Chương 84: Chương 71: Tuyến Đường Hoàng Kim
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Lucid trèo lên chiếc thang ngắn dẫn đến cửa sập trên trần nhà. Đó là một cánh cửa kim loại hình tròn, bị niêm phong chặt cứng. Cậu thừa biết hành động này chẳng khác nào tự sát. Cơ hội chỉ là năm ăn năm thua, hoặc là việc mở nó ra sẽ hút tuột cậu ra ngoài môi trường chân không, hoặc là lớp màng bảo vệ của con tàu đủ rộng để giữ lại lượng dưỡng khí bên trong. Cậu hoàn toàn mù tịt về những quy luật ở thế giới này.
"Nghe tôi nói đây, Lucid." Giọng Alice vang lên như một mệnh lệnh sắc bén, rành rọt trong tâm trí cậu, tước bỏ hoàn toàn vẻ cợt nhả thường ngày.
"Một con người không thể nào sống sót ngoài đó được! Cậu không hề biết rõ điều kiện môi trường đâu!"
Cô thực sự muốn những điều tốt đẹp nhất cho cậu. Cậu biết rõ điều đó. Nhưng đôi khi, con người ta phải đặt niềm tin vào trực giác của chính mình. Và ngay lúc này, trực giác của cậu đang gào thét rằng việc ngồi chết dí trong một chuyến tàu hỏng, chờ đợi bị nghiền nát bởi những mảnh vỡ không gian hay một con cá voi vũ trụ, là một kế hoạch tồi tệ hơn gấp vạn lần.
Cậu phớt lờ cô. Cậu nghe thấy những lời đó, nhưng tuyệt nhiên không để chúng bám rễ vào tâm trí. Cậu chìm trong câm lặng, tập trung cao độ. Bàn tay cậu siết chặt lấy bánh xe khóa nặng trịch trên cửa sập.
Cậu nhắm nghiền mắt lại. Hít vào. Thở ra. Một thói quen cũ kỹ từ một kiếp sống tưởng chừng như đã xa cách cả triệu dặm.
Cậu mở bừng mắt, ngước nhìn lên khối kim loại lạnh lẽo.
"Hãy suy nghĩ cho kỹ đi." Alice thúc giục, chất giọng mềm mỏng hẳn đi như đang van nài.
"Chuyện này có thể vô cùng nguy hiểm đấy."
"Nguy hiểm sao?" Cậu lầm bầm dưới hơi thở, âm thanh lọt thỏm giữa tiếng rì rì của các bảng điều khiển.
"Sao tự dưng bây giờ cô lại sợ hãi sự nguy hiểm vậy?"
Bật ra một tiếng gầm gừ gắng sức, cậu dùng một tay vặn mạnh bánh xe. Nó nhượng bộ với một tiếng kịch nặng nề. Cậu gồng mình chuẩn bị tinh thần, rồi dùng sức đẩy tung cánh cửa sập lên trên.
Chẳng có gì xảy ra cả.
Không có vụ nổ giảm áp nào. Không có luồng gió giật tung. Không có sự tĩnh lặng đáng sợ nào ập đến. Không khí bên trong khoang lái thậm chí còn chẳng mảy may xao động.
Cậu chậm rãi đứng thẳng dậy, đẩy người qua khe hở cho đến khi nửa thân dưới nằm gọn trong cửa sập, còn nửa thân trên thì vươn hẳn ra ngoài khoảng không vô tận.
Trống rỗng. Cậu chẳng cảm nhận được gì cả. Không có lực hút, không có áp suất đè nén. Nhiệt độ hoàn toàn bình thường. Cậu chỉ ngửi thấy một mùi bụi bặm thoang thoảng, thanh sạch. Khung cảnh hiện ra trước mắt đẹp đến nghẹt thở. Một dải lụa màu tím khổng lồ, chất chứa vô vàn vì tinh tú trải dài ngút ngàn về mọi hướng.
Phía trên đỉnh đầu, một nguồn sáng rực rỡ xa xăm, không phải là mặt trời, mà là một thứ gì đó khác, đang tỏa xuống một vầng hào quang êm dịu. Cậu chẳng thể phân định nổi họ đang ở bên trên hay bên dưới nó; khái niệm về trên dưới ở nơi này hoàn toàn bị xóa nhòa.
Cậu ngoái đầu lại và nhìn thấy hai vầng trăng đang lơ lửng giữa hư không, một vầng mang sắc bạc nhợt nhạt, vầng còn lại thì bị nhuốm bởi một màu đỏ dai dẳng, đầy bất an. Tất thảy đều mang một vẻ đẹp mê hồn.
Cậu kéo toàn bộ cơ thể lên, đứng thẳng trên nóc khoang điều khiển. Trọng lực ở đây vô cùng yếu ớt, giống như một sự níu giữ mỏng manh hơn là một lực hút thực sự. Cậu không bị trôi dạt đi, nhưng lại cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng đến khó tin.
Từ đằng xa, cậu nghe thấy nó. Một âm thanh vốn dĩ không được phép tồn tại trong môi trường chân không. Một chuỗi những tiếng huýt sáo vang vọng và những tiếng rên rỉ trầm đục, tựa như khúc hát của loài cá voi vọng về từ tận đáy đại dương sâu thẳm nhất. Nó thật đẹp đẽ. Dịu dàng. Và gần như... đang mời gọi.
"Thấy chưa, Alice?" Cậu cất tiếng, chất giọng pha lẫn sự đắc thắng.
"Tôi đã bảo cô là nó sẽ—" Ngay lúc đó, một luồng cảm giác ập đến, không phải từ bên ngoài, mà là từ tận sâu bên trong cơ thể cậu. Một cơn run rẩy, co giật dữ dội bắt nguồn từ trong xương tủy rồi lan tràn ra ngoài. Hai hàm răng cậu va vào nhau lập cập.
"H-h-h," Âm thanh bật ra khỏi cuống họng.
"L-lạnh... quá."
Đó là một cái lạnh thấu xương, buốt giá, hoàn toàn không liên quan gì đến nhiệt độ không khí. Đó là cái lạnh của sự trống rỗng tuyệt đối, của khoảng cách vô tận, đang rỉ rả ngấm sâu vào tận cùng linh hồn cậu. Những ngón tay cậu bắt đầu tê dại.
Một luồng sáng màu lục bích dịu dàng, quen thuộc bung nở quanh cậu, bao bọc lấy cơ thể trong một vầng hào quang ấm áp, mềm mại. Cơn run rẩy dần lắng xuống. Cái lạnh cắt da cắt thịt lùi lại, chỉ còn là một cơn ớn lạnh âm ỉ.
"Lucid, làm ơn đi." Giọng Alice lại vang lên, nhưng lần này đã khác hẳn. Mềm mỏng hơn. Dịu dàng hơn. Không có sự trách móc, cũng chẳng có lời trêu chọc nào. Đó là một lời van nài chân thành và ngập tràn lo âu. Nó mang lại cảm giác... sai trái khi phát ra từ cô. Hoàn toàn không phù hợp.
"Đừng hành động thiếu suy nghĩ nữa."
Gạt sự kỳ quặc ấy sang một bên, cậu vẫn còn nhiệm vụ phải hoàn thành. Trọng lực tuy yếu ớt, lớp vật liệu trên nóc tàu vẫn vững chãi dưới từng bước chân cẩn trọng. Phóng tầm mắt dọc theo chiều dài các toa xe rồi nhìn xuống Tuyến Đường Hoàng Kim rực rỡ bên dưới, cậu nhận ra ở tít xa phía trước, đường ray đã bị cắt đứt nham nhở. Chính cú lướt ngang của con kỳ lân biển đã nghiền nát nó.
Xa hơn về phía trước, tuyến đường đột ngột kết thúc bằng một vết đứt gãy lởm chởm. Cú lướt qua của con kỳ lân biển đã nghiền nát nó.
Cậu nhảy xuống. Đó không phải là một cú rơi tự do; nó là một cú trôi dạt chậm rãi và đầy duyên dáng. Cậu đáp xuống bằng một cú chạm nhẹ tựa lông hồng trên con đường ánh sáng rộng lớn, rắn chắc chính là đường ray. Cậu ngước nhìn lại vết đứt gãy. Lượng Tinh Hoa Vận Mệnh màu vàng kim được vật chất hóa đang bị sờn rách và vương vãi khắp nơi.
Cậu đảo mắt nhìn quanh, dỏng tai lắng nghe. Khúc hát của loài cá voi lại cất lên, tiếng gọi trầm đục, rung động xuyên qua Đại Hư Vô. Nhưng lần này, có điều gì đó không ổn. Âm điệu đã thay đổi. Nó được bao phủ bởi một sự cộng hưởng thô ráp, nhức nhối. Nghe như thể nó đang phải chịu đựng một nỗi đau đớn tột cùng.
Âm thanh ấy lôi kéo cậu, không phải bằng bạo lực, mà bằng một sự khao khát sâu thẳm, bi thương. Cậu hoàn toàn bị thu hút bởi nó.
Cậu thậm chí còn chẳng nhận ra mình đang di chuyển cho đến khi giọng nói của Alice đâm sầm vào tâm trí, gấp gáp và sắc lẹm, đập tan mọi ảo ảnh.
"Lucid, tỉnh lại đi!"
Cậu chớp mắt. Cậu đang đứng ngay sát mép của đoạn đường ray bị đứt gãy, một nửa bàn chân đã chới với trên miệng vực thẳm, cả cơ thể nghiêng hẳn về phía khởi nguồn của khúc hát.
"Ôi... trời," Cậu thở hắt ra, lảo đảo lùi lại một bước. Cậu hít thêm một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, ép buộc bản thân phải dồn sự tập trung vào vấn đề vật lý trước mắt.
Cậu xoay người và bước về phía vết nứt trên đường ray. Cậu ngồi xổm xuống, cẩn thận xem xét những đầu mút vỡ vụn. Những hạt Tinh Hoa Vận Mệnh màu vàng kim lấp lánh trôi dạt từ các mép gãy tựa như những tàn tro rực hồng.
Liệu cậu có thể sửa chữa nó không? Cậu có thể hấp thụ tinh hoa thuần khiết. Cậu có thể triệu hồi Xiềng Xích Trái Tim. Nhưng để thao túng Tinh Hoa Vận Mệnh thô sơ thành một cấu trúc rắn chắc, phức tạp như một đường ray ư? Cậu mới chỉ luyện tập tạo ra những quả cầu ánh sáng đơn giản. Còn thứ này là cả một công trình kiến trúc.
Cậu phải thử. Cậu phải làm một điều gì đó.
"Xiềng xích." Cậu thì thầm.
Dồn toàn bộ ý chí, một sợi xích màu trắng chói lòa duy nhất phóng ra từ cẳng tay cậu. Rồi sợi thứ hai. Sợi thứ ba. Cậu trút cạn tâm niệm vào đó, không phải để định hình chúng thành vũ khí hay móc kéo, mà chỉ đơn thuần là triệu hồi thêm độ dài, thêm vật chất.
Một thác lũ những mắt xích lấp lánh tuôn trào từ cơ thể cậu, đổ ập xuống khoảng không bên dưới đường ray. Cậu có thể cảm nhận được sự hiện diện của Alice đang căng ra; hành động này đang vắt kiệt tinh hoa của cô, sự kết nối của cô với cậu, và nó đang đòi hỏi một cái giá rất đắt. Nhưng cậu vẫn cắn răng bước tiếp.
Cậu ngoái nhìn lại khoảng trống đứt gãy. Rồi, một cách đầy chủ đích, cậu bước hụt khỏi đường ray.
Alice thảng thốt kêu lên trong tâm trí cậu.
Cậu rơi xuống, nhưng đó là một cú hạ cánh chậm rãi, trôi dạt. Trong lúc rơi, cậu chộp lấy hai trong số vô vàn những sợi xích mà mình vừa triệu hồi. Chúng nằm gọn lỏn, rắn chắc, lạnh lẽo và trơn nhẵn trong lòng bàn tay cậu.
Cậu hãm lại đà rơi, giờ đây đang lơ lửng giữa Đại Hư Vô, kẹp giữa hai đầu đứt gãy của đường ray, được treo lơ lửng bởi những sợi xích trắng toát ở mỗi tay. Cậu đung đưa ở đó, một con người bị treo lơ lửng giữa hai dải ánh sáng trên một vực thẳm không đáy.
Alice hoàn toàn bối rối. Hành động này trông chẳng khác nào một sự điên rồ.
Tiếng gọi vang vọng của con cá voi lại cất lên, lần này gần hơn, ngập tràn trong cùng một nỗi đau đớn tuyệt vọng ấy.
"Lucid, mau rời khỏi đó đi!" Alice gào lên, cố gắng phá vỡ sự kìm kẹp của khúc hát.
'Con kỳ lân biển này... nó không hề bình thường.' Cậu thầm nghĩ, gồng mình chống lại nỗi bi thương đầy sức cám dỗ trong âm thanh kia.
'Nó đang thao túng mình.'
'Hít vào. Thở ra.' Cậu tự trấn an bản thân. Rồi, bằng những chuyển động chậm rãi, đầy toan tính, cậu bắt đầu đu đưa. Cậu giật mạnh những sợi xích, dùng chính trọng lượng cơ thể để tạo đà.
Trong môi trường trọng lực yếu, nó tạo ra một vòng cung kỳ lạ, rộng lớn và chậm chạp. Cậu đu qua đu lại, mỗi nhịp vung lại đưa cậu lên cao hơn một chút, xa hơn một chút.
Alice chìm vào câm lặng, chăm chú theo dõi. Cảnh tượng này giống hệt như đang chiêm ngưỡng một điệu nhảy đầy mê hoặc nhưng cũng vô cùng đáng sợ.
Cú vung cuối cùng, tràn trề uy lực đã đưa cậu trở lại ngang tầm với đường ray. Cậu buông một sợi xích ra và dùng cả hai tay bấu chặt lấy đường ray, kéo tuột cơ thể lên trên. Cậu choáng váng, mất phương hướng bởi sự thiếu hụt trọng lực chuẩn mực và những cú đu đưa liên tục. Cậu vội vã quấn những đoạn xích quanh đường ray rắn chắc, khóa chặt chúng lại.
Cậu phóng tầm mắt qua khoảng trống. Ở phía bên kia của đoạn đứt gãy, xa hơn về phía bên phải, một đường ray nguyên vẹn khác đang chạy song song với đường ray của họ một đoạn dài. Kế hoạch của cậu, dù điên rồ đến mức nào, cũng đã được định hình một cách hoàn hảo.
Cậu cẩn trọng lùi lại vài bước trên đường ray.
"Đừng để trượt chân đấy, Lucid." Alice thì thầm, nỗi sợ hãi nhuốm màu lên từng câu chữ.
"Cậu luôn có thể quay lại toa xe và—" Trước khi cô kịp dứt lời, cậu đã lao đi. Cậu cắm đầu cắm cổ chạy nước rút về phía đầu đứt gãy của đường ray và, bằng toàn bộ sức lực, tung người nhảy vọt lên.
Trọng lực yếu ớt đã phóng cậu bay vút lên thành một vòng cung cao vút, băng qua khoảng không trống rỗng. Cậu đang bay, trong một khoảnh khắc thực sự bay lượn, phía trên cõi hư vô màu tím vô tận. Khúc hát của cá voi cuộn trào, một bản giao hưởng của sự thống khổ dội thẳng vào màng nhĩ.
"Cút khỏi đầu ta đi!" Cậu gào thét vào khoảng không vô định, giọng nói lập tức bị sự tĩnh lặng nuốt chửng.
Khi bắt đầu hạ cánh xuống đường ray song song kia, cậu khuếch đại Xiềng Xích Trái Tim vẫn đang kết nối với đường ray đầu tiên. Thêm nhiều sợi xích phóng ra từ cơ thể cậu, lao vút đi để quấn chặt lấy đường ray mới phía trước. Cậu tóm gọn lấy chúng, hai bàn tay bỏng rát khi phải gánh chịu toàn bộ trọng lượng cơ thể, hãm lại đà rơi.
Giờ đây, cậu đang bị treo lơ lửng giữa hai đường ray tách biệt, hóa thân thành một cây cầu sống được dệt nên từ những sợi xích trắng toát và ý chí thuần túy, với cơ thể cậu chính là điểm kết nối.
Giờ mới là phần khó khăn nhất.
Cậu kéo.
Cậu đang cố gắng di chuyển một đường ray được cấu tạo từ năng lượng vũ trụ hóa rắn. Một đường ray đủ sức nâng đỡ một chuyến tàu nặng hàng ngàn tấn. Bật ra một tiếng gầm xé toạc cuống họng, cậu dốc sức kéo giật những sợi xích.
Từng thớ cơ trên cánh tay, lưng và vai cậu gào thét phản đối. Cậu cảm nhận được lớp da lòng bàn tay rách toạc, dòng máu ấm nóng làm trơn tuột lớp kìm kẹp trên những sợi xích. Những giọt mồ hôi rịn ra trên trán và ngay lập tức đông cứng lại trong cái lạnh buốt giá của Đại Hư Vô.
Nhưng nó đang phát huy tác dụng. Từng tấc, từng tấc một trong sự đau đớn tột cùng, đường ray song song bắt đầu uốn cong, dịch chuyển về phía đầu đứt gãy của đường ray đầu tiên.
Cậu đu người lên, dùng những sợi xích làm đòn bẩy, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cú kéo tiếp theo. Cậu gom góp từng chút sự tập trung, từng mảnh Tinh Hoa Vận Mệnh mà mình có thể luân chuyển, tạm thời đẩy lùi giọng nói lo âu của Alice và khúc hát của cá voi thành một tiếng vo ve trầm đục nơi hậu cảnh.
"GRAAAAAAHHHHH!!!!!"
Bằng một cú rướn người cuối cùng mang sức mạnh của một vị thần, cậu vung người và kéo giật bằng tất cả sức lực bình sinh.
Hai đường ray đập mạnh vào nhau. Những đầu mút đứt gãy dung hợp làm một, ánh sáng vàng kim bùng lên chói lòa trước khi lắng xuống thành một con đường liền mạch, không tì vết. Công cuộc sửa chữa đã hoàn tất.
Cậu đã làm được. Cậu đã đảo ngược cấu trúc của những Tuyến Đường Tinh Tú.
Khi chút sức lực cuối cùng tan biến, các thớ cơ của cậu hoàn toàn đình công. Lực bám trên những sợi xích tuột mất. Cậu nanh nhào, lộn vòng một cách chậm rãi ra xa khỏi đoạn đường ray vừa được sửa chữa, kiệt quệ đến cùng cực, hai bàn tay đẫm máu, tinh hoa cạn kiệt.
Cậu hướng mắt về phía con tàu, giờ chỉ còn là một vệt bạc xa xăm trên dải đường vàng kim.
Rồi cậu ngoái nhìn sang bên cạnh.
Con kỳ lân biển đang ở đó. Choán ngợp toàn bộ tầm nhìn của cậu. Một tinh vân sống khổng lồ mang sắc xanh và tím, chiếc sừng pha lê của nó lấp lánh rực rỡ, và nó đang di chuyển. Không phải hướng về phía con tàu. Mà là lao thẳng về phía cậu.
"Chết tiệt!" Cậu cố gắng cử động, vặn mình giữa không trung, triệu hồi một sợi xích cuối cùng, bất cứ thứ gì cũng được. Nhưng cậu đã hoàn toàn trống rỗng. Giống như một cục pin cạn kiệt. Cậu trôi dạt vô định, một hạt bụi nhỏ bé bất lực trước sinh vật vũ trụ vĩ đại.
Tiếng khóc của con cá voi ngày một lớn hơn, đẹp đẽ hơn, và cũng bi thương đến tột cùng.
"Tại sao..." Cậu thều thào, dòng suy nghĩ mờ mịt.
"Tại sao nó lại đau đớn đến vậy?"
Nó không hề mang lại cảm giác thù địch. Nó mang lại cảm giác... khao khát. Nó khao khát được ôm ấp. Nó khao khát được chấp nhận.
Cậu nhận ra bản thân đang xoay người về phía khởi nguồn của khúc hát vang vọng. Cậu ngừng kháng cự. Cậu đối mặt với con quái thú khổng lồ đang lao tới. Cậu dang rộng hai tay, không phải để phòng thủ, mà là một cử chỉ chào đón cởi mở và đầy ngốc nghếch. Vươn tay ra như thể muốn ôm trọn lấy nó.
"Không... không sao đâu." Cậu lầm bầm, chất giọng mỏng manh như một sợi chỉ.
"Tôi ở đây rồi. Đến với tôi đi."
Con kỳ lân biển, một cơn bão ngoạn mục của những sắc màu đan xen, thu hẹp khoảng cách trong một cú lao tới câm lặng và chói lòa.
Khoảnh khắc tiếp theo, chẳng có bất kỳ vụ va chạm nào xảy ra. Thay vào đó, cậu cảm nhận được một tiếng ngân vang trầm đục, sâu thẳm cộng hưởng xuyên qua toàn bộ thực thể mình, bắt nguồn từ tận sâu trong cốt lõi. Nó không hề đau đớn.
Nó... choáng ngợp. Một trận đại hồng thủy của những xúc cảm, của nỗi cô đơn cổ xưa, của sự bi thương mang tầm vóc vũ trụ.
Con kỳ lân biển không hề đâm sầm vào cậu. Chiếc sừng pha lê lấp lánh của nó đã xuyên qua cậu, hoặc chính cậu đã xuyên qua nó. Cậu bị bao bọc, cuốn đi trong một dòng chảy của ánh sáng và âm thanh, hóa thành một hành khách chia sẻ nỗi thống khổ của nó.
Cậu nhìn sâu vào một trong những con mắt khổng lồ, chứa đầy những vì tinh tú của nó. Những sắc màu ấy thật mê hồn. Cậu cảm nhận được ý thức của mình đang dần chìm xuống, đầu hàng trước lực kéo dẫn lối của một giấc ngủ sâu thẳm, bị cuốn trôi vào cõi hư vô vô tận không phải bởi bạo lực, mà bởi tiếng vọng của một nỗi bi ai không thể chịu đựng thấu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn