Chương 110: Chương 97: Khe Nứt Epsilon
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~22 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Ngày mới gõ cửa mang theo một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy vẻ rộn rã. Quảng trường khởi hành lúc này đã chật ních người. Từng toán học viên xúng xính trong bộ đồng phục của học viện tụ tập thành vô số nhóm nhỏ, kẻ thì ríu rít trò chuyện với vẻ phấn khích pha lẫn hồi hộp, người lại chọn cách chìm vào một sự tĩnh lặng đầy kiên định.
Ở giữa đám đông ồn ào ấy, Frederick hiện lên đầy uy dũng trong bộ trang phục hiệp sĩ tập sự, mang đến một cảm giác điềm tĩnh và vững chãi đến kỳ lạ mỗi khi anh cất bước. Toàn bộ học viên năm hai và năm ba đều đã tề tựu đông đủ, tạo nên một biển huy hiệu màu bạc và đen lấp lánh đan xen vào nhau.
Nổi bật giữa biển người đó là Miguel, người thừa kế đã Thức Tỉnh (Awakened) của Gia tộc Fenshore. Gã học viên năm ba mang một mái tóc bạch kim được chải chuốt không chút tì vết, duy trì biểu cảm chán chường đầy kiêu ngạo của một tên quý tộc trong lúc phóng tầm mắt đánh giá những học viên khóa dưới, hệt như cái cách một gã nông phu đang xem xét đàn gia súc của mình.
Rất nhiều gia đình cũng đã lặn lội đến đây để tiễn con em mình lên đường. Cha mẹ của Brian, những người nông dân với đôi bàn tay thô ráp đến từ một ngôi làng xa xôi, đang đứng sát vào nhau, nét mặt hằn rõ sự đan xen phức tạp giữa niềm tự hào to lớn và nỗi lo âu trĩu nặng. Mỗi khi bắt gặp ánh mắt của cậu con trai vạm vỡ, họ lại háo hức vẫy tay chào, để rồi nhận lại một nụ cười rạng rỡ từ gã khổng lồ nổi bật giữa đám bạn đồng trang lứa.
Ở một góc khác, gia đình của Garfield lại chọn cách đứng tách biệt hẳn ra, khoác lên mình vẻ mặt đầy sự khinh khỉnh pha lẫn nét chịu đựng tột cùng mệt mỏi. Trái ngược hoàn toàn với thái độ lạnh nhạt đó, bản thân Garfield đang đắm chìm trong màn trình diễn đầy tính kịch thuật của riêng mình. Cậu ta liên tục tung ra những tư thế cường điệu, thỉnh thoảng lại bất thần hét lớn "Eureka!", quyết tâm tỏa sáng rực rỡ dẫu cho có phải hứng chịu sự ghẻ lạnh từ chính người nhà.
Trong khi đó, Mary chỉ lặng lẽ đứng ở một góc. Nhờ vào sự khéo léo kết hợp giữa dây kẽm và hồ dán, chiếc kính vỡ của cô bé vẫn chễm chệ nằm ngay ngắn trên sống mũi.
Từ phía sau dải băng rôn an toàn, cô em gái nhỏ sở hữu mái tóc màu gừng y hệt người chị đang vẫy tay đầy cuồng nhiệt, khuôn mặt bừng sáng lên một niềm ngưỡng mộ sâu sắc như thể đang nhìn ngắm một vị anh hùng. Đáp lại sự nhiệt thành ấy, Mary khẽ vẫy tay, nở một nụ cười dịu dàng chan chứa sự vỗ về.
Thu vào tầm mắt toàn bộ những khung cảnh ấy, Lucid bắt đầu rà soát lại kế hoạch trong đầu thêm một lần cuối. Từ sơ đồ cấu trúc của căn hầm ngầm, chu kỳ đổi gác của đám lính canh trong suốt khoảng thời gian diễn ra cuộc viễn chinh vào khe nứt, cho đến vị trí bị tình nghi là nơi cất giấu bản thiết kế của Gia tộc Fenshore.
Dẫu vậy, vị trí chính xác của thứ đó vẫn còn là một ẩn số. Tất cả những gì cậu đang có chỉ là một danh sách các công việc lạnh lùng được phác thảo trong tâm trí, với một dấu hỏi chấm khổng lồ chễm chệ ngay chính giữa. Chàng trai trẻ hiểu rõ mình sẽ phải dựa vào khả năng tùy cơ ứng biến, đồng thời thầm cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến.
Nằm sâu trong chiếc balo của cậu lúc này, cặp kính mới toanh chuẩn bị cho Mary vẫn nằm im lìm chưa được trao tay. Phải chăng do chưa tìm được thời điểm thích hợp, hay sâu thẳm bên trong, vị lữ khách trẻ đang cố tình trốn tránh một hành động chan chứa sự ủy mị?
Cắt ngang dòng suy tư miên man, cánh tay đồ sộ của Brian đột ngột quàng qua vai Lucid, siết nhẹ một cái đầy thân tình.
"Đã sẵn sàng chưa, cộng sự?"
Ngay lúc đó, Garfield cũng trượt tới, tỏ vẻ trầm ngâm tạo một dáng đứng đầy nghệ thuật.
"Bức tranh sơn dầu của chuyến phiêu lưu vĩ đại đang mòn mỏi chờ đợi nét cọ táo bạo đầu tiên!" Chỉ có Mary là lặng lẽ đứng sát lại gần, sự hiện diện của cô tuy nhỏ bé nhưng lại mang đến một cảm giác vô cùng vững chãi.
Bọn họ thực sự muốn được ở cạnh cậu. Họ chủ động tìm kiếm, sẵn lòng dang tay chào đón và kéo cậu vào thế giới của mình. Thứ tình cảm chân thành ấy lại khiến thâm tâm cậu dấy lên một sự cào xé dữ dội.
Bởi lẽ, bản chất của cậu là một kẻ hủy diệt, một tên trộm bỉ ổi, và là một ác thần đã gieo rắc cái chết cho những bậc thần linh. Đôi vai này đang oằn mình gánh chịu cả một đại dương tội lỗi cùng vô vàn những bí mật đen tối mà bọn họ sẽ chẳng bao giờ có thể thấu hiểu được. Việc cho phép những con người thuần khiết ấy bước vào cuộc đời mình chẳng khác nào tự rước lấy một mối hiểm họa, một điểm yếu chí mạng.
Thế nhưng, khoảnh khắc thu vào tầm mắt khuôn mặt chân chất của Brian, ngắm nhìn niềm hy vọng tràn trề rực cháy qua những màn kịch của Garfield, và chạm phải ánh nhìn thông tuệ chan chứa lòng biết ơn của Mary, một nụ cười nhỏ bé đến mức gần như vô hình đã khẽ nở trên môi chàng trai. Dù chỉ là một giây ngắn ngủi chớp nhoáng.
"Được rồi, thế là đủ rồi." Lucid khẽ lên tiếng. Dù chất giọng vẫn giữ nguyên sự đều đều nhạt nhẽo như mọi khi, nhưng những góc cạnh gai góc thường ngày dường như đã bị gọt giũa hoàn toàn.
"Nếu chúng ta làm tốt ở trong đó, tôi có chuẩn bị sẵn một thứ nho nhỏ cho các cậu. Có lẽ là một món quà."
Đôi mắt Garfield lập tức sáng rực lên như bắt được vàng.
"Họa cụ ư? Chắc chắn là vậy rồi! Nàng thơ lúc nào cũng đòi hỏi những cuộn giấy da hảo hạng nhất!"
Cả thân hình đồ sộ của Brian rung lên bần bật vì quá đỗi phấn khích. Cậu huých tay lên tiếng.
"Tớ mong là trong đó có đồ ăn! Khẩu phần họ phát cho chúng ta đúng là nuốt không trôi!"
Bắt gặp dáng vẻ ấy, Mary chỉ khẽ mỉm cười thấu hiểu, dường như cô đã nhìn thấu tận tâm can lớp vỏ bọc thô lỗ cộc cằn kia.
"Dù có là gì đi chăng nữa." Cô gái nhẹ nhàng cất lời.
"Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi."
Nụ cười chân thành rạng rỡ của cô ánh lên một niềm tin mãnh liệt. Chính sự thuần khiết ấy lại khiến lồng ngực Lucid khẽ thắt lại, dâng lên một cỗ cảm giác nhói đau đầy khó chịu.
Phía bên kia quảng trường, ánh mắt của Frederick tình cờ chạm phải tầm nhìn của cậu. Vị hiệp sĩ trẻ khẽ gật đầu, nở một nụ cười mỉm đầy ẩn ý. Đó chẳng phải là nụ cười rạng rỡ thường thấy của một 'Bạch Mã Hoàng Tử', mà lại mang theo một vẻ trầm mặc, tĩnh lặng đến lạ thường.
Biểu cảm ấy xé toạc vẻ ngoài hào nhoáng, để lộ ra linh hồn của một người lính rã rời vì sương gió, mang theo sự thấu hiểu ngầm giữa hai người. Giữa thời khắc căng thẳng chuẩn bị tiến vào khe nứt, Frederick là người duy nhất ghim chặt ánh nhìn về phía cậu. Đôi mắt tĩnh lặng ấy như muốn gửi gắm một thông điệp vô thanh: 'Tôi nhìn thấu nước cờ của cậu rồi. Hãy cẩn trọng.'
Một tiếng u u trầm đục bắt đầu ngân vang trong không khí, truyền từng cơn chấn động qua lớp đá cứng lạnh lẽo dưới chân họ. Cùng lúc đó, các giáo sư đứng trên bục cao của quảng trường đồng loạt truyền tải tinh hoa của mình. Không gian ngay trước mặt đột ngột vặn vẹo, méo mó rồi bị xé toạc ra một cách đầy bạo lực.
Khe Nứt Epsilon đã xuất hiện. Đó không phải là một khoảng không vô tận hay một vùng trời rợp sắc tím hư ảo, mà là một cái hốc khổng lồ cuồn cuộn những luồng sáng cam rực cháy. Khe nứt khổng lồ và mất ổn định này trông hệt như một vết thương chí mạng đang rỉ máu ánh sáng nóng chảy của thế giới, không ngừng phát ra những rung động của một thứ sức mạnh cổ xưa đầy nguy hiểm.
Lần lượt từng đội học viên bước qua ngưỡng cửa rực sáng rồi tan biến vào hư vô, dưới sự dẫn dắt của các người Thức Tỉnh được chỉ định hộ tống.
Giữa dòng người đang cuồn cuộn tiến lên, Lucid tinh mắt bắt gặp bóng dáng Anya. Nữ quản trị viên cấp cao với mái tóc hồng rực rỡ đang nhanh chóng áp sát Miguel. Cô ta cúi sát người, đôi môi nhấp nháy liên tục như đang thì thầm một mệnh lệnh vô cùng khẩn cấp.
Vẻ mặt nhàm chán thường ngày của Miguel ngay lập tức biến mất, nhường chỗ cho một ánh mắt sắc lạnh và đầy toan tính. Hắn khẽ gật đầu dứt khoát, xoay người sải những bước chân đầy kiên định tiến thẳng vào trung tâm vùng ánh sáng màu cam đang cuồn cuộn xoáy. Mái tóc bạch kim của hắn rực lên những tia sáng chói lóa khi phản chiếu ngọn lửa hung tàn từ khe nứt.
Rồi cũng đến lượt nhóm của họ. Brian khoa trương hít một hơi thật sâu để xốc lại tinh thần. Trong khi đó, Garfield ưỡn ngực, tạo một dáng đứng oai hùng hệt như những vị anh hùng chuẩn bị xuất chinh.
Mary đưa tay đẩy nhẹ gọng kính chắp vá, khuôn mặt nhỏ nhắn toát lên vẻ kiên định vững vàng. Sâu thẳm trong tâm trí, Lucid có thể cảm nhận rõ sự hiện diện của Alice đang rục rịch cựa mình, một nhịp đập tĩnh lặng báo hiệu cô đã sẵn sàng nghênh đón mọi thử thách.
Không ai bảo ai, Đội Bốn của Lớp A đồng loạt tiến bước, dũng cảm băng qua ngưỡng cửa để chìm vào vầng ánh sáng rực cháy đầy bí ẩn của Khe Nứt Epsilon.
Thực tại xung quanh vỡ vụn, tan biến vào trong tiếng gầm thét của ngọn lửa màu cam không mang theo hơi nóng. Cùng lúc đó, một cảm giác kỳ lạ ập đến, tựa như toàn bộ cơ thể cậu đang bị xé toạc ra rồi vội vã khâu lại với nhau. Ngay khi cơn chóng mặt vừa vơi đi, một giọng nói đều đều quen thuộc vang lên trong đầu cậu, rành rọt và trực diện như thể đang thì thầm giữa một căn phòng tĩnh mịch.
"Chào mừng, người Giác Ngộ..."
"Thử thách sẽ chính thức bắt đầu."
"Bất kỳ thất bại nào trong việc hoàn thành mục tiêu đúng hạn sẽ phải trả giá bằng sinh mạng."
"Mục tiêu: Sống sót."
"Người tham gia: Thánh Nữ Alice."
"Bối cảnh thử thách: Sự sụp đổ của Lưu Trữ Đài Celestia."
"Thời gian yêu cầu: Vô hạn."
"Nguyện cho hành trình này sẽ dẫn lối ngài đến sự Giác Ngộ."
Cậu đứng tĩnh lặng chờ đợi. Chẳng bao lâu sau, một thông báo khác lại tiếp tục vang lên.
"Ngài đã tiến vào Khe Nứt Không Gian, Cấp Epsilon."
"Định danh: 'Lưu Trữ Đài Cháy Rụi'."
"Cấp độ đội ngũ khuyến nghị: người Thức Tỉnh (Đội hình đầy đủ)."
"Hiểm họa chính: Suy thoái môi trường, Tinh Hoa Vận Mệnh ăn mòn tràn lan, sinh vật Vô Tín bị tha hóa, Cấu trúc Lưu Trữ Đài của Celestia sụp đổ."
"Mục tiêu phụ: Tìm kiếm và bảo vệ mọi mảnh vỡ ký ức còn nguyên vẹn."
"Mục tiêu chính: Sống sót."
Bịch.
'Ái chà.'

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn