Chương 134: Chương 121: Cơn Thịnh Nộ Của Thần
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~41 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Lucid và Ayame chầm chậm rảo bước giữa một khoảng không tĩnh mịch đến rợn người, tiến sâu vào khu lưu trữ đang chìm trong biển lửa của nơi từng là một thư viện trắng muốt và hoa lệ. Từng tiếng bước chân vang vọng đầy lạnh lẽo trên mặt sàn cẩm thạch nứt nẻ. Mọi thứ dường như đang đi đến hồi kết.
Đây chính là khoảnh khắc quyết định mang tính sống còn. Ngay tại giây phút này, cậu buộc phải đặt dấu chấm hết cho tất cả mọi chuyện. Toàn bộ kế hoạch hoàn hảo ban đầu đã đổ sông đổ bể, và giờ đây, trớ trêu thay, cậu lại phải vác xác đi giải cứu một vị công chúa chết tiệt nào đó.
Bước chân không hề dừng lại, quai hàm cậu siết chặt đầy căng thẳng.
Nếu là cô ấy, hẳn cô đã nói vài lời sến súa để cổ vũ tinh thần rồi.
Nhanh chóng gạt phắt dòng suy nghĩ miên man đó sang một bên, một cỗ cay đắng cào xé trong lòng cậu tựa như tàn tro lạnh lẽo.
Càng tiến sâu vào khu lưu trữ đổ nát, một cơn địa chấn dữ dội bất chợt làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân hai người. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, tựa như có thứ gì đó vừa xuyên thủng hàng loạt giá sách và giáng một đòn tàn khốc xuống mặt sàn. Cú va chạm kinh hoàng ấy khiến cho bụi bặm và vô số gạch đá vụn từ trên trần nhà đổ ào ào xuống như mưa.
"Cái quái gì vừa xảy ra vậy?" Lucid giật mình thốt lên, chất giọng đanh lại vì kinh ngạc.
Dẫu vậy, âm thanh dội lại mang cảm giác cách xa hàng dặm, ù ù cạc cạc như tiếng sấm rền vang từ một cơn bão ở nơi chân trời vô định.
Theo bản năng, Ayame vội vàng nhích lại gần hơn, bàn tay đưa ra định đỡ lấy vị chủ nhân của mình. Những ngón tay thon thả của nàng quỷ khẽ chạm vào vai cậu.
Ánh mắt hờ hững liếc nhìn xuống bàn tay ấy, Lucid lạnh lùng gạt phắt nó ra mà chẳng nể nang chút tình diện nào.
Một tia lo âu xót xa chợt lóe lên nơi đáy mắt đen tuyền sâu thẳm của nàng vệ sĩ.
Phải rồi, cô lấy tư cách gì mà lại tự tiện xen vào giúp đỡ cơ chứ?
"Chắc là cái bóng Hạng B mà cô nhắc đến đấy." Lucid lầm bầm, giọng điệu ngang phè phè đầy vẻ gạt đi.
"Hừm."
Một giọng nói bất chợt cất lên từ phía sau, ngân nga và ma mị tựa như mụ phù thủy đang tự say sưa thưởng thức những ngôn từ của chính mình. Toàn bộ cơ bắp căng cứng lại, Lucid lập tức xoay người phòng thủ.
'Chết tiệt.'
Chủ nhân của giọng nói là một người phụ nữ trạc ngoài ba mươi. Đó không phải là Anya, cô giáo chủ nhiệm với mái tóc hồng của Lucid, mà là một gương mặt quen thuộc khác. Ả ta chính là chuyên gia trong lĩnh vực Huyễn Hóa Vận Mệnh (Fate Conjuring), bộ môn mà cô bạn Mary từng cố gắng theo học trước khi mọi thứ ở học viện hoàn toàn sụp đổ.
'Mary.' Cái tên vang lên trong đầu gợn theo một dư vị cay đắng khôn tả, đi kèm với ánh mắt khinh miệt chợt lóe lên rồi vụt tắt.
Người đàn bà đứng trước mặt đội một chiếc mũ rộng vành, che khuất một phần mái tóc tím rủ xuống thành từng gợn sóng bồng bềnh. Cặp mắt đồng màu của ả sâu thẳm, toát lên vẻ toan tính và sắc lạnh tựa như ánh nhìn của một con thú săn mồi thực thụ. Trên người ả là bộ pháp bào siết chặt lấy vòng eo rồi rủ xuống gót chân thành những nếp gấp đầy thanh lịch.
Một tay ả lả lướt vuốt ve cây trượng, trong khi những viên ngọc quý đính rải rác trên vạt áo đang không ngừng lấp lánh dưới ánh lửa bập bùng. Đứng nép ngay bên cạnh ả chính là gã thanh niên mà Lucid vừa chạm trán cách đây không lâu, kẻ đã hèn nhát bỏ mặc đồng đội ở lại làm mồi cho lưỡi kiếm của cậu.
Ánh mắt của cả hai lập tức va vào nhau. Một bên ngập ngụa trong nỗi kinh hoàng tột độ, còn bên kia lại vẩn đục bởi một ngọn lửa cuồng nộ đang trực chờ bùng nổ.
"Ngươi đang sợ hãi sao?" Vị giáo sư từ tốn ghé sát vào tai gã thủ lĩnh huy hiệu đen, buông từng chữ trầm đục.
"Ta đưa ngươi lên cái ghế đứng đầu đám huy hiệu khu Thượng không phải để làm bù nhìn đâu."
Những lời ấy như thể đã đánh trúng vào nỗi khiếp đảm sâu thẳm nhất của gã. Hai bàn tay buông thõng hai bên sườn bắt đầu run lên bần bật.
"Nào, hãy chứng minh giá trị của mình đi. Đây có phải là thằng nhãi mà ngươi đã khóc lóc cầu xin ta giải quyết không?"
Mụ giáo sư mang dáng vẻ của một phù thủy ném về phía gã một cái nhìn khinh bỉ tột độ.
Mặc kệ những lời mỉa mai đó, Lucid vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên. Cậu chậm rãi cất bước tiến về phía trước, âm thanh đế giày nghiến lên những mảnh kính vỡ và lớp giấy cháy rụi vang lên khô khốc.
Tên thủ lĩnh huy hiệu đen dường như đang lùi lại theo bản năng sinh tồn. Nhận ra sự hèn mọn ấy, vị giáo sư nở một nụ cười tàn bạo, để lộ hàm răng trắng ởn đến dị hợm giữa không gian mờ ảo.
"Ô kìa, thôi nào. Ngươi thực sự khiếp đảm đến mức đó sao?"
Đứng lùi tít lại phía sau, Ayame lẳng lặng thu hết mọi chuyện vào tầm mắt. Thay vì xông lên can thiệp như trước, nữ quỷ Oni đang cẩn trọng quan sát và học hỏi từng chút một.
Bàn tay mụ giáo sư đột ngột vung lên, tức thì ngưng tụ một lưỡi đao băng giá lao xé gió băm bổ về phía trước, mang theo độ sắc bén đủ sức chém đôi bất kỳ kẻ bạc mệnh nào. Viễn cảnh đẫm máu ấy chắc chắn đã xảy ra, nếu như mục tiêu của ả không phải là Lucid.
Ngay khoảnh khắc lưỡi đao băng tàn nhẫn găm thẳng vào lồng ngực Lucid, một luồng ánh sáng chói lòa rực lên hai sắc trắng vàng, chạy dọc theo đường dao đáng lẽ phải cắt đứt xác thịt cậu. Ngay sau đó, khối băng lạnh lẽo vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh nhỏ, trút rào rào xuống đất rồi tan biến vào lớp sương mù hư ảo.
Đôi mắt lạnh lẽo của Lucid thoáng hạ xuống, chăm chú nhìn lồng ngực mình. Cậu thực sự ngạc nhiên, và có lẽ vị pháp sư kia cũng đang chấn động không kém.
'Nó không cắt được mình sao?'
Suy nghĩ ấy mang theo một dư vị xót xa đến kỳ lạ, dường như đó lại là kết cục mà cậu hằng khao khát. Khao khát được cảm nhận một chút đớn đau, khao khát được nhìn thấy dòng máu đỏ tươi tuôn trào từ da thịt.
Một nụ cười nhếch mép vẽ lên trên khuôn mặt vô hồn, chàng trai trẻ tiếp tục bước thêm một bước về phía trước.
Lúc này, gương mặt người đàn bà dường như hiện rõ vẻ hài lòng, pha lẫn một sự thích thú khó giấu.
"Quả là một cậu nhóc cứng cỏi." Giọng nói của ả cất lên đầy sự ngọt ngào giả tạo.
"Nói ta nghe xem, ngươi thuộc lớp nào? Sự tồn tại của ngươi đột nhiên khiến ta nhớ đến một cố nhân. Một con nhóc có mái tóc màu cam, đứa trẻ mang trong mình vô vàn sự hứa hẹn."
Phớt lờ mọi lời lẽ dụ dỗ, cậu lầm lũi tiến về phía chúng với những bước chân chậm rãi nhưng đầy chủ đích.
"Rất tiếc." Giọng nói cất lên mang theo cái lạnh thấu xương, sắc lẹm tựa lưỡi dao găm.
"Tôi quyết định bỏ học rồi."
Khoảng cách giữa cả hai lập tức bị xóa nhòa. Trút bỏ vẻ điềm tĩnh, Lucid phóng vút lên, bàn tay siết chặt thành nắm đấm rồi giáng thẳng vào mạn sườn người đàn bà với một lực đạo vô cùng tàn bạo.
Đôi bàn tay cậu rực lên thứ ánh sáng trắng vàng chói lọi, rồi bất chợt nhấp nháy liên hồi trước khi rạn nứt nát tươm. Sức ép kinh hoàng từ cú va chạm trực diện đã nghiền nát đôi tay ấy thành một đống bùng nhùng màu xám xịt, kéo theo vô số mảnh xương vụn cùng những vệt máu tanh tưởi bắn tung tóe khắp không gian.
Lucid nhẹ nhàng lùi lại một nhịp, hờ hững cúi xuống nhìn đôi bàn tay đã biến dạng thê thảm của mình như thể đó chỉ là một sự cố cỏn con. Tâm trí khẽ lay động, một luồng sáng trắng kỳ ảo lập tức bao phủ lấy vết thương, hoàn toàn khôi phục da thịt về trạng thái nguyên vẹn chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
"Chà, tôi hiểu rồi." Cậu khẽ lầm bầm.
"Xem ra nó không thể chữa lành những tổn thương do chính bản thân gây ra thì phải."
"Chậc."
'Ả ta có một lớp màng bảo vệ...'
Thoắt một cái, hình bóng thanh niên lại một lần nữa áp sát ngay trước mặt người đàn bà. Không hề nao núng, ả tung ra một ma pháp phòng ngự chớp nhoáng, hóa thành vô số mảnh băng nhọn hoắt điên cuồng lao thẳng vào mặt đối thủ.
Nhẹ nhàng cúi người né tránh, Lucid linh hoạt luồn lách và lao vút qua mặt ả trong chớp mắt.
Quá hoảng loạn trước tốc độ kinh hoàng ấy, gã nam sinh huy hiệu đen ngã ngửa ra đất, cuống cuồng dùng cả tay lẫn chân để bò lùi lại phía sau.
"Đợi đã, làm ơn!" Gã thanh niên vội vã giơ hai tay lên trời, đôi mắt nhắm tịt lại trong nỗi kinh hoàng trong khi giọng nói đã vỡ vụn vì hoảng loạn.
Lucid khựng lại. Một thứ gì đó vừa chặn đứng bước chân cậu.
Từ ngay dưới lòng bàn chân, một bức tường băng giá lạnh lẽo đột ngột xé toạc mặt đất trồi lên. Cấu trúc này giống hệt với ma pháp từng giam lỏng cậu giữa không trung trong trận chiến với gã thiếu niên tóc vàng ngoài sân viện thuở trước.
"Khốn kiếp." Lucid khẽ chửi thề.
Từ đống kệ sách đổ nát, một mũi gai đất nhọn hoắt bất thình lình lao vút ra, nhắm thẳng vào đầu cậu mà đâm tới. Thế nhưng, ngay khi vừa chạm vào vầng sáng trắng đang bao bọc lấy cơ thể chàng trai, mũi nhọn ấy lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh.
'Cái quái quỷ gì thế này?' Cơn bực dọc bắt đầu sục sôi, cậu gào thét trong thâm tâm.
"Ô hô hô hô!"
Lại thêm một vị giáo sư nữa xuất hiện. Lão ta mang cái đầu hói lởm chởm, vắt ngang khuôn mặt là những vết sẹo gớm ghiếc, thân khoác bộ thụng y màu lục thẫm. Bàn tay lão từ bao giờ đã rực sáng lên thứ ánh sáng của ma pháp hệ Thổ.
Đôi bàn tay vung lên bóp nát bấy tảng băng, Lucid hung hăng giáng một cú giậm chân trời giáng xuống mặt đất. Những vết nứt vỡ khổng lồ lan rách bươm, tưởng chừng như muốn xẻ đôi cả bề mặt sàn nhà.
Một lưỡi đao băng lạnh buốt xé gió lao tới, nhưng lại dễ dàng tan tành ngay khi va chạm, chỉ để lại những hạt sáng trắng lấp lánh rụng lả tả trong không trung.
Tâm trí cậu lóe lên một cái tên. Xích Tâm (Chain of Heart).
'Khả năng tự chữa lành của mình đang diễn ra với tốc độ kinh khủng, nó hồi phục nhanh đến mức triệt tiêu hoàn toàn lượng sát thương ngay tại khoảnh khắc va chạm.'
Khóe môi chàng trai chậm rãi kéo xếch lên, tạo thành một nụ cười nhăn nhở gần như điên dại.
Ý định triệu gọi những sợi xiềng xích ma quái bắt đầu nhen nhóm, cậu khao khát được thử nghiệm nguồn sức mạnh mới mẻ vừa bừng tỉnh này.
Đứng từ xa, Ayame sững sờ hướng ánh mắt về phía chủ nhân. Nàng nữ quỷ gần như chết lặng trước sự lột xác đáng sợ của cậu.
Xoay gót chân, Lucid điềm nhiên cất bước tiến thẳng về phía các vị giáo sư. Chào đón cậu là một cơn mưa ma pháp trút xuống xối xả.
Đất đá, băng giá, cùng những mũi nhọn mang sức mạnh đủ sức xuyên thủng xương tủy điên cuồng xé toạc không gian. Dẫu vậy, khoảnh khắc những đòn tấn công ấy giáng xuống cơ thể chàng trai, tất cả đều bị vầng sáng trắng nghiền nát và bốc hơi hoàn toàn trước khi kịp để lại bất kỳ vết xước nào.
Một luồng khí lạnh tràn sâu vào buồng phổi. Lucid chợt nhớ ra. Giờ đây, cậu còn sở hữu những Đặc Tính (Traits) khác nữa.
Đôi chân chỉ khẽ dịch chuyển sang một bên, cậu dễ dàng né tránh quả cầu lửa vừa sượt qua vai mình.
Một vầng hào quang đỏ rực bắt đầu bao trùm lấy hai nắm đấm. Cậu nhận ra thứ sức mạnh này, hoặc ít nhất là lờ mờ hiểu được bản chất của nó.
Luồng khí dồn nén, cuộn trào quanh cẳng tay cậu như một con ác thú đang chực chờ được sổ lồng, kiên nhẫn ấp ủ một ác ý ngút ngàn.
Từng đòn đánh giáng xuống, từng chút sát thương cậu gánh chịu, tất thảy đều đang trở thành nguồn dinh dưỡng vỗ béo cho sinh vật nhỏ bé ẩn sâu trong lồng ngực. Nó đang tham lam tích tụ. Nó đang điên cuồng lớn mạnh.
"Tuyệt thật." Nụ cười vẫn nở rộ trên môi mặc cho bản thân đang bị chôn vùi dưới những làn đạn xé gió, hiên ngang đứng sừng sững giữa tâm bão ma pháp.
bất thình lình, tên thủ lĩnh phe huy hiệu đen lén lút vòng ra sau lưng Lucid, tay lăm lăm con dao găm hiểm hóc nhắm thẳng vào cổ họng cậu. Giữ nguyên điệu cười nhếch mép, Lucid thản nhiên tiến lên một bước.
Lưỡi dao sắc lẹm lập tức vỡ vụn khi va chạm, bốc hơi thành hư vô ngay khi bị ánh sáng trắng nuốt chửng.
Phóng ánh mắt sắc lạnh từ trên cao, cậu chễm chệ đứng nhìn kẻ thù vừa ngã khụy xuống gối, toàn thân run lẩy bẩy trong tột cùng sợ hãi.
"Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?" Lão giáo sư hói đầu thất thanh gào lên.
"Chúng ta đều là những người Thức Tỉnh (Awakened) dạn dày kinh nghiệm cơ mà!"
"Lão không đọc báo cáo sao? Rõ ràng trên đó ghi hắn ta chưa từng được Khai Sáng (Illuminated) hay nhận được sự ban phước từ bất kỳ Bảng linh hồn (Specter) nào!" Mụ phù thủy tóc tím gắt gỏng đáp trả, sự uất ức và bất lực ứa ra trong từng thanh âm.
"Ta đọc rồi!" Lão hói điên tiết quát lớn.
Như một bóng ma, Ayame lặng lẽ xuất hiện phía sau lưng gã đàn ông hói đầu. Một thanh kiếm đỏ rực màu máu nhanh chóng ngưng tụ trên tay, được nàng hung hăng vung lên đâm xuyên qua eo kẻ địch.
Thế nhưng, vị giáo sư kia cũng chẳng phải hạng tầm thường. Lão nhanh nhẹn xoay người né tránh, đồng thời triệu hồi một cột trụ đất đột ngột trồi lên từ ngay dưới chân Ayame.
Cú va đập kinh hoàng đánh bật luồng không khí ra khỏi buồng phổi nàng nữ quỷ, hất văng thân ảnh mỏng manh ấy bay bổng lên không trung.
Vốn mang trong mình sự linh hoạt bẩm sinh, Ayame uyển chuyển lộn vòng trên không. Đôi chân trần khẽ chạm đất đầy vững chãi ở bờ bên kia, vừa vặn đứng tựa lưng vào Lucid.
"Mỗi người lo một bên nhé?" Lucid lạnh nhạt cất tiếng, tông giọng ngắn gọn và sắc bén.
Không gian chìm vào tĩnh lặng. Rồi một cái gật đầu khẽ khàng đáp lại.
Hai bóng người lập tức lao đi như những mũi tên rời cung. Phóng vút về phía mụ phù thủy tóc tím, Lucid ngay lập tức bị bủa vây bởi một nhà lao bằng băng giá do ả ngưng tụ.
Lớp phòng ngự ấy dĩ nhiên vô dụng trước uy lực của cậu, nhưng ả đàn bà này lại ranh ma đến mức khó lường. Khoảnh khắc Lucid tiến đủ gần để vung nắm đấm, ả đột ngột chủ động triệt tiêu rào chắn trong vòng một tích tắc.
Tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi khi chàng trai vừa lọt vào tầm đánh, mụ cắm phập bàn tay thẳng vào lồng ngực cậu, điên cuồng lan tỏa luồng hàn khí đóng băng mọi thứ từ tận sâu bên trong.
Ayame giật mình ngoái lại. Ngay tầm mắt cô, toàn thân Lucid đang dần bị đóng băng từ đầu đến chân, từng vệt hàn băng quái ác lan nhanh trên da thịt hệt như một mầm bệnh chết chóc.
"Ngoan ngoãn im lặng nào." Ả phù thủy cất giọng ngọt ngào như rót mật vào tai.
Bàn tay ả lướt qua bờ vai đã hóa đá tảng của cậu làm điểm tựa, thong thả tiến về phía nữ quỷ Oni.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, khuôn mặt Ayame hiện rõ vẻ chấn động tột độ.
"Không." Nữ quỷ khẽ rít lên đầy run rẩy.
"Vấn đề đã được giải quyết xong." Ả phù thủy mỉm cười đắc ý.
"Đồ phản..." Chữ cuối cùng còn chưa kịp thoát khỏi vành môi, một âm thanh chói tai hệt như kính vỡ đã đột ngột xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến ả chẳng màng có đủ thời gian để ngoái đầu. Ngay khi ả vừa liếc mắt nhìn lại, một bàn tay đẫm máu đã phóng tới như chớp giật, nhắm thẳng vào gương mặt ả mà chộp tới.
Theo phản xạ, ả lập tức ngưng tụ lại lớp phong ấn từng cản bước Lucid.
Một tiếng va chạm kinh hoàng vang lên. Toàn bộ cánh tay của chàng trai vỡ nát ngay tức khắc, máu tươi trào ra xối xả thành từng dòng đỏ thẫm.
Mặc kệ cơn đau thấu xương, sắc mặt cậu vẫn không hề dao động.
Cậu tiếp tục giáng thẳng cánh tay còn lại vào lớp rào chắn kiên cố kia. Âm thanh xương cốt gãy gập và da thịt rách toạc vang lên đầy rợn người, biến nắm đấm thành một khối bầy nhầy vô dụng.
Sự điên cuồng ấy khiến ả ta chết lặng. Khuôn mặt kiêu ngạo ban nãy giờ đây nhăn nhúm lại, vặn vẹo trong sự pha trộn giữa bực tức và nỗi khiếp đảm tột độ.
"Tại sao ngươi cứ ngoan cố không chịu chết đi hả?" Ả gào lên điên loạn.
Bất chấp những vết thương đẫm máu đang xé nát cơ thể, một nụ cười lạnh lẽo dần vẽ lên trên môi lữ khách trẻ.
Cậu trút ra một hơi thở hắt, nụ cười càng lúc càng trở nên quỷ dị.
'Chiếu tướng.' Cậu thầm nghĩ với một ánh mắt tựa như dao cạo.
"Công suất tối đa." Cậu lẩm bẩm.
Ngay khoảnh khắc đôi bàn tay tàn tạ bắt đầu tái tạo để chuẩn bị cho đòn kết liễu, một luồng sát khí màu đỏ rực như máu điên cuồng cuộn trào, bao trọn lấy nắm đấm của cậu.
Áp lực khổng lồ tỏa ra dữ dội đến mức nền đá cẩm thạch dưới chân cũng phải rạn nứt thành từng mảng, rung lên bần bật.
Bầu không khí xung quanh phút chốc trở nên đặc quánh, mang theo sự áp bức ngạt thở khiến da gà của tất cả những kẻ có mặt đều thi nhau nổi lên. Dưới luồng uy áp kinh hoàng ấy, gã giáo sư hói đầu lập tức ngã khuỵu xuống đất, há miệng thở dốc như một con cá mắc cạn.
Mặc cho hơi thở đã trở nên mỏng manh, lữ khách trẻ vẫn dồn hết chút sức tàn để rít lên từng chữ.
"THẦN" Cảm nhận được tử thần đang gõ cửa, ả phù thủy cuống cuồng vận dụng mọi thứ ả có, liều mạng củng cố lớp rào chắn phòng ngự.
Ở phía xa, đôi mắt Ayame mở to hết cỡ, vội vã lao vụt đến sát bên cạnh Lucid.
"NỘ" Một âm thanh trầm đục trút ra tựa như hơi thở cuối cùng.
Nắm đấm tử thần giáng mạnh xuống, mang theo vầng sáng đỏ rực hừng hực tựa hỏa ngục, nghiền nát lớp rào chắn kiên cố như nghiền nát một miếng đậu phụ.
Mặc cho những dư chấn phản phệ đang gào xé đôi tay, cú đấm uy lực vẫn cắm ngập vào bụng ả phù thủy, lực xuyên thấu mạnh đến mức tống thẳng một ngụm máu tươi trào ngược ra từ miệng và văng cả ra sau lưng ả.
Khoảnh khắc va chạm tuy chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng dư chấn kinh hoàng của nó đã càn quét thành một trận sóng xung kích khổng lồ. Mọi thứ xung quanh dường như ngưng đọng giữa không trung, vạn vật bị tước đoạt đi sinh mệnh như thể thời gian vừa hoàn toàn đóng băng.
Ngay sau đó, cơ thể ả bị thổi bay xa hàng chục mét. Khung xương vặn xoắn ở những góc độ không tưởng trước khi găm sầm vào đống kệ sách đang bốc cháy phừng phừng, kéo theo một tiếng rắc khô khốc đến rợn người.
Cùng lúc đó, gã đàn ông đang gục ngã trên sàn cũng vội vã cắn răng chống tay, chật vật tìm cách đứng dậy.
Thế nhưng, chiếc bóng của Ayame đã lẳng lặng áp sát từ phía sau. Một luồng kiếm quang sắc lẹm chớp qua, lưỡi gươm vô tình đâm xuyên qua khoảng trống giữa các xương sườn, tước đoạt mạng sống của gã chỉ trong một cái chớp mắt.
Chuỗi biến cố chết chóc ấy diễn ra quá đỗi chóng vánh, để lại sau lưng một sự im lặng đầy kinh hoàng.
Giải quyết xong xuôi, Lucid chậm rãi quay sang khẽ gật đầu với Ayame.
Cả hai đứng sừng sững giữa đống đổ nát hoang tàn, từng nhịp thở dốc nặng nhọc vang lên giữa biển lửa bập bùng, những trang giấy cháy rụi và những cái xác rách nát vương vãi khắp nơi.
"Tiếp tục di chuyển thôi." Cậu cất giọng đều đều, nhưng ngữ điệu lại ẩn chứa sự sắc lạnh khó tả.
Đón lấy ánh nhìn của cậu, nữ quỷ vung tay rũ sạch những giọt máu đỏ tươi còn vương trên lưỡi kiếm, ngoan ngoãn gật đầu.
"Khoan đã." Cô đột ngột lên tiếng cắt ngang.
Lucid hơi nhíu mày bối rối ngoái lại nhìn nữ quỷ. Men theo ánh mắt của cô, tầm nhìn của cậu chạm đến bóng dáng một nam sinh đeo huy hiệu Đen đang ngồi bệt trên nền đất, ngay phía sau lưng cô.
Toàn thân thằng nhóc đang run lên bần bật như cầy sấy.
Thấy vậy, khóe môi Lucid chợt cong lên.
Nhưng đó không phải là một nụ cười hiền hòa. Nó méo mó và quỷ dị, mang theo sự tàn ác đến mức khiến người ta phải rợn tóc gáy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn