Chương 64: Chương 63 Dovan (1)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~37 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Dovan lặng người, đôi mắt già nua đờ đẫn nhìn chằm chặp vào mặt bàn.
'Sắc bạch kim…'
Một chuỗi hạt cầu nguyện màu bạch kim. Dovan quá hiểu thứ ánh sáng ấy đang biểu thị cho điều gì.
"…Ra là Sứ đồ của Thánh quốc."
Ánh mắt ông lão chậm rãi dịch chuyển, dừng lại trên người Renee và Vera.
Già này biết chứ. Trong số các Sứ đồ của Thánh quốc, người có vóc dáng của một thiếu nữ nhỏ nhắn như vậy thì chỉ có thể là một người duy nhất mà thôi.
"Không, chẳng phải Sứ đồ thông thường… Già này thật có mắt như mù, không ngờ lại là Thánh nữ đại nhân đích thân tới đây."
Một tiếng cười tự giễu khẽ bật ra nơi cuống họng ông lão.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Thân phận của vị khách mà ông cứ ngỡ chỉ là một kẻ có chút đặc biệt, hóa ra lại hiển hách và nằm ngoài mọi dự tính đến thế. Sự thật ấy khiến tâm trí ông chấn động dữ dội.
Giống như bao người khác khi đột ngột rơi vào một tình huống không tưởng, Dovan đứng hình, miệng há hốc không thốt nên lời, chỉ biết ngơ ngác chờ đợi phản hồi từ phía Renee.
"Xin lỗi ngài. Vì hành tung không được phép tùy tiện tiết lộ nên…"
"Thánh nữ đại nhân có gì mà phải xin lỗi chứ. Thần hành của người cần phải giữ bí mật, đó là lẽ đương nhiên."
Dovan vừa lắc đầu vừa ôn tồn đáp lời. Sau đó, ông cố gượng chỉnh lại tư thế của thân mình rồi cúi đầu thật thấp để hành lễ.
Dẫu biết Renee là một người khiếm thị không thể nhìn thấy nghi lễ này, nhưng đối với ông, điều đó không quan trọng.
"Xin bái kiến Thánh nữ. Thân thể già này tật nguyền, không thể quỳ gối hành lễ, xin người rộng lòng lượng thứ."
"Ôi, không, không cần đâu ạ! Ngài không cần phải làm đến mức đó…"
"Đây là lễ nghĩa tối thiểu phải có. Già này tuy thô lậu nhưng tuyệt đối không phải loại tiểu nhân vong ân bội nghĩa, đến mức quên mất ai là người đã trao trả lại tự do cho đôi bàn tay này."
Gương mặt Renee thoáng hiện vẻ bối rối xen lẫn ngượng ngùng.
"Nhưng chuyện đó đâu phải do tôi làm đâu…"
"Danh hiệu 'Thánh nữ' mang ý nghĩa linh thiêng đại diện cho Thần điện, người hoàn toàn xứng đáng nhận được sự tôn kính này. Nếu người thực sự cảm thấy không thoải mái, xin hãy coi như người đang nhận thay lòng biết ơn của già này để chuyển lời tới Đức Thánh hạ sau."
Dovan từ từ ngẩng đầu lên.
Nghĩ về câu hỏi "Có việc gì chúng tôi có thể giúp đỡ được ngài không?" lúc Renee đưa chuỗi hạt ra khi nãy, ông lão khẽ trầm ngâm, trong lòng không khỏi đấu tranh dữ dội.
Liệu mình có nên nói ra không? Liệu việc bộc lộ hoàn cảnh của bản thân và cầu xin sự giúp đỡ từ họ có phải là lựa chọn đúng đắn?
Giữa dòng suy nghĩ miên man, ánh mắt Dovan bất chợt hướng về phía Aisha.
Cơ thể con bé đang cứng đờ, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ. Nhìn bộ dạng này, chắc chắn nó lại vừa gây ra chuyện đắc tội hoặc vô lễ với người ta rồi. Có lẽ con bé đang sợ phát khiếp vì nghĩ mình sắp bị trách phạt.
Nhìn Aisha, Dovan khẽ thở dài đầy bất lực rồi bất giác mỉm cười, ông lên tiếng.
"Aisha, con vào bếp chuẩn bị chút trà ngon đem lên tiếp khách được không?"
"D-Dạ vâng!"
Aisha chỉ chờ có thế, liền ba chân bốn cẳng tháo chạy khỏi căn phòng như thể vừa thoát khỏi một bản án tử hình.
Nhìn theo bóng dáng con bé đóng sầm cửa lại bằng một tiếng 'rầm' chói tai, Dovan mới thu hồi ánh mắt, hạ quyết tâm.
'…Khi chiếc phao cứu sinh đã đến, tốt nhất là nên nắm lấy.'
Nếu hậu quả của mớ rắc rối này chỉ một mình ông gánh chịu, ông sẵn sàng khước từ sự giúp đỡ của Thánh nữ. Thế nhưng, bên cạnh ông còn có Aisha. Dovan không muốn đứa trẻ tội nghiệp ấy phải chịu đựng nỗi đau mất mát thêm một lần nào nữa.
"…Nội dung câu chuyện sắp tới không mấy thích hợp cho Aisha nghe, nên già này mới đuổi con bé ra ngoài. Thành thật cảm ơn sự kiên nhẫn của các vị."
"Vậy thì…"
"Nếu người đã có lòng giúp đỡ, già này xin thành tâm đón nhận. Tuy rằng gia sản của già chẳng có bao nhiêu để báo đáp…"
"Không đâu ạ. Đây hoàn toàn không phải là chuyện đổi chác để mong cầu báo đáp."
Renee ngượng ngùng xua tay trước lời nói của Dovan, nở một nụ cười thuần khiết rồi lập tức kéo câu chuyện vào thẳng vấn đề chính.
"Vậy nên, tôi có nghe nói rằng quân đội và các thế lực quý tộc khác đang liên tục tới đây gây khó dễ cho bác Dovan. Không biết tôi có thể mạn phép hỏi lý do tại sao không ạ?"
"Chuyện này… biết phải bắt đầu từ đâu bây giờ…"
Dovan khẽ nhíu mày, ông giữ im lặng một lát để sắp xếp lại các tình tiết trong đầu trước khi đưa ra một câu hỏi ngược lại.
"Già này mạo muội hỏi một câu, không biết Thánh nữ có tường tận về lý do tại sao Liên minh các Vương quốc Tộc Thú lại được thành lập như ngày nay không?"
"À, vâng. Theo tôi được biết thì là để duy trì sự cân bằng quyền lực giữa các thế lực, nhằm ngăn chặn một bạo chúa thứ hai như Haman xuất hiện."
"Chính xác. Nhưng đó chỉ là cái cớ ngoài mặt mà thôi."
Một nụ cười cay đắng hiện rõ trên gương mặt già nua của Dovan.
"Nếu đã vậy, chắc hẳn người cũng biết một sự thật khác. Cái gọi là Liên minh ấy trông thì có vẻ quy củ, thống nhất, nhưng thực chất bên trong bọn họ lại đang cắn xé, tranh giành cấu xé lẫn nhau cấu xé từng ngày."
Ngón tay Renee khẽ run lên trước lời nói của Dovan, cô lặng lẽ gật đầu.
Những cuộc xung đột nội bộ của Tộc Thú nhân là điều mà cô không hề xa lạ.
Làm sao cô có thể quên được cơ chứ? Vào cái ngày đầu tiên cô lên đường tới Thánh quốc, chính quân đội của Liên minh cũng nằm trong số những kẻ đã ráo riết truy lùng cô.
Bọn họ muốn chiếm đoạt cô chỉ vì mục đích ích kỷ. dùng sức mạnh của Thánh nữ để chấm dứt cuộc nội chiến của chính mình.
Dù cuối cùng bọn họ không thể chạm tay vào cô do những lục đục và tranh chấp nội bộ, nhưng Renee thừa hiểu dã tâm mà bọn họ muốn đạt được khi có được cô lớn đến nhường nào.
Quan sát biểu cảm u ám của Renee, Dovan tiếp tục giải thích.
"Cả năm vương quốc ấy thực chất chỉ khao khát một điều duy nhất. Đó là tự tay thu phục bốn phương, hoàn thành đại nghiệp thống nhất. Từ đó đường hoàng bước lên đỉnh cao và độc chiếm danh hiệu Đế quốc."
Giọng điệu của ông lão sặc mùi chán ghét và khinh bỉ. Renee cảm nhận được sự ghê tởm ấy, cô khẽ gật đầu.
"Chính vì vậy mà cuộc chiến đó đã kéo dài suốt 50 năm qua…"
"Và nó sẽ không bao giờ kết thúc. Bởi vì không một kẻ nào chịu nhượng bộ, và cũng chẳng một kẻ nào có tư cách chính thống để làm điều đó cả."
Renee lập tức hiểu ra ẩn ý phía sau câu nói ấy.
Trong những bài học về cục diện chính trị của đại lục mà cô được giáo hóa tại Thánh điện, có một chương nói rất kỹ về cuộc xung đột của Tộc Thú.
"…Bởi vì bọn họ thiếu đi tính chính thống."
"Đúng vậy. Các vị quân chủ của các vương quốc hiện tại hoàn toàn không có huyết thống chính thống để cai trị. Kể từ khi bạo chúa Haman dùng vũ lực cường quyền đánh chiếm hoàng cung, dòng dõi hoàng thất chân chính vốn cai trị Đế quốc ngàn năm đã bị tàn sát đến mức tuyệt diệt. Do đó, không một phe phái nào có đủ danh chính ngôn thuận để tuyên bố lập quốc."
Đây không phải là một bài toán chính trị đơn thuần.
Trong xã hội của Tộc Thú nhân, việc dùng vũ lực ép buộc thống nhất và xưng bá Đế quốc mà không có huyết thống chính thống là một hành vi đại nghịch bất đạo, tuyệt đối không được dung thứ.
Nguyên nhân cốt lõi chỉ có một. chính Hổ vương Haman năm xưa đã dùng cách thức tàn bạo đó để cướp đoạt giang sơn.
Việc dùng bạo lực để cưỡng cầu thống nhất chẳng khác nào đang tái hiện lại vết xe đổ của 60 năm trước — cái thời điểm mà Haman đơn thương độc mã sát phạt vào tận hoàng thành, tuyệt sát tận gốc toàn bộ huyết mạch hoàng gia rồi nghênh ngang ngồi lên ngai vàng. Chính vì nỗi ám ảnh kinh hoàng ấy, Thú nhân tộc đặc biệt cực kỳ chấp niệm với hai chữ "chính thống" khi nhắc đến vương quyền Đế quốc.
Xâu chuỗi những kiến thức mình đã học cùng với lời kể của Dovan, Renee ngập ngừng lên tiếng.
"Nhưng… chuyện đó thì có liên quan gì đến hoàn cảnh khó khăn hiện tại của bác Dovan ạ?"
Cô vẫn chưa thể nhìn ra mối quan hệ nhân quả giữa đại cục chính trị của Liên minh và rắc rối của một người thợ rèn.
Dovan mím chặt môi, ông ngập ngừng một lát như thể đang đưa ra một quyết định trọng đại nhất cuộc đời, rồi khẽ gật đầu.
Lời nói tiếp theo của ông lão thốt ra như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả Renee lẫn Vera đều chết lặng vì kinh hãi.
"…Bởi vì ta chính là hậu duệ cuối cùng còn sống sót của hoàng thất Đế quốc cũ."
* Tại khoảng sân sau của xưởng rèn.
Renee ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế gỗ, tâm trí vẫn chưa thể thoát khỏi cú sốc từ những lời nói vừa rồi. Cô lẩm bẩm.
"Thật không thể tin được. Không ngờ bác Dovan lại có thể là…"
Huyết mạch cuối cùng của một vương triều đã sụp đổ.
Vera đứng bên cạnh lặng nhìn dáng vẻ thất thần của Renee, cậu khẽ gật đầu đồng tình.
"Quả thực là như vậy. Ngay cả tôi cũng chưa từng nghĩ đến khả năng này."
Ai mà ngờ được hoàng tộc năm xưa vẫn còn sót lại một giọt máu lưu lạc trên đời cơ chứ?
Dù cho Vera có là kẻ mang ký ức trùng sinh đi chăng nữa, thì bí mật này cũng nằm ngoài tầm hiểu biết của cậu ở kiếp trước.
'Ở kiếp trước, Liên minh các Vương quốc cho đến cuối cùng vẫn chưa từng được thống nhất.'
Cho đến tận cái ngày đại lục bị hủy diệt dưới gót giày của Ma Vương vào 6 năm sau, cậu chưa từng nghe thấy bất kỳ tin đồn nào về việc hậu duệ hoàng thất xuất hiện. Vậy nên việc cậu không biết cũng là điều dễ hiểu.
Ánh mắt Vera hướng về phía căn phòng rèn bên trong.
'Keng—! Keng—!'
Tiếng búa gõ vào đe sắt vang lên đều đặn. Dovan đã bắt đầu quay trở lại với công việc của mình từ lúc nào.
Lắng nghe âm thanh đanh thép ấy, Vera thầm tua lại những lời khẩn cầu cuối cùng của Dovan trước khi cuộc đối thoại kết thúc.
'— Khi Haman tấn công hoàng thành, ta khi đó mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn, là kẻ duy nhất được người ta bí mật mang theo tháo chạy khỏi bể máu. Cứ thế, sống một đời bình phàm ở vùng biên viễn của Đế quốc mà không hề hay biết gì về thân thế của mình, mãi cho đến khi trưởng thành mới tình cờ phát hiện ra bản thân mang dòng máu hoàng tộc.'
'— Ta không muốn tiếp tay cho cái gọi là đại nghiệp thống nhất đầy dã tâm của bọn họ. Ta không muốn trở thành công cụ để tạo ra một Haman thứ hai. Dù có chọn đứng về phe của bất kỳ một vương quốc nào để chấm dứt cuộc chiến này, thì ta cũng không tin rằng hòa bình thực sự sẽ hiển hiện sau đó.'
'— Ước nguyện cả đời của ta chỉ là được sống như một người thợ rèn Dovan bình thường, dốc hết tâm huyết để lại một kiệt tác để đời rồi thanh thản nhắm mắt xuôi tay. Thế nhưng sự bạo ngược và ép buộc của bọn họ ngày một leo thang, ta này thực sự đã không còn đường lui để trốn tránh nữa rồi.'
'— Ta không mong cầu điều gì quá xa xỉ. Chỉ xin các vị giúp già một việc. Liệu có thể kiềm chế và đẩy lui bọn họ một thời gian, chỉ cần đủ để già này hoàn thành kiệt tác của mình được không? Sau khi thanh kiếm ấy được rèn xong, ta sẽ lập tức dẫn theo Aisha rời khỏi đây, đi thật xa đến một nơi hoang vu để sống những ngày tháng bình yên còn lại.'
Những lời nói ấy chất chứa biết bao sự cay đắng, mệt mỏi và một cảm giác rệu rã, hoang tàn đến tột cùng.
Vera vận dụng tư duy của mình, bắt đầu kết nối hoàn cảnh hiện tại của Dovan với những sự kiện ở kiếp trước.
'Kiệt tác Ma Kiếm chắc chắn sẽ được hoàn thành.'
Thế nhưng, tâm nguyện được sống ẩn dật của Dovan chắc chắn sẽ không bao giờ thành hiện thực. Ông lão cuối cùng vẫn phải đón nhận cái chết.
'Aisha sẽ cầm trên tay thanh Ma Kiếm đó và bước ra chiến trường.'
Hình ảnh Aisha ở kiếp trước đơn độc lao vào trận chiến, tay lăm lăm thanh kiếm tỏa ra luồng oán khí ngút trời hiện rõ trong tâm trí cậu. Nếu thanh kiếm mang đặc tính oán hận sâu sắc đến vậy, thì chắc chắn Dovan đã phải chết một cách vô cùng thảm khốc.
Kiếp trước, vào thời điểm mà cậu và Renee không hề đặt chân đến nơi này, cậu không biết Dovan đã đưa ra lựa chọn gì, nhưng có một điều chắc chắn. kết cục của ông lão cực kỳ bi thảm.
Trái tim Vera khẽ thắt lại.
'Mình phải làm gì bây giờ?'
Tất cả những gì cậu biết chỉ là kết quả cuối cùng của lịch sử. Muốn thay đổi cái kết cục bi đát đó, cậu cần phải can thiệp vào quá trình dẫn đến nó, thế nhưng thông tin về quá trình ấy hiện tại lại quá ít ỏi.
Manh mối duy nhất mà cậu có trong tay lúc này chính là thuộc tính 'Oán hận' của thanh Ma Kiếm.
'Bản chất của một Kiệt tác được định hình bởi những sự kiện mang tính Nghiệp quả xảy ra trong suốt quá trình đúc kiếm.'
Một sự kiện tàn khốc đủ để khắc ghi sự 'Oán hận' tột cùng vào sâu trong thân kiếm.
Cậu bắt buộc phải tìm ra sự kiện đó là gì.
Vera trầm ngâm suy nghĩ xem điều gì có thể khiến một người có tâm tính kiên định như Dovan nảy sinh lòng hận thù sâu sắc với kẻ khác. Đúng lúc đó, cậu khẽ giật mình khi cảm nhận được một luồng khí tức đang chậm rãi tiến lại gần.
Phía sau thân cây cổ thụ, một bóng dáng nhỏ nhắn đang ló đầu ra nhìn trộm.
'…Aisha Dragnov.'
Đôi mắt Vera khẽ nheo lại.
'Nếu Dovan thực sự nuôi hận thù với một ai đó…'
Thì nguyên do chắc chắn phải có liên quan mật thiết đến đứa nhóc ngỗ ngược này.
* Aisha run cầm cập, rón rén từng bước chân tiến về phía Renee và Vera với vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
'Phải… phải tạ tội!'
Cô nhóc tự nhủ mình phải quỳ xuống dập đầu xin tha thứ. Nếu cô cứ giả vờ như không biết gì mà bỏ qua, lỡ đâu những người của Thánh quốc quyền lực kia nổi giận rồi quay sang hãm hại sư phụ thì sao?
…Đó hoàn toàn là do Aisha tự mình suy diễn ra.
Thực tế thì từ nãy đến giờ, chẳng có một ai thèm bận tâm hay chấp nhặt những lời nói vô tri của một đứa trẻ con cả. Thế nhưng, tâm lý của con nít vốn dĩ là thế. Chỉ cần trong lòng cảm thấy có tật, nỗi sợ hãi sẽ tự động sinh sôi nảy nở, phóng đại lên gấp trăm ngàn lần khiến cả cơ thể bồn chồn, bứt rứt không yên.
Aisha cứ thế khép nép, nép mình sau những thân cây để tiến lại gần. Đúng lúc ánh mắt cô nhóc chạm phải ánh nhìn của Vera, cơ thể Aisha lập tức nảy bắn lên vì giật mình.
"Có chuyện gì muốn nói thì lại đây."
Lời nói của Vera vang lên. Ngay lập tức, một nỗi sợ hãi tột độ lại bùng lên trong lòng Aisha.
Trong tai cô nhóc lúc này, câu nói bình thường ấy của Vera bỗng chốc biến đổi thành một lời đe dọa đầy nồng nặc mùi sát khí.
"Nếu không muốn chết thì khôn hồn mà bò lại đây quỳ xuống."
Tất cả là do ánh mắt của Vera lúc này trông quá đỗi trầm mặc và lạnh lùng.
Aisha nuốt nước bọt cái ực, đôi chân run rẩy như sắp sụm xuống, cố gắng lết từng bước đến trước mặt Renee.
Ngay sau đó, Renee khẽ cất tiếng.
"Aisha đó hả?"
"D-Dạ… vâng?"
Suýt chút nữa Aisha đã quen mồm nói trống không theo bản năng. Nhận ra điều đó, mồ hôi hột trên trán cô nhóc thi nhau tuôn ra như tắm, cô nhìn Renee bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
Hai cái tai mèo trên đầu cô nhóc cụp hẳn về phía sau, còn cái đuôi xù lông thì đã cụp chặt xuống giữa hai chân.
Giữa bầu không khí ngột ngạt đầy căng thẳng ấy, Renee bỗng nở một nụ cười rạng rỡ rồi dịu dàng hỏi.
"Có chuyện gì vậy?"
Lời nói thì vô cùng ấm áp và hiền hậu, thế nhưng Aisha đã tự mình bổ não từ trước mất rồi.
Cô nhóc đinh ninh rằng vị Thánh nữ đang chịu tổn thương tâm lý sâu sắc này chắc chắn đang giả vờ cười nói như vậy thôi, lát nữa thế nào chị ta cũng lật mặt, biến sắc rồi ra tay trừng phạt mình cho xem.
Aisha quyết định không do dự nữa.
Vì sư phụ, và vì chính cái mạng nhỏ của mình!
Aisha nhắm nghiền hai mắt lại, rồi 'Rầm' một tiếng, cô nhóc quỳ rạp xuống đất, gập đôi thân mình lại, dập đầu sát đất rồi hét lớn bằng tất cả bình sinh.
"CON XIN LỖIIIIIII ĐẠI NHÂN Ạ!!!"
Một tư thế dập đầu tạ tội chuẩn chỉnh không một vết xước.
"Ô-Ôi cái gì cơ chứ?!"
Mặc cho Renee đang vô cùng hoang mang và ngơ ngác không hiểu chuyện gì, màn quỳ dập đầu tạ tội của Aisha vẫn tiếp tục được diễn ra đầy kịch tính.
"Em biết lỗi rồi ạ!!! Con xin rút lại lời nói lúc sáng, con không dám gọi các người là lũ cuồng đạo nữa đâu ạ!!!"
Giọng nói của cô nhóc đã bắt đầu nghẹn ngào, nức nở.
Nước mắt ngắn nước mắt dài thi nhau rơi lã chã như hạt mưa, Aisha cuống cuồng lục tìm trong trí nhớ xem còn điều gì cần phải tạ lỗi nữa không.
"E-Em… em…!"
Sau một thoáng đắn đo chớp nhoáng, Aisha sực nhớ ra lời cầu xin đầy khẩn thiết của Renee vào ngày hôm trước, cô nhóc liền lấy hơi rồi tiếp tục hét lớn.
"Em xin thề sẽ giữ bí mật chuyện Thánh nữ khóc nhè suốt đời ạ!!! Chuyện bắt cá hai tay, ngoại tình là xấu…"[note101032]
"WAAAAAAAAAAAA Đừng nói nữa" Renee hoàn toàn bốc hỏa.
Đòn tấn công bất ngờ không một tia báo trước ấy đã đâm trúng vào góc khuất đen tối nhất trong lịch sử của Renee, khiến cô nàng mất hết lý trí mà hét lên đầy thảm thiết.
Tiếng hét thất thanh của Thánh nữ làm Aisha giật bắn mình, khẽ rên rỉ một tiếng đầy sợ hãi, toàn bộ lông tơ trên người đồng loạt dựng đứng lên như bàn chông.
"Hiiiiiiik?!"
Chứng kiến toàn bộ màn kịch khôi hài đang diễn ra ngay trước mắt, Vera chỉ biết nhắm chặt mắt lại, quay mặt đi chỗ khác để giả vờ như không thấy bộ dạng vô cùng thảm hại và mất hình tượng của Thánh nữ đại nhân nhà mình.
Trong đầu cậu thầm tự niệm chú.
'Mình không thấy gì hết. Mình hoàn toàn mù tịt. Mình không nhìn thấy cái gì cả.'
Chương 64 Dovan (2)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn