Chương 60: Chương 59 Aisha Dragnov (2)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~35 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Vera đờ người nhìn Aisha.
Tại sao cô ta lại ở đây? Tại sao người mà một ngày nào đó sẽ nắm giữ Ma Kiếm lại đang làm đồ đệ cho một thợ rèn ở nơi này?
Hàng loạt nghi vấn bủa vây tâm trí, nhưng anh nhanh chóng đè nén chúng xuống.
'…Chẳng có gì là không thể.'
Ở kiếp trước, khi Ma Vương trỗi dậy, giữa vô số anh hùng đứng lên kháng cự, cô là một trong số ít người có quá khứ hoàn toàn là một ẩn số. Vì vậy, việc cô từng làm đồ đệ ở đây trước khi trở thành một kiếm sĩ cũng là điều hoàn toàn hợp lý.
Trong lúc Vera đang tự xâu chuỗi các mối quan hệ trong đầu thì...
"Aisha."
Dovan lên tiếng thúc giục khi thấy Aisha cứ cúi gầm mặt xuống mà thở dốc đầy ấm ức.
Aisha khẽ rùng mình khi bị gọi tên. Cô bé ngước khuôn mặt tràn ngập sự uất ức lên nhìn Vera và Renee, rồi cúi đầu xuống.
"…Xin lỗi."
Giọng cô bé nghẹn ngào như sắp khóc đến nơi.
Renee lập tức nhận ra những cảm xúc dồn nén trong chất giọng ấy, nàng khẽ mỉm cười rồi xua tay.
"Không sao đâu, chỉ là hiểu lầm thôi mà."
"Ưm…"
Bàn tay Aisha bấu chặt lấy chiếc tạp dề. Trong đôi mắt rơm rớm nước mắt ấy, từ bao giờ đã nhen nhóm lên chút bướng bỉnh, giận hờn.
Cố mím chặt môi để nuốt trôi cơn giận đang chực trào, cuối cùng Aisha vẫn không thể kìm chế nổi cảm xúc. Cô bé hét lên một tiếng rồi lao thẳng ra khỏi phòng.
"Nhưng tại nhìn họ cứ gian gian thế nào ấy chứ, đâu phải lỗi của cháu!"
"AISHA!"
Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên khi Aisha vội vã chạy ra ngoài và sầm cửa lại.
Dovan há hốc mồm, ngơ ngác nhìn theo cánh cửa, rồi khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực và lên tiếng xin lỗi.
"Thật tình xin lỗi quý khách. Con bé đồ đệ của tôi tính khí bướng bỉnh quá."
"Không sao đâu bác, thật đấy ạ! Mà... bác không đuổi theo em ấy sao?"
"Ai lại bỏ mặc khách khứa ở đây để làm việc đó chứ. Cứ mặc kệ đi, Aisha chỉ quanh quẩn đâu đây thôi, quý khách đừng bận tâm. Nào, chúng ta quay lại chuyện công việc thôi."
Dovan nói vậy rõ ràng là để họ yên lòng, nhưng Renee vẫn có thể cảm nhận được sự lo lắng sâu sắc ẩn chứa sau những lời nói ấy.
"Vậy để cháu ra xem em ấy thế nào nhé? Dù sao cháu ở đây cũng chẳng có việc gì làm."
"Thế sao được. Ai lại để khách quý phải bận lòng vì chuyện…"
"Không đâu ạ, tại cháu muốn đi mà."
Dovan chớp chớp mắt trước lời đề nghị của Renee, sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ, ông mới khẽ gật đầu.
"Vậy thì đành phiền tiểu thư vậy. Chắc giờ Aisha đang trèo trên cây ở ngoài hậu viện rồi."
"Vâng ạ."
Renee gật đầu, nắm lấy tay Hela – người nãy giờ vẫn im lặng đứng phía sau, rồi chậm rãi bước ra khỏi phòng, theo sau là những tiếng 'tạch', 'tạch' thanh mảnh của cây gậy dẫn đường.
Rầm. Cánh cửa phòng khép lại, chỉ còn Vera và Dovan ở lại trong phòng với vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
"Một quý cô thật nhân hậu. Cậu là người hầu cận của tiểu thư sao?"
"Đúng vậy."
"Hầu hạ một người tốt như thế, chắc hẳn cậu phải thấy tự hào lắm."
Vera gật đầu. Trong lòng anh, thiện cảm dành cho Dovan khẽ tăng lên một chút.
"Cô ấy là người sẽ thắp sáng cả thế giới này."
"Cậu thật lòng trung thành đấy."
Dĩ nhiên, Dovan chỉ cảm thấy có chút rùng mình, nổi da gà trước lời tán dương đầy đột ngột và tuyệt đối của Vera.
Bầu không khí trầm lắng trở lại. Giữa khoảng lặng ấy, những nghi vấn về Aisha lại trỗi dậy trong lòng Vera. Anh cất tiếng hỏi.
"Đồ đệ của ông trông còn khá nhỏ. Cô bé là trẻ con quanh vùng này sao?"
"Tôi đang nuôi nấng con bé. Nó là một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp do chiến tranh."
"Ra là vậy…"
Vera khẽ gật đầu.
Chắc hẳn ông ấy đang muốn nói đến cuộc xung đột nội bộ của Liên bang các vương quốc Tộc Thú.
Suốt 50 năm qua, kể từ ngày Vargo đập nát sọ của Hổ Vương Haman khiến Đế chế Tộc Thú sụp đổ, đất nước bị chia cắt thành năm phe phái, và những cuộc chiến giành giật quyền lực chưa từng dừng lại dù chỉ một khắc.
Aisha chính là đứa trẻ mồ côi sinh ra từ chính cuộc xung đột tàn khốc đó.
'Quả nhiên, hèn gì kiếp trước mình không thể tra ra bất cứ thông tin nào về quá khứ của cô ta.'
Hiểu được ngọn ngành quá khứ của Aisha, Vera gật đầu rồi tiếp lời.
"Thật là một chuyện đau lòng."
"Đau lòng sao… Hừm, tôi thì chỉ thấy nực cười. Tên bạo chúa vừa nằm xuống, lũ còn lại liền quay sang cắn xé lẫn nhau chỉ vì một miếng ăn."
Trong lời nói của Dovan hằn lên sự căm ghét không thể che giấu.
"Nơi hùm thiêng rời đi, cáo lại xưng vương. Tình cảnh hiện tại chính là như thế đấy."
Trước những lời nói tràn ngập sự ghê tởm của Dovan, Vera giữ im lặng, kiên nhẫn chờ ông lấy lại sự bình tĩnh.
Một lúc sau, khi tâm trạng đã dịu lại, Dovan tiếp tục nói với vẻ mặt cay đắng.
"Xin lỗi vì đã bắt cậu phải nghe câu chuyện u ám này. Giờ thì đi theo tôi nhé? Tôi muốn cho cậu xem vài mẫu thiết kế để tham khảo."
"Vâng, tùy ông."
Két. Chiếc xe lăn của Dovan chuyển động, phát ra những tiếng kêu khô khốc.
* Phía sau hàng vại chứa gia vị ở hậu viện.
Norn đang ngồi xổm ở đó, khẽ thì thầm với Renee – người cũng đang ngồi xổm bên cạnh ông.
"Con bé đang thu mình trèo tót trên ngọn cây kìa. Trông tâm trạng có vẻ tệ lắm."
"Thế ạ…"
Renee gật đầu với vẻ mặt đầy lo lắng, rồi hỏi ngay.
"Làm sao để dỗ dành em ấy bây giờ?"
Nhìn thấy nét lo âu hiện rõ trên gương mặt Renee, Norn khẽ mỉm cười đáp.
"Để ta ra thử dỗ dành con bé xem sao nhé?"
"Norn?"
"Dù gì ta cũng là bố của một đứa con gái mà. Mấy đứa trẻ con bướng bỉnh tầm tuổi này ta trị được hết."
Norn đầy tự tin.
Nghĩ lại thì, từ ngày Hela bằng chừng đó tuổi, con bé đã gây ra biết bao nhiêu vụ rắc rối rồi chứ? Nào là chạy đi đánh nhừ tử thằng nhóc nhà hàng xóm, nào là lục tung cả nhà lên chỉ để tìm cánh cửa dẫn sang dị giới. [note101018] Chính ông là người đã đi dọn dẹp tất cả những mớ hỗn độn đó, nên ông nghĩ lần này mình chắc chắn sẽ giúp ích được gì đó.
Norn đứng dậy, thầm nghĩ phải nhân cơ hội này để bù đắp cho sự bất lực của mình tại Đại Ngàn lúc trước.
"Ta đi nhé."
Nói rồi, Norn rảo bước về phía cái cây.
Renee căng thẳng, dồn hết sự tập trung vào những âm thanh chuẩn bị vang lên.
— Này cháu gái, cháu không sao chứ?
— Cái gì thế? Biến đi. Trên người chú đầy mùi ông già ấy, kinh chết đi được.
Thót một cái. Cơ thể Renee khẽ run lên.
"He... Hela? Chuyện gì đang xảy ra thế?"
"…Bố tôi đang lếch thếch quay lại kìa chị."
"Hả?"
"Có vẻ là thất bại thảm hại rồi."
Mồ hôi hột rịn ra trên trán Renee.
Ngay sau đó, giọng nói của Norn vang lên, đượm một nỗi buồn không thể nào che giấu.
"…Lũ trẻ thời nay đáng sợ thật đấy."
"Ơ kìa…"
"Bố cố lên. Dù sao bố vẫn rất ngầu mà."
"…Cảm ơn con."
Bầu không khí bỗng chốc chùng xuống. Renee cảm thấy một sự ngượng ngùng vô hạn đang dâng lên trong lòng.
Để chữa lành vết thương lòng cho một người đàn ông trung niên… Renee hoàn toàn mù tịt.
"À thì…"
Không tìm được lời nào để an ủi, Renee bối rối kéo kéo bím tóc đuôi ngựa của mình. Rồi nàng nhắm chặt mắt, dứt khoát đứng bật dậy.
"Để... để cháu thử xem sao!"
Lựa chọn tốt nhất lúc này là chuồn lẹ. Nghĩ rằng bản thân phải thoát khỏi bầu không khí u ám này ngay lập tức, Renee quyết định chọn phương án lao thẳng vào "trận địa" của kẻ địch.
* Gục đầu sâu vào giữa hai đầu gối, Aisha chăm chú lắng nghe tiếng 'tạch', 'tạch' đang đến gần.
Dựa vào âm thanh này, chắc chắn là người phụ nữ mù có mái tóc trắng tinh lúc nãy.
Đột nhiên, Aisha cau mày đầy khó chịu.
'Tại chị ta mà…!'
Tại chị ta mà mình bị sư phụ mắng.
Mình chỉ là ghét những kẻ làm phiền sư phụ thôi mà! Mình chỉ muốn sư phụ không phải vất vả thôi! Sư phụ chẳng hiểu gì cả, chỉ biết mắng mỗi mình!
Cơn giận dữ bùng lên trong lòng Aisha. Cô bé khẽ ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt cau có đầy vẻ hung dữ. Đôi tai thú cụp về phía sau, biểu lộ sự cảnh giác cao độ.
"Chị lại là cái gì nữa đây?"
Một câu hỏi sắc lẹm như dao cạo. Renee khẽ giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở một nụ cười rạng rỡ và dịu dàng chào hỏi.
"Ừm, chào em."
"Tôi hỏi chị là ai cơ mà."
"À, chị tên là Renee. Em là Aisha đúng không?"
Renee nghĩ rằng nếu mình bắt chuyện bằng một thái độ thân thiện, cô bé chắc chắn sẽ mở lòng đáp lại. Thế nhưng… phản ứng nhận về lại nằm ngoài dự tính của nàng.
"Mắc mớ gì chưa thân thiết mà đã xưng chị em ngọt xớt thế? Chị không biết phép lịch sự à?"
Renee suýt chút nữa đã thốt ra câu "Thế còn em thì sao?", nhưng nàng kịp nuốt ngược vào trong, rồi ôn tồn nói.
"À, cho chị xin lỗi nhé. Chị có hơi đường đột quá không?"
Vẫn là tông giọng vô cùng nhẹ nhàng và tử tế.
Cô hoàn toàn có thể dùng thái độ gay gắt để đáp trả lại sự ngỗ nghịch của Aisha, nhưng Renee là người luôn tin rằng trẻ con thì phải được giáo hóa bằng tình yêu thương.
Phải chăng tấm lòng của Renee đã chạm đến cô bé?
Nhìn Renee vẫn dịu dàng đáp lại những lời hạch sách của mình, Aisha khẽ khựng lại.
Đôi mắt cô bé khẽ híp lại, đôi tai nãy giờ vẫn cụp chặt ra sau bỗng khẽ vểnh lên. Chóp đuôi cũng bắt đầu vẫy qua vẫy lại một cách vô thức.
Đó là những phản ứng mà một người mù như Renee không thể nhìn thấy, nhưng thật may là Aisha đã có thêm một hành động khác giúp Renee nhận biết được sự thay đổi.
"…Lúc nãy tôi xin lỗi rồi còn gì."
Giọng điệu đã dịu đi trông thấy.
Nhận ra điều đó, gương mặt Renee rạng rỡ hẳn lên, khẽ gật đầu.
"À, dĩ nhiên rồi. Chị đến đây không phải để bắt bẻ chuyện xin lỗi đâu."
Thấy thái độ của Aisha đã mềm mỏng hơn, Renee vui mừng bắt chuyện tiếp.
"Ừm... Aisha năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Cô hỏi câu này với mục đích muốn tìm hiểu đối phương để thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Nghe vậy, Aisha khẽ rùng mình, cô bé lườm Renee một cái. Trong đầu cô bé chợt nảy ra suy nghĩ. nếu khai thật là mình mới 12 tuổi, chắc chắn sẽ bị chị ta xem thường cho xem.
Aisha liếc nhìn biểu cảm của Renee, rồi dõng dạc tuyên bố bằng một chất giọng đầy nội lực.
"Hai mươi ba."
Nếu nhìn kỹ vào nét mặt và thần thái lúc này, ai cũng có thể nhận ra ngay đó là một lời nói dối trắng trợn. Thế nhưng, cô gái mù Renee chỉ có thể nghe thấy một giọng nói tràn đầy sự tự tin và quả quyết, khiến không khỏi hoang mang tột độ.
"Hả? Dạ... cái gì cơ ạ?"
Sự hoang mang hiện rõ mồn một trên khuôn mặt Renee, đến mức ngay cả một người mới gặp cô lần đầu cũng có thể nhận ra ngay. Đầu óc Renee bắt đầu rối như tơ vò.
'Ủa... chẳng phải họ bảo là một đứa trẻ sao?'
Rõ ràng cả chú Norn lẫn bác Dovan đều nói về cô ta như một đứa trẻ mà. Vả lại, giọng nói nghe cũng cực kỳ non nớt nữa chứ.
Nói cho cùng, chuyện này xảy ra là vì Vera đã không mô tả chính xác ngoại hình của Aisha cho cô nghe, và cũng vì Renee là kiểu người ngây thơ, chẳng bao giờ biết hoài nghi lời người khác.
Thấy điệu bộ lúng túng của Renee, Aisha nhận ra lời nói dối của mình đã trót lọt. Cô bé càng thêm tự tin, tiếp tục lên giọng.
"Tại tôi có gương mặt trẻ trung quá khổ, nên thường xuyên bị nhầm là trẻ con đấy."
Nhếch mép. Một bên khóe môi của Aisha khẽ vếch lên đầy đắc ý.
Trong lòng cô bé lập tức đưa ra một kết luận.
'Đúng là đồ ngốc.'
Chị gái mù này dễ lừa thật đấy.
Vẻ tinh quái hiện rõ trên khuôn mặt Aisha. Đôi vai cô bé nhún lên đầy tự phụ khi thấy lời nói của mình có trọng lượng.
"Xin... xin lỗi chị! Em thật là đường đột quá…"
"Thôi, nể tình lần đầu, tôi tha thứ cho cô đấy."[note101021] Aisha nói với Renee – người đang cúi đầu hối lỗi, rồi nhảy tót từ trên cây xuống.
Vừa phủi phủi mông, Aisha vừa vênh mặt lên đầy kiêu ngạo, hếch cằm hỏi Renee bằng giọng điệu trịch thượng.
"Thế cô mấy tuổi rồi?"
"Dạ, em mười tám…"
Renee co rúm người lại. Nghĩ đến việc người mà mình tưởng là kém tuổi hóa ra lại là đàn chị lớn hơn mình tận mấy tuổi, nàng bỗng cảm thấy lép vế hẳn.
Nhìn Renee đang thu mình lại, Aisha bỗng cảm thấy như mình vừa giành được một chiến thắng oanh liệt. Cô bé hếch cao cằm, lớn lối nói.
"Hóa ra tôi là chị cô à?"
"Dạ... đúng thế thật ạ?"
Cười toe toét. Nụ cười trên môi Aisha càng lúc càng rạng rỡ.
"Tôi là Aisha Dragnov. Còn cô là Renee đúng không?"
"Vâng ạ. Ôi! Chị là quý tộc ạ?"
Vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt Renee.
Bởi vì theo những gì Renee biết, những người có họ tên đầy đủ như vậy thường là quý tộc hoặc những người được ban tước hiệu hiệp sĩ.
Cũng có khả năng Aisha được phong tước hiệp sĩ nên mới có họ, nhưng một đồ đệ thợ rèn mà làm hiệp sĩ thì nghe vô lý hết sức. Vì thế, Renee tin chắc rằng Aisha là con gái của một gia đình quý tộc sa cơ lỡ vận nào đó. Nàng mỉm cười tiếp lời.
"Tuyệt vời thật đấy ạ. Thông thường các tiểu thư đài các đâu có làm những công việc nặng nhọc ở lò rèn như thế này đâu đúng không chị?"
Quả là một cô gái tràn đầy nhiệt huyết và đam mê mà.
Nghĩ vậy, trong lời nói của Renee không tự chủ được mà lộ ra sự ngưỡng mộ chân thành.
Thế nhưng, câu nói đó lại khiến đồng tử của Aisha rung chuyển dữ dội như vừa gặp phải một trận động đất.
"Đú... Đúng thế chứ lại!"
Giọng cô bé bắt đầu lắp bắp. Đó là cái giá của việc nói dối.
Aisha làm gì có gốc gác quý tộc nào. Cái họ đó là do cô bé tự bịa ra để trông cho oai thôi. Còn cái tên "Dragnov" đơn giản là vì nghe vần và ngầu chết đi được.
Sợ rằng nếu cứ tiếp tục chủ đề này thì lời nói dối của mình sẽ bị vạch trần mất, Aisha nuốt nước bọt cái ực, vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác.
"Mà này... cái người đàn ông đi cùng cô đâu rồi?"
"Ạ... anh ấy đang bàn công việc với bác Dovan ở trong phòng rồi ạ."
Aisha thở phào nhẹ nhõm trong lòng vì đã chuyển chủ đề thành công. Cô bé khẽ hắng giọng 'khẹm', 'khừm' một cái rồi giả bộ người lớn hỏi tiếp.
"Nhìn hai người có vẻ thân thiết nhỉ?"
Giọng điệu này là cô bé đang bắt chước mấy chú lính đánh thuê thỉnh thoảng hay đến lò rèn đặt hàng. Aisha chỉ nghĩ đơn giản là mình phải dùng chất giọng trưởng thành này để ra dáng đàn chị, thế nhưng…
"Dạ... đúng thế không ạ?"
Hành động đó lại vô tình kích hoạt cái trực giác "luôn luôn sai" của Renee.
Một sự nghi ngờ bỗng chốc dấy lên trong lòng Renee.
'Sao tự dưng cô ta lại hỏi về Vera làm gì?'
Tại sao cô ta lại tỏ ra quan tâm đến Vera đến thế?
Sau một hồi suy nghĩ, Renee bỗng giật mình thon thót khi nhận ra một chi tiết cực kỳ hệ trọng mà mình đã bỏ sót.
'Nghĩ lại thì…'
Cô ta đâu phải là trẻ con đâu?
Cô ta hai mươi ba tuổi rồi cơ mà?
'Lại còn lớn tuổi hơn cả Vera nữa…'
…Là một đàn chị chín chắn.
Renee cảm thấy sống lưng mình cứng đờ lại.
Một cảm giác bất an và hoảng loạn tột độ dâng lên trong tâm trí nàng.
'Không lẽ nào…'
Cô ta có ý đồ với Vera sao? Cô ta đang muốn cướp Vera đi khỏi tay mình à?
Vẻ mặt Renee bỗng trở nên nghiêm trọng một cách đáng sợ.
"Ủa sao thế? Bộ đang mơ mộng đến chuyện gì tốt đẹp lắm hả?"
Tiếp sau đó là lời nói có phần cợt nhả, trêu chọc của Aisha.
Câu nói đó nghe thì giống như một lời khen xã giao thông thường, thế nhưng đối với một Renee đã hoàn toàn dán nhãn Aisha là "kẻ thù", nàng lập tức đưa ra một câu trả lời sắc lẹm, nồng nặc mùi thuốc súng.
"…Điều đó có liên quan gì đến cô không?"
"Hả... hả?"
Sự hoang mang bắt đầu lộ rõ trong giọng điệu của Aisha.
Nếu là bình thường, chắc chắn Aisha đã nhận ra có điều gì đó rất sai trái ở đây rồi. Thế nhưng lúc này, Renee đang bừng bừng lửa giận, nàng chẳng thèm bận tâm đến sự ngơ ngác của Aisha mà lạnh lùng bồi thêm một cú chí mạng.
"Cô chỉ là người ngoài cuộc thôi mà."
Một câu nói buông thõng đầy tuyệt tình.
Renee ưỡn thẳng đôi vai vốn dĩ nãy giờ vẫn đang co rúm lại. Hướng thẳng khuôn mặt về phía phát ra giọng nói của Aisha, nét mặt đanh lại.
Đây chính là tư thế chiến đấu được cô tự thiết lập để đối đầu với tình địch.
'Đồ mèo ăn vụng!'
Renee rủa thầm trong lòng. Không phải là ví von ẩn dụ gì đâu, cô thực sự coi Aisha là một con mèo đáng ghét chuyên đi ăn vụng đấy.
"Cô có vẻ thích xía vào chuyện của người khác quá nhỉ?"
"Cá... cái gì cơ chứ!"
Một luồng ám khí kỳ lạ bắt đầu bao trùm lấy không gian giữa hai người.
Ánh mắt Renee hằn lên sự địch ý rõ rệt. Ở phía đối diện, Aisha cũng không phải dạng vừa, cô bé lập tức lườm rách mắt trước thái độ thay đổi xoành xoạch của Renee. [note101022] Và thế là, một trận cãi vã trẻ con đến mức không ai dám nhìn thẳng đã nổ ra.
Đây cũng chính là khoảnh khắc trang sử đen tối thứ hai trong cuộc đời của Renee chính thức được viết nên.
Chương 60 Aisha Dragnov (3)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn