Chương 51: Chương 50 Đêm (1)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~35 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Trước khi bước vào chương, xin chân thành cảm ơn bác Glodia đã gửi bản raw.
Kể từ chap 50 sẽ chạy bản raw song song với bản eng để đối chiếu và edit.
Một số xưng hô sẽ được sửa đổi cho phù hợp hơn. Có bất kì góp ý nào xin hãy bình luận!
Rene bắt đầu vận hành thần lực.
Người thuộc tộc Elf đang kiên nhẫn chờ đợi với cánh tay bị đứt lìa áp chặt vào vết cắt, khẽ trợn tròn mắt khi chứng kiến phần chi của mình đang dần liền lại.
"Cái này…"
"Thật may là bạn đã mang theo cánh tay bị chặt rời. Dù thần thuật có mạnh mẽ đến đâu thì cũng không thể tự dưng làm mọc ra một cánh tay mới từ hư vô được."
Nghe những lời nói kèm theo nụ cười thoáng qua của cô, người Elf bật khóc nức nở, chỉ biết thốt lên những tiếng nghẹn ngào.
"A, a…"
"Cảm ơn… Xin chân thành cảm ơn Người…"
"Đây là sự đền đáp cho sự tiếp đón nồng hậu của mọi người trong suốt thời gian qua."
Trong tiếng cảm ơn ấy đong đầy sự nghẹn ngào. Cảm nhận được sự an lòng và cảm kích khôn xiết từ đối phương, Rene thầm nghĩ rằng thật may mắn biết bao khi thời gian qua mình đã dốc lòng học tập thần thuật.
"Vậy thì tôi xin phép sang xem tình hình của người tiếp theo nhé."
Ngay khi Rene đứng dậy, Vera – người vẫn luôn túc trực bên cạnh cô từ nãy đến giờ – liền dẫn đường cho cô đến chỗ bệnh nhân kế tiếp.
Lần này là một người bị rách toạc cả vùng hông, đến mức các cơ quan nội tạng bên trong đang chực tràn ra ngoài.
"Phần ruột đang bị tràn ra ngoài. Vùng hông bên trái đang trong trạng thái bị xé rách."
Nhiệm vụ của Vera là thông báo cho Rene biết tình trạng có thể quan sát bằng mắt thường của bệnh nhân.
Thực chất, Vera chẳng hề thích công việc này chút nào. Bởi lẽ, việc phải miêu tả những cảnh tượng máu me, tàn khốc cho Rene nghe là điều chẳng dễ chịu gì.
Thế nhưng, anh vẫn âm thầm thực hiện nhiệm vụ này một cách cung cúc, tất cả là vì Rene – người đang dốc hết tâm can và lòng nhiệt thành để chữa trị cho các tộc nhân Elf.
Nhìn dáng vẻ Rene kiên cường giữ nụ cười trên môi để chăm sóc bệnh nhân, Vera chợt có cảm giác hình ảnh này trùng khớp với Rene nơi vũng bùn tăm tối mà anh từng chứng kiến năm xưa.
Một cảm giác viên mãn trào dâng trong lòng anh khi nhận ra rằng, một Rene cao quý và từ ái của ngày đó – người từng là ánh sáng soi rọi thế giới u ám của anh – giờ đây vẫn đang hiện hữu vẹn nguyên tại nơi này.
Vera vừa len lén ngắm nhìn bóng dáng Rene đang phóng ra thần lực phía trên hông người lính Elf để tái tạo lại làn da, vừa tiếp tục cất giọng tường thuật quá trình hồi phục.
"Máu đang dần ngừng chảy. Các cơ quan bên trong đang được chữa lành, tuy nhiên, việc tiếp tục ép da thịt tái tạo thêm nữa dường như không phải là một lựa chọn tốt. Sẽ tốt hơn nếu chúng ta dùng chỉ khâu phần còn lại và để nó tự phục hồi."
"Ah, cảm ơn anh nhé."
"Đó là bổn phận của tôi. Xin đợi một chút."
Vera ngồi xuống bên cạnh Rene, bắt đầu dùng chỉ khâu lại vết thương nơi hông của người lính Elf.
Cảm nhận được những tiếng rên rỉ thi thoảng phát ra của người Elf cùng những chuyển động sột soạt của Vera, Rene bất chợt lên tiếng hỏi.
"Vera này, anh học mấy thứ y thuật như thế này ở đâu vậy?"
"Tôi tự học từ khi còn nhỏ. Do hồi đó tôi sống ở một khu phố có chút nguy hiểm."
"Ra là vậy…"
Dù rất muốn hỏi khu phố nguy hiểm đó là nơi nào, nhưng Rene biết Vera vốn là người chẳng mấy khi chịu hé lộ về quá khứ của bản thân, vậy nên cô đành giữ im lặng.
Bởi vì ngay cả khi có hỏi, câu trả lời nhận lại cũng chỉ đại loại như "Đó không phải là một nơi vui vẻ gì cho cam", nên có thể nói hiện tại cô đã từ bỏ được một nửa ý định dò hỏi rồi.
"Đã xong rồi."
Lời nói cất lên cắt ngang mạch suy nghĩ của cô. Rene gật đầu đứng dậy, không quên ân cần dặn dò người lính Elf.
"Trong thời gian này bạn tuyệt đối không được làm việc quá sức nhé. Ngay cả khi da thịt đã liền lại rồi thì vẫn phải nghỉ ngơi thật đầy đủ đấy."
"Cảm… ơn Người…"
Hơi thở tuy còn nặng nề nhọc nhằn, nhưng trong lời nói ấy đã vương vấn sự bình yên.
Cảm nhận được một thứ cảm xúc mà chỉ có thể dùng từ "viên mãn" mới lột tả hết đang trào dâng trong lòng, Rene lại tiếp tục bắt tay vào việc khám chữa cho bệnh nhân tiếp theo.
Friede đứng cách hai người họ một khoảng nhất định, lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó rồi khẽ nghiêng đầu thắc mắc.
'Hạnh phúc? An lòng sao?'
Đó là những cảm xúc đang phát ra từ những tộc nhân vừa được cứu chữa.
Tại sao chứ? Rõ ràng ngay trước đó họ còn mang theo thứ cảm xúc đầy quyết tử và chấp nhận số phận, vậy mà giờ đây lại thay đổi tâm trạng nhanh đến thế.
Mải mê suy ngẫm, Friede lục tìm trong trí nhớ về cơ chế của các loại cảm xúc mà bản thân từng biết, để rồi cuối cùng cũng đưa ra một lý giải mang tính chấp nhận.
'À, thì ra đó là cảm xúc khi đón nhận một vận may bất ngờ.'
Họ vốn dĩ chắc chắn phải chết, nhưng nhờ gặp được vận may mang tên Thánh nữ mà bằng cách nào đó đã giữ lại được mạng sống, chính vì thế nên niềm vui mới trỗi dậy.
Lời của Thánh nữ quả thực rất có lý.
Friede vừa nhận thức được một điều mới mẻ. Ngay cả khi đã có lòng quyết tử, thì khát vọng được sống sâu thẳm bên trong họ vẫn không hề bị dập tắt.
Thế nhưng, dù vậy, vẫn còn một điều mà Friede chưa thể nào hiểu nổi.
'Tại sao cô ta phải làm đến mức đó chứ…?'
Đó chính là những câu hỏi xoay quanh Rene.
Trong thâm tâm của Friede, một niềm hiếu kỳ nho nhỏ mà ngay cả bản thân thực thể này cũng chưa hề nhận ra, đang bắt đầu nhen nhóm nảy mầm.
* Suốt mấy ngày cận kề, Rene đã phải hoạt động vô cùng bận rộn. Nguyên do là bởi các cuộc tấn công của lũ Neuter ngày một dữ dội hơn, khiến số lượng người bị thương tăng lên không ngừng.
Những cuộc xâm lăng diễn ra đồng loạt từ khắp mọi phía khiến bầu không khí ngày qua ngày càng trở nên ngột ngạt và căng thẳng.
Tuy nhiên, giữa bầu không khí căng như dây đàn ấy, duy chỉ có không gian xung quanh Rene là luôn ngập tràn một sự ấm áp, dễ chịu.
"Xong rồi nhé."
"Cảm ơn Người. Tôi lại phải mắc nợ Người nữa rồi."
"Có gì đâu ạ."
Rene mỉm cười đáp lại lời của người lính Elf, rồi không quên dặn dò thêm.
"Lần tới bạn nhất định phải trở về một cách bình an vô sự đấy nhé. Ừm, là bạn Limel phải không?"
"Người vẫn nhớ tên tôi sao."
"Hì hì…"
Gương mặt Rene bừng sáng lên một nụ cười rạng rỡ.
Kể từ khi Rene bắt đầu công việc chữa trị, các tộc nhân Elf đã có thể chiến đấu với một tâm thế kiên định hơn trước rất nhiều.
Lý do đầu tiên là bởi họ biết rằng, chỉ cần bản thân còn giữ được hơi thở thì phía sau lưng luôn có một người sẵn sàng bằng mọi giá cứu chữa cho họ. Và lý do thứ hai chính là, họ muốn bảo vệ người đang mỉm cười giúp đỡ mình bằng cả tấm lòng kia không bị cuốn vào vòng nguy hiểm.
Giống như mọi ngày, sau khi kết thúc một hồi trị thương bận rộn, Rene quay trở lại bên đống lửa trước rễ cây Aidrin. Cô khẽ để lộ vẻ mặt hạnh phúc khi thưởng thức món súp do Marie nấu.
"Món súp này thực sự rất ngon ạ."
"Chao ôi, Thánh nữ của chúng ta thật là ngoan ngoãn biết bao! Cái thằng Vera kia cũng nên nhìn vào mà học tập chút đi chứ!"
Vera, người đang ngồi cạnh Rene và nhai tóp tép miếng thịt khô, khẽ híp mắt lại nhìn Marie.
Thông thường, nếu phần lớn mọi người không thích món ăn mình nấu thì người ta sẽ phải nghĩ rằng kỹ năng nấu nướng của mình có vấn đề. Thế nhưng, Marie lại nghiễm nhiên cho rằng vấn đề nằm ở những kẻ không biết thưởng thức tài nghệ của bà.
Vera thầm nghĩ rằng loại tính cách độc đoán kiểu đó là thứ mà Rene tuyệt đối không được học theo. Anh vừa nghiến răng kèn kẹt vừa cất tiếng đáp lại lời Marie.
"…Tôi thật đắc tội."
"Thôi thôi, được rồi được rồi!"
Giữa lúc bữa ăn đang diễn ra rôm rả, Friede từ lúc nào đã tiến lại gần, tự nhiên múc một thìa súp của Marie đưa lên miệng nếm thử rồi cất lời.
"Liệu việc chữa trị có quá sức với cô không? Ta cảm thấy hơi áy náy vì lo các tộc nhân của ta đang làm phiền cô quá mức."
"Dạ không đâu, đây là việc tự nguyện mà tôi muốn làm mà."
"Ồ, vậy thì tốt quá. Nhân tiện đây, không biết ta có thể đưa ra một lời thỉnh cầu được không?"
"Một lời thỉnh cầu ạ?"
"Ta muốn mượn vị Kỵ sĩ hộ vệ của cô một chút."
Vera đang ngơ ngác nhìn Friede thản nhiên ăn món súp của Marie, vừa nghe thấy câu đó liền ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn đối phương.
"Tôi từ chối. Tôi là hộ vệ của Thánh nữ."
"Phải, chính vì thế nên nếu có thể thì ta cũng chẳng muốn mở lời đâu… Ngặt nỗi bên phía ta hiện tại đang thiếu người trầm trọng quá."
Rene nhìn vẻ mặt cự tuyệt dứt khoát của Vera thì có chút bối rối không biết phải làm sao, nhưng rồi cô liền cất tiếng.
"Anh cứ đi đi. Tôi ở đây một mình cũng không sao đâu mà."
"Thánh nữ…"
"Chẳng phải ở đây còn có ngài Norn và Hela sao? Lại còn có cả ngài Marie nữa chứ."
Vera lộ rõ vẻ khó xử trước lời nói của Rene, rồi anh chuyển dời tầm mắt sang nhìn Friede – kẻ đang nở nụ cười tủm tỉm ranh mãnh.
'Hắn ta đang mưu tính trò gì đây?'
Sự nghi ngờ trỗi dậy trong lòng anh vì không hiểu tại sao đối phương lại cố tình chỉ đích danh mình.
Vera chưa bao giờ tin tưởng Friede.
Gạt sang một bên những mối duyên nợ từ tiền kiếp hay bất cứ điều gì tương tự, bản tính của Vera vốn không phải là kiểu người bao dung đến mức đi tin tưởng một kẻ có tâm tư sâu hoắm, không tài nào thấu suốt như vậy.
Dẫu thâm tâm rất muốn một lần nữa cự tuyệt, nhưng đây lại là lời khẩn cầu của Rene. Đó là lời thỉnh cầu từ một Rene đang dốc hết sức mình vì mọi người vào lúc này.
"…Tôi hiểu rồi."
"Cảm ơn cậu."
"Nhưng với một điều kiện."
Dĩ nhiên, anh không đời nào chấp nhận giúp đỡ một cách dễ dàng như thế.
Vera nhìn Friede đang khẽ nghiêng đầu thắc mắc rồi tiếp lời.
"Tôi sẽ hành động cùng với ngài."
Nếu anh rời khỏi vị trí này, kẻ có khả năng trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với Rene chính là Friede. Vậy nên, nếu buộc phải rời đi, ít nhất anh phải giữ Friede trong tầm mắt của mình.
Friede sảng khoái gật đầu trước điều kiện của Vera.
"Ồ, được thôi. Vậy thì việc ta và cậu cùng hành động mà lại thêm người khác vào nữa thì thật là lãng phí. Từ ngày mai, hai chúng ta sẽ tách ra đi riêng là được."
Một kế hoạch được lập ra nhanh chóng.
Nghe đến đó, bờ vai Rene khẽ run lên.
"Hai, hai người sao? Chỉ riêng hai người thôi á?"
Chính vì cụm từ "mờ ám" vừa lọt vào tai đã khiến cho trực giác "luôn luôn sai lầm" của cô lập tức phản ứng dữ dội.
"Đúng vậy. Ta được biết năng lực võ nghệ của vị Kỵ sĩ hộ vệ đây vô cùng xuất chúng. Việc cố nhét thêm người khác vào giữa hai chúng ta chẳng phải là dư thừa sao."
Rene đờ đẫn mặt ra vì hoang mang, rồi cô vội vàng hướng về phía Vera mà nói lắp bắp.
"Chỉ… chỉ có hai người thì chẳng phải sẽ rất nguy hiểm sao? Anh nên hành động cùng với những người khác thì tốt hơn…"
"Không sao đâu ạ. Bản thân Vera này không yếu đuối đến mức đó đâu, xin Thánh nữ cứ an lòng."
Chính vì là hai người nên mới không thể nào an lòng nổi đấy!
"Nhưng mà…"
"Cứ như lời vị hộ vệ này nói thì không có gì phải bận tâm đâu. Bản thân ta cũng khá tự tin vào võ nghệ của mình, nên nếu lỡ có gặp nguy hiểm, ta sẽ mang cậu ấy bỏ chạy giúp cho."
"Sẽ không có chuyện đó đâu. Đừng có mà ngáng chân tôi là được."
"Ồ, dáng vẻ tràn đầy tự tin đó nhìn hay ho đấy."
Cuộc hội thoại cứ thế tiếp diễn mà gạt phác cô ra rìa, khiến sự hoảng loạn của Rene càng thêm đậm nét.
Trí tưởng tượng phong phú đến mức tai hại của cô, bấy giờ đang nhào nặn những lời bạt mạng của hai người họ để vẽ nên một bức tranh vô cùng… khó đỡ.
'Bối cảnh chiến trường đang rơi vào tình thế vô cùng hiểm nghèo. Vera và Friede đang tựa lưng vào nhau để chống trả lại kẻ thù.'
'Dù bằng cách nào đó họ đã hạ gục được đám địch, thế nhưng toán quân truy đuổi khác lại ập đến, buộc họ phải một lần nữa cầm kiếm lên đối mặt.'
'- Tôi sẽ ở lại chặn hậu một mình, anh hãy quay về và gửi lời tạ lỗi của tôi đến Thánh nữ…'
'- Đừng nói lời ngu ngốc như vậy. Ta không phải là kẻ vô tri đến mức nhẫn tâm bỏ mặc đồng đội của mình mà chạy lấy người đâu.'
'- Đúng là…'
'Vera khẽ nở nụ cười. Thế nhưng, nhịp thở của anh đã hoàn toàn hỗn loạn.'
'Friede cảm nhận được điều đó, và trong đầu thoáng qua suy nghĩ rằng có lẽ đây chính là khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, liền cất lời.'
'- Nghĩ lại thì, chúng ta chưa từng một lần gọi thẳng tên nhau nhỉ.'
'- Anh đang nói cái chuyện nhảm nhí gì vào lúc này thế hả.'
'- Vera.'
'Trước tiếng gọi của Friede, Vera khẽ 'tặc' lưỡi một cái, rồi hé mở một nụ cười dịu dàng đáp lại.'
'- Friede.'
Giật bắn mình—! [note100923] Rene với gương mặt đỏ bừng như gấc chín, hai bàn tay run lên bần bật.
"K-Không được!"
Cô hét toáng lên.
Tất cả ánh mắt từ bốn phương tám hướng ngay lập tức đổ dồn về phía Rene.
"Có chuyện gì thế?"
Hự. Rene rùng mình một cái. Cô cứ ngập ngừng mãi vì chẳng biết phải mở lời thế nào, rồi cuối cùng đành cúi gằm mặt xuống.
Đôi mắt cô nhắm nghiền lại.
"Dạ, không… không có gì đâu ạ…"
Bản thân Rene cũng thừa hiểu rằng việc đem những lời hoang tưởng trong đầu ra kể cho người khác nghe là một chuyện vô cùng xấu hổ.
Cảm giác nhục nhã ê chề tràn ngập trong lòng cô.
Đầu óc cô bấy giờ cứ rối như tơ vò vì những suy nghĩ viển vông đó.
Chính vì thế, có một số sự thật hiển nhiên mà cô đã hoàn toàn bỏ sót.
Đó là việc Vera vốn không hề yếu đến mức chịu thua vài ba tên Neuter, và Friede là một thực thể hoàn toàn không có giới tính lẫn bất kỳ cảm xúc nào, bao gồm cả thứ gọi là tình đồng chí.
Nếu suy xét kỹ càng thì đó rõ ràng là một sự tưởng tượng hoàn toàn vô căn cứ và phi lý, thế nhưng Rene lúc này làm gì còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó nữa.
Điều duy nhất đang hiện hữu trong đầu cô lúc này là niềm hối hận muộn màng.
'Biết thế mình đã không bảo anh ấy đi rồi'.
Quả thực, Rene cũng chỉ là một thiếu nữ 18 tuổi, kẻ bỗng chốc trở thành một đứa ngốc nghếch khi đứng trước tình yêu mà thôi.
* Ngày hôm sau, tại khu vực cửa ngõ dẫn vào Đại Ngàn.
Friede khẽ thốt lên một tiếng "Ồ" đầy kinh ngạc khi chứng kiến Vera hạ gục lũ Neuter chỉ bằng một nhát kiếm gọn gàng.
'Quả thực…'
Rất mạnh.
Dù đã tiên liệu từ trước, nhưng phong cách chiến đấu tận mắt chứng kiến của Vera lại mang một sắc thái vô cùng tàn bạo và mãnh liệt.
Giống như thói quen mỗi khi đối mặt với một kẻ mạnh, Friede bắt đầu lạnh lùng tính toán một cuộc đối đầu giả định giữa bản thân và Vera.
"Hửm…"
Kết quả cho ra là sự thất bại của chính mình.
Ngoại trừ trường hợp có phép màu xảy ra, bằng không việc thực thể[note100925] này chịu thua là điều chắc chắn.
Xem ra cái danh xưng Sứ đồ quả thực không phải là hữu danh vô thực.
Giữa lúc ánh mắt của Friede ngày càng trở nên thâm trầm trước những suy nghĩ vừa lóe lên.
"Ngài đang làm cái trò gì thế?"
Vera, người đang vẩy sạch vết máu bám trên lưỡi kiếm, liền lên tiếng khi chú ý đến ánh mắt dò xét đó.
Mang theo sự hoài nghi ngự trị trong lòng, Vera nhìn Friede và tiếp tục mạch suy nghĩ của mình.
'Hắn ta không hề ra tay.'
Tất cả những gì Friede làm từ nãy đến giờ chỉ là dẫn đường cho anh đến nơi có lũ Neuter, rồi sau đó đứng từ phía sau lặng lẽ quan sát.
Hành động đó có thể đơn thuần xuất phát từ việc hắn ta nhận định rằng bản thân không cần thiết phải nhúng tay vào, thế nhưng Vera lại vô cùng nghi ngờ động cơ thực sự đằng sau chuyện này.
'Dò xét thực lực sao?'
Đó chính là lý do khiến anh không thể gạt bỏ khả năng Friede đang mưu tính một âm mưu nào đó trong bóng tối.
Ánh mắt anh bất giác nheo lại đầy cảnh giác.
Trước cái nhìn sắc lẹm đó của Vera, Friede chỉ khẽ nở một nụ cười nhẹ nhàng đáp lại.
"Cậu thực sự rất mạnh đấy."
"Có vấn đề gì sao?"
"Vấn đề gì cơ chứ, ta đang nghĩ đây quả là một điều may mắn. Có một người như cậu đứng về cùng một chiến tuyến, thật là khiến ta an lòng biết bao."
Một lời nói vô cùng khéo léo và thản nhiên.
Vera chẳng buồn đáp lại lời khen ngợi mang tính ngoại giao đó. Anh tra kiếm vào bao rồi lại tiếp tục cất bước đi tới.
Sự nghi ngờ trong lòng anh bấy giờ lại càng thêm sâu sắc.
Vera cảm thấy thái độ thản nhiên, nước đôi này của Friede thật đáng ngờ, cũng giống như cái cách mà Friede và tộc Elf bằng một thế lực thần bí nào đó đã sống sót qua kiếp trước – một bí ẩn cho đến tận bây giờ vẫn chưa hề được hé lộ.
Chương 51 Đêm (2)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn