Chương 142: Chương 129: Thức Tỉnh
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Fredrick dốc cạn chút sức tàn cuối cùng để tử chiến với Sinh Vật Vô Tín (Unfaithful) Hạng A. Con quái vật dường như đang thích nghi với từng chuyển động của Ayame, học hỏi phong cách chiến đấu của cậu qua mỗi nhịp va chạm. Cậu cắm phập phần chuôi kiếm vỡ nát vào một trong những cái đầu của Miguel đang găm chặt giữa khối bóng tối. Nó rít lên, một âm thanh chói tai xé toạc không gian tựa như tiếng thủy tinh vỡ vụn.
Đầu gối cậu khuỵu xuống. Cú va chạm vừa rồi đã nghiền nát một thứ gì đó bên trong cơ thể cậu.
Ayame kịp thời đỡ lấy cậu, giữ cho cơ thể cậu đứng vững. Đôi bàn tay cô siết chặt lấy bờ vai cậu đầy kiên định.
"Lùi lại đi." Giọng cô vang lên đều đều nhưng sắc lẹm như dao.
Đôi mắt cô rực lên một sắc đỏ ối, những tia máu đỏ thẫm lan tỏa từ đồng tử tựa như những vết nứt trên mặt kính. Tư thế của cô bắt đầu biến đổi. Mật độ cơ thể tăng vọt. Những thớ cơ cuồn cuộn căng phồng dưới lớp da thịt.
Lớp áo choàng rách toạc, vỡ vụn khi vóc dáng cô phình to ra, báo hiệu cho một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp đang trỗi dậy từ sâu thẳm bên trong.
Cô lao vút về phía trước.
Những chuyển động của cô giờ đây đã vượt xa giới hạn của con người. Cô ngưng tụ ra một thanh huyết kiếm dài gấp đôi cánh tay của Fredrick, mang hình dáng của một thanh tachi khổng lồ. Lưỡi kiếm rỏ xuống những giọt máu đỏ tươi, mỗi giọt chạm đất đều phát ra tiếng xèo xèo rợn người.
Cô điên cuồng vung kiếm tới tấp. Từng nhịp di chuyển trông có vẻ hỗn loạn, nặng nề nhưng lại mang theo uy lực hủy diệt. Mỗi nhát chém xé toạc không khí với sức mạnh đủ để nghiền nát đá tảng. Mỗi bước chân nện xuống đều để lại những hố sâu hoắm trên mặt đất.
Nhưng chừng đó vẫn là chưa đủ. Chẳng bao giờ là đủ cả.
Tốc độ thích nghi của Sinh Vật Vô Tín Hạng A còn nhanh hơn cả tốc độ vung kiếm của cô. Nó đã nắm bắt được nhịp điệu của cô. Đọc thấu những kiểu tấn công. Và cả những sơ hở nhỏ nhất.
Một xúc tu quấn chặt lấy cánh tay phải của cô, vặn xoắn nó theo một góc độ kinh hoàng. Xương cốt gãy vụn. Nhưng cô tuyệt đối không cất lấy nửa lời kêu la.
Một xúc tu khác đâm xuyên qua bụng cô, tàn nhẫn xuyên thấu từ trước ra sau, để lộ mũi nhọn hoắt nhô ra từ tấm lưng đẫm máu.
"Ayame!" Fredrick gào thét, tuyệt vọng vươn tay về phía cô.
Cô ngã gục xuống. Cậu lao tới đỡ lấy cô từ phía sau, cẩn thận đặt cô nằm xuống nền đất lạnh lẽo. Dòng máu nóng hổi ứa ra, loang lổ thành một vũng đỏ thẫm dưới thân hai người.
Cô ngước đôi mắt mệt mỏi nhìn cậu. Hình thái quỷ dữ đang dần rút đi. Sắc đỏ rực rỡ phai nhạt khỏi đáy mắt. Những thớ cơ cuồn cuộn cũng xẹp xuống, trả lại vóc dáng nguyên bản.
"Hiệp sĩ loài người." Giọng cô nghẹn lại nhưng vẫn giữ được sự kiên định.
"Tôi biết anh đang che giấu điều gì đó."
"Tôi biết anh sở hữu một sức mạnh thực sự."
"Đó là thứ sức mạnh tĩnh lặng, được sinh ra từ những lời thề đã vỡ vụn."
Hơi thở của Fredrick nghẹn bẵng lại nơi cuống họng.
"Đừng kìm nén nó nữa. Anh chính là anh. Hãy chấp nhận bản ngã của chính mình."
Cô ho khan một tiếng. Những bọt máu đỏ tươi trào ra từ khóe môi nhợt nhạt.
"Đừng nói dối cậu ấy nữa. Và cũng đừng tự lừa dối chính mình thêm nữa."
Fredrick khẽ mỉm cười, cúi xuống nhìn cô. Những lời nói ấy, dẫu thô ráp, nghiêm khắc và sắc lẹm, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân. Đó là sự thật. Một sự thật tàn nhẫn và không khoan nhượng.
Cậu chậm rãi đứng thẳng dậy. Bàn tay phải siết chặt lấy phần chuôi kiếm đã gãy nát. Tư thế của cậu lúc này đã trở nên vững chãi. Tập trung cao độ. Hoàn toàn lột xác.
"Tôi xin lỗi, Lucid." Cậu thì thầm vào khoảng không vô định, hướng ánh mắt về phía vòng tròn bóng tối nơi Lucid đã biến mất.
"Tôi đã không thể nói cho cậu biết sớm hơn."
Cậu giương cao chuôi kiếm, chĩa thẳng về phía Sinh Vật Vô Tín Hạng A với một nụ cười kiên định. Chỉ bằng một tay. Vững chãi tựa thái sơn.
"Tên của ta là Arthur Alexander."
"Cựu Thánh kỵ sĩ của Đế chế Materna."
"Kẻ mang trong mình dòng máu truyền thừa của Gia tộc Tempest."
Ayame ngước nhìn, khuôn mặt cô thoáng biến sắc khi nhận ra có điều gì đó không ổn. Bầu không khí xung quanh đang biến đổi dữ dội.
Tinh Hoa Vận Mệnh (Fate Essence) trong không gian cuồn cuộn đổ dồn về, ngưng tụ dày đặc tại phần chuôi kiếm gãy. Một lưỡi kiếm phát quang rực rỡ, một tuyệt tác được dệt nên từ ánh sáng và năng lượng thuần khiết, vươn dài ra từ tàn tích của thanh gươm cũ.
Cậu nhăn mặt nhấc cánh tay trái lên. Những hạt sáng màu lam lơ lửng bao quanh cậu, cuộn xoáy tựa như một bầy đom đóm rực rỡ.
Cậu đang thăng hoa. Vượt qua ranh giới của Tiềm Ẩn (Latent). Chính thức bước vào cảnh giới của một người Thức Tỉnh (Awakened).
"Và nhân danh danh dự của ta, ta sẽ nghiền nát ngươi!"
Ayame chậm rãi gượng dậy, thanh huyết kiếm trong tay cô chớp tắt liên hồi. Vết thương chí mạng trên bụng vẫn còn đó, nhưng cô vẫn kiên cường đứng vững.
Sinh Vật Vô Tín Hạng A giờ đây đã dồn toàn bộ sự chú ý vào Arthur. Hàng loạt con mắt màu tím ghim chặt vào mối đe dọa mới này. Những cái đầu của Miguel bên trong khối bóng tối đồng thanh cất tiếng.
"Arthur. Arthur. Arthur."
Arthur không buồn đáp lời. Cậu hít một hơi thật sâu. Chậm rãi. Đầy kiểm soát. Lồng ngực cậu căng tràn. Đôi bờ vai hoàn toàn buông lỏng.
Rồi cậu di chuyển.
Bước chân ấy đã hoàn toàn khác biệt. Không còn sự vội vã, cũng chẳng vương chút tuyệt vọng nào nữa. Chúng được đong đếm một cách hoàn hảo, mỗi bước đặt xuống đều chuẩn xác đến từng milimet, trọng lượng phân bố đồng đều, sự cân bằng đạt đến mức tuyệt đối.
Chỉ với ba sải chân, cậu đã xóa nhòa khoảng cách. Lưỡi kiếm phát quang ngân lên một khúc ca tử thần khi nó xé toạc không khí.
Sinh Vật Vô Tín Hạng A quất mạnh một xúc tu tới. Arthur gạt phắt đi. Chuyển động cực kỳ tối giản, hiệu quả tuyệt đối. Chỉ một cú xoay cổ tay nhẹ nhàng. Xúc tu bị chệch hướng, trượt đi vô hại.
Một đòn khác lao đến từ bên trái. Cậu lách người sang một bên. Cơ thể cậu uyển chuyển tựa dòng nước, trôi tuột qua đòn tấn công mà không lãng phí lấy một chút sức lực nào.
Đòn thứ ba giáng xuống từ đỉnh đầu. Cậu giương kiếm lên. Đỡ gạt. Cú va chạm tạo ra những luồng sóng xung kích cày xới mặt đất, nhưng Arthur vẫn đứng trơ như bàn thạch. Tư thế của cậu đã hấp thụ toàn bộ lực sát thương.
Nhịp thở của cậu thay đổi. Hít vào bằng mũi. Thở ra bằng miệng. Nhịp nhàng. Ổn định. Mỗi hơi thở đều tiếp thêm nhiên liệu cho chuyển động tiếp theo.
Cậu vung kiếm. Lưỡi gươm vẽ nên một đường vòng cung hoàn mỹ, chém đứt phăng một cụm xúc tu khổng lồ. Chúng rụng lả tả, vết cắt ngọt lịm. Không một chút gồ ghề. Không một tia do dự.
Cậu tiến lên một bước. Bộ pháp lúc này đã đạt đến độ vô khuyết. Từ gót chân đến mũi chân. Trọng lượng luân chuyển mượt mà. Không dư thừa năng lượng. Không có bất kỳ động tác thừa thãi nào.
Sinh Vật Vô Tín Hạng A rít lên điên cuồng, dùng chính cơ thể của Miguel lao tới với cái hàm há rộng hoác.
Arthur xoay người. Lưỡi kiếm quét ngang một đường sắc lẹm, chẻ đôi đòn tấn công ngay giữa không trung. Cơ thể Miguel đứt lìa, rơi rụng xuống đất rồi lại tái tạo bên trong khối bóng tối.
Cậu cất lời, và chất giọng lúc này đã mang một âm hưởng hoàn toàn khác. Trang trọng. Gãy gọn. Từng từ ngữ thốt ra đều chuẩn xác vô cùng.
"Ngươi là một thứ dị hợm kinh tởm."
Cậu đồng thời gạt phăng hai đòn tấn công chỉ bằng một chuyển động duy nhất, lưỡi kiếm múa lượn theo hình số tám tuyệt mỹ.
"Ngươi dám báng bổ người đã khuất."
Cậu đỡ đòn từ trên cao, rồi quét kiếm sát mặt đất, chém đứt lìa những xúc tu đang định quấn lấy chân mình.
"Ngươi vấy bẩn những linh hồn đáng lẽ phải được an nghỉ."
Thanh kiếm giờ đây đã trở thành sự kéo dài của ý chí, của thể xác, và của chính hơi thở trong cậu.
Anya, vị giáo sư tóc hồng, đứng lặng người quan sát từ rìa bãi đất trống. Đôi mắt đỏ của ả mở to sững sờ. Cây trượng phép run lẩy bẩy trong đôi bàn tay.
"Làm sao... làm sao hắn có thể di chuyển như vậy được?" Ả thì thầm trong vô thức.
Arthur quay đầu nhìn ả. Đôi mắt cậu lúc này đã chuyển sang màu lam, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt của Tinh Hoa Vận Mệnh.
"Ngươi đã dùng sự thối nát để nuôi dưỡng con quái vật này."
Cậu liên tiếp cản phá ba đòn tấn công chớp nhoáng. Đỡ đòn, gạt hướng, phản công. Từng chuyển động tuôn chảy nối tiếp nhau không một nhịp ngắt quãng.
"Ngươi sẽ phải trả giá cho tội ác đó."
Anya giương cao trượng phép. Ngọn lửa bùng lên dữ dội quanh ả. Băng giá ngưng tụ dưới chân. Mặt đất rung chuyển ầm ầm.
Ả trút toàn bộ hỏa lực cùng một lúc. Một cơn bão nguyên tố cuồng nộ giáng xuống đầu cậu.
Arthur hít một hơi thật sâu.
Cậu lách sang phải. Quả cầu lửa trượt mục tiêu.
Cậu xoay người sang trái. Những mũi giáo băng vỡ vụn vào tảng đá phía sau lưng.
Cậu cúi gập người. Những mũi gai đất xé gió bay sượt qua đỉnh đầu.
Không một đòn tấn công nào có thể chạm vào vạt áo cậu. Cậu lướt qua cơn bão hủy diệt ấy nhẹ nhàng tựa làn khói mỏng xuyên qua kẽ hở.
Và rồi, cậu đã đứng sừng sững ngay trước mặt ả.
Lưỡi kiếm phát quang chém xéo qua người ả, máu tươi bắn vọt ra từ vết thương sâu hoắm. Ả cứng đờ người rồi ngã gục xuống đất.
"Vết thương đó không lấy mạng ngươi đâu... Đầu hàng đi." Cậu lãnh đạm buông lời.
Cây trượng phép rơi tuột khỏi tay, lăn lóc trên mặt đất, trong khi ả tuyệt vọng ôm chặt lấy vết thương đang rỉ máu.
Arthur quay lưng lại, đối mặt với Sinh Vật Vô Tín Hạng A. Con ác thú đã phình to hơn, hấp thụ thêm nhiều sự thối nát, thêm nhiều sức mạnh. Nhưng điều đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Cậu giương cao thanh kiếm qua đỉnh đầu. Lần này là bằng cả hai tay. Tư thế dang rộng, bám chặt lấy mặt đất vững chãi.
"Nhân danh Gia tộc Tempest."
Những tia sét màu lam bắt đầu nổ lách tách dọc theo lưỡi kiếm. Bầu không khí xung quanh rung lên bần bật vì thứ sức mạnh áp đảo.
"Nhân danh những linh hồn đã ngã xuống."
Mặt đất dưới chân cậu nứt toác ra bởi áp lực kinh hoàng đang tỏa ra tứ phía.
"Nhân danh những lời thề đã lập và những lời thề đã vỡ vụn."
Cậu thở ra. Chậm rãi. Trọn vẹn.
"Ta ban phát phán quyết."
Cậu vung kiếm chém mạnh xuống.
"Sự Trừng Phạt Của Bão Tố (Tempest's Reckoning)!"
Sét bùng nổ từ lưỡi kiếm, hóa thành một cột năng lượng thuần khiết khổng lồ. Nó nuốt chửng hoàn toàn Sinh Vật Vô Tín Hạng A. Khối bóng tối rít lên thảm thiết, quằn quại điên cuồng, tuyệt vọng tìm đường tẩu thoát.
Nhưng chẳng còn chốn nào để dung thân nữa.
Tia sét thiêu rụi mọi sự thối nát, xuyên thủng màn đêm, đốt cháy cái cơ thể vặn vẹo gớm ghiếc của Miguel. Nó thanh tẩy. Nó gột rửa. Nó hủy diệt tất thảy.
Hình hài của Sinh Vật Vô Tín Hạng A bắt đầu sụp đổ. Những cái đầu của Miguel đồng loạt gào thét, một âm thanh của sự thống khổ tột cùng. Rồi chúng chìm vào cõi câm lặng.
Khối bóng tối tan biến. Sự thối nát bốc hơi không còn một dấu vết. Những con mắt màu tím lần lượt nhắm nghiền rồi lụi tắt.
Và rồi, chẳng còn lại gì cả.
Chỉ còn lại mặt đất cháy đen và một sự tĩnh lặng đến rợn người.
Arthur từ từ hạ kiếm xuống. Ánh sáng rực rỡ dần phai nhạt, nhưng lưỡi kiếm vẫn hiện hữu ở đó. Rắn chắc. Không còn đơn thuần chỉ là Tinh Hoa Vận Mệnh nữa. Cậu đã thực sự ngưng tụ thành công một thanh vũ khí chân chính.
Cậu quay sang nhìn Ayame. Cô đã đứng dậy, một tay ôm chặt lấy vết thương rỉ máu trên bụng. Cô nhìn cậu bằng ánh mắt sắc lẹm thường ngày.
"Arthur Alexander." Cô cất lời, chậm rãi nhấm nháp cái tên xa lạ ấy.
"Cựu Thánh kỵ sĩ."
"Đúng vậy."
"Ngươi đã lừa dối Lucid."
"Phải."
"Ngươi sẽ phải khai thật mọi chuyện khi cậu ấy trở về."
Đó không phải là một câu hỏi. Đó là một mệnh lệnh.
"Tôi sẽ làm vậy."
Cô khẽ gật đầu. Có lẽ là một sự tôn trọng. Hoặc đơn giản chỉ là một sự công nhận.
Anya, vẫn đang cứng đờ vì vết thương chí mạng, thều thào cất tiếng.
"Rốt cuộc... ngươi là thứ quái quỷ gì vậy?"
Arthur liếc nhìn ả. Đôi mắt cậu lúc này đã trở nên hiền hòa. Và ngập tràn sự mệt mỏi.
Cậu phớt lờ ả.
Cậu hướng ánh mắt về phía cái cây nơi vị công chúa đang bị treo lơ lửng, sự thối nát vẫn đang không ngừng leo thang, gặm nhấm cơ thể cô.
"Tôi vẫn còn việc phải làm."
Cậu bắt đầu cất bước tiến về phía cô, từng nhịp chân đều đặn và kiên định. Lưỡi kiếm trong tay lại rực sáng hơn sau mỗi bước đi.
Anya trừng mắt nhìn cậu tiến lại gần vị công chúa, hay đúng hơn là những gì còn sót lại của cô ta. Rồi ả quay sang nhìn Ayame.
Ả nặn ra một nụ cười méo mó, điên dại.
"Ngươi nên bỏ chạy đi thì hơn." Ả buông lời lạnh nhạt.
Ả siết chặt cây trượng phép, đánh cược tất cả vào một canh bạc cuối cùng, phóng ra một luồng ma pháp chói lòa. Nhắm thẳng về phía tàn tích của khối bóng tối đang nằm thoi thóp trên mặt đất.
"Chết tiệt!"
Arthur lao vút về phía ả, cánh tay vung lên vẽ một đường vòng cung rộng ngoác. Một luồng kiếm khí màu lam bùng nổ từ nhát chém, hất văng khối bóng tối lăn lóc trên mặt đất.
Thứ gớm ghiếc ấy đổ sụp xuống thành một vũng lầy nhầy nhụa, một khối hắc ám vô định hình đang quằn quại điên cuồng.
Nó ghim chặt ánh nhìn vào Arthur ngay khi cậu giương cao vũ khí chuẩn bị giáng xuống đòn kết liễu. Nó chồm lên.
Cậu chém phăng nó ra làm đôi.
Một nửa vỡ nát, bắn tung tóe xuống nền đất. Nhưng nửa còn lại vẫn tiếp tục lao đi.
Lướt qua người cậu.
Không.
Ayame đang đứng ngay trên đường đi của nó, toàn thân tơi tả và xơ xác, nhưng cô vẫn kiên cường cắm rễ tại đó. Khối bóng tối không hề giảm tốc. Nó xẹt qua cô trong chớp mắt, một mũi gai đen ngòm đâm xuyên qua vai cô khi nó lướt qua.
"Khoan đã!" Tiếng gào của Arthur xé toạc bầu không khí.
Nhưng khối bóng tối đó không nhắm vào cô. Nó cũng chẳng nhắm vào cậu.
Nó đang lao thẳng về phía một mục tiêu hoàn toàn khác.
Vị công chúa. Vẫn đang bị treo lơ lửng ở đó. Bị trói buộc và hoàn toàn bất lực.
"KHỐN KIẾP!!!" Arthur gầm lên giận dữ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn