Chương 70: Chương 69 Galatea (1)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~27 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Khặc khặc khặc…
Tiếng cười man dại vang vọng khắp lều trại. Thứ âm thanh nghẹn ứ như thể đang cào rách dây thanh quản, chẳng khác nào tiếng gầm rú của dã thú. Nằm bò trên ma pháp trận ở ngay chính giữa lều, Todd vừa cười vừa rên rỉ đầy điên loạn.
Phựt—.
Da thịt rách toạc, một tia máu bắn thẳng lên không trung. Dòng máu tươi lơ lửng giữa hư không trong chốc lát rồi lại tuôn xối xả xuống cơ thể. Nơi máu chảy bỏng rát như bị lửa thiêu, nhưng Todd lại cảm thấy đê mê trong cơn đau đớn ấy. Nguồn sinh mệnh cuộn trào từ quá trình xé rách rồi lại tái tạo da thịt mang đến một cảm giác toàn năng, như thể bản thân có thể lật chuyển cả đất trời.
U u u—.
Một tiếng rên rỉ đầy rợn người vang lên. Khẽ ngước mắt, Todd nhìn thấy ma pháp trận đã rực lên một màu đỏ thẫm.
"Còn phải tiếp tục thế này bao lâu nữa?"
"X-Xin Bệ hạ chờ một chút..."
Viên phó quan run rẩy nhìn vào trận pháp. Nhấm nháp cơn đau đang giằng xé thân xác, Todd lẳng lặng chờ đợi câu trả lời.
"T-Trận pháp đang vận hành rất thuận lợi, nhưng sức mạnh vẫn chưa đủ. Bệ hạ... h-hay là Ngài trở về cung để hoàn thiện ngọc thể một cách toàn vẹn hơn...?"
"Không cần."
Todd cắt ngang lời thuộc hạ rồi gầm gừ tiếp tục.
"Không được làm vậy. Sứ đồ vẫn chưa xuất hiện. Tên Sứ đồ chết tiệt đó dám qua mặt cả quân đội để giấu giếm Hoàng tôn sao?"
Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra. Hoàng tôn phải chết. Vì đại nghiệp thống nhất vĩ đại, vì vinh quang độc tôn của bản thân, Todd không cho phép bất kỳ mối hiểm họa nào tồn tại.
"Sức mạnh... Tất cả là tại sức mạnh..."
Khục—.
Cổ họng ứ nghẹn. Trong tiếng khạc nhổ là dòng máu đen ngòm trào ra từ những đoạn ruột bị đứt gãy. Todd cảm thấy có chút nuối tiếc cho thân xác kém cỏi, nửa vời chưa thể hoàn thiện này.
"Dù đã luyện hóa cả thân xác của Tướng quân mà vẫn không đủ sao..."
Đây là loại bí thuật cướp đoạt sinh mạng và sức mạnh của kẻ khác để đắp vào xương thịt chính mình. Từng ngỡ có trận pháp này trong tay, đại nghiệp thống nhất sẽ nằm chắc trong tầm mắt. Cứ ngỡ vinh quang đã cận kề, nào ngờ tốc độ hoàn thiện thân xác lại chậm chạp đến thế. Dù đã nghiền nát và dung hợp cả Baretta – vị tướng sở hữu thể chất mạnh nhất trong số các đại tướng của Ngũ Quốc, vậy mà cơ thể này vẫn chưa thể vẹn toàn.
"Ta không hài lòng."
"Thần... xin bệ hạ bớt giận..."
"Không còn thời gian để lãng phí nữa."
Rắc rắc—.
Thân xác lại một lần nữa nứt toác. Những mạch máu nơi khóe mắt vỡ vụn, huyết lệ tuôn rơi lã chã. Với khuôn mặt biến dạng đến mức không thể nhận ra, Todd ngước nhìn viên phó quan.
"Phó quan."
"D-Dạ, bệ hạ..."
"Có Sứ đồ ở đây."
"Đúng vậy ạ..."
"Đúng vậy là thế nào? Phía sau những ngọn núi kia có Sứ đồ tọa trấn, ngươi không hiểu điều đó có nghĩa là gì sao?"
Điều đó có nghĩa là đại nguyện bao năm qua có thể đổ sông đổ bể, và sự 'hiến tế' của bấy nhiêu bách tính cũng sẽ trở thành vô nghĩa. Todd không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào thuộc hạ.
Bịch.
Viên phó quan quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa trên mặt đất.
"X-Xin Ngài dủ lòng thương xót..."
Vừa thốt ra những lời đường đột đó, toàn thân viên phó quan đã run lên bần bật. Đôi bàn tay vốn đang bám chặt trên mặt đất nay giơ lên trước ngực, cuống cuồng xoa vào nhau.
"Xin bệ hạ thương xót... thương xót..."
Todd nghiêng đầu nhìn kẻ cứ lảm nhảm hai chữ "thương xót" không ngừng kia.
"Ngươi đang nói cái gì vậy? Ta đâu có trách phạt gì ngươi, sao lại phải van xin thảm hại thế?"
"Xin Ngài thương xót... làm ơn..."
Sự sợ hãi càng lúc càng đè nặng. Như thể chỉ cầu xin bằng lời là chưa đủ, viên phó quan bắt đầu thúc mạnh trán xuống đất, tạo ra những tiếng động chan chát. Chứng kiến cảnh tượng đó, một lúc sau Todd mới thốt lên một tiếng đầy đắc ý.
"À... Hóa ra là vậy."
Nhận ra nguyên do đằng sau hành động đột ngột của thuộc hạ, khóe miệng Todd chợt kéo ngược lên đầy quái dị. Không còn là ẩn dụ nữa, vết rách từ khóe miệng thực sự toác rộng qua gò má, kéo dài đến tận đuôi mắt trông giống như nụ cười điên dại của một gã hề. Vết rách sâu hoắm chạm sát bờ mi.
Todd nói.
"Phải rồi, chắc hẳn ngươi muốn nói điều đó."
Todd nhỏm người dậy.
"Thương xót sao? Ngươi đang cầu xin lòng thương hại."
Nghĩ rằng lý trí tỉnh táo của mình đang thấu suốt mọi tâm tư của thuộc hạ, Todd gật gù liên tục.
"Ngươi sợ sẽ bỏ mạng dưới tay Sứ đồ, sợ rằng một khi chết đi sẽ không thể cống hiến cho đại nguyện của ta nữa, đúng không?"
"Hức... hức..."
Viên phó quan lại dập đầu xuống đất. Tiếng 'bịch, bịch' ban đầu giờ đã chuyển thành tiếng 'bốp, bốp' đầy ghê rợn vì lực đập quá mạnh.
"Xin bệ hạ thương xót, thương xót...!"
"Ta hiểu rồi. Ta hiểu tâm ý của phó quan, cũng như nỗi lòng của những binh sĩ kiêu hãnh của ta."
Ôi, ta mới thật là một vị vua phúc đức làm sao. Khi bên cạnh có biết bao binh sĩ sẵn sàng xả thân vì đất nước thế này, cuộc đời này còn gì vinh quang hơn nữa.
"Tấm lòng tận trung báo quốc này, ta tuyệt đối không bao giờ quên."
"Á á á!!!"
Viên phó quan kinh hoàng bật dậy, cắm đầu chạy trối chết về phía cửa lều. Todd lẳng lặng nhìn theo bóng lưng ấy.
"Cảm ơn ngươi. Ta sẽ nhớ mãi."
Cánh tay vung lên. Phựt—.
Thân xác kẻ đào chạy bị chém làm đôi ngay tức khắc. Tiếng bước chân nặng nề vang lên. Thịch. Thịch. Bằng một động tác bò trườn quái dị, cái miệng đỏ lòm ngoác rộng, nuốt chửng viên phó quan vào bụng.
Vừa nghiền nát da thịt, nhai vụn xương tủy rồi nuốt xuống, Todd vừa khắc sâu lời thề nguyện. Ta tuyệt đối không quên sự hy sinh này. Tuyệt đối không quên đại nghĩa cao cả này.
Thân hình khẽ run lên trước những âm thanh vang vọng từ sâu trong tâm trí, rồi một câu hỏi chợt lóe lên.
'Nhưng mà... Tên của phó quan là gì nhỉ?' Cố gắng lục lọi ký ức để nhớ lại.
Ực—.
Mảnh xác cuối cùng trôi tuột xuống cuống họng. Rắc rắc. Da thịt xé toác rồi lập tức tái tạo. Trước khi những dòng máu kịp trào ra, vết thương đã lành lặn như cũ. Đón nhận nguồn sinh mệnh cuộn trào bên trong, Todd vừa khóc vừa cười điên dại.
"Khặc...!"
Ánh mắt sắc lạnh hướng về phía cửa lều.
"Ta... ta sẽ không bao giờ lãng quên bất cứ thứ gì thuộc về mình."
Tiếng lẩm bẩm nhỏ dần rồi tắt hẳn.
'Rầm. Rầm.'
Bước chân hướng thẳng ra ngoài doanh trại. Cơn khát bỏng rát bắt đầu cào xé cổ họng.
* Tại lò rèn của Dovan. Vera đang đứng đó, rút thanh Ma Kiếm vẫn còn dang dở ra khỏi bao.
"Cậu tính..."
Dovan thốt lên, ánh mắt đầy sửng sốt xen lẫn ngập ngừng hướng về phía Vera.
"Xin ngài."
Vera cúi đầu thấp xuống.
Rõ ràng Orgus cố ý cho Vera thấy cảnh tượng đó. Dù chưa thấu tỏ mọi chuyện, nhưng Vera lờ mờ đoán được ý đồ ấy có liên quan mật thiết đến việc hoàn thành Ma Kiếm. Người hoàn thành Ma Kiếm không phải là Dovan. Oán hận của Aisha đã đúc thành thanh kiếm, nghĩa là vẫn còn một phương thức khác để đưa nó đến độ hoàn mỹ.
'Nếu kiệt tác này được hoàn thành... Cơ hội chiến thắng sẽ tăng lên.'
Giữ nguyên tư thế cúi đầu, Vera lẳng lặng chờ đợi câu trả lời, như thể nếu không được sự cho phép của Dovan thì quyết không đứng thẳng dậy. Nhìn biểu cảm của chàng trai trước mặt, nét mặt Dovan chùng xuống đầy lo âu.
"Cậu định đi chiến đấu sao?"
Trừ phi là kẻ ngốc, bằng không ai cũng hiểu được điều đó. Chẳng có lý do nào khác để một người đột ngột đến mượn kiếm vào giữa đêm khuya với ánh mắt kiên định đến nhường này. Vera trong mắt Dovan vốn không phải là một kẻ bốc đồng.
Nghe câu hỏi của người thợ rèn già, Vera ngẩng đầu lên, cẩn trọng lựa chọn từ ngữ. Đi chiến đấu ư? Sai rồi.
"Tôi đi bảo vệ."
Rút kiếm không phải vì ham thích chiến trận, mà vì đạo lý nằm ở điểm kết thúc của cuộc chiến ấy. Bản thân đã thấu hiểu thế nào là thanh kiếm bảo vệ chưa? Nếu có ai hỏi, chắc chắn vẫn sẽ lắc đầu phủ nhận. Bản thân đã nắm giữ ánh sáng trong tay chưa? Câu trả lời vẫn là chưa. Thế nhưng, nếu hỏi lý do vì sao lại cầm kiếm vào chính lúc này...
"Vì tôi biết rõ có đạo lý cần phải giữ vững, và tôi đi để thực thi đạo lý đó."
Sẽ đáp lại như thế.
Ánh mắt Dovan như muốn nhìn thấu tâm can Vera. Sau một hồi lâu im lặng dò xét, người thợ rèn già hỏi thêm một câu.
"... Cậu không báo cho Thánh Nữ biết đúng không?"
"Vâng, tôi không muốn làm cô ấy lo lắng. Tôi sẽ trở về trước khi Thánh Nữ thức giấc."
Chắc chắn sẽ chiến thắng, vậy nên chẳng việc gì phải khiến nàng bận lòng.
"... Ta hiểu rồi."
Dovan nhìn sâu vào mắt Vera. Khoác trên mình chiếc áo choàng trùm đầu, tay cầm thanh mặc kiếm đen sẫm, trông Vera chẳng khác nào một kẻ mang mưu đồ bất chính. Thế nhưng, nét kiên định rạng ngời trên gương mặt đã gột rửa hoàn toàn cảm giác ngờ vực đó, thay vào đó là một ấn tượng hoàn toàn khác biệt. Dovan thầm nghĩ, đó chính là diện mạo của một kỵ sĩ chân chính.
Khẽ xoay người, Vera để lại một lời nhắn nhủ rồi bước nhanh vào bóng đêm.
"Xin cứ yên tâm nghỉ ngơi. Tôi sẽ về trước khi bình minh ló rạng."
* Doanh trại của quân đội Đệ Tam Vương quốc hiện ra trước mắt như một đống hoang tàn đổ nát sau một hồi điên cuồng lao đi. Các hàng cọc gỗ bảo vệ đều bị húc đổ, lều trại vốn dựng san sát nhau nay nằm chỏng chơ, rách nát.
Đứng quan sát từ xa, những vũng máu tươi đọng lại bên trong các lều trại khiến Vera lập tức nhận ra một sự thật kinh hoàng. Todd đã ăn thịt chính binh lính của mình. Đó chính là cách Galatea khuấy đảo chiến trường năm xưa, nên việc nhận ra điều này không có gì quá khó khăn. Săn mồi. Bất kể là địch hay ta, tất cả đều bị nuốt chửng để làm nguồn dưỡng chất hồi phục ma lực.
Cắn chặt môi, Vera cố lục lọi lại những ký ức cũ.
'Nó đã hoàn thiện chưa? Galatea đã đạt đến trạng thái vẹn toàn rồi sao?'
Hít một hơi thật sâu, Vera cố xua tan nỗi bất an đang dâng lên trong lòng. Chẳng quan trọng nữa. Không có gì phải sợ hãi cả. Nếu phải chọn lựa kẻ thù mới chịu đứng ra bảo vệ đạo lý, thì đạo lý ấy còn có ý nghĩa gì?
Kiên định lại tâm trí, Vera tiến lên một bước.
Ngay khoảnh khắc đó, Ầm—! Chiếc lều chính ở trung tâm sụp đổ hoàn toàn. Một thực thể khổng lồ lù lù hiện ra từ đống đổ nát. Đó là Todd. Không, đúng hơn phải gọi là ma nhân Galatea.
Một con quái thú có kích thước to gấp ba lần người thường, toàn thân đẫm máu, đỏ loang lổ và nhầy nhụa dưới ánh trăng. Ba chiếc sừng nhọn hoắt mọc trên đỉnh đầu. Nơi đáng lẽ là khuôn mặt giờ chỉ là một cái hố sâu hoắm, ngoác rộng. Có lẽ đó là miệng, bởi cái hố ấy đang liên tục nhai nhóp nhép, để lộ những mảnh thịt vụn văng tung tóe ra ngoài.
Thịch—.
Galatea tiến lên bằng hai chân trước. Đó là những chiếc chân không có ngón, phần dưới đầu gối đúc thành hình thù như một cây chùy sắt khổng lồ. Mím chặt môi, Vera nhìn chằm chằm vào Galatea. Sinh vật ấy vẫn chưa phát hiện ra sự hiện diện của anh, vẫn đang ngửa mặt lên trời nhai ngấu nghiến những mẩu thịt người.
"Nhân danh ta, tuyên cáo."
Ngoác—!
Một vầng thần tính màu xám tro lập tức bao phủ toàn bộ không gian. Không gian hình vòm khổng lồ bao trọn cả doanh trại lẫn cánh rừng xung quanh, nuốt trọn cả Vera lẫn Galatea vào trong, ngập tràn thứ thần lực uy nghiêm.
Galatea khựng lại, giật mình quay cái đầu dị dạng về phía Vera. Một tiếng gầm gừ nghẹn ứ như tiếng đờm đặc sôi sục vang lên khuấy động cả không gian.
Rút thanh Ma Kiếm chưa hoàn thiện ra, Vera bắt đầu ngâm xướng quy luật.
"Kể từ khắc này, mọi trận chiến diễn ra trong không gian này sẽ không thể dừng lại cho đến khi phân định rõ thắng thua."
Phía trên đỉnh vòm, những dòng quy luật ánh kim bắt đầu được khắc sâu vào hư không. Galatea nện mạnh một bước chân nữa về phía trước, tiếng rầm rầm như sấm động rung chuyển mặt đất.
"Không được phép lùi bước. Không được phản bội đức tin. Không được đi ngược lại đạo lý."
Ba điều luật liên tiếp được xướng lên. Những gì được khắc ghi lên Thánh Vực lúc này chính là lời thề sắt đá của bản thân Vera.
"Chừng nào những điều này còn được giữ vững, tất cả những ai đứng trong Thánh Vực sẽ tuyệt đối không bao giờ gục ngã."[note101121] Đó là lời tuyên chiến bằng ý chí của một con người đối đầu với thứ dã thú đã vứt bỏ nhân tính và đạo lý. Vera giơ cao kiếm. Hai chân dang rộng bằng vai, ánh mắt khóa chặt mục tiêu phía trước, mũi kiếm chỉ thẳng về cùng một hướng.
Galatea thu mình lại. Các thớ cơ bắp phình đại, cái miệng hoác rộng hơn, phần lưng gù lên đầy nguy hiểm.
"Tất cả những quy luật này, đều được thực thi dưới danh nghĩa của Lushan."
Lời thề vừa dứt, Thánh Vực bùng lên thứ ánh sáng chói lọi. Không gian xám tro rực rỡ bởi những dòng chữ vàng kim lấp lánh, át đi cả ánh trăng mờ ảo trên cao.
Uỳnh—!
Galatea lao thẳng tới. Đáp lại, Vera cũng tung mình tiến lên phía trước. Khoảng cách giữa cả hai bị kéo gần lại chỉ trong chớp mắt. Và giữa huyết trận ấy, một luồng sáng vàng kim dịu nhẹ chợt lóe lên từ lưỡi Ma Kiếm dẫu còn chưa hoàn thiện.
Chương 70 Galatea (2)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn