Chương 72: Chương 71 Nỗi sợ (1)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~28 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Ánh kim quang rực rỡ lụi tàn dần. Cùng lúc đó, thể xác của Galatea cũng tan thành tro bụi, bay biến vào hư không.
Giữa vầng sáng đang lịm tắt, Vera quỳ sụp xuống, ra sức thở dốc.
Sau tiếng đổ rầm nặng nề, một âm thanh rạn nứt vang lên.
'Rắc...'
Tiếng nứt vỡ lại khô khốc khua động không gian.
Vera chậm rãi quay đầu về nơi phát ra âm thanh ấy. Là Ma kiếm.
"A..."
'Răng rắc...'
Vết nứt từ chuôi kiếm đang lan rộng ra khắp thân lưỡi.
Xét cho cùng, đây là kết cục tất yếu. Suốt cả trận chiến, thanh kiếm vừa phải hứng chịu những đợt công kích dồn dập từ Galatea, vừa phải dung nạp toàn bộ thần tính vượt quá giới hạn chịu đựng để bộc phá. Một thanh Ma kiếm thậm chí còn chưa đạt đến độ hoàn mỹ của một kiệt tác thì làm sao gánh vác nổi áp lực kinh hoàng đến thế.
Nhìn thanh Ma kiếm đang vỡ vụn, Vera buông tiếng rên rỉ đầy tiếc nuối, rồi đột nhiên, một cơn buồn nôn ập tới khiến toàn thân co quắp.
'Khục—!'
Lồng ngực phập phồng dữ dội. Mọi thứ trong dạ dày như trào ngược lên tận cổ.
Oằn mình nôn xuống sàn, thứ tuôn ra lại là dòng tử huyết đen ngòm.
"Khú...!"
Vera nghiến chặt răng, cố nuốt ngược ngụm máu ấy vào trong nhưng hoàn toàn bất lực. Cơn oằn oại tiếp tục kéo đến, buộc anh phải nôn sạch bách chỗ máu đọng còn lại.
'Thình thịch—'
'Thình thịch—' Trái tim đập liên hồi như trống lảng. Mất máu quá nhiều khiến đầu óc bắt đầu quay cuồng, choáng váng.
Cứ ngỡ nỗi đau thắt quặn tâm can này đã là tận cùng, nhưng đáng tiếc thay, cơn phản phệ thực sự còn chưa bắt đầu.
'Bùng cháy—!'
Linh hồn như bị thiêu đốt. Toàn thân Vera lại một lần nữa run lên bần bật.
"Ước... hự...!"
Anh ngã sụp xuống sàn, hai tay co quắp tự ôm lấy chính mình.
Cơn đau xé toạc từng thớ thịt. Cái giá của Lời thề được thực hiện một cách liều lĩnh bắt đầu ập xuống.
Quyền năng của Lời thề tuyệt đối không phải là thứ sức mạnh được ban phát miễn phí. Bản chất của nó yêu cầu người sử dụng phải đặt ra một cái giá rõ ràng, có thể định lượng, để từ đó nhận lại một nguồn sức mạnh tương xứng.
Thế nhưng, những quy luật mà Vera đem vào trận chiến này lại chẳng có gì rõ ràng.
Đem những thứ không thể cân đo đong đếm như "giữ vững tâm can", "vẹn toàn đạo lý" ra làm điều kiện chiến đấu, rồi ép bản thân phải đạt được đến tận cùng, Anh đã rút tỉa sức mạnh mà không hề lập ra một "Lời thề định giá". Bởi vậy, việc phải chịu sự phản phệ tàn khốc này là điều hiển nhiên.
"Khục...!"
Máu lại ộc ra từ miệng.
Lần này, không còn là dòng tử huyết đen đặc ban nãy, mà là những ngụm máu tươi, nóng hổi.
"Thanh kiếm đâm xuyên trái tim Galatea."
Để hiện thực hóa thanh kiếm ấy, để chạm tay vào cảnh giới vượt xa tầm tầm vóc của bản thân, Vera đang bị tước đoạt cả thể xác lẫn linh hồn làm đồ tế phẩm.
Thịt nát xương tan. Nội tạng đảo điên, huyết trào đỏ mắt.
Nỗi đau đớn khi linh hồn bị dùng làm thanh củi đốt cháy là quá sức chịu đựng, dù cho Vera có là kẻ đã nửa bước đặt chân vào cảnh giới siêu phàm.
Anh cố gom góp chút lý trí sắp sửa đứt đoạn để gượng dậy, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể bất lực đổ gục xuống sàn một lần nữa.
'Phải về bên Thánh nữ...'
Anh phải trở về với Renee.
Anh phải ở bên nàng suốt ngày hôm nay, vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh không thể nằm gục ở nơi này.
Dù đã cố vực dậy quyết tâm, nhưng tâm thức cứ thế chìm sâu vào bóng tối huyễn hoặc.
Cứ như vậy, Vera nằm sóng xoài trên mặt đất trong bộ dạng hấp hối, rồi lịm dần đi.
* Vào một buổi sáng muộn, Renee bước ra ngoài với tâm trí còn chút mơ màng. Nhận ra bầu không khí xung quanh có phần ngột ngạt và trầm buồn đến lạ, cô khẽ nghiêng đầu cất tiếng hỏi.
"Có chuyện gì thế mọi người?"
"... A ơ."
Hela giật mình thon thót trước câu hỏi của Renee, gương mặt hiện rõ vẻ ngập ngừng.
Cô phân vân không biết có nên nói ra sự thật vào lúc này hay không.
Rằng ngay giữa đêm qua, Vera đã mang theo kiếm rời đi và đến tận bây giờ vẫn chưa thấy trở về.
Dù là kẻ vô tư, vụng về đến mấy thì Hela cũng thừa hiểu, việc nói ra những lời này vào lúc này sẽ chỉ mang lại điềm chẳng lành cho Renee.
Không đủ can đảm tự mình mở lời, Hela vội đưa mắt ra hiệu cho Norn.
'Giúp con với cha.'
Đó là tín hiệu cầu cứu.
Ánh mắt Hela chạm vào Norn, rồi lại khẽ dời sang Dovan đang ngồi bên cạnh.
Bốn bề rơi vào một khoảng lặng im lìm, ngột ngạt.
"Mà nhắc mới nhớ, Vera đâu rồi ạ? Anh ấy lại đi luyện kiếm rồi sao?"
Renee lại cất tiếng. Cô nhớ Vera thường dậy từ rất sớm để rèn luyện, nhưng lời nói vô tư ấy chỉ càng khiến bầu không khí xung quanh chìm sâu vào u uất.
Một chốc lát nặng nề trôi qua, Dovan, người đang ngồi đối diện với Renee, siết chặt lấy thành vịnh của chiếc xe lăn. Ông cất giọng khàn đục, gương mặt méo mó vì cay đắng.
"... Vera đã rời đi từ nửa đêm và vẫn chưa trở về."
"Dạ?"
Dovan gục đầu xuống. Cơn hối hận muộn màng cuộn trào trong lồng ngực.
Ông nhận ra việc để Vera một mình mang kiếm rời khỏi xưởng rèn đêm qua là một sai lầm ngu xuẩn.
"... Đêm qua, Cậu Vera đã cầm kiếm rời khỏi xưởng rèn, và đến giờ vẫn bặt vô âm tín. Trông cậu ấy như thể sắp bước vào một trận sinh tử chiến. Cậu ấy có hẹn sẽ về trước lúc bình minh, vậy mà..."
'Phựt—' Nụ cười trên môi Renee tắt ngấm, gương mặt biến sắc.
"Bác... Bác đang nói gì thế ạ?"
"... Ta xin lỗi. Ta không nên để Vera đi như vậy."
"Bác..."
Giọng Dovan nghẹn lại, ngập tràn sự ăn ăn hoài phí.
Là người nhạy cảm hơn bất kỳ ai, Renee cảm nhận được trọn vẹn sự thống khổ trong lời nói của ông. Sắc mặt cô lập tức trắng bệch khi một viễn cảnh hãi hùng chợt hiện lên trong tâm trí.
Vera đã lặng lẽ đi chiến đấu một mình. Anh giấu cô, lợi dụng lúc cô đang ngủ say để rời đi. Và giờ anh vẫn chưa về.
Những mảnh sự thật ấy chắp vá lại thành một dự cảm kinh hoàng.
'Vera đang...'
Anh đang gặp nguy hiểm.
"Mình... mình phải đi tìm..."
Lời lầm bầm tự phát ra ngoài ý thức. Cây gậy dò đường vội vã vươn ra. Sau tiếng 'tạch' khô khốc, Renee hấp tấp bước tới, nhưng bước chân lóng ngóng trong cơn hoảng loạn khiến cơ thể mất đà, ngã nhào xuống đất.
'Bịch—' Renee ngã thụp xuống, ngay lập tức, tiếng của Norn vang lên đầy hốt hoản.
'"Thánh nữ!"
Norn nhanh chóng bước lên đỡ cô dậy. Tựa vào cánh tay ông, Renee lại run rẩy chống gậy bước tiếp, nhưng cơ thể cô cứ khuỵu xuống liên tục, yếu ớt như một con rối đứt dây.
Vẻ trầm uất bủa vây lấy gương mặt của cả Norn lẫn Hela.
Norn cắn chặt môi đến bật máu, rồi nhìn Renee trấn an.
"Thần và Hela sẽ đi tìm cậu ấy ngay lập tức. Sẽ không có chuyện gì đâu ạ. Đó là Vera cơ mà? Trên đời này làm gì có ai đủ sức khiến cậu ấy gặp nguy hiểm chứ."
"Vâng... Vâng..."
Tiếng đáp thốt ra từ khuôn miệng Renee đầy vẻ thẫn thờ, vô hồn.
Nhìn thấy tình cảnh đó, nét mặt Norn càng trở nên nghiêm trọng. Ông quay sang Hela.
"Hela, chúng ta xuất phát thôi."
"Rõ!"
"Thánh nữ, xin người hãy chờ ở đây. Một chút thôi, chỉ một chút thôi ạ."
Renee khẽ gật đầu, bờ vai yếu ớt run lên.
Norn và Hela vừa cất bước ra cửa, Aisha — cô gái nãy giờ vẫn đứng trơ trọi không biết làm gì — cũng vội vã chạy theo, hét lớn.
"Tôi cũng đi tìm nữa!"
Mặc cho bóng người cứ thế xa dần, Renee vẫn ngồi sụp tại chỗ cũ, gương mặt đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô tận.
* Được sự giúp đỡ của Dovan để trở về phòng ngủ, Renee co rúm người trên giường, toàn thân không ngừng run rẩy.
Họ đã rời đi từ lúc cuối buổi sáng, vậy mà giờ đây, khi bóng chiều đã đổ dài, vẫn chẳng có một ai quay lại.
Đáng lẽ ra phải có tin tức gì rồi chứ. Thế nhưng, việc phải ở trong tình trạng mù mịt không biết một điều gì chỉ khiến nỗi bất an trong lòng cô phình to từng chút một.
'Sẽ ổn thôi. Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.'
Dù liên tục tự huyễn hoặc bản thân, cô vẫn chẳng thể nào kìm nén được sự hoảng sợ đang cắn xé tâm can.
Khoảng thời gian cô độc thu mình trong bóng tối càng kéo dài, sự chờ đợi vô vọng càng biến nỗi bất an thành một hình hài cụ thể, vẽ nên một bức tranh hãi hùng nhất.
Có lẽ... Vera đã chết.
Ý nghĩ đáng sợ ấy bám riết lấy tâm trí cô, không chịu buông tha.
Mười đầu ngón tay run bần bật, cô mơ hồ cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy đôi bàn tay mình.
Renee rùng mình kinh hãi khi nhận ra cảm giác đó giống như thể cô đang vuốt ve một cái xác lạnh ngắt của Vera. Cô càng cố thu mình lại chặt hơn.
Một thế giới không có Vera.
Đó là phản ứng tức thì của cô khi nghĩ về điều đó.
Mọi suy nghĩ hoàn toàn đảo lộn. Hơi thở trở nên dồn dập, gấp gáp. Lồng ngực thắt nghẹn lại, hô hấp trở nên khó khăn, ngột ngạt đến tột cùng.
Sau một hồi chật vật hít thở trong tuyệt vọng, Renee nhận ra nếu cứ tiếp tục thế này, cô sẽ phát điên mất. Cô loạng choạng đứng dậy, tâm trí chỉ còn duy nhất một mệnh lệnh. Phải đi tìm Vera.
Cô quờ quạng chộp lấy cây gậy đang tựa bên thành giường, chậm rãi hạ chân xuống và rời khỏi nệm.
Khua gậy phát ra tiếng 'tạch' vang vọng, Renee chợt khựng người lại.
'Mình... mình phải đi đâu bây giờ? Vera đang ở đâu?'
Không, thậm chí trước cả điều đó...
'Cửa phòng...'
Nó nằm ở hướng nào?
Sự run rẩy bắt đầu từ đầu ngón tay rồi nhanh chóng lan ra toàn bộ cơ thể. Tâm trí bị nỗi sợ hãi nuốt chửng không còn khả năng đưa ra bất kỳ quyết định tỉnh táo nào nữa.
Mọi thứ đều là một màu đen kịt.
Thế giới của cô quá đỗi tối tăm, đến mức chẳng thể nhìn thấy dù chỉ một bước chân.
Cô muốn đi tìm Vera, nhưng ngay cả vị trí cánh cửa trong căn phòng nhỏ hẹp này, cô cũng chẳng tài nào xác định nổi.
"... Vera."
Đáng lẽ ra Vera phải ở đây. Anh phải gõ cửa để chỉ hướng cho cô, phải nắm lấy tay cô và dẫn cô đi chứ.
Nhưng Vera không có ở đây.
Anh đã biến mất khỏi thế giới của cô, để lại cô trong sự mù mịt, không thể biết được bất cứ điều gì.
Renee ngã quỵ xuống sàn, hai bàn tay vô vọng sờ soạng khắp mặt đất.
'Không được...'
Không thể sống thiếu Vera được. Nếu không có anh, nếu không có bàn tay ấy nâng đỡ, cô chẳng thể bước tiếp. Cô sẽ chẳng thể làm được gì cả.
Cô sẽ lại phải quay về những ngày tháng đó. Cái thời kỳ tăm tối khi chẳng nhìn thấy gì, chỉ biết bấu víu vào những ký ức đang phai nhạt dần mà đi vòng quanh một lối mòn hết lần này đến lần khác.
Nỗi sợ hãi tột cùng ập đến.
Cơn thắt nghẹn nơi lồng ngực hòa cùng tiếng tim đập thình thịch như muốn nổ tung, thiêu đốt tâm can. Cô lấy tay bấu chặt lấy khóe mắt.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má, hơi thở đứt quãng bật ra.
"A... a..."
Cô quờ quạng, dùng cả hai tay hai chân bò trườn trên mặt sàn.
'Cộp.'
Trán cô đập mạnh vào bức tường cứng ngắc.
Cô vịnh tường đứng lên, men theo đó bước đi, rồi lại bước lệch sang một bên.
'Bốp—' Lần này, vai cô va sầm vào một bức tường khác ở phía cuối góc phòng.
Renee bất lực trượt dài theo bờ tường, ngã quỵ xuống đất.
'Mình bị nhốt rồi.'
Cô không thể thoát ra khỏi căn phòng này. Cô không tìm thấy cửa. Không, thậm chí nếu có ra được ngoài cửa đi chăng nữa...
'Mình cũng chẳng biết gì cả...'
Thế giới bên ngoài cánh cửa kia, cô hoàn toàn không hề hay biết.
Renee thu người lại, hai tay ôm chặt lấy bả vai. Đầu gối đầu giữa hai chân, bờ môi run rẩy không ngừng gọi đi gọi lại một cái tên duy nhất.
"Vera..."
Nếu không có Vera, cô biết mình sẽ chẳng thể đi đến bất cứ đâu. [note101122] * Norn nín thở trước cảnh tượng hiển hiện trước mắt.
Sau khi lục lọi hết ngọn núi nơi có xưởng rèn, ông tiếp tục băng qua thêm hai ngọn núi nữa để tiến về phía bìa rừng giáp ranh với ngôi làng, và rồi dừng chân trước một khoảng đất trống hoang tàn đổ nát.
Khung cảnh nơi đây vô cùng thê lương.
Mặt đất bị cày xới, lật tung lên từng mảng lớn.
Xung quanh không có lấy một cái cây nào còn nguyên vẹn, tầm nhìn bị che phủ bởi lớp bụi đất mờ mịt đang bay mù trời.
Norn dám chắc chắn một điều.
Nơi này vừa diễn ra một trận chiến kinh hoàng.
Và Vera chắc chắn đang ở quanh đây.
Bước chân ông trở nên dồn dập. Thần lực bộc phát, quét sạch lớp bụi mờ đang che khuất tầm nhìn.
"Cậu Vera!"
Tiếng hét vang vọng khắp khoảng trống. Nhưng đáp lại, chỉ có tiếng gió hun hút, tuyệt nhiên không một lời hồi âm.
Dù vậy, Norn vẫn không bỏ cuộc, ông tiếp tục lặn lội tìm kiếm khắp bãi chiến trường, cho đến khi bước chân chợt vấp phải một vật thể cứng nhắc dưới đất. Ông vội cúi đầu nhìn xuống.
Thứ hiện ra trước mắt ông chính là...
"A..."
Vera đang nằm bất tỉnh nhân sự, thân hình đầy rẫy những vết thương rợn người.
Norn nhanh chóng cúi người, đỡ lấy Vera ra khỏi đống bùn đất, rồi vội ghé sát tai vào mũi Anh.
'Cậu ấy vẫn còn thở!'
Vẫn còn sống. Norn vội vàng xốc Vera lên lưng, lập tức vận chuyển thần lực toàn thân để tăng cường thể chất.
Tình trạng này quá nguy kịch, hơi thở của Vera có thể đứt đoạn bất cứ lúc nào. Ông phải tức tốc quay về xưởng rèn để giao Anh cho Thánh nữ chữa trị.
Nghĩ đoạn, Norn dồn toàn bộ sức lực, phóng như bay về hướng xưởng rèn.
Chương 72 Nỗi sợ (2)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn