Chương 86: Chương 73: Món Quà Của Neptune
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Lucid chậm rãi mở mắt ra, bàng hoàng nhận ra bản thân vẫn đang đứng thẳng. Mặt nước pha lê xanh thẳm, phản chiếu những ảo ảnh vô tận dưới chân vẫn kiên cố nâng đỡ lấy cơ thể cậu, dường như không gian tĩnh lặng này chưa từng biến mất.
Thế nhưng, một dự cảm tồi tệ đang điên cuồng gặm nhấm tâm trí chàng trai trẻ. Toàn thân cậu nặng trĩu, tựa như vừa bị nghiền nát bởi một sức ép kinh hoàng đến mức chẳng một cá thể nào có thể chống cự nổi. Cảm giác bất lực tột cùng ấy như hóa thành những chiếc rễ lạnh lẽo, bám sâu vào tận cùng xương tủy.
Cách đó không xa, bóng dáng của vị nữ thần hiện lên với một vẻ tao nhã đến khó tin trên nền chân trời vô tận. Từng đường nét mượt mà trên cơ thể, mái tóc mềm mại tuôn chảy như dòng suối, cùng đôi mắt xanh biếc dịu dàng kia đã hoàn toàn trói chặt lấy tầm nhìn của chàng trai. Trước mặt cậu lúc này chẳng khác nào một kiệt tác hoàn mỹ được điêu khắc từ chính sự bi ai.
"Đứa trẻ của ta."
Chất giọng của bà tựa như một cái vuốt ve âu yếm, cất lên những giai điệu bi thương thuần khiết vang vọng giữa khoảng không tĩnh mịch ngăn cách hai người.
"Việc con không thể cưỡng lại mà bị thu hút về phía ta là điều hiển nhiên." Bà cất tiếng thì thầm, không hề mang theo ý oán trách mà chỉ là một sự thật trần trụi.
"Ta e rằng bản thân đã tồn tại trong hình hài này quá lâu, lâu hơn mức cần thiết rất nhiều."
"Ta đã bị giam cầm cùng sự cô độc tuyệt đối bên trong lớp vỏ bọc này... suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng không đếm xuể."
"Ta từng muốn đoạt lấy linh hồn của con. Hỡi nhân loại bé nhỏ. Thế nhưng, tận sâu bên trong con lại ẩn chứa một tiềm năng vô tiền khoáng hậu."
Vị nữ thần chậm rãi bước tới thêm một nhịp, đôi chân trần của bà lướt đi mượt mà đến mức mặt nước chẳng hề gợn lên dù chỉ một tia sóng xao động.
"Một thứ tiềm năng có đủ sức mạnh để chống lại... bọn chúng."
"Nhân loại các con luôn mải mê ngước nhìn những vị thần và các đấng tối cao để cầu xin đức tin, để khát khao sự cứu rỗi." Bà tiếp tục cất lời, chất giọng trầm buồn tựa như tiếng hát cô độc của một con cá voi trôi dạt dưới vực sâu tăm tối.
"Tuy nhiên, các con lại chẳng hề nhận ra rằng, chỉ cần đặt trọn niềm tin vào chính bản thân mình, nhân loại hoàn toàn có thể làm được những điều vĩ đại hơn thế rất nhiều."
Lucid lặng thinh lắng nghe. Từng lời thì thầm êm ái của vị nữ thần hệt như những nốt nhạc bi thương đang đan xen vào nhau, tạo nên một khúc hát ru đầy ám ảnh. Dẫu cho tâm trí không thể thấu hiểu trọn vẹn từng tầng ý nghĩa sâu xa, nhưng trái tim cậu lại cảm nhận rất rõ những thông điệp ấy.
Mọi cảm xúc buồn bã dường như đã hòa quyện vào chất giọng ngân vang tuyệt mỹ, hằn in lên những đường nét thanh tao trên khuôn mặt, và đọng lại nơi khóe môi mềm mại đang khẽ cong lên của bà.
"Vào cái ngày ả ta phế truất và đày đọa ta khỏi Thiên Giới, gắn lên đôi vai này trách nhiệm phải bảo hộ nhân loại, ta đã tình cờ gặp được một con người." Ánh mắt của Neptune dần trở nên mông lung, lạc lõng giữa những miền ký ức từ hàng thiên niên kỷ trước.
"Sự hiện diện của con khiến ta nhớ đến anh ấy. Người phàm của ta. Người mà ta đã từng... đem lòng yêu thương."
Một giọt nước mắt trong vắt tựa pha lê âm thầm lăn dài trên gò má nhợt nhạt của thực thể tối cao.
"Anh ấy đã ngã xuống trên chiến trường. Một sinh mệnh sao quá đỗi mong manh, cứ thế vụt tắt trong chớp mắt, để lại ta bơ vơ gánh chịu hình phạt vĩnh hằng mà ả ta giáng xuống."
Trong tích tắc, chất giọng êm ái thường ngày của bà chợt đanh lại, tỏa ra một luồng sát khí buốt giá và phẫn nộ từ thời thái cổ.
"Ta đã dâng nước nhấn chìm toàn bộ lục địa đó. Cơn thịnh nộ của ta giáng xuống mảnh đất ấy, tàn phá tất cả cho đến khi chẳng còn lại gì ngoài một đại dương bao la và những ký ức đau thương."
Chàng trai dường như đã hoàn toàn bị hóa đá. Bi kịch của người phụ nữ ấy mang một vẻ đẹp đến nao lòng, trong khi cơn thịnh nộ của bà lại tỏa ra uy áp thần thánh không thể xâm phạm. Đột nhiên, một khao khát cháy bỏng và đau đáu dâng trào trong lồng ngực Lucid, thôi thúc cậu phải cứu rỗi vị nữ thần khỏi bờ vực của sự đau khổ.
Cậu muốn gột rửa những tội lỗi đã đè nặng lên linh hồn ấy. Cậu muốn vòng tay ôm lấy thân ảnh mỏng manh kia và khẽ vỗ về rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
"Ả ta sẽ liên tục thử thách con." Neptune thì thào, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc bén và xoáy sâu vào thân ảnh của cậu.
"Ả sẽ săn lùng con đến cùng trời cuối đất, sẽ cợt nhả và đùa giỡn với sinh mạng nhỏ bé này."
"Dẫu vậy, con bắt buộc phải giữ vững sự kiên cường của mình, đứa trẻ của ta." Đôi môi khẽ run lên, vị nữ thần đại dương gằn từng chữ.
"Con tuyệt đối không được gục ngã."
"Hãy giữ vững bản ngã và trân trọng những người xung quanh con... đừng để cô ta thao túng tâm trí con."
"Linh hồn con tuyệt đẹp... một vẻ đẹp thiêng liêng."
"Tựa như một bức tranh trắng tinh khôi."
"Con không có tuyến đường, không có định mệnh, cũng chẳng màng số phận, dẫu vậy vẫn có những kẻ sớm đã đặt trọn đức tin nơi con."
"Vậy nên, xin hãy bước tiếp, tự tay vạch ra một con đường cho chính mình và cho cả nhân loại... thay ta hoàn thành sứ mệnh còn dang dở."
Bà dang rộng đôi tay, tựa như một món lễ vật hiến tế dâng lên bầu trời trắng xóa.
"Ta xin hiến dâng toàn bộ sự tồn tại này cho con."
"Không phải để làm người đồng hành trong chốn ngục tù tĩnh mịch này, mà là để trở thành vũ khí, thành sức mạnh, thành nguồn sống của con."
Thực thể khổng lồ ấy từ từ quỳ xuống, hạ thấp thân hình vĩ đại để ánh mắt ngang tầm với chàng trai trẻ. Đó là một tư thế thể hiện sự khuất phục tuyệt đối.
"Hãy giết ta đi." Giọng nói của bà vang lên lanh lảnh như tiếng chuông ngân, mang theo uy quyền của một mệnh lệnh thần thánh.
"Hãy xé xác ta ra. Hãy uống cạn máu ta. Hãy bẻ gãy từng khúc xương của ta. Hãy nuốt trọn lấy ta."
"Hãy để sức mạnh ấy tuôn trào trong huyết quản, cảm nhận nó và khao khát nó bằng cả sinh mạng."
Khoảnh khắc những lời ấy vừa dứt, một thứ gì đó trong tâm trí Lucid bỗng chốc vỡ vụn.
Lớp ảo ảnh mị hoặc đã hoàn toàn tan biến.
Chàng trai nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, nhận ra vẻ đẹp bi thương, lộng lẫy tột cùng ban nãy nay đã không còn sót lại chút dấu vết. Thế chỗ vào đó là một hình hài gớm ghiếc, một cảnh tượng đáng kinh tởm và thảm hại đến mức cậu chẳng buồn đưa mắt nhìn thêm dù chỉ một giây.
Tại sao thứ rác rưởi này lại dám lọt vào tầm nhìn của cậu? Đôi mắt từng là vực sâu của sự bi ai, giờ đây trông chẳng khác nào hai cái hố đen ngòm, nhờn rít và chực chờ nuốt chửng mọi thứ.
Sự hiện diện của mụ ta khiến lồng ngực cậu quặn thắt lại vì buồn nôn. Một nỗi kinh tởm sục sôi, xen lẫn sự phẫn nộ tột độ trào dâng khi ý nghĩ rằng... sinh vật hôi hám này lại đang hít thở chung một bầu không khí, chia sẻ chung một không gian với cậu.
Sự căm phẫn lạnh lẽo và thuần túy nhất điên cuồng càn quét qua tâm trí, dìm chết những âm vang cuối cùng của bản thánh ca mị hoặc.
Từng bước chân nặng nề nện xuống đất, cậu sải bước tiến về phía mụ ta với một mục đích duy nhất, gặm nhấm bởi sát ý bạo tàn.
Sinh vật khổng lồ ấy vẫn quỳ gối ở đó, ngoan ngoãn dang rộng đôi tay như muốn đón lấy một cái ôm ấp áp. Nụ cười dịu dàng, thanh thản đọng lại trên môi mụ thực sự là thứ buồn nôn nhất mà cậu từng chứng kiến trên cõi đời này.
"Hãy kết thúc chuỗi ngày cô độc của ta đi, hỡi đứa trẻ bé nhỏ." Mụ ta nài nỉ. Cái âm sắc uy nghiêm, thần thánh ban nãy giờ đây lọt vào tai cậu chẳng khác nào tiếng giấy nhám cào xé màng nhĩ.
"Hãy giết ta đi. Hãy mang ta theo cùng con."
Cậu lao vút đi trong những bước cuối cùng. Dẫu đang quỳ gối, thân hình mụ vẫn đồ sộ như một ngọn núi nhỏ. Nhưng như vậy lại càng tốt. Càng lớn. Càng có nhiều chỗ để tàn phá.
Giọng nói của sinh vật đó hóa thành những tiếng rít gào chói tai, đinh tai nhức óc găm thẳng vào vỏ não. Cậu không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa.
"Á Á Á!"
Một tiếng gầm gừ hoang dại, đánh mất mọi lý trí xé toạc không gian. Ánh mắt cuồng loạn ghim chặt vào vùng cổ của mụ, nơi trông có vẻ là điểm yếu ớt và dễ tổn thương nhất.
Hai bàn tay vung ra nhanh như chớp giật, điên cuồng bóp chặt lấy yết hầu. Trái với kỳ vọng về một lớp da thịt mềm mại, thứ mà cậu chạm vào lại là những lớp vảy trơn tuột và lạnh lẽo.
Không chút do dự, cậu siết cổ mụ bằng tất cả sức lực bình sinh.
Mụ ta hổn hển há miệng, phát ra những âm thanh ướt át, nghèn nghẹn ở cổ họng. Nhưng mụ không hề vùng vẫy. Tuyệt nhiên không hề phản kháng.
"Đúng vậy... hỡi đứa trẻ của ta." Từng chữ khó nhọc lọt qua khe hở, dẫu căng thẳng nhưng vẫn giữ nguyên vẹn cái âm điệu chấp thuận, đầy uy nghiêm ấy.
"Ta là của con."
Chính sự khuất phục tuyệt đối đó lại càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa điên loạn đang rực cháy trong tâm trí. Cậu đột ngột buông tay khỏi cổ mụ.
Bàn tay duỗi thẳng ra cứng cáp như một lưỡi dao sắc lẹm, tàn nhẫn đâm xuyên qua lớp vảy mềm mại xé toạc phần bụng. Dã tính trỗi dậy, cậu điên cuồng cắn ập vào đường cong trên ngực mụ, dùng răng dứt phăng một mảng thịt lớn rồi nuốt chửng như một con thú đói khát.
Thứ máu thịt ấy mang theo vị mặn chát của biển cả, quyện lẫn với cảm giác lạnh lẽo của thứ ánh sáng vô hồn.
Chàng trai bật cười sằng sặc. Tiếng cười man dại, gai góc xé toạc màng không gian tĩnh mịch.
"Chết đi! Chết đi! Chết đi!"
Tiếng gào thét vang lên lặp đi lặp lại như một câu chú ngữ man rợ. Cùng lúc đó, mười đầu ngón tay sắc nhọn không ngừng đâm chém, cào xé thịt da trên bụng sinh vật kia thành từng mảnh vụn vặt.
Dẫu vậy, mụ ta vẫn còn sống. Từng nhịp thở yếu ớt, đứt quãng cứ thế rít lên đầy đau đớn.
Bị chọc điên bởi sự ngoan cường của vị thần, cậu tóm chặt lấy phần chóp trên chiếc sừng màu lam tuyệt đẹp. Trút xuống một tiếng gầm thét đầy phẫn nộ, cậu giáng mạnh gót chân, nghiền nát cấu trúc xoắn ốc pha lê trong âm thanh chát chúa như thủy tinh vỡ vụn.
Một âm thanh xé toạc bật ra khỏi cổ họng vị thần. Đó không hẳn là một tiếng thét, mà đúng hơn là tiếng rền rĩ bi thương và đinh tai nhức óc của một con cá voi đang oằn mình trong nỗi thống khổ tột cùng, cứ thế vang vọng khắp mặt nước bao la.
Mặc kệ tất cả, đôi mắt Lucid lúc này chỉ còn lại sát ý ngập tràn. Tận dụng phần gốc sừng gãy nát sắc lẹm như một lưỡi dao găm, cậu điên cuồng đâm ngập nó vào một bên cổ của đối phương.
Dòng máu tím sẫm, đặc quánh và lóng lánh ánh sáng lập tức tuôn trào xối xả. Dòng huyết dịch văng tung tóe, nhuộm đẫm cả hai bàn tay, chảy dọc theo cánh tay và in hằn lên vòm ngực của chàng trai trẻ.
Cơ thể vĩ đại của Neptune bắt đầu run rẩy bần bật. Đôi mắt mở to dại đi vì đau đớn của bà chậm rãi xoáy sâu vào hình bóng kẻ vừa cướp đi sinh mạng mình.
"Hãy kế thừa ý chí của ta." Bà thều thào sặc sụa, từng bọt máu rỉ ra nơi khóe môi.
Giọng nói dẫu đang lụi tàn dần vào cõi chết, nhưng âm vang thần thánh và uy nghiêm của một bậc vĩ nhân vẫn vương vấn đâu đây.
"Hãy đón nhận lấy tinh hoa, vận mệnh, đức tin, định mệnh và cả sứ mệnh của ta."
"Ta sẽ mang vác nó cùng con, cho đến thời khắc tận cùng... Ý chí của ta giờ đây đã hòa vào dòng máu của con rồi... đứa trẻ của ta."
Vị thần đang cố gắng bám víu lấy chút ý thức tàn tạ mỏng manh như chỉ mành treo chuông, ánh mắt vẫn ghim chặt vào khuôn mặt chàng trai. Đột nhiên, một biểu cảm kỳ lạ lướt qua những đường nét kiệt quệ ấy.
Đó chẳng phải là nỗi sợ hãi trước cái chết, mà là một sự ngộ nhận đầy bi thương vừa chớm nở. Dường như hình bóng lọt vào tầm mắt bà lúc này không phải là cậu, mà là một ai đó bước ra từ dòng thời gian xa xăm đến mức đã hóa thành thần thoại.
Khi chút sinh khí cuối cùng rỉ khỏi cơ thể và loang lổ nhuộm thẫm cả một vùng nước xanh biếc thành sắc tím u buồn, cơn điên loạn bạo tàn trong Lucid rốt cuộc cũng vỡ vụn.
Màn sương mù đỏ ngòm của sự căm phẫn hoàn toàn tan biến khỏi tâm trí, kéo tuột ý thức của chàng trai trở về với thực tại ngay tức khắc.
Hạ tầm mắt nhìn xuống, cậu bàng hoàng nhận ra mình đang co rúm người phía trên thân xác vĩ đại đã vỡ nát của vị thần cai quản đại dương. Toàn thân cậu lúc này ướt sũng thứ huyết dịch màu tím đang phát ra những tia sáng lấp lánh.
Chiếc sừng uy nghi đã hoàn toàn nát vụn, phần bụng chỉ còn là một mớ bùng nhùng thảm hại. Trong khi đó, vết thương chí mạng ngay cổ vẫn đang không ngừng ứa máu, tạo thành một dòng sông tử thần nhuộm thẫm cả không gian.
Một nỗi kinh hoàng tuyệt đối, buốt giá đến tận xương tủy bất thần giáng mạnh vào tâm trí.
"Khoan đã." Giọng nói của Lucid run lên bần bật trong vô thức.
"Đợi đã, khoan đã, không được!"
Trừng trừng nhìn vào đôi bàn tay nhuốm đầy máu tươi, rồi lại đảo mắt xót xa sang khuôn mặt đang thoi thóp của vị thần, cậu hoảng loạn rít lên.
"Chuyện quái gì thế này? Tại sao mình lại...?"
"Là bà... tại sao bà lại... ép tôi phải ra nông nỗi này..." Từng tiếng nức nở vỡ òa thoát ra khỏi vòm họng khô khốc.
Bản thân cậu chưa từng mong muốn một kết cục bi thảm thế này. Sự ghê tởm cùng nỗi uất hận dâng trào khi nãy hoàn toàn là một thứ cảm xúc dị biệt.
Nó giống hệt như một thứ độc dược tàn dư mà bà đã dùng một cách thức mầu nhiệm nào đó để ép ra khỏi cơ thể cậu, rồi tự lấy chính sinh mạng mình ra để gánh chịu sự phản phệ.
Giữa cơn tuyệt vọng, một bàn tay yếu ớt và lạnh ngắt run rẩy nhấc lên không trung. Nó khẽ khàng áp vào bên má đang bê bết máu của chàng trai trẻ bằng một sự dịu dàng đến khó tin.
Đôi mắt vốn mang sắc lam rực rỡ nay đã đục ngầu, chuyển dần sang màu xám xịt của cõi chết, cố gắng dò xét khuôn mặt cậu lần cuối. Một nụ cười mơ hồ xen lẫn nét bối rối khẽ mím trên đôi môi đã tàn tạ.
"Adam." Âm thanh mỏng manh trút ra như một ảo ảnh tan biến theo nhịp thở cuối cùng.
"Là anh đó sao?"
Ánh mắt vị thần hờ hững trượt qua người cậu, thẫn thờ hướng về một điểm vô định nào đó giữa bầu trời trắng xóa cằn cỗi. Nụ cười trên môi ngày một rạng rỡ hơn, đong đầy sự bình yên và rạng ngời hạnh phúc.
"Những đứa trẻ của chúng ta đâu rồi?" Dấu vết của một nụ cười mãn nguyện đọng lại trên khóe môi.
Tia sáng cuối cùng trong đáy mắt đã vĩnh viễn tắt ngấm. Bàn tay lạnh lẽo trượt khỏi gò má cậu, buông thõng xuống mặt nước vỡ tan thành một tiếng sột soạt nhẹ bẫng.
Thực thể vĩ đại của đại dương, Neptune, đã thực sự ra đi. Ý niệm cuối cùng đọng lại trong tâm trí bà không phải là sự cuồng nộ hay niềm bi thương, mà là hồi ức về một tình yêu gia đình nguyên thủy, cội nguồn từ một kỷ nguyên xa xôi trước cả khi khái niệm thời gian được hình thành.
Chết lặng trước khung cảnh hoang tàn và bi tráng ngay trước mắt, Lucid điên cuồng vung nắm đấm giáng mạnh xuống mặt nước lạnh lẽo không chút phản hồi.
"Chết tiệt!" Tiếng gầm thét phẫn uất vỡ vụn thành những tiếng nấc nghẹn ngào, đứt quãng. Chuyện quái quỷ gì vừa xảy ra thế này?
Mới khoảnh khắc trước, chàng trai vẫn còn đứng trên Tuyến Đường Tinh Tú (Celestial Rails) mờ ảo giữa khoảng không nhuốm màu tím biếc, đôi bàn tay rướm máu quấn chặt lấy những sợi xích sắt để cố gắng vá lại đoạn đường ray nứt nẻ. Vậy mà ngay giây tiếp theo, một con kỳ lân biển được dệt nên từ ánh sao và nỗi bi thương đã nuốt chửng lấy cậu, lôi tuột cậu đến nhà ngục tĩnh lặng chỉ có nước và bầu trời này.
Một vị thần mang vẻ đài các siêu phàm đã muốn giữ cậu lại chốn này mãi mãi. Lucid từng chiêm ngưỡng nhan sắc tuyệt mĩ ấy, một kiệt tác của khao khát bi thương, để rồi ngay ở nhịp thở tiếp theo, toàn bộ tâm trí cậu lại bị nuốt trọn bởi một sự ghê tởm tột độ, chân thật đến rợn người.
Chính tay cậu đã tàn nhẫn sát hại bà. Phớt lờ mọi thứ, cậu đã xé toạc da thịt, uống cạn máu đào, điên cuồng ngấu nghiến lồng ngực của vị thần linh nọ chẳng khác nào một con dã thú hoang dại.
Thân xác của bà bắt đầu tan biến, nhưng chẳng hề hóa thành làn sương mỏng manh, mà vỡ vụn thành vô vàn hạt sáng trắng tinh khôi rực rỡ. Lần này mọi thứ đã khác. Những đốm sáng ấy không hề bay lả tả vào không trung.
Chúng từ từ tụ lại, cuộn xoáy vào nhau rồi ngưng kết thành một khối tinh hoa duy nhất, một lõi sáng rực rỡ mang sắc trắng tím đan xen—hiện thân cho vận mệnh, Tín Ngưỡng (Faith) và toàn bộ sự tồn tại của vị nữ thần. Quả cầu năng lượng lơ lửng chốc lát như một vì sao thu nhỏ mang theo nỗi sầu bi siêu việt, trước khi tuôn trào thẳng vào lồng ngực Lucid.
Một dòng suối ấm áp tràn ngập tâm can. Nó mang đến cảm giác chào đón êm đềm. Nhưng thẳm sâu bên trong lại là một nỗi bi ai vĩnh hằng, day dứt đến không thể chịu đựng nổi.
Đó chính là bà. Vị thần linh ấy giờ đây đã hòa làm một với cơ thể cậu. Một sự đầu hàng cuối cùng, vô cùng dịu dàng và thanh thản.
Thứ vũ khí được rèn đúc từ niềm hy vọng và cả sự tuyệt vọng cuối cùng của một bậc thánh thần. Cảm nhận sức nặng vô hình ấy đang dần lắng đọng trong linh hồn, những tiếng nấc nghẹn ngào lại trào dâng, vì bà, vì chính bản thân cậu, và vì con đường chông gai vạn dặm phía trước khi giờ đây, dòng máu của chàng trai đang mang theo hơi thở của một vị thần.
Mang trong huyết quản của mình một vị thần.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn