Chương 74: Chương 73 Nỗi sợ (3)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~37 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Một sự hoảng loạn thoáng qua trên gương mặt Vera.
"Tại sao anh lại làm thế với em?"
Đứng trước lời oán trách đột ngột ấy, Vera lặng người đi, nhất thời chẳng thể tìm được lời lẽ nào để đáp lại. Nhận ra Renee có lẽ vẫn chưa nắm rõ ngọn ngành mọi chuyện, anh mới bắt đầu cẩn thận giải thích.
Quốc vương của Đệ Tam Vương Quốc khi ấy đang nhắm giết bác Dovan. Không chỉ mình bác ấy, tính mạng của bốn vị vua thuộc các vương quốc khác cũng nằm trong tầm ngắm. Một khi đã biết chuyện đó, Vera chẳng thể nào khoanh tay đứng nhìn. Nếu anh lùi bước, những người dân vô tội ở ngôi làng dưới chân núi sẽ là những tế bào đầu tiên bị đem ra hiến tế.
Anh kiên nhẫn giải thích từng câu từng chữ, nuôi hy vọng sẽ thuyết phục được cô.
"... Vì vậy, tôi mới chọn đi một mình, tôi nghĩ đó là lựa chọn tốt nhất cho tất cả mọi người—"
"Chính điều đó mới là ích kỷ!"
Lời thanh minh của anh bỗng chốc bị cắt ngang bởi tiếng hét lớn của Renee.
Đôi mắt Vera mở to vì kinh ngạc. Lời nói của Renee, nét mặt của cô, và cả cái siết tay thật chặt đang ghì lấy lớp áo của anh... Những cảm xúc chất chứa trong đó mãnh liệt và rõ ràng đến mức chúng đã hóa thành một ngọn lửa giận dữ.
Renee thở dốc, gương mặt nhạt nhòa nước mắt đầy nghẹn ngào, cô lại cất tiếng oán trách.
"Những chuyện đó thì có gì quan trọng chứ?"
Đầu óc cô như bốc hỏa.
Những lời biện bạch chẳng ra làm sao của Vera chỉ càng khiến ngọn lửa giận trong lòng cô bùng cháy dữ dội hơn.
"Anh đã bị thương. Chuyện đó nguy hiểm đến nhường nào cơ chứ. Anh suýt chút nữa đã chết rồi..."
'Xiết chặt—' Renee cắn chặt môi. Nỗi tủi hờn và sầu muộn cứ thế trào dâng theo từng lời cô thốt ra, bóp nghẹt lấy tâm trí cô.
"... Anh suýt nữa đã chết rồi đấy."
Nếu thế, em sẽ bị bỏ lại trơ trọi một mình trên thế giới này thì sao.
Nhìn Renee không ngừng trút ra những cảm xúc dồn nén, Vera hoàn toàn rơi vào trạng thái lúng túng, không biết phải làm sao cho phải, anh chỉ biết vụng về đỡ lời.
"... Tôi xin lỗi. Nhưng hiện tại chẳng phải tôi đang đứng đây hoàn toàn lành lặn sao? Thánh nữ không cần phải lo lắng quá..."
"Vậy còn lần sau thì sao?"
"... Dạ?"
"Nếu lần sau anh lại tự ý hành động như thế này, liệu có gì đảm bảo rằng anh sẽ lại bình an vô sự trở về không?"
Toàn thân Vera khẽ run lên một nhịp.
Lần sau.
Nếu một kẻ thù đáng sợ như Galatea lại xuất hiện một lần nữa, liệu anh có chắc mình sẽ toàn mạng trở về?
Ký ức về trận chiến sinh tử với Galatea đột ngột tái hiện trong tâm trí Vera. Đó là một đối thủ bất khả chiến bại. Hắn chính là Thống lĩnh quân đoàn của Ma Vương cơ mà. Với sức mạnh hiện tại của anh, nếu chiến đấu theo một cách thông thường thì tuyệt đối không có cửa thắng, đó là lý do vì sao anh phải dùng chính linh hồn mình làm thế chấp để đổi lấy quyền năng tối thượng.
Lần này, thật may mắn khi anh có thể an toàn trở về và tỉnh dậy, nhưng anh tuyệt nhiên không dám chắc rằng mình vẫn sẽ may mắn vào lần kế tiếp.
Trong lúc Vera còn đang đứng chôn chân vì do dự, những lời trách móc của Renee lại tiếp tục dội vào tai anh.
"Không, anh sẽ không bao giờ bình an vô sự nổi đâu. Anh đã trở về trong tình trạng nửa sống nửa chết đấy, anh có biết không? Nếu không nhờ có ngài Norn, nếu ông ấy không lập tức tìm thấy anh ở đó, nếu anh được đưa về đây trễ dù chỉ một chút thôi, anh đã mất mạng từ lâu rồi! Vậy mà giờ anh lại có thể thản nhiên nói rằng mình đang bình an vô sự sao? Sao anh có thể thốt ra những lời vô tâm như thế chứ?"
Renee vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc ba ngày trước, khi nhìn thấy Vera được Norn cõng trên lưng trở về, tình trạng của anh lúc bấy giờ tồi tệ và thê thảm đến nhường nào.
"Tôi..."
Ký ức cũ ùa về như một gáo dầu dội vào ngọn lửa đang cháy rực, khiến những cảm xúc trong lòng cô hoàn toàn mất kiểm soát, điên cuồng gào thét.
"Anh có biết em đã lo lắng đến mức nào không? Anh đã nằm bất tỉnh nhân sự suốt ba ngày ba đêm liền. Cho dù em có dốc hết thần lực, cho dù có chữa lành bao nhiêu vết ngoại thương lẫn nội thương đi chăng nữa, anh vẫn cứ nhắm nghiền mắt. Em đã nghĩ anh thực sự gặp chuyện chẳng lành rồi... Em đã sợ anh sẽ mãi mãi không bao giờ tỉnh lại nữa..."
Đôi môi Renee run bần bật.
Gương mặt cô đầm đìa nước mắt, những xúc cảm quá đỗi mãnh liệt bóp nghẹt cuống họng khiến cô chẳng thể thốt thêm được lời nào.
Đến tận lúc này, Vera mới thực sự nhận thức được tình trạng của mình đã từng chạm đáy nguy kịch đến thế nào.
Và anh cũng hiểu ra rằng, lý do mình có thể mở mắt tỉnh dậy khỏe mạnh thế này hoàn toàn là nhờ có Renee, người đã không quản ngại ngày đêm, thức trắng suốt ba ngày qua để chăm sóc cho anh.
"Tôi thành thật xin lỗi..."
"Không."
Nghe tiếng Vera lí nhí xin lỗi, Renee lập tức gạt phắt đi tất cả những lời dỗ dành mà cô từng khao khát được nghe trước khi anh tỉnh lại, cô nghiêm giọng tiếp lời.
"Đừng bao giờ làm vậy nữa. Đừng tự ý hành động một mình. Đừng bén mảng đến những nơi nguy hiểm. Nếu bắt buộc phải đi, anh nhất định phải đi cùng em."
Renee không bao giờ muốn phải trải qua cái cảm giác kinh hoàng đó một lần nào nữa trong đời. Cô không muốn bản thân phải run rẩy trong nỗi bất an tột cùng vì sợ mất đi Vera.
Đầu óc cô lúc này trống rỗng vì kiệt sức, cô chẳng còn hay biết mình đang nói những gì, chỉ biết điên cuồng trút hết nỗi lòng.
"Không, tốt nhất là anh đừng đi đâu cả. Cứ ở lại bên cạnh em đi. Suốt cả ngày, hôm nay, ngày mai và cả những ngày sau nữa, vĩnh viễn anh chỉ được phép ở bên cạnh em thôi. Khi em gọi thì anh phải thưa, khi em đưa tay ra thì anh phải nắm lấy, cứ như vậy thôi...!"
Trong cơn xúc động nghẹn ngào, những lời thì thầm của cô bỗng chốc hóa thành tiếng hét thất thanh.
Renee thở dốc liên hồi trước mặt anh, cô cố hít một vài hơi ngắn để lấy lại chút bình tĩnh trước khi thốt ra lời khẩn cầu cuối cùng.
"... Chỉ cần ở bên cạnh em thôi. Làm ơn..."
'Bịch.'
Renee kiệt sức gục đầu vào lồng ngực vững chãi của Vera. Toàn thân cô run rẩy bần bật.
Cảm nhận được lồng ngực mình đang ướt đẫm bởi những giọt lệ nóng hổi, cùng với những nhịp run rẩy truyền đến từ cơ thể cô, Vera đứng sững sờ, dáo dác không biết phải làm sao.
Anh biết mình cần phải làm cho cô ngừng khóc, cần phải trấn an cô lúc này, nhưng anh lại chẳng biết phải làm bằng cách nào. Trong quá khứ, anh đã từng xuống tay sát hại biết bao nhiêu kẻ đang khóc lóc thảm thiết, chứ tuyệt nhiên chưa từng biết dỗ dành bất kỳ một ai. Anh cứ thế đứng trơ trọi một hồi lâu, những đầu ngón tay khẽ cử động một cách lúng túng.
Cuối cùng, hành động duy nhất mà anh có thể làm là rụt rè đặt bàn tay lên gò má của Renee, nhẹ nhàng lau đi những vệt nước mắt đang làm ướt đẫm gương mặt cô.
Đó là một cử chỉ vô cùng vụng về.
Thô ráp và chẳng chút khéo léo.
"... Tôi xin lỗi."
Lời thốt ra từ miệng anh cũng vẫn chỉ là những câu từ khô khốc quen thuộc.
"Là do tôi suy nghĩ chưa thấu đáo."
Những lời dỗ dành ngọt ngào là một phạm trù quá đỗi xa xỉ và khó khăn đối với một kẻ như Vera. Việc lau nước mắt cho một ai đó là điều anh chưa từng làm một lần nào trong suốt cuộc đời mình.
Vì vậy, với một cái nhíu mày đầy suy tư, Vera cứ ngập ngừng, nuốt những lời định nói vào trong rồi lại lặp đi lặp lại lời xin lỗi một cách đứt quãng.
"Tôi sẽ làm theo mọi lời Thánh nữ căn dặn."
Vera thầm tự trách móc bản thân.
Trong thâm tâm, anh nghiêm khắc phê phán chính mình vì đã quá chú tâm vào nghĩa vụ mà quên mất việc phải để tâm đến cảm xúc của những người mà anh có trọng trách bảo vệ.
Dù trước đó Vera đã cân nhắc đến việc Renee có thể sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm, nhưng anh lại tuyệt nhiên không hề nghĩ đến việc vị Thánh nữ ấy sẽ phải đau lòng và chịu tổn thương sâu sắc đến nhường này vì những vết thương của anh.
Cõi lòng anh trĩu nặng, cảm giác như bị một tảng đá đè nén đến ngạt thở.
Sự quan tâm và lo lắng của một người dành cho mình hóa ra lại nặng nề đến thế. Việc nhận thức rõ ràng rằng có một ai đó đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng từ những biến cố của bản thân khiến anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, khó thở vô cùng.
Đó chính là sức nặng của một cuộc sống vì người khác.
Là sức nặng của việc gánh vác và lo nghĩ cho những người đang đứng phía sau lưng mình.
Và hơn cả, đó là một loại sức nặng mà cả đời này Vera chưa từng một lần được cảm nhận.
Ngay trong khoảnh khắc này, Vera cuối cùng đã thấu hiểu ra một chân lý. Bảo vệ một ai đó không đơn thuần chỉ là giữ cho thể xác của họ được vẹn toàn và bình an vô sự, mà còn là việc phải chăm lo và vỗ về trọn vẹn cả trái tim của họ.
* Renee, người đã trải qua mấy ngày đêm mất ngủ liên tục và rơi vào trạng thái hoảng loạn, sau một hồi khóc lóc thảm thiết thì cuối cùng cũng lịm đi vì kiệt sức.
Phải đến tận sáng ngày hôm sau cô mới tỉnh dậy.
Hành động đầu tiên của Renee ngay khi vừa mở mắt ra, không gì khác chính là... đạp chăn bôm bốp.
"Aaaaah!"
Sau khi được nghỉ ngơi đầy đủ, đầu óc cô đã hoàn toàn tỉnh táo và bình tĩnh trở lại, để rồi khi nhớ lại những việc đã xảy ra ngày hôm qua, cô liền rơi vào trạng thái bấn loạn.
Nghĩ lại những lời chính miệng mình đã thốt ra, toàn thân Renee như muốn xoắn cả lại vì ngượng.
– Đừng đi đâu cả.
Dối trá! Tất cả là dối trá thôi!
– Cứ ở lại bên cạnh em đi.
Không thể nào! Chắc chắn là nói dối rồi!
– Chỉ được phép ở bên cạnh em thôi.
Trời ơi, làm ơn hãy bảo đó chỉ là một giấc mơ đi!
Từng câu từng chữ cứ thế hiện về mồn một trong tâm trí khiến cô không cách nào đối diện nổi.
Renee ôm đầu nghĩ thầm.
'Tr-Trời ơi... Cái này hoàn toàn là...!'
Là một lời tỏ tình rõ ràng rồi còn gì nữa! [note101154]
"Kyaaaa...!!"
Xấu hổ chết mất. Nhục nhã chết mất. Cô chỉ muốn tìm một cái hố nào đó để chui xuống cho rồi.
Renee nằm ụp mặt xuống giường, không ngừng giậm chân và úp mặt vào gối mà hét lên những tiếng chói tai.
Tại sao lúc đó mình lại có thể làm ra cái trò điên rồ ấy cơ chứ?
Trong lúc đầu óc còn đang quay cuồng với hàng tá suy nghĩ ngổn ngang.
'... Không!'
Renee quyết định bẻ lái suy nghĩ của mình theo một chiều hướng tích cực hơn.
Biết đâu đây lại là một cơ hội tốt thì sao? Phải rồi, chẳng phải đây chính là bước ngoặt mà cô hằng ao ước đó sao? Dĩ nhiên là cô tuyệt đối không bao giờ muốn nhìn thấy cái cảnh Vera tự ý hành động rồi vác cái thân xác nửa sống nửa chết trở về một lần nào nữa! Cô thề là không bao giờ muốn trải qua cảm giác đó thêm một lần nào nữa! Nhưng dù sao thì mọi chuyện cũng đã kết thúc một cách an toàn rồi, vậy nên chẳng phải đây có thể coi là một cơ hội ngàn năm có một hay sao?
Biết đâu, chỉ là biết đâu thôi nhé... Qua chuyện này, Vera sẽ bắt đầu để mắt và có ý thức về cô thì sao!
Hai người họ sẽ xích lại gần nhau hơn sau một sự kiện đầy kịch tính, và rồi đến cuối cùng, hai tâm hồn sẽ chính thức đồng điệu và hòa làm một!
... Vừa mới mơ mộng hão huyền được vài giây, Renee chợt khựng lại khi nhớ đến một chuỗi những hành động táo bạo của mình ngày hôm qua.
Cô đã ngã gục vào lồng ngực của Vera này, rồi loạng choạng bò rạp dưới sàn nhà này, rồi ngay khi vừa nghe thấy giọng nói của anh là đã lập tức lao ra như thiêu thân, ôm chặt lấy thắt lưng anh rồi rúc đầu vào lòng anh, và rồi...
'V-Vera...'
Anh ấy đã nhẹ nhàng vuốt ve gò má của cô.
'Phụt—' Gương mặt Renee bỗng chốc đỏ lựng lên như quả cà chua chín.
Bàn tay cô theo bản năng tự động đưa lên má, khẽ mơn trớn lại đúng cái vị trí mà bàn tay ấm áp của Vera đã chạm vào ngày hôm qua.
'Thình thịch'
'Thình thịch' Trái tim trong lồng ngực cô lại bắt đầu loạn nhịp, đập liên hồi.
Thế là, cô gái nhỏ vừa chu mỏ hờn dỗi, vừa tự cười tủm tỉm một mình đầy ngớ ngẩn.
– Chỉ cần ở bên cạnh em thôi. Làm ơn...
Vừa mới tái hiện lại câu nói đó trong đầu, Renee lại một lần nữa cắm thẳng đầu xuống gối một cách bất lực!
Tiếng thét chói tai phát ra từ miệng cô bị chiếc gối dày bóp nghẹt, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ đầy uất ức.
"Kyaaaaa..."
Ngay bên cạnh giường, Aisha, người vừa bước vào phòng với ý định đánh thức Renee dậy, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ đầu đến cuối chỉ biết câm nín, đưa tay che miệng để không bật cười.
Cô bé thầm nghĩ, dù sao thì Thánh nữ đã lấy lại được sự hoạt bát và tràn đầy năng lượng thế này thì thật là tốt quá.
* Tại lò rèn của Dovan.
Dovan đang ngồi trước cái đe, lặng lẽ nhìn Vera.
Nhìn thấy anh đã hoàn toàn bình phục và tràn đầy sinh khí, trên môi ông không tự chủ được mà nở một nụ cười nhẹ nhõm. Cảm giác như nỗi lo lắng, dằn vặt đè nặng trong lòng suốt mấy ngày qua đã hoàn toàn tan biến chỉ trong một khoảnh khắc.
Thế nhưng, ngay cả khi cõi lòng đã nhẹ nhõm, Dovan biết mình vẫn có nghĩa vụ phải nói với Vera lời này.
"Ta thành thật xin lỗi cậu."
Nỗi cắn rứt vì nghĩ rằng chính những lời nói vô tình của mình đã gián tiếp đẩy Vera vào chỗ nguy hiểm cứ đeo bám lấy ông, thôi thúc ông phải nói ra lời tạ lỗi.
"Vì sự thiếu hiểu biết của ta, những lời nói hôm đó có lẽ đã vô tình kích động ngài Vera. Ta muốn gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến cậu."
Vera im lặng quan sát nét mặt của Dovan trong chốc lát, rồi khẽ lắc đầu từ chối.
"Bác không có lỗi gì cả, tuyệt đối không có một chút lỗi lầm nào. Trái lại, tôi mới là người phải gửi lời cảm ơn sâu sắc đến bác."
Vera cúi đầu xuống.
"Cảm ơn bác. Nhờ có bác mà tôi mới có thể thức tỉnh và ngộ ra được nhiều điều."
Chuyện xảy ra không hề hoàn hảo. Vào thời điểm đó, một kẻ ngu muội và còn nhiều thiếu sót như anh đã bốc đồng lựa chọn một mình đối đầu với Galatea. Để rồi hậu quả là anh đã khiến cho biết bao nhiêu người xung quanh phải lo lắng, khổ sở vì mình.
Thế nhưng, sau tất cả, bản thân anh đã có những bước chuyển biến rõ rệt.
Vera của hiện tại đã biết suy nghĩ, biết trăn trở về những việc mà tự thân mình có thể gánh vác.
Anh đã hiểu sâu sắc hơn về hai chữ "bảo vệ".
Anh đã tìm lại được sự tự tin rằng mình hoàn toàn có thể trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Anh sẽ không bao giờ lặp lại những sai lầm tương tự một lần nào nữa. Và ngay cả khi một biến cố tương tự có xảy ra đi chăng nữa, anh chắc chắn sẽ không còn phải đơn độc gánh vác một mình.
Vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu trầm ngâm để khắc sâu lời thề nguyện trong lòng, Vera khẽ cất tiếng xin lỗi.
"... Và, tôi xin lỗi bác."
"Cậu nói vậy là có ý gì?"
"Thanh kiếm..."
Đó là lời tạ lỗi của anh vì đã làm gãy nát thanh ma kiếm mà anh mượn từ ông để đi đối đầu với Galatea.
"... Nó đã bị phá hủy hoàn toàn rồi."
Dovan bật cười một tiếng đầy bất lực trước sự nghiêm túc và thành ý của Vera khi cất công đến đây chỉ để xin lỗi vì một món vũ khí, ông khẽ lắc đầu.
"Ta cứ tưởng có chuyện gì to tát lắm, chứ một mảnh sắt vụn như vậy thì có đáng là bao. Nhìn thấy cậu có thể bình an vô sự đứng dậy và ngộ ra chân lý thế này là ta đã mãn nguyện và nhẹ lòng lắm rồi."
Nói đoạn, Dovan nhìn về phía Vera vẫn còn đang cúi gục đầu, ông tiếp lời.
"Ngẩng đầu lên đi chàng trai. Chính ta mới là người cần phải nói lời cảm ơn cậu đấy."
Khóe môi Dovan khẽ nhếch lên, một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên gương mặt ông. Đó là một nụ cười của sự giải thoát và trút bỏ được gánh nặng.
Nhìn thấy Vera ngẩng đầu lên với ánh mắt đầy hoang mang và hiếu kỳ trước thái độ của mình, Dovan nở một nụ cười bộc trực rồi tiếp tục phân trần.
"Thanh kiếm đó vốn dĩ là một tác phẩm lỗi, một thanh kiếm chưa bao giờ được hoàn thiện, và chính bản thân ta là người hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Ta đã không thể gửi gắm bất kỳ 'chân ý' nào của mình vào trong đó, và có lẽ nếu cứ tiếp tục như vậy, cả đời này ta cũng chẳng thể nào hoàn thành được nó."
Thứ khiến ông cứ cố chấp giữ khư khư lấy thanh kiếm đó suốt bao năm qua, suy cho cùng cũng chỉ là sự nuối tiếc và những hoài niệm của quá khứ.
Chỉ đến khi nghe tin thanh kiếm đã bị gãy nát, cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản ùa về mới giúp ông nhận ra sự thật ấy.
"Cảm ơn cậu. Vì đã giúp ta rũ bỏ được chút tâm nguyện dằn vặt cuối cùng này."
Dovan vô cùng biết ơn Vera vì đã giúp ông dọn sạch những nuối tiếc bủa vây trước mắt. Hơn thế nữa, ông cảm thấy biết ơn anh vì đã cho ông nhìn thấy được cái 'chân ý' thực sự mà ông hằng khao khát được hiện thực hóa, thay vì cứ mãi chìm đắm trong những hoài niệm u tối.
"Vera, cậu có thể vui lòng chờ ta thêm vài ngày nữa được không?"
"... Bác có ý gì ạ?"
Ánh mắt của Dovan đổ dồn về phía Froden, thanh kiếm đang được đặt ngay ngắn trên mặt đe.
"Ta nghĩ, lần này ta hoàn toàn có thể hoàn thiện được nó."
Ông đã tìm thấy thứ 'chân ý' đích thực mà mình muốn gửi gắm vào linh hồn của thanh kiếm. Ông cảm giác như mình cuối cùng đã có thể hoàn thành được tâm nguyện lớn nhất của cuộc đời mình.
Dovan khẽ mỉm cười khi nhìn vào lưỡi kiếm lạnh băng của Froden.
"Ta sẽ rèn và tặng cho cậu thanh kiếm vĩ đại nhất trong cuộc đời làm thợ rèn của ta."
Những lời nói thốt ra mang theo một ý chí kiên định đầy sắt đá, tuyệt nhiên chẳng một chút lung lay hay do dự.
Chương 74 Kiệt tác

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn