Chương 66: Chương 65 Dovan (3)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~33 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Hơn hai tuần nữa lại trôi qua.
Khi rảo bước cùng Vera trên lối mòn giữa rừng, Renee khẽ nghiền ngẫm lại những chuyện đã xảy ra trong suốt thời gian qua.
Tính tới tính lui, họ đã ở lại đây được ba tuần. Trong khoảng thời gian đó, sứ giả của Năm vương quốc thuộc Liên minh từng tìm đến lò rèn một lần, nhưng đều bị Vera thẳng thừng đuổi đi.
Đến khi Dovan rèn xong phần phôi cơ bản cho thanh kiếm của Vera, đất trời cũng vừa vặn chuyển mình.
Đúng vậy. Tiết trời đã chuyển sang đông.
Kể từ ngày nhận được thiên khải và rời khỏi Thánh quốc, thế giới vốn đang chìm trong sắc thu rực rỡ, vậy mà chớp mắt một cái, những cơn gió lạnh thấu xương đã quét qua khắp nẻo.
Renee khẽ vén lại chiếc áo khoác lông thú đang choàng trên người, quay sang bảo Vera.
"Trời trở lạnh nhiều rồi cơ đấy."
"Đúng là như vậy. À, nếu Thánh nữ muốn quay về..."
"Không! Vẫn chưa đâu!"
'Siết chặt!'
Renee thốt lên trong khi hai tay siết chặt vào nhau. Ý thức được bản thân hơi quá đà, cô khẽ hắng giọng một tiếng rồi nói thêm.
"... Chúng ta đi dạo thêm chút nữa đi."
Dạo gần đây, thời gian hai người được ở riêng bên nhau chẳng có bao nhiêu. Cô nói vậy cũng chỉ vì muốn níu giữ chút khoảnh khắc tĩnh lặng này cùng anh.
Nhìn gương mặt ửng hồng của Renee khi nói ra những lời đó, Vera im lặng một thoáng rồi khẽ gật đầu.
"Tôi hiểu rồi. Khi nào người muốn về, xin cứ bảo tôi."
'Em muốn đi thế này cả đời cơ.'
Renee cúi đầu, thầm nghĩ trong lòng. Những lời bộc bạch tâm tư lộ liễu như thế, cô chẳng cách nào mặt dày mà thốt lên thành lời cho được.
Giữa không gian bủa vây, gió lạnh vẫn len lỏi qua từng kẽ tóc, mơn trớn trên đôi gò má cô.
'Mùa đông rồi...'
Sự thay đổi của thời tiết lại khơi dậy một nỗi bận tâm khác trong lòng Renee.
Kể từ ngày dâng mình cho Thánh quốc, cứ vào độ này mỗi năm, tâm trí cô lại bị một nỗi lo âu chiếm trọn.
'... Sắp đến sinh nhật của Vera rồi.'
Mùa đông đến. Và chỉ một tuần nữa thôi là đến sinh nhật anh.
Đó là ngày mà khoảng cách tuổi tác giữa hai người vừa mới thu hẹp xuống ba tuổi chưa được bao lâu, nay lại chuẩn bị nới rộng thành bốn.
Nghĩ đến đó, Renee bất giác cắn môi đầy hờn dỗi.
Vera hai mươi hai tuổi. Nghĩ kiểu gì cô cũng thấy không thoải mái. Chẳng vì lý do gì to tát cả, cô chỉ cảm thấy bản thân mình quá nhỏ bé so với một Vera đang ngày càng trưởng thành, chín chắn.
'Mình thì vẫn mới mười tám...'
Phải đi qua thêm ba mùa hoa nở nữa cô mới chính thức chạm ngưỡng trưởng thành. Nghĩ đến cảnh Vera cứ ngày một đi xa bỏ lại mình phía sau, gương mặt thiếu nữ không giấu nổi vẻ phụng phịu, bất mãn.
Nhưng rồi, Renee nhanh chóng xua đi sự bực dọc trẻ con ấy để chuyển sang một suy nghĩ khác.
'Lần này mình nên tặng anh ấy cái gì đây...'[note101087] Đó là nỗi trăn trở về món quà sinh nhật dành cho Vera.
Năm đầu tiên đặt chân đến Thánh quốc, mãi đến đúng ngày cô mới biết đó là sinh nhật anh, thành ra hai người chỉ kết thúc bằng một bữa ăn giản đơn. Năm thứ hai, cô tặng anh một chiếc áo choàng. Đến năm thứ ba là một đôi giày.
Đó là cách bày tỏ tình cảm đầy vụng về và thẹn thùng của một người con gái, với hy vọng mỗi khi nhìn thấy những vật dụng ấy, anh sẽ nhớ đến cô.
Và năm nay cũng vậy, Renee bắt đầu vắt óc suy nghĩ về những món đồ thiết thực mà Vera có thể luôn mang theo bên mình.
'Ừm...'
Nỗi niềm suy tư kéo dài đằng đẵng theo từng bước chân trên con đường rừng ngập tràn lá rụng.
*
"Ý Người là một món quà sao?"
"Phải ạ."
Tại lò rèn của Dovan.
Renee ngồi đối diện với Dovan, hai má hơi ửng hồng, khẽ khàng mở lời.
"Sắp đến sinh nhật của Vera rồi. Cháu muốn tặng anh ấy một món quà thật thiết thực, chẳng hạn như một con dao găm hay đoản kiếm. Không biết cháu có thể đặt bác làm một món như vậy được không ạ?"
Cô tự thấy đây là một ý tưởng không thể hoàn hảo hơn.
Một người lúc nào cũng bầu bạn với binh khí như Vera, nếu không có biến cố gì quá lớn, chắc chắn anh sẽ luôn mang nó bên mình.
Hơn nữa, nếu đó lại là món binh khí do chính tay bác Dovan đúc, giá trị của nó sẽ càng trở nên đặc biệt. Chẳng phải Vera luôn là kẻ cuồng binh khí đó sao? Anh lúc nào cũng hết lời ca ngợi tay nghề của bác, thế nên chắc chắn anh sẽ thích mê cho xem.
"À, tất nhiên nếu việc này khiến bác bận lòng thì bác cứ..."
"Không đâu. Ta đâu có mặt dày đến mức từ chối một thỉnh cầu như thế. Hơn nữa, đây lại là quà dành cho Vera, ta nhất định phải giúp một tay chứ. Đây chẳng phải là cơ hội tốt để ta báo đáp phần nào ơn nghĩa của cậu ấy hay sao."
Bác Dovan cười khà khà, đưa ra câu trả lời đầy hào sảng.
Nghe vậy, sắc mặt Renee bừng sáng, cô vội vã cúi đầu.
"Cháu cảm ơn bác nhiều lắm!"
"Có gì đâu mà phải khách sáo."
Nhìn bộ dạng ngập tràn niềm vui của Renee, Dovan khẽ nheo mắt, dùng chất giọng đầy trêu chọc hỏi nhỏ.
"Thế... tiến triển giữa hai người đến đâu rồi?"
'Hẫng nhịp!'
Cả người Renee giật nảy lên.
Cô đâu có ngốc đến mức không hiểu hai từ "tiến triển" mà Dovan vừa nói là đang ám chỉ mối quan hệ giữa cô và Vera.
'Bị lộ rồi...!'
Nghĩ đến đó, khuôn mặt cô đỏ lựng lên như gấc chín. Sự ngượng ngùng đánh úp khiến cô chỉ biết há hốc miệng mà không tìm nổi một từ để chống chế.
"B-Bác... làm sao bác biết được..."
"Cô thể hiện lộ liễu đến thế, nếu ta không nhận ra thì mới là có mắt như mù đấy."
"Hưm..."
Renee lấy hai tay che đi khuôn mặt nóng bừng, đầu càng cúi thấp hơn nữa.
"... Rõ ràng đến thế cơ ạ?"
"Phải. Rõ ràng đến mức ta còn đang tự hỏi sao Vera lại có thể đần thối ra mà chưa nhận biết được đấy."[note101088]
'Cháu cũng nghĩ thế đấy ạ.'
Renee nhắm nghiền mắt, thầm thở dài một tiếng rồi lý nhí dặn dò.
"Bác nhớ phải giữ bí mật với Vera đấy nhé..."
Dù trong lòng rất muốn anh hiểu được tình cảm của mình, nhưng cô tuyệt đối không muốn anh biết được điều đó thông qua miệng của một người khác.
Trước lời khẩn cầu chất chứa đầy tâm tư của thiếu nữ, Dovan gật gù đáp lại.
"... Được rồi, cố gắng lên nhé."
Nhìn phản ứng đáng yêu của Renee, Dovan bật cười thành tiếng. Nhưng khi nghĩ đến khoảng thời gian ở cùng Vera vào buổi sáng, ông lại thầm lắc đầu.
'Có nói ra thì cái tên cứng đầu đó chắc chắn cũng sẽ phủ nhận cho xem.'
Ông vốn định bảo Renee đừng quá lo lắng, vì mỗi khi nhắc đến cô, Vera lại đột ngột biến thành một kẻ cuồng tín chẳng khác gì mấy lão già ở Thánh quốc. Thế nhưng, Dovan đủ tinh tế để hiểu rằng nói ra điều đó lúc này chỉ càng làm trái tim cô gái nhỏ thêm rối bời.
'... Cô bé này sẽ phải vất vả nhiều đây.'
Trong lòng người thợ rèn trung niên chợt dâng lên một niềm cảm thông sâu sắc dành cho Renee.
Một tuần sau, tại khoảng sân sau của lò rèn.
"Sinh nhật vui vẻ nhé, Vera."
Vera đờ đẫn đứng nhìn Renee. Cô đang mỉm cười chúc mừng anh từ phía đối diện chiếc bàn ngoài trời, nơi bày biện đủ loại món ăn vô cùng thịnh soạn.
"Ah..."
Phải rồi. Hôm nay là sinh nhật anh.
Đến tận lúc này Vera mới muộn màng nhận ra điều đó. Anh khẽ giật mình, những đầu ngón tay run nhẹ. Rồi anh cúi đầu, mấp máy môi.
"Đại ơn của Người..."
"Đừng nói mấy lời đó, cứ nhận lấy bằng sự biết ơn là được rồi."
"... Tôi xin nhận."
Lòng Vera dâng lên một cảm giác vô cùng lạ lẫm, có phần gượng gạo.
Kể từ khi đến Thánh quốc, đây là lần thứ bảy anh được mọi người tổ chức đón tuổi mới, thế nhưng cảm giác được ai đó chúc mừng ngày mình sinh ra đời vẫn là một điều gì đó quá đỗi xa xỉ đối với anh.
Kiếp trước, anh chưa từng mảy may bận tâm đến ngày sinh nhật. Thậm chí, cái ngày gọi là sinh nhật của kiếp này cũng chỉ là một cột mốc do chính anh tự ước lượng mà ra. Hơn tất cả, sâu trong thâm tâm, Vera luôn tự ti rằng một kẻ như mình không xứng đáng nhận được lời chúc tụng vì đã xuất hiện trên đời. Thế nên, cứ mỗi lần ngày này gõ cửa, anh lại thấy lòng mình trĩu nặng sự ngượng ngùng.
"Anh lại đây một chút đi?"
Tiếng của Renee kéo anh về thực tại.
Nghe lời cô, Vera cố tình bước những bước thật lớn, tạo thành những tiếng động dứt khoát tiến lại gần.
"Quà của anh này."
Một chiếc hộp được gói ghém vô cùng cẩn thận, dài chừng hai gang rưỡi. [note101089] Vera quỳ một gối xuống, thành kính cúi đầu nhận lấy món quà từ tay cô.
"Tạ ơn Thánh ân..."
"Là cảm ơn."
"... Cảm ơn người."
Bị Renee thẳng thừng chặn đứng những kính ngữ tôn sùng quá mức, Vera chỉ biết ngoan ngoãn sửa lời, khiến cô bất giác bật cười thành tiếng.
"Anh không mở ra xem sao? Đây là món quà em và bác Dovan cùng chuẩn bị đấy."
"... Vâng."
Vera chậm rãi gỡ lớp vỏ bọc bên ngoài. Anh cẩn thận mở từng góc giấy gói bằng vải, vuốt phẳng phiu rồi gấp lại, trân trọng cất vào túi áo. Sau đó, anh mới từ tốn mở chiếc nắp hộp vốn đang được đậy rất khít.
"... Là một con dao găm."
Thanh dao găm với phần lưỡi kiếm mang một màu đen tuyền bóng loáng đầy ấn tượng đập thẳng vào mắt Vera, chiếm trọn tâm trí anh.
"Phải, em nghĩ nó sẽ giúp ích cho anh trong những tình huống khẩn cấp."
Sau lời giải thích cùng nụ cười rạng rỡ của Renee, bác Dovan cũng lên tiếng góp lời.
"Ta đã cố gắng hết sức để đúc theo đúng những thông số phù hợp với thói quen của cậu, nhưng chẳng biết có vừa ý không. Chúc mừng sinh nhật nhé."
Vera nhìn chằm chằm vào thanh dao găm như bị hút hồn. Anh nhấc nó lên, xoay vài vòng để kiểm tra độ cân bằng rồi trầm giọng nói.
"... Tôi vô cùng cảm ơn."
Lại một lời cảm ơn chân thành khác được thốt ra.
Aisha đứng ngay cạnh Renee, chứng kiến biểu cảm đờ đẫn của Vera thì hai vai bất giác nhô cao đầy tự hào. Dù cô bé chẳng trực tiếp giúp được gì nhiều, nhưng toàn bộ quá trình rèn nên thanh dao đó cô đều chứng kiến từ đầu đến cuối cơ mà!
Thanh dao găm đó đã trải qua biết bao lần nung chảy rồi lại rèn, rèn rồi lại nung chảy dưới bàn tay của sư phụ, rồi đích thân chị Renee tự tay gói ghém tỉ mỉ mới thành hình một món quà hoàn chỉnh. Aisha nghĩ rằng Vera nhất định phải biết được nỗi vất vả đó. Giờ đây, với tư cách là một tín đồ cuồng nhiệt của Renee, cô bé muốn Renee nhận được nhiều lời khen ngợi hơn nữa. Thế là, cô bé tông cửa hét lớn bằng chất giọng láu táu.
"Anh phải biết ơn nhiều hơn đi chứ! Đích thân chị Renee đã tự tay gói nó vì anh đấy, chị ấy còn định... Ối! Ối!"
"Kìaaaa!!! Cái con bé này lại nói nhăng nói cuội gì thế không biết!!!"
Dĩ nhiên, màn trấn áp thô bạo của Renee là để ngăn không cho cái đuôi câu chuyện đáng xấu hổ kia lọt vào tai Vera. Ngay sau đó, tiếng cười của Norn và Hela vang lên rộn rã khắp không gian.
Vera đứng trơ trọi giữa bầu không khí náo nhiệt có phần hỗn loạn ấy, mắt vẫn đờ đẫn nhìn Renee.
Gương mặt đỏ bừng như quả cà chua chín của cô khi lấy tay bịt chặt miệng Aisha chiếm trọn tầm mắt anh. Cái cách cô vật lộn để giữ chặt một Aisha đang giãy giụa trông mới vất vả làm sao. Cô dường như đang thì thầm đe dọa gì đó với con bé, nhưng cái đầu óc đang mụ mẫm lúc này khiến anh chẳng thể nào tập trung nghe rõ được.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, lồng ngực anh lại có một phản ứng mà chính anh cũng không tự chủ được.
'Thình thịch!'
Trái tim anh đang đập liên hồi.
Vera đưa tay vào túi áo, khẽ mân mê lớp giấy gói bằng vải mà mình vừa cất vào khi nãy. Tự dưng, anh thấy lòng mình xốn xang một cách kỳ lạ vì mảnh vải ấy.
Rõ ràng chỉ là một mảnh vải bọc quà tầm thường chẳng đáng một xu, vậy mà giờ đây, nó lại được khoác lên một tầng ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là thứ mà Renee, với đôi mắt không nhìn thấy gì, đã vì anh mà tỉ mẩn bao bọc lấy.
Nghĩ đến việc mảnh vải này đã được chính tay cô chạm vào, trong lòng anh chợt dâng lên một nỗi nuối tiếc mơ hồ.
Nỗi tiếc nuối đó chẳng hề mang lại cảm giác khó chịu, khóe môi Vera khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt.
Cảm giác này vừa gượng gạo, lại vừa có chút ngượng ngùng khó tả. Đối với Vera, việc ngày sinh nhật của mình được đón nhận một ý nghĩa mới – một món quà chúc mừng sự tồn tại của anh trên đời – mang lại một thứ xúc cảm đặc biệt đến như vậy.
'Lần thứ tư được chúc mừng sinh nhật.'
Vào ngày này, Vera đã tự tay khắc ghi lên cột mốc tuổi mới của mình một định nghĩa.
"Ngày mà mỗi năm chỉ có duy nhất một lần, Renee sẽ chuẩn bị một món quà dành riêng cho một mình anh."
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến anh thỏa mãn đến tột cùng.
Chính sự bao dung và ân cần của cô đã biến một kẻ mạt hạng như anh trở thành một con người xứng đáng được thế gian chúc tụng.
Giữa bầu không khí ồn ã ấy, Norn lên tiếng cắt ngang.
"Thôi nào, mọi người mau vào bàn ăn đi chứ. Hela đã vất vả chuẩn bị bữa tối nay đấy!"
"Cha này... con ngại chết đi được."
Nhìn ngài Norn đang cười rạng rỡ và Hela đang ngượng nghịu gãi má, Vera khẽ gật đầu.
"Ta cảm ơn hai người nhiều lắm."
Vera bước tới và kéo ghế ngồi vào bàn.
Renee sau một hồi vật lộn với Aisha, vừa cảm nhận được hơi ấm của Vera ngồi xuống ngay bên cạnh liền giật mình thon thót. Chứng kiến cảnh tượng đó, Dovan chỉ biết bật cười ha hả đầy thích thú.
'– Có ai ở nhà không!'
Một tiếng hét lớn đột ngột vang lên từ phía cổng chính của lò rèn.
Gương mặt Dovan lập tức tối sầm lại vì giận dữ.
"Mấy ngày nay rõ là yên ả, vậy mà cứ nhằm đúng ngày hôm nay để đến gây chuyện. Mọi người cứ dùng bữa trước đi nhé, ta ra ngoài xem sao rồi vào ngay."
"Cháu đi cùng bác. Có cháu ở đó sẽ dễ giải quyết hơn."
"Khốn thật... Thôi được rồi."
Vera đặt đôi đũa xuống, đứng dậy khỏi ghế. Anh quay sang khẽ dặn Renee.
"Tôi ra ngoài một lát rồi sẽ vào ngay."
Nghe anh nói, Renee khẽ gật đầu với ánh mắt tràn đầy lo lắng.
"Có chuyện gì anh nhớ phải gọi mọi người đấy nhé?"
"Vâng."
Vera cúi đầu chào cô rồi cùng bác Dovan rảo bước ra phía cửa chính.
Đập vào mắt họ tại cổng chính là một đội quân thú nhân tộc Gấu đang đứng dàn trận chỉnh tề.
'Đệ tam Vương quốc.'
Đó chính là quân đội đến từ Đệ tam Vương quốc thuộc Liên minh – thế lực đầu tiên bị Vera chặn đứng ngay khi họ vừa đặt chân đến vùng đất này.
Nhìn hàng ngũ quân đội đang đứng nghiêm trang, Vera chợt cau mày đầy nghi hoặc khi nhận ra vị tướng lĩnh to béo, thô kệch lần trước dẫn đầu đám người này đã hoàn toàn biến mất.
'Thay đổi người chịu trách nhiệm rồi sao?'
Liệu sự nghi ngờ của Vera có chính xác?
Ngay khi Vera và Dovan tiến lại gần, đội quân đang đứng xếp hàng bỗng rẽ lối sang hai bên. Từ chính giữa hàng ngũ, một nam nhân khoác trên mình bộ giáp vàng kim huy hoàng, lộng lẫy bước ra. đó là một người đàn ông trung niên có thân hình hộ pháp, mái tóc đen dài xõa trên vai, gương mặt toát lên vẻ uy nghiêm, sắc lạnh, và trên đỉnh đầu là hai chiếc tai tròn đặc trưng của tộc Gấu.
"... Quốc vương."
Dovan lẩm bẩm một câu rất khẽ bằng chất giọng trầm đục.
Nghe thấy từ đó, đôi mày của Vera càng nhíu chặt lại, anh dồn toàn bộ sự chú ý về phía người đàn ông trước mặt.
'Đích thân Quốc vương ngự giá thân chinh sao?'
Cho dù tung tích của Hoàng tôn có quan trọng đến thế nào đi chăng nữa, việc một vị quân chủ đích thân lặn lội đến tận cái lò rèn hẻo lánh này rõ ràng là một điều vô cùng bất thường.
Giữa lúc những nghi ngờ không ngừng bủa vây khiến toàn thân Vera căng lên như dây đàn.
'U... u...'
Thanh dao găm giấu kỹ trước ngực Vera bỗng nhiên ngân lên rền rĩ.
... Chính là thanh dao găm được rút ra từ tận sâu trong tim của Gillie.
Chương 66 Kỳ lạ (1)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn