Chương 111: Chương 98: Lucid đang ở đâu?
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~45 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Thật đau đớn.
Cú rơi từ độ cao chừng mười mét, nện thẳng vào một chiếc kệ trước khi đập mạnh xuống nền đất cứng ngắc khiến toàn thân Lucid ê ẩm.
Cố gắng gượng dậy, cậu khẽ vươn vai thư giãn gân cốt. Nhờ vào năng lực nội tại của Alice, một luồng hơi ấm dịu nhẹ đang len lỏi qua từng thớ cơ, nhanh chóng chữa lành mọi vết thương xước xát sau cú va đập.
Hiện ra trước mắt cậu là một kho lưu trữ khổng lồ. Một thư viện ngập tràn sắc trắng tinh khôi.
Những dãy kệ chứa đầy sách xếp dọc theo các bức tường, vươn dài tít tắp lên tận trần nhà mái vòm cong vút. Khung cảnh hiện lên thật tráng lệ, và cũng đượm vẻ bình yên đến lạ thường.
Nhưng có gì đó không ổn. Lẽ thường tình, luôn có những thứ chệch hướng và đầy rẫy sự bất thường.
Ánh mắt cảnh giác bắt đầu dò xét xung quanh. Chẳng có một bóng người nào.
Không thấy bóng dáng bất kỳ thành viên nào trong tổ đội. Chẳng có Brian, không thấy Garfield, cũng chẳng mang vết tích của Mary. Cậu đang hoàn toàn đơn độc.
Thứ âm thanh đều đều, vô cảm ban nãy lại một lần nữa vang lên trong đầu cậu.
Nó lầm bầm, 'Bảo vệ các mảnh vỡ...' rồi tiếp tục, '... sự sụp đổ của Thư Viện Celestia...'
Thế nhưng, kho lưu trữ vẫn sừng sững hiện diện ngay tại đây, hiển hiện vô cùng rõ ràng. Chẳng hề có dấu hiệu nào của sự sụp đổ. Mọi thứ vẫn hoàn hảo đến mức khó tin.
Một tiếng gầm gừ trầm đục bất chợt vang lên từ phía sau. Vừa quay người lại, đập vào mắt cậu là một con chuột.
Một sinh vật gớm ghiếc to bằng cả con chó lớn, đôi mắt xanh lục nhợt nhạt của nó rực sáng giữa căn phòng trắng toát. Đó là một quái thú hạng E. Một sinh vật Vô Tín.
Lucid lạnh lùng nhìn nó.
Con quái vật tiến lên một bước.
Cậu không hề nao núng.
Lấy đà trong chớp mắt, nó nhe nanh nhọn hoắt, điên cuồng vồ thẳng về phía con mồi.
Ánh mắt Lucid vẫn tĩnh lặng như mặt nước, lặng lẽ chuẩn bị tư thế. Khi con quái thú còn đang lơ lửng giữa không trung, cậu chẳng thèm triệu hồi xiềng xích.
Không cường hóa tốc độ, không mượn sức mạnh hay ánh sáng từ Alice. Bàn tay cậu chỉ siết chặt lại, tung ra một cú đấm thẳng tắp và dứt khoát.
Cú đấm trúng đích.
Một tiếng rắc ướt át vang lên.
Con chuột không đơn thuần là gục ngã. Cơ thể nó phát nổ, vỡ tung thành hàng triệu mảnh chất lỏng màu xanh lục phát sáng, bắn tung tóe lên nền nhà trắng toát và vài chiếc kệ gần đó.
'Cái quái gì thế này...'
'Máu của nó màu xanh sao...'
Ánh mắt cậu hạ xuống nhìn nắm đấm của chính mình. Cậu thực sự chỉ vừa vung tay đấm một cái.
Trong suốt quá trình chuẩn bị cho khe nứt này, Lucid đã luyện tập vô cùng điên cuồng. Bởi lẽ, với khả năng chữa lành gần như mọi thứ từ Alice, cậu chẳng cần phải bận tâm đến những chấn thương thể xác.
Khoảng thời gian trước chuyến thám hiểm đều được dành trọn để phá vỡ giới hạn bản thân, ép buộc cơ thể đến bờ vực kiệt quệ hết lần này đến lần khác. Cậu đã tự đày đọa mình đến mức xương cốt tưởng chừng như gãy vụn, chỉ để luồng ánh sáng xanh lục kia đan kết mọi thứ lại, tạo nên một cơ thể cường tráng hơn bao giờ hết.
"Lucid của tôi." Giọng nói của Alice ngân vang, mang theo một tia kiêu hãnh xen lẫn trong âm sắc.
"Sự nỗ lực đã được đền đáp xứng đáng."
Mặc kệ đống nhầy nhụa trên tay, cậu vẩy mạnh một cái rồi tiếp tục cất bước. Băng qua mê cung của những dãy kệ trắng muốt, vị lữ khách trẻ tiến ra khỏi tòa nhà nguyên sơ thông qua một cánh cổng vòm khổng lồ.
Thế giới bên ngoài lại mang một dáng vẻ hoàn toàn khác biệt. Bầu trời bao trùm bởi một sắc xám xịt, phẳng lặng và cạn kiệt sức sống. Ngay trước mắt cậu, một khung cảnh vô lý đến nực cười đang trải dài bất tận.
Hàng trăm, hoặc có lẽ là hàng nghìn tòa lưu trữ màu trắng giống hệt nhau, đúc khuôn từ chính nơi cậu vừa bước ra, trải rộng tít tắp đến tận chân trời. Chúng xếp thành những hàng lối ngay ngắn, nối tiếp nhau không hồi kết.
Chẳng hề có một con đường nào hiện hữu, vắng bóng hoàn toàn những mầm sống của tự nhiên, và dĩ nhiên là chẳng có lấy một bóng người. Cứ như thể chính Thư Viện Celestia này đã tự phân tách ra vô số bản sao, lan rộng ra hàng trăm mét về mọi hướng.
Tòa nhà cậu vừa đứng ban nãy đơn thuần chỉ là trung tâm của một bức tranh phong cảnh vô thực, cứ lặp đi lặp lại một cách ám ảnh.
"Chuyện này... thật kỳ quái." Lucid khẽ lẩm bẩm với chính mình, phóng tầm mắt về phía đường chân trời nhân bản tĩnh mịch.
Cậu đang hoàn toàn đơn độc giữa một thế giới hoàn mỹ, trống rỗng, và sai lệch đến tột cùng.
Garfield, Mary và Brian ngã nhào xuống tạo thành một đống lộn xộn. Thay vì nền đất nứt nẻ và cứng nhắc như dự đoán, cơ thể họ lại va chạm với một bề mặt mềm mại, đàn hồi và mang lại cảm giác sống động đến rợn người.
Ánh sáng huyễn hoặc của khe nứt dần tan biến, để lại trước mắt họ không phải là một bầu trời cam bầm dập vệt khói, mà là một khoảng không trắng xóa, chói lòa và đồng nhất. Luồng không khí xung quanh chẳng hề khô hanh hay mang vị rỉ sét của kim loại, nó mát lạnh, vô trùng và thoang thoảng hương thơm ngọt ngào của những trang giấy ố vàng cùng hồ dán cũ kĩ.
Khó nhọc gỡ mình ra khỏi mớ bòng bong, cả ba liên tục chớp mắt để làm quen với luồng ánh sáng chói chang. Nơi này hoàn toàn không phải là một hẻm núi cằn cỗi.
Họ đang đứng giữa một cánh đồng. Đó là một thảm cỏ mang sắc tím rực rỡ đến phi lý, trải dài miên man cho tới tận đường chân trời trắng toát.
Mọc lên từ vùng đất kỳ dị ấy là những dãy kệ chạy thẳng tắp, dài dằng dặc tưởng chừng như không có điểm kết. Từng giá sách khổng lồ, trắng muốt vươn mình chạm đến tận mái vòm cong vút, cao vợi đến mức trông chẳng khác nào một bầu trời thực thụ.
Những cuốn sách đủ mọi kích cỡ và màu sắc lấp đầy các tầng kệ, tạo nên một sự hỗn loạn trong tĩnh lặng, hoàn toàn đối lập với sắc trắng và tím chủ đạo. Khung cảnh hiện ra trước mắt đẹp đến nghẹt thở, nhưng cũng sai lệch và vặn vẹo đến tận cùng.
"Eureka...?" Garfield thì thầm, nhưng âm thanh chưa kịp thoát ra đã nghẹn lại nơi cổ họng. Chẳng có bất kỳ tiếng vang nào dội lại. Không gian bao la dường như đã nuốt chửng mọi tạp âm.
"Chúng ta đang ở đâu thế này?" Brian thở hắt ra, nặng nề chống tay gượng dậy khỏi thảm cỏ tím mềm mại. Chàng trai vạm vỡ cúi xuống nhìn hai bàn tay mình, nơi giờ đây đã vương lại những vệt màu tử đinh hương nhạt nhòa từ lá cỏ.
Chậm rãi đứng thẳng người, Mary để mặc cho vô số hàng kệ miên man phản chiếu trên tròng kính đã được chắp vá của mình.
"Nơi này... đây không phải là Lưu Trữ Đài Cháy Rụi."
Tâm trí phân tích sắc bén của cô đang tuyệt vọng tìm cách định nghĩa cảnh tượng trước mắt.
"Dữ liệu môi trường hoàn toàn sai lệch. Cảm quan tinh hoa trong bầu khí quyển lại tản ra một sự tĩnh lặng đến bất thường."
Thế là cả ba cứ đứng chôn chân giữa trung tâm của một thư viện tĩnh mịch vô tận, dưới bầu trời trắng xóa không gợn bóng mây. Điểm nhấn màu sắc duy nhất tồn tại nơi đây chỉ là thảm cỏ tím ngắt dưới chân cùng dải cầu vồng rực rỡ hắt ra từ gáy sách trên những dãy kệ dài miên man.
Gác lại sự bàng hoàng, nhóm tân binh bắt đầu di chuyển, cẩn trọng bám sát lấy nhau. Khe nứt mang tên Lưu Trữ Đài Cháy Rụi này chẳng có chút gì giống với mường tượng ban đầu, nó trắng muốt và sạch sẽ đến mức vô lý. Không gian yên ắng lạ thường, nhưng sự tĩnh lặng ấy lại mang theo một áp lực nặng nề như thể có vô vàn con mắt đang rình rập.
Chưa đi được bao xa, biến cố đã ập đến. Từ một mỏm đá nhô ra, một bầy sinh vật có hình dáng giống dơi với đôi cánh da nhớp nhúa thi nhau lao xuống cùng những tiếng rít gào chói tai.
Chúng là những quái vật Vô Tín hạng D. Dựa vào những kiến thức đã học, Mary ngay lập tức nhận ra đây là Quái điểu Griffiths, lũ kền kền chuyên sống dựa vào những mảnh Tinh Hoa Vận Mệnh vương vãi.
"Lên khiên!" Brian rống lớn, hai tay hất tung tấm khiên chữ nhật khổng lồ về phía trước. Cậu cắm chặt hai chân xuống đất, biến bản thân thành một bức tường thành kiên cố đúc bằng cơ bắp và kim loại. Ngay tắp lự, lũ quái vật điên cuồng lao sầm vào lớp phòng ngự, tạo ra những tiếng va đập phầm phập khô khốc.
"Bây giờ, Garfield!" Mary dõng dạc hét lên trong lúc vươn cao hai tay. Lần này, chẳng có bất kỳ thánh tích nào phát sáng. Thay vào đó, cô tập trung toàn bộ ý chí, để mặc cho nguồn sức mạnh mới mẻ đang không ngừng ngân vang cuộn trào sâu bên trong cơ thể.
Một làn sóng xung kích màu xanh lam nhạt tỏa sáng rực rỡ, bùng nổ mãnh liệt từ lòng bàn tay cô. Mặc dù chỉ là một phép thuật đẩy lùi cơ bản, nhưng uy lực giờ đây đã vượt trội hơn rất nhiều. Làn sóng hung hãn đập vào đàn quái điểu đang choáng váng, hất văng chúng ra xa và cuộn tất cả lại thành một đống lộn xộn mất phương hướng.
"Rất sẵn lòng! Sân khấu đã chuẩn bị xong!" Garfield hưng phấn reo lên, đạp mạnh chân, vút qua khỏi tấm khiên vững chãi của Brian. Từng nhịp di chuyển của cậu giờ đây không còn là những cú vung vũ khí lóng ngóng của một kẻ nghiệp dư.
Cậu uyển chuyển luồn lách giữa bầy dơi đang bất động, thanh trọng kiếm trong tay vẽ ra những vòng cung hoàn hảo ngập tràn sát ý. Đó là một màn trình diễn nghệ thuật, nhưng lại nhuốm màu tử thần. Mỗi một cú đâm hay gạt đỡ đều ẩn chứa sự chính xác và được rèn giũa đến mức tối đa.
Chàng trai trẻ đang chiến đấu bằng kỹ năng thuần thục, chứ không chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp đơn thuần.
Họ đã kết hợp cùng nhau một cách hoàn mỹ. Brian là bức tường thành không thể xuyên thủng, Mary là nguồn sức mạnh càn quét tàn khốc, còn Garfield chính là lưỡi dao sắc lẹm để đoạt mạng kẻ thù.
Dưới sự hợp kích ăn ý ấy, bầy quái thú kinh tởm nhanh chóng tan biến thành những hạt bụi xám xịt rồi lụi tàn vào cõi hư vô.
Dừng bước để xua đi nhịp thở dồn dập, một cảm xúc mới mẻ bỗng chậm rãi nảy nở giữa ba người. Đó không đơn thuần là sự nhẹ nhõm khi sống sót, mà còn là một tia tự tin tuy mong manh nhưng vô cùng chân thực. Giờ đây, họ đã thực sự là một đội, đủ sức đương đầu với mọi chông gai phía trước.
Vừa cất tiếng gọi tên Lucid vọng vào cõi tĩnh lặng u tịch, nhóm bạn vừa phải gồng mình đối mặt với vô số mối đe dọa hạng D khác. Từ những con bọ cạp đá thoăn thoắt phun nọc độc axit, cho đến những mảng rêu rực lửa chực chờ nuốt chửng kẻ qua đường. Dẫu vậy, qua mỗi lần chạm trán, kỹ năng chiến đấu của cả ba lại càng thêm phần nhuần nhuyễn.
Brian đã biết cách nghiêng tấm khiên góc cạnh để gạt phăng những tia dịch vị chết người. Mary cũng khéo léo tinh chỉnh ma pháp đẩy lùi thành những luồng xung kích chấn động, tập trung và đầy uy lực. Trong khi đó, những đường kiếm của Garfield ngày càng trở nên uyển chuyển, tựa như một vũ điệu tử thần rực rỡ và mang đậm tính nghệ thuật.
Đổi lại những chiến thắng nhỏ nhoi ấy, nỗi lo lắng tột cùng dành cho sự an nguy của Lucid dần được xoa dịu bởi niềm tự hào trước năng lực đang ngày một thăng tiến. Cuối cùng, họ đã có thể tự đứng vững trên chính đôi chân của mình.
Thế nhưng, ảo mộng tự tôn ấy nhanh chóng vỡ vụn ngay khoảnh khắc họ vừa bước ngoặt qua một khúc cua hẹp giữa những kệ sách vô tận. Bất thình lình, cả ba khựng lại khi chạm mặt với một nhóm người khác.
Không ai khác, kẻ đó chính là Alaric. Chiếc mũi của gã quý tộc vẫn còn quấn băng trắng toát, tàn tích sau cuộc đụng độ nảy lửa với Lucid dạo trước. Phía sau gã là hai tên tùy tùng quen thuộc, nổi bật nhất là ả thiếu nữ tóc bạc Clarissa. Vừa chạm ánh mắt với Mary, đôi đồng tử của ả đã tỏa ra thứ hàn khí buốt giá tựa như những mảnh băng vỡ.
"Chà chà." Alaric kéo dài giọng mỉa mai, ánh mắt gã quét qua ba người với vẻ khinh miệt không thèm che giấu.
"Nhìn xem khe nứt vừa nhổ ra thứ rác rưởi gì đây. Một con mọt sách, một con thú hoang dã và một tên nghệ sĩ thất bại. Quả là một bộ sưu tập huy hiệu bạc phế vật hoàn hảo."
"Các ngươi lạc mất chủ nhân rồi sao, con lợn béo kia?" Clarissa cất lời châm chọc Brian, chất giọng ả ngọt ngào nhưng lại rỉ ra thứ nọc độc chết người.
"Hay là hắn ta đã quá chán ngấy việc phải lôi theo đống mỡ thừa của ngươi rồi?"
Gương mặt Garfield lập tức đỏ gay lên vì phẫn nộ. Cậu tiến lên một bước, những đốt ngón tay siết chặt chuôi kiếm đến mức trắng bệch.
"Đồ cặn bã kiêu căng, bọn khốn các người..."
Ngay lúc đó, bàn tay hộ pháp của Brian đã ghì chặt lấy vai người đồng đội.
"Đừng manh động." Tiếng cậu trầm hẳn xuống, ánh mắt không hề đếm xỉa đến Alaric mà ghim thẳng vào Garfield đầy nghiêm nghị.
"Bình tĩnh lại đi. Hãy thử nghĩ xem, nếu là Lucid, cậu ấy sẽ phản ứng thế nào?"
Câu hỏi vừa buông xuống đã làm bầu không khí khô khốc, căng thẳng đột ngột khựng lại. Garfield đứng chết lặng. Hình ảnh về sự im lặng lạnh lùng, đầy toan tính của Lucid, cùng cái cách cậu ấy luôn phớt lờ những trò khiêu khích rẻ tiền chợt ùa về trong tâm trí. Chầm chậm, sự phẫn nộ trên đôi bờ vai Garfield xẹp xuống, buộc bàn tay đang lăm le rút kiếm cũng phải thả lỏng ra.
Ở phía đối diện, Mary tuyệt nhiên không nói một lời. Cô chỉ dùng ánh mắt kiên định và tĩnh lặng để đáp trả lại cái lườm xéo gắt gao từ Clarissa. Những ký ức về lời nguyền rủa trong khu rừng, về thi thể lạnh lẽo của chàng trai xấu số lại hiện về rõ nét. Chắc chắn đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Nhận thấy con mồi không hề cắn câu, nụ cười nửa miệng của Alaric méo xệch đi thành một cái bĩu môi thất vọng tột độ.
"Lũ thảm hại." Gã khinh khỉnh rít lên.
"Đi thôi. Đám rác rưởi này không đáng để chúng ta phải tốn hơi."
Nói đoạn, cả nhóm quý tộc hùng hổ lách qua đám người Brian. Trước khi rời đi, Alaric còn cố tình hích mạnh vai vào người Brian để ra oai. Clarissa cũng không quên ném lại cho Mary một cái nhìn sắc lẹm, ngầm đe dọa rằng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây.
Bóng lưng của bọn chúng dần khuất xa, bỏ lại những tiếng cười nhạo báng văng vẳng dội vào các vách đá. Garfield run lên bần bật vì cục tức không thể xả ra ngoài, trong khi Brian chỉ biết buông một tiếng thở dài thườn thượt. Về phần Mary, bàn tay cô đang siết chặt lấy thân pháp trượng đến mức mười ngón tay truyền đến từng cơn đau nhức.
Chỉ đến khi cả nhóm quay người chuẩn bị rời khỏi khe hẹp, Mary mới bất chợt nhận ra điều bất thường. Một chuyển động lướt qua cực kỳ nhanh gọn nhưng chứa đầy ác ý. Khoảnh khắc Alaric huých vai lướt qua Brian, bàn tay gã đã lén lút hạ xuống.
Tên quý tộc hèn hạ ấy đã nhét một vật thể nhỏ bé, tối màu và sắc lạnh bằng kim loại vào kẽ hở của đám cỏ màu tím rồi vùi lấp nó đi. Đó là một thao tác ngụy trang hoàn hảo. Chắc chắn gã đã gài bẫy thứ gì đó.
Alaric dừng bước nơi cửa ải, chậm rãi quay đầu nhìn lại qua vai. Nụ cười nhếch mép quen thuộc lại hiện hữu trên môi gã, nhưng lần này lại càng thêm phần thâm độc hơn gấp bội.
"Ồ, nhớ cẩn thận đấy." Gã cất cao giọng, từng lời thốt ra đều rỉ máu sự giả tạo ngọt ngào.
"Quanh khu vực này có lũ Sinh Vật Vô Tính (Unfaithful) cấp B rình rập đấy."
"Bọn chúng gớm ghiếc lắm. Lucid hẳn sẽ không muốn thấy các người bị nhai xương đâu." Buông lại một cái nháy mắt giễu cợt đầy tàn nhẫn, gã cùng đám tùy tùng nhanh chóng khuất dạng sau khúc cua.
Một bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở lập tức bao trùm lấy không gian. Những lời nhục mạ vừa rồi chỉ là một phần, việc gã âm thầm gài lại một thiết bị mới thực sự đáng sợ.
Tuy nhiên, chính cái cách gã cố tình nhắc đến tên của Lucid đã xâu chuỗi tất cả lại thành một dã tâm thuần túy vô cùng độc ác.
"Hắn đã gài mồi nhử." Giọng Mary vang lên trống rỗng.
"Một máy phát tán pheromone hoặc một cột mốc tinh hoa, thứ này sẽ lôi kéo những con thú săn mồi mạnh mẽ nhất tiến thẳng đến chỗ chúng ta."
Ánh mắt Garfield ghim chặt vào điểm đáng ngờ trên bức tường. Mọi vẻ cao ngạo mang tính kịch cợm thường ngày đã biến mất tăm, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu lạnh lẽo đến rợn người.
"Hắn đang cố giết chúng ta. Thêm một lần nữa."
Dời tầm mắt từ vết nứt sang con đường trống hoác nơi Alaric vừa rời đi, khuôn mặt vốn dĩ hiền hòa của Brian giờ đây lại hằn lên những nét u ám, cứng rắn.
"Vậy thì." Cậu cất lời, chất giọng ồm ồm vang lên trầm đục.
"Giờ chúng ta phải làm sao?"
"Phải phá hủy nó." Mary dõng dạc đáp lại, chất giọng toát lên vẻ kiên định vững vàng.
Quỳ rạp xuống thảm cỏ màu tím kỳ lạ, cô áp chặt hai lòng bàn tay xuống mặt đất, ngay tại vị trí mà thiết bị của Alaric đang bị chôn vùi. Ngay khoảnh khắc những đầu ngón tay vừa chạm vào, vật thể nhỏ bé tối tăm kia lập tức bùng lên một thứ ánh sáng chói lòa và dữ dội.
Nó rực rỡ đến mức khiến tất cả mọi người đều phải nhăn mặt quay đi. Mặc cho ánh sáng gay gắt, Mary vẫn kiên cường bám trụ, khuôn mặt nhăn nhúm lại vì sự tập trung cao độ.
Từ sâu bên trong, cô có thể cảm nhận được nó rất rõ ràng. Một tín hiệu lạnh lẽo, đầy tính xâm lược đang không ngừng nhịp đập, rền rĩ vẫy gọi lũ thú săn mồi.
Gom gọn toàn bộ ý chí, cô bắt đầu vận dụng thứ sức mạnh Tiềm Ẩn (Latent) mới được đánh thức bên trong cơ thể để dồn ép đối phương. Thay vì cố gắng vô hiệu hóa, cô lại quyết định bơm thẳng nguồn năng lượng thô sơ, đầy bất ổn của chính mình vào bên trong thiết bị.
Dưới sức ép kinh người, vật thể kia nóng rực lên, phát ra những tiếng rít the thé như một con côn trùng đang tuyệt vọng giãy giụa trong bẫy. Nắm bắt thời cơ, cô dùng sức giật phăng nó lên khỏi mặt đất rồi ném mạnh vào không trung.
Chỉ một chốc sau, thiết bị vỡ vụn kèm theo một tiếng bốp khô khốc sắc lẹm. Từng mảnh vỡ lấp lánh nhanh chóng tan biến vào hư vô ngay cả trước khi chúng kịp rơi xuống thảm cỏ tím sẫm.
"Xong rồi." Mary phủi nhẹ hai bàn tay vào nhau.
"Chúng ta đi thôi."
Càng tiến sâu vào lối đi nối dài vô tận mang đầy vẻ rợn ngợp giữa những dãy kệ trắng toát, một nỗi bất an âm thầm dần nhen nhóm trong lòng cả nhóm. Mary có thể dễ dàng chống lại một bùa chú tâm trí hay một mồi nhử đơn giản, nhưng Garfield và Brian thì hoàn toàn khác.
Bởi lẽ hai người bọn họ vẫn chưa hề thức tỉnh, mang trong mình vô vàn yếu điểm chí mạng mà cô chỉ mới bắt đầu lờ mờ nhận ra.
Cả nhóm còn chưa kịp rẽ trái tại dãy kệ sách cao ngất ngưởng tiếp theo, một tiếng rít khổng lồ, chói tai đã bất thần xé toạc sự tĩnh lặng của khu thư viện. Đó tuyệt nhiên không phải là thứ âm thanh nên tồn tại ở một nơi ngập tràn tri thức thế này.
Nó thô ráp, điên cuồng, và đáng sợ nhất là... nó vang lên ở khoảng cách quá đỗi gần.
"Để tôi đi kiểm tra!" Garfield cất tiếng bô bô, thân ảnh đã vọt đi ngay trước khi hai người còn lại kịp mở lời ngăn cản.
Bằng một sự nhạy bén và thành thục trái ngược hoàn toàn với bản tính lố lăng thường ngày, cậu thoăn thoắt trèo lên một trong những dãy kệ cao chót vót, biến những tầng gỗ trở thành những bậc thang vững chãi. Ngay khi đu người lên được đỉnh cao nhất, cậu phóng tầm mắt bao quát khắp một vùng cảnh quan rộng lớn đến phi lý.
Lấp ló nơi phía xa xăm, một tòa nhà nhỏ bé nhưng tách biệt hiện ra rõ mồn một. Đó là một cấu trúc lưu trữ khác, và cũng là cột mốc đầu tiên họ nhìn thấy trong cái không gian kỳ quái này.
Bầu trời phía trên đỉnh tòa nhà phủ một màu xám xịt ốm yếu, loang lổ những vệt cam đầy điềm gở, trông hệt như một vết bầm tím đang dần phai nhạt trên nền thế giới trắng xóa.
'Cái quái gì...'
Cậu chầm chậm ngoái đầu nhìn lại phía sau, đưa mắt hướng thẳng về nơi phát ra tiếng rít xé tai ban nãy. Chỉ trong chớp mắt, khung cảnh vừa đập vào võng mạc đã khiến toàn bộ dòng máu trong huyết quản của cậu đông cứng lại.
Đó là một khối dị dạng khổng lồ với bốn chi chằng chịt các khớp nối, mỗi đầu chi đều được trang bị những móng vuốt sắc lẹm, gớm ghiếc. Chúng gắn kết với một phần thân trung tâm - một cơn ác mộng mờ ảo, liên tục biến đổi với những mảng bóng tối và vô số góc cạnh lởm chởm. Con quái vật không hề có một cái đầu rõ ràng, thay vào đó chỉ là một cụm mắt trắng dã chói lòa đang ghim chặt vào vị trí của cậu.
Thứ này không chỉ đơn thuần là một sinh vật Vô Tín. Trông nó sai lệch đến mức kinh tởm, cứ như một lỗi lầm của tạo hóa, một thực thể mà lẽ ra họ không bao giờ được phép nhìn thấy. Nó tỏa ra một cơn đói khát nguyên thủy, vô tri đến mức làm dạ dày cậu phải cuộn trào lên vì buồn nôn.
Cậu không kịp suy nghĩ. Cơ thể tự động phản xạ.
"CHẠY ĐI!" Cậu gào lên thảm thiết, tung người nhảy khỏi kệ sách và tiếp đất trong tư thế cúi gập.
"CHẠY VỀ PHÍA BẮC! NƠI CÓ TÒA NHÀ ĐÓ!"
Tất cả cắm đầu bỏ chạy. Những ngọn cỏ tím quất rát vào mắt cá chân họ trong từng nhịp bước. Vô vàn kệ sách trải dài bất tận giờ đây chỉ còn là một dải mờ ảo của sắc trắng và những gáy sách đủ màu đan xen.
Ngay phía sau, tiếng rít chói tai lại vang lên, lần này gần sát đến mức làm rung chuyển cả những dãy kệ và khiến vô số quyển sách phải run rẩy. Những bước chân đồ sộ, mang theo bộ móng vuốt cày xới mặt đất mềm mại đang ầm ầm đuổi theo gót họ. Nó đang ở ngay phía sau, và khoảng cách ngày một thu hẹp.
Thứ quái thai ấy vượt xa mọi giới hạn mà họ có thể hy vọng chống trả. Đó là một cuộc truy sát của loài thú săn mồi nguyên thủy, và họ chính là những con mồi duy nhất lọt thỏm giữa thế giới hoàn mỹ mang sắc trắng và tím này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn