Chương 155: Chương 142: Công Đức Có Được Trao Đi?
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Nữ tu cất lời, đôi bàn tay giơ lên trong một cử chỉ xoa dịu. Mái tóc hồng nhạt bắt lấy thứ ánh sáng pha lê hắt xuống từ trên cao, tạo thành những vầng hào quang rực rỡ bao quanh đỉnh đầu ả.
"Xin hãy thứ lỗi cho sự xấc xược của đứa trẻ này. Cô ta vẫn còn quá non nớt, vẫn còn cả một chặng đường dài phía trước để học hỏi về sự khôn ngoan và lòng kiềm chế."
Đám đông bắt đầu làu bàu. Bọn chúng cãi vã lẫn nhau. Những lời lẽ chồng chéo, những lời buộc tội tích tụ lại tựa như những đám mây đen vần vũ trước cơn bão. Cho đến khi những tiếng bước chân ngày một nặng nề hơn. Một luồng áp lực hữu hình giáng xuống, đặc quánh đến mức có thể nếm được trên đầu lưỡi.
Những tiếng bước chân vang vọng khắp các dãy hành lang, cuối cùng cũng tiến vào khu vực vòng tròn.
Các vị lãnh đạo chết lặng ngay giữa câu nói. Từng người một, bọn chúng quay ngoắt về phía phát ra âm thanh. Ngay cả những sợi dây leo đang siết chặt Elara cũng nới lỏng ra, phản ứng lại một thứ bản năng nguyên thủy còn lâu đời hơn cả nhận thức.
Cộp.
Từng bước. Từng bước một.
Âm thanh của kim loại bạc, hay có lẽ là sắt thép, va đập chát chúa xuống nền đá sau mỗi nhịp di chuyển. Một luồng áp lực rực rỡ nhưng đầy tính đe dọa đã phơi bày danh tính của kẻ đang bước tới. Âm thanh ấy mang theo sức nặng. Mang theo uy quyền. Và mang theo cả sự tất yếu không thể chối cãi.
Từng bước. Từng bước một.
Bóng hình ấy chính thức bước vào tầm mắt.
Đôi mắt tuyệt vọng của Elara điên cuồng tìm kiếm người luôn kề vai sát cánh bên cô, người lính gác thầm lặng đã bảo vệ cô trong từng khoảnh khắc của chuyến đi này. Lyssandra. Lyssandra đang ở đâu?
Cô ráo riết tìm kiếm, ánh mắt hoảng loạn quét qua những góc khuất giữa các cột trụ dường như đang không ngừng co giãn.
Cho đến khi chẳng thu lại được gì.
Kẻ vừa xuất hiện hoàn toàn không mang bất kỳ nét tương đồng nào với những người mà cô biết.
Khi ánh mắt cô lần theo đôi bàn chân của bóng hình ấy, cô nhìn thấy đôi dép da được đan chéo bằng những dải dây tinh xảo, quấn quanh đôi chân thon dài, thanh tú với làn da trắng ngần như ngọc thạch. Làn da nhợt nhạt ấy được bọc trong những dải băng mỏng manh, quấn dọc theo đôi chân thon thả và đường cong hoàn mỹ của cặp đùi săn chắc.
Một tấm áo choàng đỏ thẫm khoác hờ hững trên khung xương, trễ nải buông lơi như thể chẳng màng bận tâm, phơi bày những đường nét sắc sảo nơi vòng eo và vùng bụng phẳng lì. Ẩn dưới những lớp băng quấn, cô có thể lờ mờ nhận ra những đường sẹo mỏng manh, tinh tế - tàn tích của những trận chiến trong quá khứ.
Lớp giáp vàng kim ngự trị trên lồng ngực, chật vật ôm lấy sự đẫy đà bên dưới, lấp lánh tựa ánh sáng nóng chảy tương phản với làn da trắng muốt như ngà voi. Lớp lông thú viền quanh bờ vai, tôn lên một thân hình được nhào nặn từ sự thanh tao lẫn vẻ đẹp chết chóc, mỗi cử động đều khiến tấm áo choàng gợn sóng tựa như máu loang trong nước.
Bóng hình ấy đứng sừng sững, sự hiện diện của ả bóp méo cả không gian xung quanh, tựa như hơi nóng bốc lên từ ngọn lửa rực cháy.
Suối tóc đỏ thẫm tuôn trào thành những gợn sóng hoang dại dọc tấm lưng và vắt qua một bên vai, rực rỡ như dòng máu tươi vừa đổ. Khuôn mặt ả hoàn mỹ không tì vết, được tạc nên từ một vẻ đẹp sắc lạnh, tàn nhẫn, không hề vương chút dấu vết của thời gian dẫu cho tuổi đời đã vô cùng cổ kính.
Và đôi mắt ả rực cháy một sắc vàng kim, thứ ánh sáng vàng rực của một ngọn lửa sống, chói lòa và tàn nhẫn, trừng trừng nhìn xuống như thể có thể lóc thịt lột xương bất cứ kẻ nào chỉ bằng một cái liếc mắt.
Gã múa đồng xu đến từ Everlight đánh rơi cả đồng tiền trên tay. Nó va lanh canh xuống mặt sàn, vang vọng khắp đại sảnh tựa như một hồi chuông báo tử. Âm thanh ấy dội lại, kéo dài, lấp đầy mọi ngóc ngách bằng một sự kết thúc không thể vãn hồi.
"Thật nực cười!" Giọng gã lạc đi.
"Ả ta không thể cứ thế xuất hiện sau hàng thế kỷ vắng bóng và mong đợi—"
"Lạy Chúa," Nữ tu cất lời, nhưng ngôn từ đã chết nghẹn nơi cuống họng trước khi ả kịp định hình chúng. Cây quyền trượng run bần bật trong đôi bàn tay đang siết chặt đến trắng bệch.
Vị Hoàng đế và gã đại diện tinh linh hoàn toàn câm lặng.
Elara chật vật chống đỡ cơ thể, há miệng thở dốc như thể toàn bộ sự việc vừa rồi đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cô. Những dây leo đã buông tha cho cô, nhưng đôi chân lại kiên quyết từ chối tuân theo mệnh lệnh.
Cô khẽ ngước nhìn lên, thu trọn từng chi tiết của chiếc đồng hồ cát vào tầm mắt.
Đây không phải là Phá Thiên Thánh Nhân (Sky-Sundered Saint), cũng chẳng phải là bất kỳ tên lính gác nào từng hộ tống cô.
Đây chính là một trong những vị lãnh đạo đáng sợ nhất trên toàn cõi các Cõi Phân Tán.
Crepuscula. Nữ hoàng của Đế chế Materna. Ả đưa đôi mắt sắc lẹm, nghiêm nghị rà soát xung quanh, lạnh lùng đánh giá toàn bộ căn phòng.
Elara thầm nghĩ, dĩ nhiên đây có lẽ đều là những gương mặt mới mẻ đối với ả. Nữ hoàng đã tham gia vào nghi thức Siêu Việt suốt bốn thế kỷ qua. Ả đã chứng kiến bao nhiêu hội đồng? Đã nhìn bao nhiêu vị lãnh đạo trỗi dậy rồi lại hóa thành cát bụi?
Cuối cùng, ánh mắt ả dừng lại trên người Elara.
Một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng cô, buốt giá tựa như có ai đó vừa đổ ụp một chậu nước đá thẳng vào huyết quản.
Elara luôn tự nhận mình là một kẻ dũng cảm. Cô đã thao túng cả vương quốc và thần dân của mình. Cô đã đối mặt với sự tha hóa và cái chết mà không hề chớp mắt.
Nhưng đôi mắt này.
Chúng là đôi mắt của một dã thú săn mồi.
Một dã thú không thèm đoái hoài đến việc truy đuổi con mồi.
Một dã thú khao khát một thứ gì đó vượt xa cả máu thịt của con mồi. Vượt xa cả cơn đói khát. Vượt xa cả những dục vọng tầm thường.
Sự thống trị tuyệt đối.
Nó gieo rắc vào tâm trí cô một nỗi kinh hoàng mà cô chưa từng trải qua trong đời.
Crepuscula cất lời, chất giọng tựa như hai phiến đá nghiến vào nhau. Đơn giản, trực diện nhưng lại toát lên một sự trịch thượng tột cùng.
"Chúng ta bỏ phiếu lại."
"Ta dám chắc là chúng ta đã đưa ra quyết định rồi." Vị Hoàng đế già cỗi lên tiếng, những ngón tay run rẩy vuốt ve chòm râu.
"Công đức đã được chuyển giao. Cơ chế—"
"Vẫn còn nguyên vẹn." Crepuscula ngắt lời.
"Do đó, chúng ta bỏ phiếu lại."
Những kẻ khác đưa mắt nhìn nhau, sự hoang mang hiện rõ trên từng khuôn mặt.
Gã múa đồng xu cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, the thé và căng thẳng tột độ.
"Đã từng có tiền lệ. Nếu một đại diện đến sau cuộc bỏ phiếu ban đầu, chúng ta bắt buộc phải tiến hành lại từ đầu. Luật lệ đã quy định rất rõ ràng."
Nữ tu cất lời qua từng nhịp thở nhọc nhằn, cây quyền trượng cắm phập xuống nền đá để làm điểm tựa.
"Luật lệ đó quả thực có tồn tại. Dẫu cho nó chẳng hề làm ta hài lòng chút nào. Nếu một đại diện xuất hiện sau cuộc bỏ phiếu ban đầu, chúng ta phải tôn trọng quyền tham gia của họ."
Căn phòng dường như bị nuốt chửng bởi một sự hiện diện rực rỡ và áp đảo hơn gấp bội. Elara chật vật hít thở. Luồng áp lực tăng lên theo từng khoảnh khắc, nghiền nát bờ vai và lồng ngực cô.
Những kẻ khác cũng khó lòng mà đứng thẳng nổi. Gã đại diện tinh linh phải gồng mình chống đỡ, mồ hôi rịn ra lấm tấm trên trán. Gã múa đồng xu đến từ Everlight gần như đã quỵ gối, một tay chới với bấu víu vào khoảng không vô định.
Crepuscula bước tới và cúi nhìn Elara.
"Đứng lên."
Elara giật thót mình, lóp ngóp bò dậy tựa như một con rối bị giật dây.
"Hoặc cứ nằm đó đi."
Cô vội vã đứng thẳng dậy, đôi chân chực chờ khuỵu xuống dưới sức nặng của chính mình.
Crepuscula cất bước với một phong thái điềm tĩnh, chuẩn xác. Tiếng áo giáp vang vọng trong đại sảnh trống trải, mang theo thứ âm thanh đại diện cho uy quyền và sự hiện diện tuyệt đối của ả. Mỗi bước chân là một lời tuyên cáo. Mỗi cử động là một sự tất yếu.
Cuối cùng, ả cũng tiến đến vị trí của mình trong vòng tròn, hoàn thiện nó lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ đằng đẵng.
Cuộc bỏ phiếu bắt đầu.
Tất cả mọi người đều lộ rõ vẻ bồn chồn. Mồ hôi túa ra trên trán. Những đôi bàn tay run rẩy dẫu cho đã cố gắng kìm nén.
Ngoại trừ Crepuscula. Ả đứng bất động như một bức tượng.
Nữ tu cất tiếng, chất giọng run rẩy không giấu giếm.
"Bất kỳ ai tán thành việc quy phục nghi thức Siêu Việt, chuyển giao công đức để bảo vệ các Cõi Phân Tán, hãy giơ tay lên."
Sự im lặng kéo căng ra tựa như một sợi chỉ sắp đứt.
Từng người một, bọn chúng lần lượt giơ tay lên. Nữ tu giơ tay đầu tiên. Tiếp đến là gã tinh linh. Vị Hoàng đế. Và gã múa đồng xu, vô cùng miễn cưỡng, khuôn mặt vặn vẹo trong sự phẫn uất và giận dữ.
Bốn cánh tay đã được giơ lên.
Cho đến khi tới lượt Elara.
Cô không giơ tay.
Khuôn mặt gã múa đồng xu tím tái vì giận dữ, những đường gân xanh nổi cộm trên thái dương.
"Ngươi dám sao?" Gã bước tới, bỏ quên cả đồng xu trên mặt đất.
"Ngươi dám đứng ra chống đối sau những gì ngươi vừa định làm ư? Sau khi cố tình đầu độc chính cái cơ chế được tạo ra để bảo vệ tất cả chúng ta sao?"
"Tôi—"
"Đồ ranh con ích kỷ! Ngươi định đẩy toàn bộ các Cõi Phân Tán vào chỗ chết chỉ vì dã tâm hèn mọn của mình sao!"
Elara vẫn giữ im lặng, quai hàm nghiến chặt.
Crepuscula cũng không hề giơ tay.
Gã múa đồng xu lập tức nhận ra điều đó. Khuôn mặt gã vặn vẹo thành một biểu cảm pha trộn giữa sự cuồng nộ và vẻ đắc thắng.
"Vậy thì," Gã cất lời, chất giọng nhỏ giọt sự trang trọng giả tạo.
"Có vẻ như chúng ta đã có kết quả. Bốn phiếu thuận. Hai phiếu chống. Đề xuất được thông qua. Các người đã bị áp đảo số phiếu, và giờ thì các người phải—" Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Không phải là những cơn chấn động thông thường. Nó rung lắc điên cuồng như thể chính thế giới này đang cự tuyệt sự ổn định.
Crepuscula vừa vung lên một món vũ khí. Một thanh trường kiếm vàng kim dường như có thể chém đứt cả không khí quanh lưỡi kiếm. Ả giương nó lên cao.
Và bổ mạnh xuống.
Quả cầu chứa đựng công đức được chuyển giao nổ tung thành một vầng sáng vàng rực bạo phát tứ phía, những sợi chỉ công đức bay ngược trở lại chủ nhân ban đầu tựa như bầy chim tìm về tổ ấm.
Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian.
Crepuscula thu hồi thanh kiếm chỉ bằng một cái vẫy tay hờ hững. Ả đưa mắt nhìn quanh những khuôn mặt đang sững sờ, đáp trả từng ánh nhìn bằng một sự kiên định lạnh lẽo.
"Sự kiên nhẫn là biểu hiện của kẻ yếu."
"Ta sẽ tham gia."
"Tất cả các người cũng vậy."
Giọng nói của ả không hề vương chút cảm xúc nào. Một lời khẳng định sự thật. Một lời tuyên chiến đẫm máu.
Gã múa đồng xu gào thét, cơn cuồng nộ không thành lời bạo phát từ cuống họng.
Crepuscula xoay người. Nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp. Bàn tay ả vung ra, những ngón tay siết chặt lấy cổ gã múa đồng xu. Ả nhấc bổng gã lên khỏi mặt đất chỉ bằng một tay, những thớ cơ dưới lớp giáp thậm chí còn chẳng thèm căng lên.
Đôi mắt gã trợn ngược. Hai bàn tay điên cuồng cào cấu vào cổ tay ả. Vô ích. Ả đứng đó, vững chãi như thể được tạc ra từ đá tảng ngàn năm.
Một rào chắn vàng kim đột ngột bùng nổ giữa hai người, uy lực tựa như một bức tường ánh sáng đặc nguyên khối.
Một giọng nói cất lên. Không phát ra từ bất kỳ hướng nào. Mà vang vọng từ khắp mọi nơi cùng một lúc. Ngay bên trong tâm trí họ. Đều đều, vô hồn và mang tính tuyệt đối.
[Ngài không được phép làm hại những người tham gia khác trong khi nghi thức Siêu Việt đang diễn ra.] Crepuscula trừng mắt nhìn vào bức tường rào chắn nơi bàn tay ả đang bóp nghẹt cổ gã, cảm nhận được một thứ gì đó đang làm rung chuyển tận sâu trong nền tảng sức mạnh của mình. Sau đó, ả liếc nhìn tên thủ lĩnh đến từ Everlight đang lủng lẳng trong tay.
Ả buông tay. Gã đổ gục xuống sàn, há miệng thở dốc, hai tay ôm chặt lấy cổ.
Ả đưa mắt nhìn quanh những vị lãnh đạo đang tụ tập. Ánh mắt ả nán lại trên từng khuôn mặt. Đo lường. Đánh giá.
"Tốt lắm."
Sự hiện diện của ả càng lúc càng trở nên áp đảo. Một luồng áp lực đầy tính đe dọa khiến nền đá dưới chân cũng phải nứt toác. Ả ngưng tụ ra một thanh trường kiếm rực cháy ngọn lửa đỏ rực và cắm phập nó xuống sàn nhà.
Những vết nứt lan rộng từ điểm va chạm, bò trườn như mạng nhện khắp bề mặt nền đá cổ kính.
Cho đến khi một thứ gì đó can thiệp.
Một lá bài lơ lửng rơi xuống từ trên trần nhà.
Crepuscula lập tức vung kiếm sang một bên tạo thành một đường chém hủy diệt. Ả đã đánh hơi thấy có kẻ đang lao tới.
Đường kiếm vấp phải sự kháng cự.
Một người phụ nữ khoác trên mình bộ bạch y thanh tao cùng tấm mạng che mặt trắng muốt, kẹp chặt lá bài giữa hai ngón tay. Lá bài ấy thế mà lại chống đỡ được đòn tấn công, bằng một cách thần kỳ nào đó đã gạt phăng lưỡi kiếm có thể chẻ đôi cả ngọn núi.
Cô ta cất lời, chất giọng du dương và đầy vẻ thích thú.
"Chậc chậc. Ngươi chẳng bao giờ thay đổi cả."
Crepuscula chỉ trừng mắt nhìn lại. Thanh trường kiếm của ả tạo ra những gợn sóng xé toạc cả không gian, những biến dạng lan tỏa từ nơi lá bài chạm vào lưỡi kiếm.
Elara hoảng loạn lùi sát vào bức tường phía sau. Đôi bàn tay cô chạm vào nền đá lạnh lẽo, cứng ngắc. Đây là lần đầu tiên cô thực sự cảm thấy sợ hãi. Không phải là lo lắng. Mà là sợ hãi tột cùng.
Một trong những vị lãnh đạo gào lên, giọng vỡ vụn.
"Được thôi! Chúng ta sẽ tổ chức nghi thức Siêu Việt trong thế kỷ này! Để xem ai sẽ là kẻ giành chiến thắng cuối cùng!"
Một ai đó nhấc bổng Elara lên khỏi mặt đất. Lyssandra. Cuối cùng thì cô ấy cũng xuất hiện. Vòng tay mạnh mẽ và vững chãi, lớp áo giáp truyền hơi ấm vào lưng cô.
Từng người một, tất cả đều biến mất. Gã tinh linh tan biến thành luồng năng lượng lục bích và sương mù. Vị Hoàng đế hóa thành một làn khói. Nữ tu phai mờ cùng ánh sáng vàng rực. Gã múa đồng xu bốc hơi trong một cơn mưa tiền xu lấp lánh.
Mặt đất rên rỉ. Chính hòn đảo này cũng đang oằn mình đau đớn, nền móng nứt toác dưới luồng áp lực không tưởng.
Lyssandra lao đi và bật nhảy, ôm chặt lấy Công chúa lao thẳng xuống khoảng không vô định. Những ngọn lửa xanh lam bùng lên từ cơ thể cô tạo thành đôi cánh rực rỡ, cô không hề biến hình mà chỉ ngưng tụ những đặc tính dường như thuộc về một con phượng hoàng.
Elara ngoái đầu nhìn lại qua vai.
Crepuscula đứng sừng sững giữa trung tâm căn phòng đang sụp đổ. Bất động. Dõi mắt nhìn theo bóng lưng họ đang bỏ trốn, hoàn toàn phớt lờ kẻ thù trước mặt.
Đôi mắt màu cam của ả rực cháy.
Và Elara biết rõ.
Cô không hề bị bỏ qua.
Cô đã bị đưa vào tầm ngắm.
Ghi chú của tác giả: Nữ hoàng Crepuscula và Trật Tự Mới (New Order)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn