mắt chìm sâu vào một khoảng không tối tăm mịt mù.
Đến khi lấy lại được ý thức, Charles bàng hoàng nhận ra mình không còn ở trên tàu nữa. Anh dáo dác nhìn quanh, xung quanh chỉ là một màn đêm đen kịt vô bờ bến. Chợt có một tia sáng bừng lên từ phía dưới chân anh. Charles nhìn thấy chính bản thân mình – một phiên bản trẻ hơn vài tuổi đang cô độc trên một con thuyền gỗ nhỏ, một tay giơ cao ngọn đèn dầu dáo dác nhìn quanh đầy sợ hãi.
Đó chính là thời khắc anh vừa mới đặt chân tới vùng Địa Hải này. Đoán trước được cảnh tượng kinh hoàng sắp sửa diễn ra tiếp theo, nhịp thở của Charles bỗng chốc dồn dập, nghẹn ứ nơi cổ họng.
Đúng lúc này, phiên bản trẻ tuổi của Charles rướn người nhìn xuống mặt nước biển đen kịt. Nơi đáy sâu thẳm hắt hiu vô tận, một vật thể nhỏ cỡ quả bóng bàn đang phát ra thứ ánh sáng xanh lục ma mị, lững lờ di chuyển.
"Quả bóng bàn" ấy bỗng khựng lại rồi lao thẳng lên mặt nước với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong nháy mắt, nó phình to ra một cách điên cuồng, áp sát ngay dưới mặt biển. Ánh sáng xanh lục ma quái tỏa ra lập tức nhuộm thắm cả một vùng biển rộng lớn.
Nếu ví vật thể khổng lồ đang nằm dưới mặt nước kia như một sân bóng đá, thì con thuyền nhỏ của Charles chẳng khác nào quả bóng đặt ngay chính giữa sân. Ngay tâm của luồng sáng xanh lục quỷ dị ấy lộ ra một chấm đen thẫm. Đó hoàn toàn không phải là một quả bóng phát quang, mà chính là con ngươi của một thực thể khổng lồ đang nhìn chòng chọc lên phía trên!
Dưới ánh nhìn thấu suốt tâm can ấy, Charles kinh hãi thấy cơ thể của phiên bản trẻ tuổi bắt đầu biến dạng một cách tàn khốc. Những sợi xúc tu vặn vẹo luồn lách, các cơ quan nội tạng co rút run rẩy. Gương mặt vặn vẹo vì tuyệt vọng tột cùng, những chiếc răng nanh và móng vuốt sắc lẹm gớm ghiếc cùng đủ loại dị thể kinh tởm không ngừng mọc ra từ da thịt.
Charles chỉ biết đờ đẫn giương mắt nhìn bản thân mình biến thành một đống thịt bầy nhầy, một con quái vật đáng tởm không dạng hình.
Một nỗi khiếp sợ khủng khiếp chưa từng có lập tức đông cứng cả linh hồn anh. Lúc này anh vô cùng muốn nhắm mắt lại để trốn tránh, nhưng hai mí mắt cứ trơ ra không tài nào nhúc nhích nổi. Con mắt khổng lồ dưới nước bỗng dịch chuyển tiêu cự, rọi thẳng ánh nhìn lạnh lẽo về phía Charles đang lơ lửng trên không trung.
"Nó nhìn thấy mình rồi! Nó nhìn thấy mình rồi!!"
"Ááá!!!" Charles gào lên một tiếng kinh hoàng, bật dậy khỏi giường, mồ hôi lạnh vã ra như tắm làm ướt sũng cả lưng áo.
James đang gật gù ngủ gục bên cạnh vội vàng bật dậy chạy tới hỏi han đầy lo lắng: "Thuyền trưởng! Ngài không sao chứ?!"
Khi đã trấn tĩnh lại đôi chút, Charles dáo dác nhìn quanh. Anh nhận thấy mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ cáu bẩn. Dưới sàn đất và trên bàn xếp đầy những chiếc lọ thủy tinh chứa đủ loại dung dịch không rõ nguồn gốc. Không khí xung quanh sực nức mùi hôi thối của tử khí đan xen với mùi hắc nồng của các loại thảo dược.
"Đây là nơi nào?" Charles đưa tay kéo vạt áo ra, phát hiện vết thương ghê rợn ở bụng đã được băng bó cẩn thận.
"Thuyền trưởng, chúng ta đang ở Sodom. Lúc nãy ngài đột ngột đổ gục xuống làm chúng tôi sợ muốn chết, cứ ngỡ ngài đã không qua khỏi rồi chứ. Thật may mắn là ở chỗ này vẫn tìm được một vị bác sĩ giỏi." Gã khổng lồ chất phác vừa nói vừa rót một cốc nước ấm đưa lại gần cho anh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn