Chương 139: Chương 126: Tầm nhìn thu hẹp
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Khoảng không gian hình tròn mở ra trước mắt là một đấu trường của sự hủy diệt hoàn hảo. Những ngọn lửa hung hãn bốc lên ngùn ngụt, leo trèo dọc theo các kệ sách khổng lồ tạo thành bức tường bao quanh đấu trường.
Sắc cam và đỏ cuồng loạn đan xen vào nhau, hắt những cái bóng vặn vẹo lên nền đá cháy đen. Sức nóng hầm hập tỏa ra ngột ngạt đến mức bóp nghẹt buồng phổi. Tro tàn lả tả rơi xuống tựa như những bông tuyết mùa đông, phủ lên vạn vật một màu xám xịt, chết chóc.
Frederick chiến đấu bằng tất thảy những gì anh có. Mọi mánh khóe. Mọi kỹ năng. Mọi giọt sức lực cuối cùng mà cơ thể anh có thể vắt kiệt.
Thế nhưng, với tư cách là một kẻ chưa Thức Tỉnh, giới hạn của anh là quá đỗi nhỏ bé khi phải đối đầu với một thực thể đòi hỏi sức mạnh của một người Giác Ngộ (Enlightened), hoặc chí ít là một đội ngũ những người Thức Tỉnh (Awakened) phối hợp tác chiến.
Sinh Vật Vô Tín (Unfaithful) hạng A sừng sững vươn cao trước mặt anh, hình hài bóng tối của nó liên tục biến đổi và vặn vẹo hệt như một làn khói mang theo dã tâm tàn độc. Sâu bên trong màn đêm ấy, cơ thể của Miguel đang cử động. Hệt như một con rối vô hồn.
Những chi thể đứt lìa trôi nổi lềnh bềnh giữa vùng tối, được chắp vá lại bằng những xúc tu năng lượng đen ngòm, khâu chặt xương cốt với xương cốt, da thịt với da thịt, tạo nên một sự nhạo báng gớm ghiếc đối với sự sống.
Gã đàn ông mặc áo choàng đen đứng khoanh tay quan sát từ phía sau, khuôn mặt gã lạnh tanh không chút biến sắc. Gã lẳng lặng đứng nhìn. Với cái thái độ dửng dưng ấy, trông gã chẳng khác nào một khán giả đang thưởng thức một vở kịch mua vui.
Frederick vung kiếm vẽ nên một đường cung tuyệt vọng. Lưỡi kiếm va chạm nảy lửa với một xúc tu bóng tối. Lực chấn động dội ngược lên cánh tay, truyền qua bờ vai và xộc thẳng lên tận chân răng anh.
Thanh kiếm vỡ vụn. Những mảnh kim loại sắc lẹm văng tung tóe khắp mặt đất tựa như những vì sao sa, phát ra những tiếng leng keng chói tai khi va đập vào nền đá cứng.
Anh cúi xuống nhìn chằm chằm vào chuôi kiếm đang nắm chặt trong tay. Chỉ còn lại mỗi cái chuôi. Chẳng còn bất cứ thứ gì khác.
Cái bóng bắt đầu chuyển động. Những bộ phận cơ thể đứt lìa của Miguel dần dần được sắp xếp lại. Cái bóng cẩn thận đặt từng chi thể vào đúng vị trí với một độ chính xác đến rợn người, kết nối chúng lại với nhau hệt như đang lắp ráp một con búp bê.
Hai cánh tay khớp chặt vào ổ khớp. Đôi chân cũng nhanh chóng nối gót. Phần thân mình đan xen, dính chặt vào nhau.
Rồi nó cất tiếng.
Là giọng nói của Miguel. Hoặc ít nhất là những gì còn sót lại của nó. Khàn đặc. Vỡ vụn. Và sai lệch hoàn toàn.
"Frederick. Frederick."
Âm thanh ấy khiến da gà anh nổi rần rần. Đây tuyệt đối không phải là Miguel. Đây là một thứ quái quỷ đang khoác lên mình thân xác của Miguel hệt như một chiếc áo choàng, mượn cuống họng của cậu ta để cất lời, nhạo báng những ký ức về con người mà cậu ta từng tồn tại.
Frederick ngoái đầu nhìn về phía công chúa. Cô đang bị treo lơ lửng ngay phía trên vùng năng lượng ô uế, những chiếc gai nhọn hoắt đâm xuyên qua cổ tay và mắt cá chân cô.
Luồng năng lượng đen ngòm lúc này đã leo lên cao hơn, gần như chạm đến lồng ngực cô. Bất cứ nơi nào nó lướt qua, làn da cô lập tức chuyển sang màu đen kịt, những đường tĩnh mạch nổi hằn lên rõ mồn một hệt như những vệt mực in hằn dưới lớp giấy mỏng.
Mọi thứ dường như đã rơi vào tuyệt vọng.
Một xúc tu bóng tối phóng vọt tới và đâm xuyên qua bả vai anh. Cơn đau ập đến tức thì, bỏng rát như thiêu như đốt. Anh lảo đảo dạt sang trái, hoàn toàn mất đi trọng tâm.
Anh nanh quỵ một gối xuống đất, ngay phía dưới vị trí của công chúa, dòng máu nóng hổi ứa ra, chảy ròng ròng dọc theo cánh tay.
Cô cúi xuống nhìn anh, đôi mắt lờ đờ và mất đi tiêu cự. Đôi môi cô khẽ mấp máy. Cô thều thào gọi tên anh.
Anh nghe thấy nó. Một thanh âm yếu ớt, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng nổ lách tách của những ngọn lửa hung hãn, nhưng nó thực sự hiện hữu.
Một thứ gì đó vừa vỡ vụn bên trong anh. Là sự tội lỗi. Là cảm giác bất lực tột cùng khi bản thân không đủ mạnh mẽ. Là sự thất bại thảm hại trước mục tiêu duy nhất có ý nghĩa trong cuộc đời này.
Anh nhớ lại lý do tại sao mình lại có mặt ở chốn địa ngục này.
Anh đã gặp gỡ cậu thiếu niên bí ẩn đó, Lucid. Kẻ dường như có dính líu đến một biến cố liên quan trực tiếp đến tổ chức mà Frederick đang ráo riết săn lùng. Những kẻ đã gây ra toàn bộ mớ hỗn độn này.
Những kẻ phải chịu trách nhiệm cho vô số cái chết, sự tha hóa, và cả những cơn ác mộng đang ngày đêm giày vò vương quốc.
Anh ngước lên nhìn gã đàn ông mặc áo choàng đen. Frederick từng đinh ninh rằng Lucid sẽ dẫn đường chỉ lối cho anh tìm đến bọn chúng. Rằng cậu nhóc đó đang thông đồng với bọn chúng, hoạt động như một tay sai đắc lực.
Nhưng không. Lucid đã chứng minh bản thân là một người đáng tin cậy. Thậm chí là một người có thể trao gửi trọn vẹn niềm tin.
Và Frederick đã phán xét cậu sai hoàn toàn.
Anh đã đẩy Lucid vào một bi kịch còn tồi tệ hơn bất kỳ chốn ngục tù nào. Lôi tuột cậu vào Khe Nứt này, vào chốn địa ngục trần gian này. Và giờ đây, anh lại tiếp tục đẩy Điện hạ vào một kết cục bi thảm tương tự.
'Mình đúng là một thằng ngu. Một thằng ngu khốn kiếp.'
"Frederick!"
Một giọng nói gào lên từ phía bên kia đấu trường.
Anh ngước mắt lên.
Là cậu ấy. Lucid. Cậu đang hiên ngang bước ra từ giữa màn khói bụi và những ngọn lửa rực cháy.
Frederick cúi xuống nhìn lại chính mình. Nhìn cái bộ dạng tơi tả, thảm hại của bản thân. Máu tươi nhuộm đỏ thẫm cả lớp áo. Cánh tay anh buông thõng vô lực. Thanh kiếm đã vỡ vụn. Anh đã hoàn toàn gục ngã.
'Không. Mình tuyệt đối không thể để cậu ấy nhìn thấy bộ dạng thảm hại này.'
Anh gượng đứng dậy. Khuôn mặt đẫm máu, chằng chịt hàng tá vết cắt rỉ máu, nhưng anh vẫn cố ép đôi môi vẽ nên một nụ cười rạng rỡ. Anh vung vẩy cánh tay còn lành lặn để vẫy chào.
"Bạn hiền!"
Ngay khi anh vừa dứt lời, một xúc tu bóng tối lập tức phóng vọt tới. Anh né tránh với một tốc độ chuẩn xác đến kinh ngạc, ký ức cơ bắp đã hoàn toàn lấn át đi cơn đau thể xác.
Lucid ném cho anh một ánh nhìn không thể tin nổi. Cậu nhóc đang chằm chằm nhìn vào con Sinh Vật Vô Tín hạng A vừa chiếm đoạt thân xác của một ai đó, biến kẻ xấu số thành vật chủ ký sinh.
Ánh mắt cậu lia từ cái bóng đen ngòm sang cơ thể vừa được chắp vá của Miguel, rồi cuối cùng dừng lại ở nụ cười gượng gạo của Frederick.
Ayame bám sát ngay phía sau Lucid. Cô đột ngột khựng lại, đôi chân như bị đóng đinh xuống mặt đất. Ánh mắt cô khóa chặt vào một thứ gì đó. Một ai đó.
Cô vươn tay ra và bấu chặt lấy cổ tay Lucid với một lực đạo khủng khiếp đến mức khiến cậu phải nhăn mặt đau đớn.
Gã đàn ông mặc áo choàng đen cũng đã nhìn thấy Ayame. Nhìn thấy khuôn mặt cô. Nhìn thấy trạng thái hiện tại của cô. Một tia nhận thức xẹt ngang qua nét mặt vốn dĩ luôn dửng dưng, vô cảm của gã.
"Tốt lắm." Gã cất lời, chất giọng trang trọng nhưng lại sặc mùi lịch sự giả tạo.
"Ta thấy cô đã lựa chọn một con đường khác rồi."
Gã khẽ nghiêng đầu, đánh giá cô hệt như một người thầy đang tràn trề thất vọng về đứa học trò cưng của mình.
"Ta không có quyền phán xét cô. Cái kẻ mà ta đang ráo riết săn lùng này xem chừng cũng khá có năng lực đấy. Nhưng ta đoán đây là một cuộc giao dịch mà cô sẵn sàng đánh đổi vì gia tộc của mình."
Ayame run rẩy dữ dội hơn mức bình thường. Bàn tay cô run bần bật trên cổ tay Lucid.
"Chà, đằng nào thì sự thất bại của cô cũng là điều hiển nhiên thôi." Gã đàn ông mặc áo choàng đen bồi thêm, phẩy tay gạt phắt cô đi.
Frederick dùng cánh tay còn lành lặn để chặn đứng một đòn tấn công khác, lách người sang một bên với sự điêu luyện được mài giũa qua năm tháng. Nhưng chừng đó là chưa đủ. Chỉ là miễn cưỡng cầm cự.
Từng cử động ngày một chậm chạp hơn. Từng pha né tránh ngày càng tiến sát đến bờ vực của sự thất bại.
'Mình có thể Thức Tỉnh. Mình có thể đón nhận món quà của Mẫu Thần Vận Mệnh (Mother Fate) ngay lúc này. Hấp thụ Tinh Hoa. Và thăng hoa.'
Quai hàm anh bạnh ra.
'Nhưng nếu làm vậy, mình sẽ chứng minh bọn chúng đã đúng. Chứng minh rằng điều đó là cần thiết. Rằng chẳng còn bất kỳ con đường nào khác.'
'Mình đã thề sẽ chứng minh cho bọn chúng thấy điều ngược lại. Phải chứng minh điều ngược lại.'
Một xúc tu bóng tối quấn chặt lấy cổ anh, siết mạnh. Nó nhấc bổng anh lên khỏi mặt đất. Đôi chân anh vùng vẫy vô vọng giữa không trung.
Cánh tay còn lành lặn điên cuồng cào cấu vào cái xúc tu, những ngón tay cọ xát vào một thứ vật chất mang lại cảm giác hệt như sự pha trộn giữa băng giá và khói bụi.
'Dẫu cho điều đó có lấy mạng mình đi chăng nữa.'
Lucid đã chứng kiến tất cả.
Cậu lao đi.
Một quả cầu hắc ám, một thứ vật chất mang dạng năng lượng đặc quánh đến mức làm biến dạng cả không gian xung quanh, đâm sầm vào mạn sườn cậu.
Lực va đập hất văng cậu bay vút qua đấu trường, cơ thể lộn nhào giữa không trung cho đến khi nện thẳng vào những kệ sách ở một khoảng cách rất xa. Gỗ vỡ vụn. Đống đổ nát trút xuống như mưa.
"Không!" Ayame gào thét, chất giọng vỡ vụn.
Ngay khi lớp bụi mù vừa lắng xuống, hai vị giáo sư lững thững bước ra từ trong bóng tối. Một người sở hữu mái tóc hồng, đôi mắt đỏ rực cùng làn da nhợt nhạt dường như đang phát sáng dưới ánh lửa bập bùng.
Người còn lại thì bầm dập khắp mình mẩy, bộ áo choàng rách bươm và cháy xém. Họ bước đi với một mục đích rõ ràng, ngập tràn sự tự tin.
Gã đàn ông mặc áo choàng đen ném cho họ một cái gật đầu công nhận.
"Tiến hành đi." Gã ra lệnh.
Vị giáo sư tóc hồng, Anya, cắm phập cây quyền trượng xuống mặt đất. Lực va chạm cộng hưởng xuyên qua nền đá, tạo ra một tiếng ngân trầm đục khiến cả bầu không khí phải rung lên bần bật.
Cô ta bắt đầu niệm chú. Những ngôn từ thuộc về một thứ ngôn ngữ dường như... vô cùng cổ đại.
Tinh Hoa Vận Mệnh tuôn trào từ cây quyền trượng. Nhưng nó không mang sắc xanh lam quen thuộc. Thứ Tinh Hoa này mang một màu tím ngắt, đen tối và đầy rẫy sự ô uế.
Nó ồ ạt đổ dồn vào con rối ma quái, rót thẳng vào cái bóng của gã quý tộc mà con Sinh Vật Vô Tín hạng A đang sử dụng làm vật chủ.
Cái bóng bùng nổ dữ dội. Phình to hơn. Đen đặc hơn. Và rắn chắc hơn. Cơ thể Miguel co giật liên hồi bên trong đó, các chi thể run rẩy điên cuồng khi nguồn sức mạnh khổng lồ ồ ạt tràn qua sợi dây liên kết.
Hình hài của nó bành trướng, những chiếc xúc tu nhân lên gấp bội, mỗi cái đều được trang bị những chiếc gai nhọn hoắt đúc kết từ bóng tối đặc quánh.
Những con mắt màu tím đồng loạt mở toang trên bề mặt cơ thể nó, hàng tá con mắt, tất cả đều khóa chặt vào những mục tiêu khác nhau. Áp lực mà nó tỏa ra trở nên nặng nề đến mức nghiền nát vạn vật, bóp nghẹt mọi luồng dưỡng khí.
Frederick quỳ gục ngay bên dưới nó, chiếc xúc tu vẫn siết chặt lấy cổ anh, chậm rãi vắt kiệt chút sinh khí cuối cùng. Tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi ở hai bên khóe mắt. Buồng phổi bốc cháy dữ dội.
Ayame đứng chôn chân tại chỗ, tâm trí bị giằng xé kịch liệt giữa việc lao đến cứu Lucid đang bị chôn vùi dưới đống đổ nát, hay giải cứu Frederick đang bị siết cổ đến chết.
Gã đàn ông mặc áo choàng đen tỏ ra vô cùng thích thú. Một nụ cười nhếch mép khẽ đậu trên khóe môi khi gã chứng kiến toàn bộ vở kịch bi tráng này phơi bày.
Nguồn Tinh Hoa Vận Mệnh ô uế vẫn tiếp tục ồ ạt rót vào con Sinh Vật Vô Tín hạng A. Hình hài của con quái vật ngày càng trở nên rắn chắc.
Những con mắt màu tím đồng loạt chớp nháy. Cái miệng của Miguel há hốc ra to đến mức phi lý, quai hàm trật khớp hoàn toàn hệt như một con mãng xà.
"Frederick. Frederick. Frederick."
Giọng nói ấy giờ đây vang vọng khắp không gian, đan xen cùng một thứ âm thanh phi nhân loại ẩn sâu dưới chất giọng khàn đặc của Miguel.
Bàn tay Frederick buông thõng khỏi chiếc xúc tu. Chút sức tàn của anh đã hoàn toàn cạn kiệt. Tầm nhìn của anh thu hẹp lại, tối sầm như một đường hầm không lối thoát. Hình bóng công chúa phía trên anh nhòe đi, tan biến vào màn đêm tăm tối.
'Mọi chuyện kết thúc thế này sao! Chẳng thể cứu được ai! Chẳng thể làm được bất cứ điều gì!'
Đôi mắt anh bắt đầu khép lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, hai bàn tay đột ngột vươn ra từ đống đổ nát, cào cấu ngoi lên. Một luồng ánh sáng chói lòa xé toạc tầm nhìn đang dần lụi tắt của anh.
Một sợi dây xích trắng muốt, rực rỡ hào quang quấn chặt lấy chiếc xúc tu, chém đứt phăng nó ngay tắp lự. Không khí ồ ạt tràn trở lại vào buồng phổi anh.
Giáo sư Anya, ả đàn bà tóc hồng, tung thêm một phép thuật nữa nhắm thẳng vào Lucid. Đòn tấn công trúng đích. Ả phá lên cười đắc ý, đinh ninh rằng mình đã hạ gục được con mồi. Nhưng phép thuật ấy lập tức bị xua tan bởi một vầng hào quang màu trắng vàng rực rỡ.
Lucid tuyệt vọng bò ra ngoài, vắt chân lên cổ tháo chạy khỏi đống đổ nát. Gã đàn ông mặc áo choàng đen thu trọn nỗ lực vùng vẫy thảm hại của Lucid vào tầm mắt. Lucid cũng nhìn thấy gã. Ánh mắt họ giao nhau, nhận ra sự hiện diện của đối phương.
Lucid ngưng tụ những sợi xiềng xích, quấn chặt chúng quanh một chiếc xúc tu, rồi mượn lực phóng thẳng người về phía Frederick. Cậu húc văng anh ra khỏi quỹ đạo tấn công ngay tức khắc.
Sáu đòn đánh chí mạng vốn dĩ nhắm thẳng vào bụng Frederick, giờ đây lại đâm xuyên qua thân thể Lucid.
Khuôn mặt Frederick lập tức ngẩng phắt lên, bàng hoàng tột độ.
Những đòn tấn công đã đâm xuyên qua người Lucid. Nhưng theo lẽ thường, cơ thể cậu đáng lý ra phải tự động tái tạo, đánh bật lại đòn tấn công đó mới phải.
Không. Có chuyện chẳng lành rồi.
"Đó là một Sinh Vật Vô Tín hạng A đấy, Lucid!" Frederick gào lên.
Sức mạnh của Alice vốn dĩ vô cùng cường hãn, nhưng tại sao lần này lại thất bại? Lucid ọc ra một ngụm máu tươi, hai tay ôm chặt lấy vết thương chí mạng.
Ayame lập tức chém đứt phăng một chiếc xúc tu đang nhắm thẳng vào đầu cậu để tung đòn kết liễu. Cô ném trả thanh đoản kiếm cho Frederick rồi vung thanh huyết kiếm của mình lên.
Sát cánh kề vai cùng Lucid, cô kiên cường chống đỡ lại những đợt tấn công như vũ bão.
Một vầng sáng đỏ thẫm bùng lên dữ dội quanh vùng bụng của Lucid. Áp lực vô hình bắt đầu tích tụ, đè nặng lên không gian.
"Thần" Frederick ngoái nhìn sang bên cạnh. Đó là phản xạ tự nhiên của anh, một giác quan nhạy bén với những lưỡi dao được mài giũa qua vô số năm tháng chinh chiến.
Lucid lao vọt lên phía trước, giáng một cú đấm trời giáng thẳng vào đầu cái bóng, ngay tại vị trí của Miguel.
"Nộ" Một thứ vật chất đen ngòm tựa như máu tím nhuộm đẫm cả mặt đất. Gã đàn ông mặc áo choàng đen lướt tới sát bên con quái vật, vung một thanh hắc kiếm chém thẳng vào Lucid khiến cậu ngã ngửa ra sau, thở dốc từng cơn.
"Thú vị đấy!" Gã lẩm bẩm.
Lucid đã giáng một đòn chí mạng với lượng sát thương khổng lồ lên con Sinh Vật Vô Tín hạng A, nhưng chừng đó vẫn là chưa đủ.
Khi cơ thể Lucid bắt đầu đổ gục về phía sau, cậu thều thào cất lời.
"Ngưng tụ (Manifest) —" Nhưng đã quá muộn. Gã đàn ông mặc áo choàng đen, đánh hơi được ý đồ của cậu, liền đâm một nhát xuyên thủng cuống họng Lucid. Ayame gào thét thảm thiết trước sự tàn bạo tột cùng ấy. Frederick hoàn toàn chết lặng.
"Một khế ước trói buộc sao?" Gã lẩm bẩm, lạnh lùng tung cước đá văng cơ thể Lucid sang một bên.
'Làm sao hắn có thể đâm trúng mình?' Lucid thầm nghĩ, ánh mắt dán chặt vào lưỡi kiếm. Nó đen kịt, tăm tối hệt như màn đêm tĩnh mịch. Phần chuôi kiếm mang hình dáng tựa như quai hàm của một con mãng xà. Chắc chắn là do thứ vũ khí quỷ dị đó.
Cậu ngã gục xuống, vầng hào quang trắng muốt đang điên cuồng hoạt động để chữa lành vết thương chí mạng nơi cuống họng. Frederick vội vã đỡ lấy cậu.
Cái bóng khổng lồ của con Sinh Vật Vô Tín hạng A đổ ập xuống đầu họ. Ayame gồng mình chống đỡ và phản công, nhưng những cử động của cô ngày một chậm chạp hơn, tuyệt vọng hơn.
Mọi thứ dường như đã rơi vào bế tắc.
Một màn đêm tăm tối đang dần nuốt chửng lấy tất cả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn