Chương 58: Chương 57 Sự hồi sinh (2)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~28 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Một tuần sau khi nhận được trái cây của Aidrin.
Ầ m —.
Renee cảm nhận được toàn bộ thân mình rung lên theo tiếng động lớn từ đằng xa, khẽ hỏi Vera.
"Vera, mọi chuyện vẫn ổn chứ?"
"Vâng, bản thể Aidrin đang sụp đổ một cách thuận lợi."
"Có ai bị thương…"
"Không một ai."
Một nụ cười nhẹ nở trên môi Renee.
"May mắn quá."
Tiếng động chấn động ấy phát ra từ việc hạ đổ thân xác cũ của Aidrin sau khi phần tinh túy đã được rút cạn. Đây là công đoạn dọn dẹp khoảng trống xung quanh để chuẩn bị gieo những mầm hạt mới.
Theo lời giải thích của Friede, thân xác của Aidrin sau khi hạ xuống sẽ trở thành vật liệu dựng nhà và chế tạo cung tên cho tộc Elf.
Renee nhớ lại câu nói của Friede.
'Chúng ta sẽ đục đẽo thân xác của Đức Mẹ để dựng nhà,' lòng bỗng dấy lên cảm giác khó tả, chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo.
"…Tộc Elf thật kỳ lạ."
"Ý Thánh nữ là sao?"
"Thì… việc họ thản nhiên dùng cơ thể của người Mẹ để làm những việc đó."
"Đó là sự khác biệt về văn hóa. Thứ họ tôn sùng không phải là cái cây, mà là linh hồn của Aidrin."
Renee khẽ gật đầu trước thái độ bình thản của Vera, thầm nghĩ.
'Chẳng lẽ chỉ có mình là quá nhạy cảm?'
"Liệu sẽ mất bao lâu?"
"Chắc sẽ xong trong ngày hôm nay thôi. Tốc độ làm việc của tộc Elf rất nhanh."
Vera đưa mắt nhìn những người thuộc tộc Elf đang đào gốc rễ của Aidrin, lòng thầm cảm thán trước năng lực làm việc của họ. Thân hình trông có vẻ mảnh khảnh nhưng lại có thể dịch chuyển những thanh gỗ nặng trịch một cách dễ dàng, thậm chí kết hợp cả ma pháp để bứng gốc rễ lên.
Trong số đó, điều thu hút sự chú ý của Vera nhất chính là công việc do Friede đảm nhận.
'Huyền bí của gió.'
Năng lực nguyên thủy nhất, khả năng giao cảm với tự nhiên mà chỉ những kẻ được chọn mới có thể nắm giữ.
Friede đang dùng thứ sức mạnh vốn chỉ dùng trong chiến đấu để phục vụ cho công việc này.
Ngọn gió liên tục được triệu hồi, chặt đứt phần thân trên của Aidrin, phạt sạch các tán lá lớn rồi xẻ nhỏ gốc rễ với một tốc độ kinh ngạc.
"Với tốc độ đó, nếu rời khỏi Đại Ngàn, hẳn sẽ là một thợ lành nghề được săn đón ở bất cứ đâu."
Điều này hoàn toàn hợp lý.
Lý do tại sao tộc Elf có thể xây dựng nên một xã hội trù phú dù dân số chỉ vỏn vẹn khoảng ba trăm người, tính cả Neuter, chính là nhờ năng suất làm việc phi thường này.
Giữa lúc Vera và Renee đang trò chuyện về công việc xung quanh.
"Mọi người nghỉ tay ăn cơm thôi—!"
Tiếng gọi của Marie vang vọng khắp không gian.
"Ah!"
Renee khẽ thốt lên.
Vera thoáng cảm thấy bất lực khi nhìn gương mặt Renee bừng sáng ngay khi nghe thấy từ 'cơm'.
Vera thực sự không thể hiểu nổi làm thế nào Renee có thể ăn một cách ngon lành thứ món ăn kỳ quái mà bản thân không thể nuốt trôi. Cô ăn nó như thể đó là món cao lương mỹ vị bậc nhất trên đời.
"Vera, chúng ta cũng đi thôi."
"…Vâng."
Dĩ nhiên, Vera không thể nói ra nỗi lòng của mình.
Cậu chỉ thầm hy vọng sẽ sớm rời khỏi Đại Ngàn để không bao giờ phải nhìn thấy món súp kinh dị đó nữa.
*
"Chao ôi, ngay cả dáng vẻ ăn uống của Thánh nữ cũng thật nhã nhặn làm sao!"
Marie lên tiếng khen ngợi.
Lời khen khiến đôi gò má của Renee ửng hồng.
"Hihi… không có đâu mà…"
Renee bỗng thấy ngượng ngùng. Cô chỉ vì thấy món ăn quá hợp khẩu vị nên mới ăn một cách ngon lành, nhưng được khen ngợi như vậy thì thật xấu hổ. [note100970] Renee cúi đầu, khẽ di chuyển chiếc thìa trong tay để che giấu sự thẹn thùng, rồi chợt nhớ ra điều muốn hỏi liền quay sang Marie.
"À, bà Marie, mọi việc ở đây đã hứa hẹn xong xuôi, bà sắp quay về Thánh quốc chưa?"
"Hửm? Chưa đâu, ta phải ở lại đây cho đến khi những hạt giống vừa gieo bén rễ hoàn toàn đã. Xong xuôi thì ta sẽ đi thăm gia đình một chuyến."
"Gia đình bà sao?"
Renee khẽ nghiêng đầu.
Cô ngạc nhiên vì cứ ngỡ gia đình của Marie phải ở Thánh quốc.
Nhận ra sự thắc mắc hiện rõ trên gương mặt Renee, Marie hào sảng đáp lời.
"Ông nhà ta đang làm quan giám sát ở Đế quốc."
"Ồ."
"Chao ôi, mười năm rồi chưa gặp mặt, ta cứ lo không biết lão già đó có lập phòng nhì phòng ba gì ở bên ngoài không nữa đây!"
Ngoại tình.
Dù Marie chỉ nói bằng giọng nửa đùa nửa thật, nhưng Renee nghe xong bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát vì một lý do nào đó.
"N-Ngoại tình là tuyệt đối không được đâu!"
"Hửm? Đúng vậy, phản bội là xấu xa lắm."
"Vâng! Tuyệt đối không được phản bội! Tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ được phép!"
Lời nói lớn tiếng như thể để tự trấn an mình, nhưng tâm trí của Renee lúc này lại đang đổ dồn về phía Vera.
Marie nhìn thấu tâm tư hiện rõ mồn một trên mặt cô gái nhỏ, khẽ bật cười rồi bồi thêm một câu.
"Mà thôi, cái lão già đến đứng còn không đứng lên nổi thì chắc cũng chẳng có ai thèm rước."
'Run rẫy'. Toàn thân Vera khẽ run lên. Cậu nheo mắt nhìn Marie bằng ánh mắt cảnh cáo, ra hiệu cho bà dừng lại.
"…Bà Marie."
"Ái chà, ta lại lỡ lời rồi."
Marie vội lấy tay che miệng với vẻ mặt thảng thốt, nhưng ánh mắt lại ngập tràn ý cười trêu chọc.
"Không đứng lên nổi? Là cái gì không đứng được cơ ạ?"
Vì hoàn toàn xa lạ với những trò đùa nhạy cảm, Renee không thể hiểu được ý nghĩa ẩn ý sau câu nói của Marie. Thấy cô vẫn thắc mắc, Vera khẽ thở dài một tiếng rồi lên tiếng giải thích.
"Bà Marie chỉ đang đùa thôi, Thánh nữ không cần bận tâm làm gì."
Renee khẽ nghiêng đầu đầy hoài nghi.
Vera lườm Marie một cái sắc lẹm, trong lòng một lần nữa khẳng định lại chân lý.
'Trong số các Sứ đồ, chẳng có một ai bình thường cả.'
* Ngày khởi hành cuối cùng cũng đến.
Những hạt giống của Aidrin đã được chôn sâu dưới mảnh đất lành, bao bọc bởi lớp đất màu mỡ và thần tính hộ trì của Marie. Mọi công việc chuẩn bị đã hoàn tất mỹ mãn.
Vera lặng lẽ nhìn Friede đang tiến lại gần sau khi kết thúc công việc. Nghĩ đến khoảnh khắc Friede xuống tay chặt đầu Gillie, một chút bực bội lại dâng lên trong lòng cậu.
Đáng lẽ phải tra hỏi thêm về con dao găm, vậy mà tên Elf này lại thẳng tay cắt cổ đối phương chỉ vì cảm xúc nhất thời.
Vera khẽ cau mày khó chịu, nhưng rồi cũng nhanh chóng thở dài gạt bỏ tạp niệm.
'…Không, dù hắn không ra tay thì mình cũng chẳng hỏi thêm được gì.'
Lúc đó Gillie đã cận kề cái chết, nửa thân xác phân rã, và cho đến hơi thở cuối cùng, tên phản đồ đó cũng không có ý định hé răng nửa lời.
Vera hiểu rằng việc dằn vặt vì những chuyện đã qua là vô ích.
"Mọi người lên đường bây giờ sao?"
Nghe thấy giọng nói của Friede, Renee liền đáp.
"Vâng, thời gian qua làm phiền mọi người nhiều rồi."
"Tộc Elf chúng ta mới là những người mang ơn. Cảm ơn Thánh nữ vì đã cứu rỗi chủng tộc này."
"Không có gì đâu. Tôi chỉ làm những gì trong tầm tay của mình thôi."
Renee cúi đầu vì ngượng.
Việc nhận lời cảm ơn chân thành từ người khác luôn khiến cô thấy thẹn thùng và có chút ngứa ngáy trong lòng.
"Tiếp theo hai người định đi đâu?"
"Chúng tôi định ghé thăm Liên minh Vương quốc."
"À, vùng đất của tộc Thú nhân."
Friede khẽ gật đầu, trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi quay sang ra lệnh cho những người Elf cấp dưới.
"Xin vui lòng đợi một chút. Ta muốn tặng hai người một món quà đáp lễ."
"Dạ?"
"Món quà này chắc chắn sẽ rất hữu ích."
Friede khẽ nở một nụ cười bí ẩn.
* Một lát sau, những người Elf vừa rời đi đã quay trở lại, mang theo vài khối gỗ được đẽo gọt cẩn thận và một bọc hành lý khá nặng.
Vera nhìn Friede, lên tiếng hỏi.
"Đây là gì?"
Friede khẽ mỉm cười, bắt đầu giải thích về những món đồ trước mặt.
"Đây là những khối gỗ được lấy từ cành cây chắc khỏe và tốt nhất của Đức Mẹ. Còn bọc hành lý kia chứa khoáng thạch Froden."
Ánh mắt Vera lập tức mở to khi nghe thấy cái tên 'Froden'.
Thứ vẫn thường được mệnh danh là Hoa của Tuyết Nguyên, Froden.
Đó là một trong những loại khoáng thạch quý hiếm và đắt giá nhất trên đại lục, một khối nhỏ thôi cũng đủ đổi lấy cả một tòa dinh thự.
"Món quà này do một vị khách từ vài trăm năm trước tặng cho chúng ta… Như cậu biết đấy, tộc Elf không thuần thục việc chế tác kim loại hay khoáng thạch. Thấy thanh kiếm của cậu đã gãy, ta nghĩ đây sẽ là món quà chia tay phù hợp."
Nhìn gương mặt kinh ngạc của Vera, Friede nói tiếp với một nụ cười đượm vẻ cay đắng.
"Chuyện của Gillie, ta thành thật xin lỗi. Ta biết cậu muốn điều tra thêm, nhưng lúc đó ta đã quá hành động theo cảm tính."
Cảm tính. Từ ngữ này nghe thật xa lạ đối với một kẻ vốn luôn tự phụ là lý trí như Friede.
Nghĩ đến đó, Friede khẽ bật cười tự giễu rồi tiếp lời.
"Khi đến Liên minh Vương quốc, hãy tìm một người tên là Dovan ở dãy núi Kelloy. Nếu trên đời này có ai chế tác được Froden, thì đó chỉ có thể là ông ta."
Vera nuốt ngược sự kinh ngạc vào trong, khẽ gật đầu.
"…Tôi sẽ trân trọng nó."
"Được vậy thì tốt quá. À, còn một thứ này nữa."
Vẫn còn nữa sao?
Trong lúc Vera còn đang thắc mắc, Friede đã lấy từ trong ngực áo ra một bọc nhỏ, trân trọng đặt vào tay Renee.
Cảm nhận được sức nặng vừa vặn trong lòng bàn tay, Renee khẽ hỏi.
"Cái này là gì vậy ạ?"
"Thịt quả của Đức Mẹ. Thứ tộc Elf chúng ta cần là hạt giống, vậy nên phần thịt quả này xứng đáng thuộc về Thánh nữ, người đã giúp mầm sống khai hoa kết trái."
"Ồ."
"Cứ ăn đi, mùi vị của nó không tệ đâu. Thịt quả của Aidrin có công hiệu không thua gì thần dược. Ngàn năm mới kết quả một lần, chắc chắn sẽ không làm Thánh nữ thất vọng."
Toàn thân Renee khẽ run lên.
Ký ức về việc chứng kiến thân cây Aidrin bị đẽo gọt lại ùa về trong tâm trí.
Thịt của Đức Mẹ. Nói cách khác… việc bị bảo hãy ăn 'thịt của người Mẹ' khiến cô cảm thấy rùng mình và có phần quái dị. Renee chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo, vòng tay ôm chặt lấy bọc nhỏ rồi cúi đầu.
"C-Cảm ơn…"
Renee thầm nghĩ, có lẽ dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa, cô cũng không bao giờ có thể thấu hiểu được nền văn hóa độc đáo của tộc Elf. Tiếp đó, Marie cũng tiến lại gần để nói lời từ biệt.
"Thánh nữ, đi đường bảo trọng nhé, được chứ?"
"Vâng, bà Marie cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé. Liệu… chúng ta có gặp lại nhau ở Thánh quốc không?"
"Hửm? Ôi chao…"
Marie trầm ngâm một lát như đang suy tính điều gì, rồi lấy từ trong bọc áo ra một cuốn sổ nhỏ, viết vội vài dòng rồi xé ra đưa cho Renee, kèm theo lời dặn.
"Chuyện đó thì chưa biết được, nhưng nếu sau này cháu có dịp ghé qua Đế quốc, hãy đến tìm ta ở Phố Số 1 nhé?"
Renee nhận lấy mảnh giấy, nhớ lại cuộc trò chuyện ngày hôm trước.
"À, đây là nhà của bà Marie sao?"
"Đúng vậy. Nếu lúc đó ta có ở nhà, ta sẽ thiết đãi hai đứa một bữa thật thịnh soạn."
"Cháu cảm ơn. Nhất định cháu sẽ đến."
"Được rồi, đi đường bình an nhé."
"Vâng ạ."
Cuối cùng, mọi lời chào tạm biệt cũng đã dứt.
Renee quay người hướng về phía lối ra của Đại Thụ Lâm, nở một nụ cười thật tươi trước những tiếng vẫy chào của tộc Elf ở phía sau.
Kể từ ngày thế giới này chìm vào bóng tối, đây là lần đầu tiên Renee cảm nhận được một luồng cảm xúc dâng trào mãnh liệt khi bản thân cuối cùng đã có thể tự tay hoàn thành một điều ý nghĩa.
* Bên trong cỗ xe ngựa đang lăn bánh hướng về phía Liên minh Vương quốc.
Renee cứ mân mê bọc thịt quả Aidrin trong lòng suốt một quãng đường dài. Cuối cùng, cô chìa tay về phía Vera và lên tiếng.
"Vera, anh ăn cái này nhé?"
Dù đã đắn đo suy nghĩ rất lâu, nhưng cô nhận ra bản thân tuyệt đối không thể nuốt trôi thứ này.
Không vì lý do gì khác, hoàn toàn là do câu nói lúc nhận quà đã ám ảnh cô.
Nếu người ta chỉ bảo đây là một loại trái cây thì cô đã ăn rồi, nhưng tại sao lại cứ phải gọi nó là 'thịt của Đức Mẹ' cơ chứ? Chẳng khác nào cô đang ăn thịt mẹ của người khác sao?
Dù biết hoàn toàn chỉ là do rào cản tâm lý, nhưng Renee vẫn không thể vượt qua nổi sự bài xích đang dâng lên trong lòng.
Vera nhìn miếng thịt quả Aidrin đang được chìa ra trước mặt, ngập ngừng hỏi lại.
"Thánh nữ cho tôi thật sao? Nếu đây là thần dược mà tộc Elf hết lời ca ngợi, công hiệu của nó chắc chắn sẽ vô cùng kinh người."
"Không sao, tôi ổn mà."
Một câu trả lời vô cùng dứt khoát.
Renee lại đẩy miếng thịt quả về phía Vera một lần nữa, thúc giục.
"Anh ăn đi mà. Nhanh lên."
Làm ơn đấy.
Cứ cầm cái này trên tay là tôi lại thấy rùng mình.
Renee nén lại những lời định nói, tiếp tục giữ nguyên tư thế chìa tay ra cho đến khi Vera chịu nhận lấy.
Trước sự kiên quyết của Renee, Vera thoáng chút lưỡng lự nhưng cuối cùng cũng đón lấy bọc vải.
"…Cảm ơn Thánh nữ."
Nếu là bình thường, cậu chắc chắn sẽ từ chối, thế nhưng… Vera cũng là con người.
Đã là người thì ai cũng có lòng tham.
Những ham muốn về vật chất hay quyền lực đã sớm tan biến kể từ khi cậu quyết định đứng phía sau bảo vệ cho Renee, nhưng khát vọng về sự rèn luyện và sức mạnh vô song thì chưa bao giờ tắt trong lòng Vera.
Trong hoàn cảnh này, làm sao có thể từ chối một loại thần dược ngàn năm có một?
Vera cố gắng đè nén sự áy náy đang dâng lên trong lòng, cẩn thận quan sát món quà.
Miếng thịt quả được bọc trong một tấm vải sạch, đã được cắt ra chính xác một nửa.
"Anh ăn đi. Mau lên."
"…Vâng."
Đáp lại sự giục giã của Renee, Vera gạt tấm vải bọc sang một bên, lấy phần thịt quả căng mọng, tràn trề nước bỏ vào miệng.
'…Vị táo.'
Thịt quả của Aidrin hóa ra lại có vị giống như một quả táo.
Chương 58 Aisha Dragnov (1)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn