Chương 80: Chương 79 Đế quốc (3)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~34 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành)
"Xong xuôi rồi!"
Giọng nói của Marie vang lên, tràn ngập vẻ háo hức và thỏa mãn.
Nghe lời bà, Renee chậm rãi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, khẽ hỏi với chút ngập ngừng.
"K-kết quả thế nào ạ?"
"Chao ôi, còn phải hỏi sao! Thánh nữ của chúng ta trông còn xinh đẹp hơn các tiểu thư khuê các ở thủ đô gấp trăm vạn lần ấy chứ!"
"Thật thế ạ...!"
Khóe môi Renee khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ. Lời khen ngợi chân thành của Marie như một liều thuốc tinh thần, khiến lòng cô tràn ngập sự tự tin.
Renee khẽ đưa đôi tay guốc lại lần nữa, rà soát khắp cơ thể để kiểm tra trang phục của mình. Một chiếc mũ rộng vành, một chiếc áo blouse[note101291], kết hợp cùng chân váy dài thướt tha phủ qua bắp chân. Đây là bộ trang phục cô chuẩn bị cho chuyến đi chơi với Vera một lát nữa.
Và đó cũng chính là buổi hẹn hò đầu tiên kể từ khi cô bắt đầu chuỗi ngày đồng hành bên anh.
Vào một ngày đặc biệt như thế, trong lòng cô nhen nhóm một chút tham vọng nhỏ nhoi. cô muốn cho anh thấy một diện mạo hoàn toàn khác biệt so với thường ngày. Và thế là, cô đã mở lời nhờ Marie làm quân sư thời trang, để rồi nhận về một kết quả mỹ mãn như lúc này.
Cảm nhận được bàn tay đang nắm chặt chiếc gậy dẫn đường của mình khẽ siết lại, Renee cất lời cảm ơn Marie.
"Cảm ơn bà Marie, Chuyến này con nhất định sẽ...!"
'Nhất định sẽ gặt hái được chút tiến triển rồi trở về!'
Nhìn gương mặt tràn đầy quyết tâm và ý chí hừng hực của Renee, Marie không nhịn được mà bật cười khúc khích.
"Phải thế chứ! Nhớ nhé, dọc đường đi thì phải chủ động đan ngón tay vào tay cậu ta này! Lúc ăn uống thì cứ nũng nịu bảo cậu ta đút cho ăn thử xem!"
"Ch-chuyện đó...!"
Đan ngón tay! Lại còn bắt anh ấy đút ăn!
Lời nói đầy tinh quái của Marie lập tức khiến trí tưởng tượng của Renee bùng nổ. Những thước phim ngọt ngào tự vẽ ra trong đầu khiến gương mặt cô cứ thế đỏ bừng lên từng chút một.
"Thế... thế con xin phép đi trước ạ!"
Không thể chịu đựng nổi sự thẹn thùng đang dâng lên nghẹn ứ nơi lồng ngực, Renee vội vã thốt lên vài lời rồi quay người bước ra khỏi phòng.
Nhìn theo bóng lưng khuất dần của Renee, nụ cười trên gương mặt Marie lại càng thêm phần đậm nét. Trong thâm tâm, bà thầm gửi gắm một lời nhắn nhủ đến chàng trai đang đứng đợi ở phía ngoài.
'Nhóc con à, hôm nay cậu sẽ phải chịu khổ một chút rồi đây.'
Marie hoàn toàn chắc chắn. Dẫu cho Vera có là một kẻ cứng nhắc, bướng bỉnh như một khúc gỗ mục đi chăng nữa, thì riêng ngày hôm nay, cậu ta tuyệt đối chẳng thể nào giữ nổi vẻ thản nhiên thường ngày.'
' ' Tại lối ra vào của nơi nghỉ chân.
Vera đứng đó với gương mặt lạnh lùng, đôi mắt đăm đăm nhìn về phía trước. Chợt nghe thấy có tiếng động đang đến gần, anh khẽ quay đầu về phía cửa chính.
Đó là sự hiện diện của Renee.
Chỉnh đốn lại tư thế để đón tiếp người mình đang chờ đợi, Vera đứng lặng yên nhìn cánh cửa từ từ mở ra. Thế nhưng ngay giây sau đó, khi hình bóng Renee vừa lọt vào tầm mắt, toàn thân anh bỗng chốc cứng đờ như hóa đá.
"Anh phải chờ lâu rồi đúng không?"
Gương mặt Vera lúc bấy giờ, dẫu là ai nhìn vào cũng đều có thể nhận ra một sự ngơ ngác, bàng hoàng đến độ đần thộn. Luồng suy nghĩ trong tâm trí đột ngột đứt gãy, anh chỉ biết đưa mắt nhìn chằm chằm vào bộ trang phục của cô.
'Y phục của cô ấy...'
Hoàn toàn khác biệt với mọi khi.
Bình thường, vì để che giấu thân phận, Renee luôn khoác lên mình chiếc áo pháp phục tối màu rộng thùng thình. Nhưng hôm nay thì khác, diện mạo ấy rực rỡ đến mức nếu ví cô như một vị tiểu thư đài các của gia tộc quyền quý nào đó thì vẫn còn là một sự sỉ nhục đối với dung nhan này.
Chiếc mũ rộng vành màu xanh thẫm che khuất nửa khuôn mặt thanh tú. Đáng lẽ ra dáng vẻ đó phải gợi lên sự nghi ngờ, thế nhưng cảm giác duy nhất mà nó mang lại lúc này lại là một sự huyền bí khôn cùng. Còn phần trang phục bên dưới thì sao? Chiếc áo blouse trắng tinh khôi hòa quyện cùng chân váy xanh thẫm, dệt nên một bầu không khí vô cùng trang nhã và cao sang.
Nếu phải dùng một hình ảnh để so sánh, cô trông chẳng khác nào một đóa hoa đang kỳ nỡ rộ. Một đóa hoa buổi sớm mai tuy mang nhiều nét e thẹn, chẳng biết cách phô trương, nhưng lại sở hữu sức hút kỳ lạ, khiến người ta không thể nào rời mắt.
'... Không.'
Những ngôn từ ấy vẫn chưa đủ để lột tả. Chắc chắn phải có một hình ảnh ẩn dụ nào đó tuyệt diệu hơn, nhưng trong đầu anh lại trống rỗng. Ngay khoảnh khắc ấy, Vera khẽ thở dài một tiếng trong lòng, thầm tự trách năng lực biểu đạt của bản thân sao mà quá đỗi nghèo nàn.
Giữa lúc tâm trí anh đang rối bời, tiếng của Renee một lần nữa kéo anh về thực tại.
"Vera...?"
Vera giật mình thảng thốt, vội vàng lên tiếng đáp lại. Giọng điệu của anh có chút ngắc ngứ, đứt quãng.
"Ờ, vâng. Tôi xin lỗi."
"Không có gì đâu ạ."
Cảm nhận được lồng ngực mình đang đập liên hồi như trống gõ, Renee khẽ lắc đầu. Chẳng hiểu vì sao một cảm giác ngượng ngùng cứ thế vây lấy cô, khiến đầu cô lại vô thức cúi thấp xuống.
'Liệu mặt mình có đang đỏ lên không nhỉ?'
Nghĩ ngợi một hồi, cô tự tìm cho mình câu trả lời.
'Chắc chắn là đang đỏ gay lên rồi.'
Bởi lẽ ngay lúc này, từ gò má, vành tai cho đến tận sau gáy của cô đều đang nóng bừng lên như lửa đốt. Huống chi cô đang đội mũ che nắng, thế nên cái nóng này tuyệt đối không phải do ánh mặt trời chiếu rọi.
'M-mình phải bình tĩnh lại...!'
Renee hít một hơi thật sâu để tìm kiếm sự bình tâm vốn dĩ đã bay biến từ lâu. Ngay sau đó, cô khẽ chìa tay ra, bờ môi nhỏ nhắn khẽ mấp máy.
"Chúng... chúng ta đi chứ ạ?"
"... Vâng."
Vera đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang chìa về phía mình.
'Uých.'
Renee chợt cảm nhận được đầu ngón tay của Vera khẽ run lên một nhịp. Sự run rẩy ấy lại khiến những nỗi lo âu trong lòng cô trỗi dậy.
'M-mình mặc thế này trông kỳ cục lắm sao?'
Dẫu cho Marie đã hết lời ca ngợi, nhưng ai mà biết trước được điều gì. Biết đâu trang phục này lại hoàn toàn lệch pha với gu của Vera thì sao?
Đó là nỗi trăn trở được sinh ra từ mối tình đầu kéo dài suốt hơn ba năm ròng rã, một thứ tình cảm chưa từng một lần phai nhạt theo thời gian. Cô bỗng trở nên nhạy cảm với từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, từ cao độ trong giọng nói của anh, hơi ấm từ bàn tay đang nắm chặt, cho đến cả sự run rẩy vô ngần ấy. Mỗi một bước đi, anh đều tinh tế điều chỉnh để nhịp bước song hành cùng cô.
Việc bản thân cứ luôn tự gán ghép ý nghĩa vào mọi hành động của anh khiến lòng tự trọng của cô có chút tổn thương, thế nhưng cô lại chẳng thể nào ngó lơ trạng thái mâu thuẫn ấy của chính mình.
Cảm thấy cõi lòng mình như bị dồn nén bởi hàng tá nỗi lo âu cứ liên tục ùa về, Renee khẽ thốt lên.
"Chuyện là..., bộ quần áo này là do ngài Marie chọn giúp em đấy ạ."
Đó là cách nói ẩn ý, vòng vo thay cho câu hỏi.
'"Hôm nay trông em thế nào?"'
Cô nói ra điều đó với niềm hy vọng tràn trề rằng sẽ nhận được một câu trả lời rằng nó rất hợp với cô. Và rồi, câu trả lời từ Vera cất lên, mang lại một sự thỏa mãn đến tột cùng.
"... Vâng, người thực sự rất xinh đẹp."
'Thình thịch.'
Trái tim cô lỗi đi một nhịp. Cảm giác ấy mãnh liệt đến mức ngỡ như có ai đó vừa dùng búa nện mạnh vào lồng ngực mình.
Renee khẽ mím chặt môi, đầu càng cúi thấp xuống hơn nữa. Trong thâm tâm, cô thầm cảm thấy thật may mắn khi ngày hôm nay mình đã chọn đội chiếc mũ rộng vành này.
Chẳng phải vậy sao? Nếu không có chiếc mũ này trợ giúp, toàn bộ biểu cảm trên gương mặt cô lúc này đã bị anh bắt trọn mất rồi.
"Thế thì tốt quá. Lát nữa em nhất định phải gửi lời cảm ơn tới ngài Marie mới được."
"... Vâng."
Vera đưa ra một lời đáp ngắn ngủi rồi tiếp tục dấn bước, đôi mắt hướng thẳng về phía trước.
Nỗi lo lắng "liệu anh ấy có nhìn thấy biểu cảm của mình không" của Renee, ít nhất là vào khoảnh khắc này, hoàn toàn là thừa thãi. Bởi lẽ, Vera đang chẳng dám đưa mắt nhìn cô.
Vera cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, hoàn toàn không tìm ra lý do vì sao người con gái mà mới ngày hôm qua anh vẫn nhìn ngắm bình thường, sang đến hôm nay lại trở nên khó đối diện đến thế. Mỗi khi định hướng mắt về phía cô, trong thâm tâm anh lại dấy lên suy nghĩ rằng đó là một hành động sai trái. Còn nếu cố tình nhìn trộm, cảm giác ấy chẳng khác nào anh đang phạm phải một tội ác tày trời, không thể dung thứ.
Những thanh âm vang vọng trong đầu khiến tư duy của anh trở nên hỗn loạn. Mỗi khi muốn chắp vá một câu trả lời nào đó, anh lại sợ rằng ý tứ của mình sẽ bị truyền tải một cách kỳ quặc. Chính vì sự dè chừng quá mức ngay cả với những điều nhỏ nhặt nhất, những lời đáp thốt ra từ miệng anh chỉ là những câu từ cộc lốc, ngắn ngủi.
Thực chất, nếu muốn tìm nguyên do thì rất dễ dàng. Sự thay đổi trong cách ăn mặc đã làm thay đổi hoàn toàn lăng kính mà anh dùng để nhìn nhận Renee, chỉ là chính bản thân Vera vẫn chưa hề nhận thức được điều đó.
Xét theo một góc độ nào đó, đây là chuyện hiển nhiên. Để có thể xoay chuyển hoàn toàn một định kiến đã hằn sâu suốt ba năm qua chỉ bằng một bộ quần áo, khoảng thời gian ba năm ấy quả thực là quá dài.
Đối với Vera từ trước cho đến nay, Renee luôn là một "cô bé".
Điều này không nhằm mục đích nói về sự chênh lệch tuổi tác giữa hai người. Mà là vì Vera luôn cảm thấy Renee dường như chẳng hề lớn thêm một chút nào kể từ ngày cô còn là đứa trẻ 14 tuổi năm đó. Có lẽ có rất nhiều lý do dẫn đến cảm nhận ấy, nhưng nếu phải chọn ra nguyên nhân lớn nhất, thì chắc chắn phải kể đến chiếc áo pháp phục mà Renee mặc quanh năm suốt tháng.
Pháp phục là loại lễ phục rộng thùng thình, che phủ toàn bộ cơ thể từ đầu đến chân, thế nên nó tuyệt đối không để lộ bất kỳ đường cong thiếu nữ nào. Không chỉ dừng lại ở đó, ngay cả sự nảy nở của cơ thể theo thời gian cũng bị giấu nhẹm đi. Dù chiều cao có tăng lên bao nhiêu, hay vóc dáng có trở nên rõ nét thế nào, chỉ cần khoác lên mình chiếc áo pháp phục ấy, tất thảy đều bị lu mờ.
Chính vì vậy, một kẻ luôn sở hữu chiều cao vượt trội hơn Renee như Vera hoàn toàn chẳng thể cảm nhận được sự trưởng thành của cô, và tình trạng này vẫn tiếp diễn ngay cả khi họ đã rời khỏi Thánh Quốc. Sau khi rời đi, Renee lúc nào cũng trùm kín mít trong chiếc áo choàng tối màu, khiến Vera chẳng thể nào bắt nhịp được với sức hút giới tính trỗi dậy từ bên trong cơ thể cô.
Đúng vậy. Cho đến trước khi ngày hôm nay tới, Vera chưa từng đưa ra bất kỳ một phán đoán lý tính mang màu sắc nam nữ nào khi nhìn vào Renee.
Thế nhưng, thật may mắn làm sao, trạng thái trì trệ ấy cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết vào ngày hôm nay. Sức mạnh ma mị từ bộ trang phục đang rung chuyển mạnh mẽ nhận thức của Vera ngay trong từng khoảnh khắc.
Lần đầu tiên được chiêm ngưỡng Renee trong bộ thường phục kể từ cuộc gặp gỡ đầu tiên tại Remeo, Vera cuối cùng cũng bừng tỉnh nhận ra rằng, Renee đã là một người phụ nữ.
Ba năm và vài tháng dài đằng đẵng. Trong sâu thẩm của Vera, Renee cuối cùng đã lột xác, không còn là một cô bé năm nào, mà đã trở thành một nữ nhân thực thụ.
* Khu vực quanh Tuyến phố số 3, nơi tọa lạc của Thư viện Quốc gia, nằm cách khá xa Tuyến phố số 1 - nơi có dinh thự của Marie.
Nói cách khác, quãng đường họ phải nắm tay nhau đi bộ sẽ kéo dài rất lâu.
'Cộc.'
Chiếc gậy của Renee khẽ gõ xuống mặt đường. Kế đó, đôi chân cô lại bước về phía trước một bước.
Hành động này đã lặp đi lặp lại suốt mấy mươi phút đồng hồ. Hai người họ cứ thế bước đi, tay nắm chặt tay mà chẳng mở lời thốt lên lấy một câu.
Tất nhiên, việc họ im lặng không đồng nghĩa với việc bầu không khí giữa cả hai trở nên xa cách hay gượng gạo. Trái lại, gọi đây là sự khởi nguồn của một thứ xúc cảm vô cùng mơ hồ và huyền diệu thì đúng hơn.
Cả hai đều đang cảm nhận đối phương một cách vô cùng mãnh liệt. Hơi ấm truyền qua làn da nơi hai bàn tay đan cài, tiếng thở khe khẽ cận kề bên tai, cùng với sự run rẩy nhè nhẹ cứ thế lan tỏa từng chút một. Tất cả những điều đó hòa quyện vào nhau, tạo nên một nhịp đập vô cùng kỳ lạ.
Vera chỉ biết đăm đăm nhìn thẳng về phía trước mà bước đi. Còn Renee thì cúi gầm mặt xuống, lặng lẽ dấn bước.
Suốt dọc đường đi, trong tâm trí Renee cứ liên tục lặp đi lặp lại một câu nói duy nhất.
'— Dọc đường đi thì phải chủ động đan ngón tay vào tay cậu ta này! Lúc ăn uống thì cứ nũng nịu bảo cậu ta đút cho ăn thử xem!'
Đó là lời dặn dò của Marie ngay trước khi cô rời khỏi dinh thự. Trong số đó, phần khiến cô bận tâm nhất chính là việc đan ngón tay vào nhau. Vì câu nói ấy mà lúc này, Renee dồn hết mọi sự chú ý của mình vào hai bàn tay đang nắm chặt.
Đương nhiên là cô muốn đan ngón tay với anh rồi. Sao lại không muốn cho được chứ? Dù chỉ là thay đổi cách thức nắm tay một chút thôi, nhưng bản thân hành động đó đã mang một tầng ý nghĩa hoàn toàn khác biệt rồi mà. Việc đan những ngón tay vào nhau sẽ biến hành động nắm tay này trở thành một minh chứng của tình yêu đôi lứa, chứ không đơn thuần chỉ là một cử chỉ giúp đỡ một kẻ mù lòa như cô nữa.
Thế nhưng, đối với một kẻ nhút nhát như Renee, đây quả thực là một thử thách vô cùng gian nan. Suốt hơn ba năm trời mà chẳng thể khiến mối quan hệ tiến triển thêm dù chỉ là một cái móng tay, một kẻ thẹn thùng đến mức khiến người ta phải thở dài ngao ngán như vậy, chẳng phải chính là cô sao?
Nếu như Vera là người chủ động đan ngón tay trước thì thật tốt biết mấy... nhưng Renee hiểu rõ, chuyện đó dẫu có chết đi sống lại cũng tuyệt đối không bao giờ xảy ra.
Nỗi trăn trở càng kéo dài thì nhịp tim của cô càng tăng tốc dữ dội. Cộng thêm nỗi bất an rằng nếu cứ tiếp tục thế này, cơ hội sẽ bay biến mất ngay khi họ đặt chân đến thư viện, Renee suy nghĩ hồi lâu rồi cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
'M-mình sẽ làm...!'
Cô nhắm chặt mắt lại, khẽ cử động bàn tay của mình. Đó là một chuyển động chứa đựng cả suy nghĩ "nếu cứ thẹn thùng thế này thì cả đời cũng chẳng thay đổi được gì", đồng thời cũng mang theo tâm lý phó mặc cho số phận theo kiểu.
"Ra sao thì ra, mình không quan tâm nữa".
Bàn tay cô khẽ nới lỏng ra một chút, rồi xoay nghiêng, áp sát vào tay anh. Lòng bàn tay áp chặt vào lòng bàn tay. Những ngón tay nhỏ nhắn của Renee len lỏi, cắm sâu vào từng kẽ ngón tay thon dài của Vera. Và rồi, 'xoạch', bàn tay Renee siết chặt lại thành một nắm đấm nhỏ.
Phản ứng của Vera vô cùng nhanh nhạy. Không phải là một cái giật mình thảng thốt, mà là một sự chấn động mạnh mẽ. Toàn thân Vera nảy lên một nhịp rúng động đầy lộ liễu.
"Thánh..."
"Anh đừng nói gì cả."
Renee lập tức chặn đứng lời định thốt ra của Vera. Kế đó, cô càng cúi đầu sâu hơn nữa rồi lí nhí tiếp lời.
"... Cứ thế này mà đi tiếp đi ạ."
Bởi lẽ cô đâu còn chút tâm trí nào để mà giải thích nữa. Nếu bây giờ còn cố tìm lý do để thanh minh cho hành động này, tim cô chắc chắn sẽ nổ tung mất. Cô chỉ muốn đóng khung hành động này lại như một lẽ dĩ nhiên mà thôi.
"... Vâng."
Vera không đưa ra bất kỳ lời phản bác nào trước câu nói của Renee, anh chỉ lặng lẽ gật đầu.
Lòng bàn tay nóng ran. Cảm giác mềm mại, thon nhỏ len lỏi giữa các kẽ ngón tay, cộng thêm sự tiếp xúc từ đầu ngón tay của cô chạm vào mu bàn tay anh khiến lồng ngực Vera thắt lại một cái đầy nghẹn ngào.
Vera ép bản thân ngừng suy nghĩ. Vì Renee đã bảo anh đừng nói gì cả, thế nên việc giữ im lặng, không bày tỏ sự thắc mắc là điều đúng đắn nhất nên làm. Anh tự trấn an bản thân như vậy rồi cố gắng nặn ra một vẻ mặt bình thản nhất có thể.
Tâm trí vốn dĩ luôn hỗn loạn suốt từ nãy đến giờ, giờ đây bỗng chốc rơi vào trạng thái "sập nguồn" hoàn toàn. Vera cứ thế bước đi một hồi lâu, ngay cả việc trái tim mình đang đập với nhịp độ điên cuồng thế nào, anh cũng chẳng mảy may nhận biết được nữa.
Chương 80 Đế quốc (4)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn