Chương 35: Chương 34 Tông đồ Tình ái (3)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~31 phút đọc · Tạo 28/07/2026
1-49 (Đã Hoàn Thành) Khi Theresa bước vào phòng họp, bà ngay lập tức nhận ra bầu không khí ngượng ngùng giữa Renee và Vera.
Cả hai người họ đều đang đờ đẫn nhìn thẳng về phía trước với cùng một ánh mắt giống nhau.
Lẽ tự nhiên, bà cất tiếng hỏi.
"Hai đứa đang làm gì thế?"
Cả hai đồng loạt chuyển hướng mắt về phía Theresa cùng một lúc. Vera cúi đầu chào nhẹ nhàng trong khi Renee thì khẽ giật mình.
Theresa bật cười khúc khích khi nhìn thấy hai phản ứng hoàn toàn trái ngược nhau ấy, rồi bà thong thả bước tới và ngồi xuống đối diện với hai người họ.
"Ta xin lỗi nhé. Đã lâu rồi ta không có ở đây, thành ra có quá nhiều chuyện cần phải bàn bạc."
"Ôi, không có gì đâu ạ!"
Renee trả lời thật lớn, rồi ngay sau đó cô thu mình lại, đôi vai sụp xuống và thầm kêu lên trong lòng: 'A, hỏng rồi.'
Theresa suýt chút nữa lại bật cười trước cảnh tượng đó. Bà đưa mắt quan sát cả hai người.
"Hửm..."
Bà thấy Vera đang nhìn Renee bằng ánh mắt lo lắng, trong khi cô bé nhút nhát đang khẽ rụt rè lùi lại, hai má đỏ bừng và đôi mắt nhắm nghiền.
Trong mắt Theresa, bà có thể nhìn thấy rõ ràng một luồng hào quang màu hồng đang cuồn cuộn dâng lên từ người Renee.
'Là thích thầm rồi.'[note100578] Bà chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra ngay.
Quyền năng của Theresa là nhìn thấy cảm xúc dưới dạng màu sắc. Cảm xúc càng nguyên bản và chưa được gọt giũa thì năng lực của bà càng nhìn thấy rõ ràng hơn.
Mối tình đầu vụng về của một cô gái trẻ không biết cách che giấu bản thân, bà có thể nhìn thấu nó trong từng khoảnh khắc trôi qua.
Cảm thấy có một niềm vui thích vô ngần dâng lên trong lòng vì lý do nào đó, Theresa nói với Renee.
"Thánh nữ, ta nghe nói Trevor đang dạy thần thuật cho Thánh nữ. Có đúng vậy không?"
"Ôi, vâng ạ!"
"Ta sẽ chăm sóc cho Thánh nữ trong tháng tới. Dù sao thì ta dạy cũng tốt hơn Trevor nhiều."
Bà đột ngột tuyên bố như vậy. Nghe thấy thế, Renee nghiêng đầu và bày tỏ một nỗi lo lắng về sự sắp xếp này.
"Ưm... Liệu như vậy có ổn không ạ? Nếu ngài Trevor cảm thấy khó chịu..."
Cô lo lắng vì Trevor vốn rất thân thiện với mình. Theresa nghe thấy sự bận tâm của cô liền mỉm cười gật đầu.
"Hửm, đừng lo lắng. Cậu ta là kiểu người sẽ rất thích thú khi có thời gian rảnh rỗi đấy."
Một nhận định cực kỳ nhạy bén. Vera cũng nghĩ như vậy.
Trên thực tế, bất kỳ ai quen biết Trevor đều sẽ lập tức nhận ra điều đó. Những người thường xuyên ra vào Sảnh đền đều biết rõ một sự thật rằng tên lập dị đó luôn đắm chìm vào các nghiên cứu của mình.
Tuy nhiên, Renee lại không hề hay biết về điều đó do sự "giáo dục" của Vera.
Kể từ đó, Trevor chưa từng lộ ra vẻ mặt điên rồ của mình trước mặt Renee. Do đó, cô vẫn chưa nhận thức được bản chất thật của anh ta.
Theresa nhìn Vera, người đang nhẹ nhàng gật đầu đồng tình, rồi lại nhìn Renee, người có vẻ đang vô cùng bối rối không biết phải làm sao. Bà liền bồi thêm vài lời với tông giọng ngập tràn tiếng cười.
"Đừng bận tâm về chuyện đó. Ta đã nhìn thấy Trevor từ khi cậu ta còn là một cậu nhóc bé xíu, nên ta hiểu rất rõ về cậu ta. Hơn nữa khi nói đến việc dạy học, ta tự tin hơn bất kỳ ai khác. Mà thôi, nói thế thì có ích gì chứ? Ta thậm chí đã từng dạy cả Vargo rồi cơ mà."
Vera mở to mắt khi nghe thấy những lời đó.
Một người đã từng dạy dỗ cả Vargo.
Chỉ đến lúc này cậu mới hiểu được lý do tại sao Vargo lại lịch sự với Theresa đến thế. Và cũng hiểu được vì sao Theresa lại tự tin đến như vậy.
Thêm vào đó, lòng tham cầu tiến bỗng trỗi dậy mạnh mẽ trong tim Vera.
"Tôi có thể nhờ bà dạy tôi được không?"
"Hử?"
Theresa chuyển sự chú ý sang Vera, người đang tiếp tục nói.
"Hiện tại, tôi cảm giác như mình đã vấp phải một bức tường chắn khi tự học thần thuật."
Đó không phải là một lời nói dối vô căn cứ. Việc tự học luôn có những giới hạn của nó. Có những phần không thể chỉ lấp đầy bằng trực giác khi chậm rãi đào sâu vào lý thuyết, mà thay vào đó cần phải được giảng dạy và truyền thụ trực tiếp.
Bà xuất hiện quả thực rất đúng lúc. Vera, người đang nín thở chờ đợi câu trả lời của bà, bỗng khựng lại trước lời từ chối dứt khoát của Theresa.
"Ta không thể."
Một lời từ chối thẳng thừng.
"Tôi có thể hỏi lý do tại sao không?"
"Việc dạy dỗ chỉ dành cho Thánh nữ thôi, trong thời gian này, cậu phải đi nơi khác."
Cậu không thể hiểu nổi lời bà nói. Trong khi vẻ mặt của Vera đanh lại, thì sự hoảng hốt bắt đầu hiện rõ trên gương mặt Renee.
Mình sẽ phải rời xa Vera sao.
Sự thật đó khiến cô vô cùng bối rối. Renee cảm thấy lo lắng vì một lý do nào đó mà chính cô cũng không rõ. Kết quả là, Renee càng lúc càng trở nên bồn chồn hơn.
Khi Theresa nhìn thấy biểu cảm của cô, bà khẽ thốt lên một tiếng "Hửm" rồi tiếp tục giải thích như thể để chốt hạ vấn đề này.
"Nó sẽ cản trở việc ta sử dụng quyền năng của mình."
Quyền năng. Bà sẽ sử dụng nó để dạy học. Đó có lẽ là ý của bà.
Vera rất muốn phản bác lại. Tuy nhiên, cậu vẫn gật đầu tỏ ý đã hiểu, nghĩ rằng việc chống đối bà trong tình huống thế này là vô ích khi bản thân còn chưa nắm rõ về "Quyền năng Tình ái" của bà.
"... Tôi hiểu rồi."
"Chà, ta nghe nói cậu tự tiến bộ rất tốt ngay cả khi vấp phải rào cản, vì vậy đừng quá bận tâm về những chuyện không đâu."
"Tôi xin lỗi."
"Ta không nghĩ điều đó đáng để cậu phải xin lỗi ta đâu."
Phù phù. Theresa cười lớn.
"Tại sao chúng ta không bắt đầu huấn luyện vào ngày kia nhỉ?"
"Ôi, vâng ạ!"
Renee vội vã trả lời do tình huống diễn ra quá bất ngờ.
Renee gật đầu, thầm nghĩ tại sao mọi chuyện lại diễn biến theo một hướng kỳ lạ như vậy.
* Hai ngày sau, tại khoảng sân trống trước căn lều nhỏ.
Vera dùng khăn lau mồ hôi trên mặt rồi nhìn quanh một lượt.
"Áaaa..."
"Ư hử..."
Nguồn gốc của những tiếng rên rỉ thảm thiết kia là cặp song sinh và Rohan, những người hiện đang nằm bẹp dí trên mặt đất.
Những người bị gọi đến đây vì mục đích "giáo dục" thường ngày của Vera đều đã đồng ý giúp cậu luyện tập. Vì cần phải giết thời gian bằng cách nào đó trong lúc phải rời xa Renee, cậu đã quyết định gọi họ đến để "giáo dục".
"Mau đứng dậy đi nào. Cuộc quyết đấu vẫn chưa kết thúc đâu."
Rohan, người đang nằm bò trên sàn, trợn mắt nhìn Vera trong khi toàn thân run rẩy trước những lời vừa nghe thấy.
'Cái này mà là quyết đấu hả!'
Đây chẳng phải chỉ là một nơi để hắn trút bỏ căng thẳng thôi sao? Rohan có thể nhìn thấy rõ mồn một điều đó. Vera vừa vung thanh kiếm gỗ vào người anh vừa mỉm cười! Cậu ta thậm chí còn huýt sáo trong khi nện cặp song sinh ra bã!
Thật là bất công. Sự uất ức cay đắng trỗi dậy trong lòng anh, thế nhưng...
"Ngay cả khi có ba người, sức mạnh của cậu ta vẫn quá...!"
Ở nơi này không có ai thèm lắng nghe lời oán than của những kẻ yếu thế và bị chà đạp cả.
Rohan, người đang run rẩy trong cơn giận dữ, lập tức chuyển hướng mắt và nheo mắt nhìn về phía Trevor đang trốn sau một cái cây ở đằng xa.
"Này anh, tại sao Trevor lại không tham gia vào cuộc 'quyết đấu' này?"
"Anh ta không cần thiết."
"Tại sao chứ!"
Hộc! Anh ta nói như vậy khi cố gắng nhấc nửa thân trên của mình lên.
Vera tiếp tục trầm ngâm suy nghĩ một lúc khi nhìn vào tình cảnh hiện tại rồi đưa ra câu trả lời.
"Phiền phứ-... Không, vì ngay cả khi anh ta tham gia quyết đấu thì cũng vô ích thôi, nên ta mới loại anh ta ra."
Phiền phức. Cậu vừa định nói thẳng ra rằng anh ta rõ ràng là một kẻ phiền phức.
Rohan liếc nhìn Trevor trước những lời vừa nghe được.
Điều đó có vẻ không công bằng với Rohan, nhưng quả thực nó rất hợp lý dưới góc nhìn của Vera. Chẳng có lợi lộc gì từ việc đánh đập Trevor cả. Anh ta không chỉ thiếu khả năng chiến đấu thể chất mà còn chẳng hề biết sợ hãi khi bị ăn đòn.
Chỉ có sự điên rồ ngự trị bên trong anh ta, một kẻ rác rưởi không có năng lực thể chất, cũng chẳng biết sợ hãi dù có bị đánh tơi tả đi chăng nữa.
Đối với Vera, Trevor chính là loại tồn tại như thế.
Vera liếc nhìn Trevor, người đang mỉm cười đằng sau một cái cây ở đằng xa, kẻ lập tức co rúm lại khi ánh mắt của hai người chạm nhau. Sau đó, cậu mở miệng.
"Nghỉ ngơi thế là đủ rồi, tiếp tục thôi nào. Cả hai ngươi cũng đứng dậy đi, cặp song sinh."
Giật mình. Cặp song sinh run rẩy.
Họ nằm im bất động, giả vờ như đã chết, nhưng Vera thì vô cùng tàn nhẫn.
Cặp song sinh, Krek và Karek, bặm môi lẩm bẩm đầy oán hận.
"Ngươi chỉ tử tế với mỗi Thánh nữ thôi, Vera, đây rõ ràng là phân biệt đối xử giới tính đấy."
"Đúng như Rohan đã nói. Vera đã say mê cô ấy như điếu đổ rồi."
"Này!"
Rohan hét lên trong hoảng loạn khi toàn thân vã mồ hôi lạnh lúc nghe thấy những lời của Karek. Anh lập tức liếc nhìn khuôn mặt của Vera.
Ánh mắt u ám của cậu chùng xuống sâu hơn, cứ như thể đang nhìn vào một xác chết. Đôi lông mày của cậu nhướng nhẹ lên, và một nụ cười nửa miệng nở ra.
"Rohan đã nói thế sao?"
Vera hỏi cặp song sinh. Cặp song sinh gật đầu lia lịa rồi bồi thêm.
"Rohan đã nói thế đấy. Mỗi khi người phụ nữ đó ở bên cạnh, mắt của ngươi cứ dán chặt vào cô ta."
"Phải đó. Người phụ nữ đó sẽ làm hỏng Vera mất. Rohan đã nói thế đấy."
"Không! Không! Không! Không! Tôi không có nói thế!"
Rohan cố gắng bào chữa, nhưng thay vào đó, anh hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.
'Mình tiêu đời rồi!'
Không còn đường lui nữa rồi.
Cộp.
Tiếng bước chân của Vera vang vọng bên tai Rohan.
Vút. Thanh kiếm gỗ vung cao lên bầu trời, choán hết toàn bộ tầm nhìn của Rohan khi anh ngước mắt nhìn lên.
Rohan nhắm nghiền mắt lại và cầu nguyện rằng ít nhất hôm nay mình vẫn có thể giữ được ý thức. Anh muốn ít nhất tối nay còn có thể đi làm một ly rượu ngon.
Và điều gì đến cũng phải đến.
Bốp-!
Một âm thanh va chạm cực mạnh vang lên.
* Trong khi Vera đang chiến đấu chống lại các Sứ đồ khác.
Renee mỉm cười gượng gạo khi ngồi đối diện với Theresa, người vừa mới ghé thăm nơi ở của cô.
"Ưm... Vậy, chúng ta bắt đầu chứ ạ?"
"Được rồi, trước tiên, Thánh nữ có thể cho ta thấy Thánh nữ đã học được những gì rồi không?"
"A, vâng!"
Renee gật đầu thật mạnh khi nghe thấy lời của Theresa, rồi cô đưa hai tay ra trước ngực để biểu diễn thần thuật sơ cấp mà cô đã luyện tập suốt thời gian qua.
Đây là lần đầu tiên cô thị phạm như thế này, vì vậy cô không có được sự tự tin cao nhất.
Vù-.
Phía trên bàn tay của Renee, một đống lửa nhỏ được nhen nhóm lên.
Nhưng những nỗi lo lắng sau đó cũng đồng thời trỗi dậy trong lòng cô.
'... Liệu nó có diễn ra tốt đẹp không?'
Cô lo lắng vì bản thân không thể nhìn thấy kết quả bằng chính đôi mắt của mình.
Thông thường, Vera sẽ nhìn vào kết quả của cô và đưa ra những lời đánh giá khác nhau, nhờ vậy cô không cảm thấy lo lắng, nhưng giờ đây khi Vera không có ở bên cạnh, sự bất an trong cô liền tăng vọt.
Có lẽ mình đã làm hỏng bét rồi.
Renee càng lúc càng trở nên lo lắng hơn, đột nhiên cô nhớ lại những lời khen ngợi mà Vera thường nói để xoa dịu nỗi lo của cô. Hai má cô đỏ bừng lên khi những ký ức về sự việc xảy ra hai ngày trước tràn về trong tâm trí.
Sự bình tĩnh của cô bắt đầu bị lay động một cách tự nhiên. Đống lửa cô tạo ra, xèo-! bỗng chốc bị dập tắt hoàn toàn, và âm thanh đó khiến cơ thể Renee khẽ run lên.
Theresa nhìn bộ dạng bối rối và hoang mang của Renee, rồi khẽ lắc đầu.
'... Tình hình nghiêm trọng thật đấy.'
Chà, không phải là bà không hiểu cảm giác đó. Thế nhưng, chẳng phải cô bé đang quá chìm đắm vào những cảm xúc đó ở độ tuổi này sao?
Sự ngọt ngào của mối tình đầu là thứ không hề phai nhạt ngay cả khi nhiều năm tháng đã trôi qua.
"Con xin lỗi, con bị mất tập trung..."
"Thánh nữ không có gì phải xin lỗi cả. Sẽ thật kỳ lạ nếu ai đó giỏi ngay một việc gì đó khi chỉ mới học được một hoặc hai tháng đấy."
"Nhưng..."
"Thánh nữ đang làm rất tốt rồi. Chà, ta đã nói với Thánh nữ chưa nhỉ? Thánh nữ có biết ta từng được phái đến đâu không?"
Renee nghiêng đầu khi nghe thấy những lời đó, rồi cô khẽ lắc đầu trả lời.
"A, không ạ. Con không biết."
"Học viện. Đó là Học viện Tellon ở phía đông bắc."
"Ồ! Con biết nơi đó!"
Học viện Tellon. Đó là một nơi mà Renee có biết đến.
Không, cô không thể không biết được. Đó là học viện nổi tiếng nhất trên đại lục, nơi nhân tài từ khắp nơi trên thế giới tề tựu về, vì vậy ngay cả Renee, người từng sống ở một ngôi làng hẻo lánh, cũng biết đến danh tiếng của nó.
Renee tiếp tục nói, cảm thấy kinh ngạc trước nhận thức mới mẻ vừa nảy ra trong đầu.
"Nơi đó tuyệt vời lắm đúng không ạ? Con nghe nói các giáo sư ở đó cũng vô cùng xuất chúng."
"Những người thức tỉnh thần lực có ở khắp mọi nơi. Vì vậy đã có một yêu cầu hỗ trợ gửi đến Thánh quốc. Ồ, dĩ nhiên là ta không đi với tư cách là một Sứ đồ. Ta chỉ gia nhập như một mục sư bình thường mà thôi."
"A..."
"Lý do ta nói điều này là vì ta muốn bảo rằng Thánh nữ học khá nhanh đấy. Học sinh ở đó thậm chí còn không đạt đến trình độ của Thánh nữ dù cho họ có phải học lại một học kỳ đi chăng nữa."
Bà mỉm cười trả lời. Renee cảm thấy ngượng ngùng, khẽ cúi đầu xuống trong khi gãi gãi má.
"A, con không nghĩ chuyện đó lại đáng kinh ngạc đến thế..."
"Hãy tự tin lên. Thánh nữ rất có tài năng đấy."
"Vâng."
Theresa lại mỉm cười với Renee, người vừa trả lời bằng một nụ cười bẽn lẽn rõ rệt, rồi bà đưa tay ra nắm lấy bàn tay của Renee.
Renee, người có đôi bàn tay đang run rẩy, nhanh chóng nhận ra bàn tay đang đan vào tay mình là của Theresa. Cô liền thả lỏng người ra.
"Giờ thì, phương pháp giáo dục mà ta sắp cung cấp sẽ thông qua quyền năng."
"Nếu là quyền năng, vậy thì..."
"Quyền năng Tình ái. Sức mạnh để kết nối lẫn nhau."
Một tháng là một khoảng thời gian ngắn ngủi. Vì vậy Theresa dự định sẽ dạy Renee theo cách hiệu quả nhất có thể để cô có thể phát triển vượt bậc trong khoảng thời gian ngắn này.
"Ta sử dụng quyền năng của mình để kết nối thần tính với nhau, và nếu ta thi triển thần thuật trong trạng thái đó, Thánh nữ cũng sẽ cảm nhận được sự chuyển động của nó. Thánh nữ có thể ghi nhớ cảm giác đó rồi làm theo sau khi ta thị phạm. Thánh nữ có hiểu không?"
"Ôi, vâng ạ!"
"Đừng lo lắng rằng buổi thị phạm sẽ thất bại vì bất kỳ lý do gì. Nếu có gì sai sót, ta sẽ sửa lại cho..."
Bà nói bằng một tông giọng đầy vỗ về và an ủi.
Renee gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào nhờ những lời vừa nghe được.
"Nào, chúng ta bắt đầu thôi."
Vút, Vút-.
Với một chút run rẩy nhẹ, Renee cảm thấy có một thứ gì đó nhồn nhột đang len lỏi vào bên trong cơ thể mình.
Một cảm giác ấm áp tràn ngập khắp cơ thể cô.
Và rồi, thần thuật của Theresa bắt đầu được thi triển.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn