Chương 85: Chương 72: Tên của người là gì?
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~35 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Nỗi đau giờ đây chỉ còn là một nhịp đập sâu thẳm, xa xăm. Cảm giác trĩu nặng bủa vây lấy Lucid, tựa như anh đang chìm dần xuống những tầng nước tối tăm, đặc quánh. Áp lực dồn nén đến ngột ngạt nơi lồng ngực và màng nhĩ, biến thế giới xung quanh thành một cõi câm lặng, lạnh lẽo và chìm trong sắc xanh thẳm.
"Đau quá..."
Âm thanh ấy truyền đến bên tai đầy méo mó, tựa như lời thì thầm cất lên từ tận cùng của một đại dương mênh mông, nhưng tâm trí anh vẫn bắt trọn được ý nghĩa. Đó không phải giọng nói của anh, mà là một thanh âm mang theo nỗi bi thương trong trẻo tựa pha lê, đẹp đẽ đến mức dường như không thể thuộc về nỗi đau mà nó đang phải gánh chịu.
"Đau quá..."
Cơ thể người thanh niên lại tiếp tục chìm sâu hơn. Niềm khao khát tìm kiếm thanh âm ấy, khao khát được xoa dịu sự thánh thiện đang mắc kẹt trong nỗi tuyệt vọng xanh thẳm này bỗng hóa thành một lực kéo mãnh liệt xé toạc lồng ngực. Anh phải cứu lấy nó.
Giọng nói bỗng trở nên sắc lẹm, vỡ vụn ra thành muôn vàn mảnh ghép của sự thống khổ tột cùng.
"ĐAU QUÁ!"
Tiếng hét thất thanh kinh hoàng cất lên, xé toạc cả không gian ngập nước.
Đôi mắt Lucid đột ngột bừng mở. Nhận ra bản thân đang nằm ngửa trên một vũng nước cạn mang hơi ấm lạ kỳ, anh vội vã chống tay ngồi dậy, để mặc cho những ngón tay chìm sâu vào một bề mặt chất lỏng mềm mại.
Ngay tức khắc, tầm nhìn của anh bị nhấn chìm bởi một thứ ánh sáng chói lòa không rõ cội nguồn. Một bầu trời trắng xóa, vắng bóng cả gợn mây lẫn mặt trời, đang tỏa sáng rực rỡ bên trên mặt phẳng xanh thẳm trải dài đến vô tận.
Anh đang thực sự đứng trên mặt nước.
Bề mặt ấy nâng đỡ cơ thể anh vô cùng vững chãi, tựa như một phiến đá ngọc lam khổng lồ phản chiếu mọi thứ, vươn dài đến tận đường chân trời không chút tì vết. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian.
"Alice?" Anh cất tiếng gọi. Âm thanh thốt ra quá đỗi nhỏ bé, phút chốc đã bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch bao la của đất trời.
Không một lời hồi đáp. Chẳng có lấy tiếng ngân vang quen thuộc nào vọng lại trong tâm trí. Mối liên kết linh hồn giờ đây chỉ còn là một khoảng hư vô câm lặng, minh chứng cho việc anh đang hoàn toàn đơn độc.
Bàn tay lữ khách trẻ vô thức sờ xuống vùng bụng, nơi từng bị chiếc sừng quái vật đâm xuyên qua. Chẳng hề có bất kỳ vết thương nào tồn tại, những ngón tay rút lại vẫn hoàn toàn sạch sẽ không dính máu. Ngay sau đó, anh tiếp tục đưa tay lên chạm vào khuôn mặt mình.
Lớp sương mù cuộn trào quen thuộc vẫn còn đó, bám chặt lấy từng đường nét nhân dạng. Cúi người nhìn xuống mặt nước phẳng lặng tựa mặt gương, thứ anh thấy chỉ là một hình bóng mờ ảo lẩn khuất trong màn sương dày đặc. Một tia thất vọng mờ nhạt bất chợt lóe lên trong đáy mắt rồi nhanh chóng tan biến vào cõi lòng.
Đột nhiên, có sự chuyển động. Ngay bên cạnh anh, mặt nước lặng lẽ rẽ ra mà không vương một tiếng động, dọn đường cho con kỳ lân biển khổng lồ từ từ nhô lên.
Thế nhưng ở không gian này, sinh vật ấy đã hoàn toàn lột xác. Lớp da của nó tựa như một bức bích họa sống động, rực lên sự pha trộn diệu kỳ giữa sắc xanh ngọc bích và sắc tím lung linh, nơi những luồng ánh sáng không ngừng khiêu vũ tạo thành vô vàn hoa văn không thể gọi tên. Chiếc sừng nhô ra là một đường xoắn ốc tỏa ánh sáng rực rỡ như pha lê tinh khiết.
Đó là thực thể kiều diễm đến nghẹt thở nhất mà Lucid từng được chiêm ngưỡng trong đời. Vẻ đẹp ấy tựa như một loại uy quyền vô hình ồ ạt cuốn lấy tâm trí anh, cuốn trôi mọi nỗi sợ hãi và bối rối để thay thế bằng sự kính úy đầy mê hoặc, bình yên. Ánh mắt chàng trai hoàn toàn bị khóa chặt.
"Đau quá..."
Âm thanh ấy trực tiếp vang dội vào sâu thẳm linh hồn, giờ đây đã trở nên trong vắt, đong đầy một nỗi sầu muộn cổ xưa và rã rời.
Sinh vật tráng lệ ấy từ từ ngụp xuống, lướt êm ái bên dưới bề mặt phẳng lặng tựa chiếc gương soi. Nó bơi thành những vòng tròn chậm rãi, uyển chuyển, vẽ nên những vệt màu cuộn trào tuyệt đẹp giữa làn nước xanh thăm thẳm. Từng chuyển động lướt qua đều giống như một vũ điệu ballet vô thanh nhưng lại đủ sức mê hoặc lòng người.
Lucid chôn chân tại chỗ như một bức tượng điêu khắc nhỏ bé, hoàn toàn bị khuất phục trước sinh vật khổng lồ kiều diễm. Anh lặng người ngắm nhìn nó chia sẻ nỗi thống khổ tột cùng qua một điệu vũ thanh tao đến xé lòng.
"Đau quá."
Con kỳ lân biển một lần nữa ngoi lên mặt nước, nhích lại gần hơn bao giờ hết. Chiếc sừng khổng lồ tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ của nó đang chĩa thẳng về phía lữ khách trẻ. Đứng trước sự hiện diện mang đậm tính thần thánh ấy, cơ thể con người bỗng chốc trở nên nhỏ bé và tầm thường đến nhường nào.
Bàn tay anh vô thức vươn ra, bị thôi thúc bởi khao khát không thể từ chối là được tự tay chạm vào thứ sắc đẹp hoàn mỹ kia. Khoảnh khắc những đầu ngón tay lướt qua bề mặt nhẵn bóng, mát lạnh của chiếc sừng, một luồng năng lượng tinh khiết và êm ái lập tức chạy dọc khắp cánh tay.
Anh áp trọn bàn tay quanh chiếc sừng, cất bước tiến lại gần hơn để thu hẹp khoảng cách. Cánh tay còn lại cũng được nâng lên, khẽ khàng vuốt ve từng vòng xoắn ốc đang tỏa sáng rực rỡ.
Sinh vật khổng lồ khẽ cất lên một âm thanh khác, một tiếng ngân vang thâm trầm rúng động đến tận tâm can.
"Hỡi con người..."
Giờ phút này, tâm trí Lucid đã hoàn toàn chìm vào mông lung. Mọi ý niệm về Alice, về chuyến tàu kỳ lạ hay về Ayame đều bị chôn vùi sâu thẳm, hóa thành những tàn dư ký ức nhạt nhòa dưới tầng tầng lớp lớp ánh sáng xanh lam đầy mị hoặc. Sinh vật trước mắt cậu đang quằn quại trong đau đớn, mang trên mình vết thương rỉ máu và khao khát được vuốt ve, chữa lành.
"Xin đừng nói thêm lời nào nữa." Lucid khẽ thì thầm, chất giọng trôi nổi giữa cơn mê.
"Tên ngài là gì? Ngài có vẻ đang tổn thương. Hãy để tôi gánh vác nỗi đau này cùng ngài."
Đáp lại lời cậu là một âm vang trầm mặc, xướng lên một cái tên mang theo cả hơi thở buốt giá của đại dương sâu thẳm.
"Neptune, đứa trẻ của ta."
Con cá voi hư không mang tên Neptune khẽ lướt qua bàn tay cậu. Khoảnh khắc ấy, thân ảnh Lucid chợt loạng choạng, đầu gục rũ xuống như phải gánh chịu một áp lực khổng lồ vô hình. Con kỳ lân biển lặn xuống, chậm rãi bơi một vòng quanh vị lữ khách đang thẫn thờ trước khi trồi lên ngay trước mắt cậu.
Đôi mắt Lucid đờ đẫn hướng về cõi hư vô, hoàn toàn trống rỗng và vô hồn.
Ngay lúc đó, một sự biến đổi kỳ diệu bắt đầu diễn ra. Chiếc sừng nhô lên trên mặt nước chợt tỏa sáng lung linh, kéo theo đó là sự định hình của một khuôn mặt, một chiếc cổ thanh tú và những đường cong cơ thể mềm mại. Lớp vảy cá dần tan chảy, lột xác thành một làn da tái nhợt nhưng mịn màng không tì vết.
Tứ chi bắt đầu thành hình, đi cùng một suối tóc xanh thẳm uốn lượn xõa dài dọc theo tấm lưng trần quyến rũ. Giờ đây, hiện diện trên mặt nước là một người phụ nữ mang đôi mắt xanh biếc sâu thẳm hệt như con cá voi hư không ban nãy. Trên vầng trán kiêu kỳ của bà là hai chiếc sừng xanh lam đơn độc, uốn cong đầy thanh tao.
Đó chính là Neptune.
Chàng trai trẻ thẫn thờ ngước nhìn. Sự tỉnh táo, sắc lạnh thường ngày trong đôi mắt cậu đã hoàn toàn bốc hơi, nhường chỗ cho một màng sương mờ đục của sự cam chịu và ngoan ngoãn.
"Đứa trẻ nhân loại bé nhỏ." Người phụ nữ cất tiếng, chất giọng vẫn vang vọng giai điệu du dương nhưng ngập tràn bi thương ấy.
"Ta đã cô độc quá lâu rồi."
"Hỡi đứa trẻ của ta, con có biết sự vĩnh hằng đằng đẵng đến nhường nào không?"
"Hãy đến bên ta, cùng ta trải qua cõi vĩnh hằng tĩnh lặng này. Hãy dâng hiến linh hồn con cho ta. Đó là đặc ân cao quý nhất mà một phàm nhân có thể làm."
"Ta sẽ nâng niu con, bảo bọc con và hòa quyện con vào sâu trong bản ngã của ta. Mọi đớn đau sẽ tan biến, mọi cuồng nộ sẽ phai mờ, và những nỗi bi ai rồi cũng sẽ trôi dạt vào dĩ vãng. Con sẽ chỉ còn cảm nhận được sự hiện diện của ta, vị thần của con, đang ôm ấp con vào lòng."
Cứ thế, vị lữ khách chậm rãi cất bước tiến về phía thực thể ấy, vòng tay dang rộng trong vô thức như để chờ đợi một cái ôm. Hiển nhiên là vậy. Bà ta quá đỗi mê hoặc. Cõi lòng cậu lúc này chỉ còn khao khát được chở che, được tôn thờ kiệt tác hoàn mỹ của thần linh trước mắt mình.
Neptune khẽ hé đôi môi. Một tiếng rít trầm đục, lách cách vang dội khắp không gian. Ẩn sau vẻ đẹp kiều diễm ấy là một hàm răng sắc lẻm như những mũi xương được mài bóng, uốn lượn cùng chiếc lưỡi mang sắc tím sẫm của hoàng gia.
"Nhân loại bé nhỏ." Bà cất lời.
"Sự tồn tại của ta vốn dĩ chẳng mang lại giá trị gì cho thế giới loài người."
Bị cuốn vào quỹ đạo quẩn quanh của một vẻ đẹp đầy bi kịch, Lucid vô thức lê bước lại gần hơn. Thâm tâm mách bảo rằng phải ôm lấy thực thể này, phải che chắn cho bà khỏi cái thế giới tàn nhẫn đã ruồng rẫy bà.
"Đến bên ta đi, đứa trẻ của ta." Vị thần ngân nga, khẽ vươn bàn tay nhợt nhạt ra đón lấy.
"Hãy đến đây, san sẻ chốn tĩnh mịch này cùng ta. Bởi lẽ hồi chuông tận thế đã điểm. Đây là ân huệ cuối cùng mà ta có thể ban cho con."
Bước chân bỗng khựng lại.
Cả cơ thể bất động như bị khóa chặt. Một tia sáng điên cuồng, nhỏ nhoi của bản ngã đang vùng vẫy dữ dội, cố gắng xé toạc lớp sương mù xanh lam tuyệt mỹ đang bủa vây tâm trí.
Tự giáng một bạt tai vào má mình. Một cú đánh. Âm thanh khô khốc vang lên trên mặt nước.
Lại một cú nữa. Mạnh hơn.
Cú thứ ba. Một luồng điện buốt nhói xẹt qua, đánh thức cảm giác đau đớn chân thực.
Chàng trai trẻ lảo đảo, chao đảo trên đôi chân không vững giữa mặt nước sóng sánh. Một hơi thở sâu, đứt quãng thoát ra khỏi buồng phổi, hệt như kẻ vừa ngoi lên khỏi mặt nước sau một cú lặn ngụp dài dằng dặc.
Neptune vẫn đứng yên lặng lẽ quan sát, cái đầu khẽ nghiêng sang một bên với vẻ tò mò đầy hững hờ.
"CÚT KHỎI TÂM TRÍ TA!" Lucid gầm lên, tiếng rống giận dữ xé toạc cổ họng vang vọng giữa hư vô.
Dáng người Lucid chậm rãi thẳng lên. Màn sương mờ đục trong đôi mắt hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho vẻ sắc lạnh và cảnh giác thường nhật. Cậu chăm chú quan sát người phụ nữ trước mặt, đồng thời thu trọn vào tầm mắt khung cảnh siêu thực đang bao quanh mình.
"Này." Giọng nói của cậu vang lên thô ráp nhưng vô cùng vững chãi.
"Dù bà có là thực thể phương nào, hành vi bắt cóc người khác cũng chẳng hề tốt đẹp. Tôi khuyên bà nên đưa tôi trở về chỗ cũ, trước khi tôi buộc phải dùng đến biện pháp mạnh."
Đôi mắt xanh thẳm tuyệt mỹ của bà khẽ mở to, tựa như vừa chứng kiến một con côn trùng nhỏ bé kiên quyết từ chối việc bị nghiền nát.
"Con đã phá vỡ huyễn thuật của ta sao, nhân loại?" Giọng điệu của thực thể ấy ánh lên sự hiếu kỳ nhiều hơn là phẫn nộ.
"Quả là một đứa trẻ thú vị."
Chậm rãi bước tới gần, hình bóng khổng lồ của bà sừng sững cao gấp ba lần chàng trai trẻ. Sự hiện diện của bà mang theo một áp lực nghẹt thở, đan xen giữa thứ sức mạnh cổ xưa nguyên thủy và một nỗi cô đơn sâu thẳm đến cùng cực.
Dẫu vậy, Lucid tuyệt đối không hề nao núng. Cậu từng đối mặt với vô vàn dị tượng kinh hoàng hơn thế.
Mang trong đầu một vị thần, sát cánh cùng một nữ quỷ Oni, và nắm giữ những sợi xích được trui rèn từ ý chí kiên định, thực thể trước mắt đối với cậu rốt cuộc cũng chỉ là một chướng ngại vật cần phải dọn dẹp.
Cùng với Alice.
Ý nghĩ ấy vừa xẹt qua đã tạo ra một vết gợn nhỏ bé trong ý chí sắt đá của chàng trai. Chỉ một khoảnh khắc hoài nghi ngắn ngủi lóe lên.
Thế nhưng, sinh vật quyền năng kia đã nhạy bén khép lại khoảng cách. Ý chí của bà lập tức luồn lách vào khe hở nhỏ nhoi ấy.
Bầu trời trong vắt trên đỉnh đầu thoắt cái đã nhuốm một sắc chàm u buồn, ảm đạm. Mặt nước lấp lánh dưới chân cũng nhạt phai ánh sáng, dần chuyển thành màu đen đặc của một vùng biển sâu thẳm không lối thoát.
Sự tỉnh táo Lucid vừa lấy lại ngay lập tức bốc hơi không còn một dấu vết. Ánh mắt cậu trĩu xuống, mịt mờ xa xăm, còn cơ thể thì vô lực rũ rượi như một cái xác không hồn.
"Ta đã bị giam cầm trong hình hài này kể từ thuở hồng hoang của thời gian." Giọng nói của Neptune như từng đợt sóng tràn qua tâm trí cậu, chất chứa một nỗi bi thương sâu thẳm tựa đại dương.
"Kẻ đó đã đày đọa ta xuống đây, ép ta mang nhân dạng này và nguyền rủa ta phải vĩnh viễn lang thang khắp các Cõi Phân Tán. Ta luôn coi nhân loại các con như những đứa con yêu quý của mình."
"Thế nhưng, các con lại có thể tàn nhẫn đến thế. Các con đã đánh mất đức tin dành cho ta, cũng như những người anh chị em của ta. Ta vốn dĩ đã chẳng còn lý do gì để tồn tại."
Bà chậm rãi cúi người, gập gối trên mặt nước tĩnh lặng để nhìn sâu vào đôi mắt vô hồn của chàng trai. Mái tóc mềm mại tựa dải lụa xanh lướt nhẹ qua bờ vai cậu, mang theo một mùi hương mặn chát của muối biển và hơi thở buốt giá từ vực sâu tăm tối.
"Nên là, xin con đấy, hỡi đứa trẻ của ta." Bà thì thầm, buông một lời khẩn cầu xót xa và dịu dàng đến nao lòng.
"Hãy đền đáp lại ân tình của ta. Hãy để ta cứu rỗi con."
"Chỉ cần hiến dâng sự vĩnh hằng của con tại nơi đây, con sẽ mãi mãi được bình an. Con không thể một mình chống lại cả thế giới, nên hãy tựa vào ta đi."
Bàn tay thanh tú với những ngón tay mềm mại, mát lạnh chậm rãi vươn tới, khẽ khàng vuốt ve gò má đang bị sương mù che phủ của lữ khách trẻ.
Ngay khoảnh khắc những đầu ngón tay vừa chạm vào làn da ấy, bàn tay to lớn mà tao nhã của vị thần đại dương đột ngột khựng lại, bất động hoàn toàn.
Một gợn sóng mỏng manh chấn động qua mặt nước. Vẻ thanh tịnh thường trực trên gương mặt Neptune vỡ vụn. Đôi mắt xanh thẳm tựa khe vực đại dương mở trừng lên kinh hãi, rồi nhanh chóng chùng xuống, hóa thành một nỗi bi thương quặn thắt đến tận tâm can.
"Đứa trẻ của ta." Bà hổn hển thốt lên, từng con chữ chất chứa một sự thấu cảm đầy chân thật.
"Rốt cuộc thì con đã phải trải qua bao nhiêu giông bão..."
Từ điểm tiếp xúc, một dòng chảy ký ức ồ ạt trào dâng. Đó không phải là quá khứ của bà tràn vào tâm trí cậu, mà là những mảnh vỡ về cuộc đấu tranh sinh tử, về nỗi đau xé lòng, và về sức nặng nghiệt ngã đến nghẹt thở mà cậu đã gánh chịu, tất cả đang tuôn trào ngược lại vào linh hồn bà.
Đó quả thực là một gánh nặng quá đỗi tàn khốc đối với một sinh mệnh còn quá trẻ tuổi.
Vị thần lặng lẽ ngắm nhìn lữ khách trẻ, ánh mắt giờ đây đã đổi khác, hoàn toàn thay đổi cách đánh giá về sinh linh vốn từng bị coi là bé nhỏ trước mặt mình.
Từ nơi đầu ngón tay chạm vào gò má, một quầng sáng xanh lam dịu mát khẽ tỏa ra, âu yếm bao bọc lấy tâm trí Lucid. Cảm giác ấy thật bình yên và thanh thản, giống hệt như một dòng nước êm đềm khỏa lấp đi cơn sốt rực lửa.
Nhưng ngay giây tiếp theo, đôi mắt bà lại trừng lớn. Nỗi bi thương ban nãy lập tức bị xua tan, nhường chỗ cho một sự chấn động bàng hoàng tột độ.
"Chuyện này... sao có thể." Bà run rẩy thì thầm, giọng điệu tràn ngập sự khó tin trong khi vội vã rụt tay lại như thể vừa chạm phải hỏa diễm.
"Vận mệnh của con... hoàn toàn trống rỗng. Con là một vùng biển chết. Dẫu trong vắt như gương, nhưng lại chẳng hề có dòng chảy, và cũng chẳng có bất kỳ số mệnh nào được khắc tạc lên linh hồn con."
Đôi môi khẽ hé mở, vị nữ thần đại dương sững sờ ngắm nhìn chàng trai trước mặt. Giờ đây, trong mắt bà, cậu không còn là một đứa bé lạc lối cần được vỗ về, mà đã biến thành một dị số nằm ngoài tầm hiểu biết, một sự sai lệch đầy bí ẩn của cả thực tại bao la.
Sâu thẳm trong đôi mắt xanh biếc tựa đại dương kia, một tia sáng kỳ lạ đang chầm chậm nhen nhóm lên. Đó chẳng phải là sự thương hại thấp hèn, cũng chẳng phải cơn đói khát bản năng, mà dường như là một tia hy vọng mãnh liệt đến mức tuyệt vọng.
"Vậy thì." Neptune cất lời, giọng nói của bà trầm xuống thành một âm thanh thì thầm đầy uy lực và trang nghiêm.
"Con vẫn còn một cơ hội. Một cơ hội chân chính."
Thực thể u buồn ấy chậm rãi rướn người tới gần. Sự hiện diện của bà giờ đây không chỉ đơn thuần là nỗi cô độc muôn thuở, mà đã sục sôi một ý chí rực lửa.
"Để thách thức ả ta. Để trả thù cho tất cả bọn họ."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn