Chương 81: Chương 80 Đế quốc (4)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~33 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Nếu có ai đó quen biết Vera và Renee nhìn thấy họ lúc này, có lẽ họ sẽ chẳng thể nào nhịn được cười.
Bởi lẽ dáng vẻ của hai người hiện tại trông thực sự rất buồn cười.
Có một sự gượng gạo khó tả trong từng bước chân cứng nhắc, rập khuôn, khi cả hai vừa bước đi vừa quay mặt về hai hướng hoàn toàn trái ngược nhau.
Sau khoảng mười phút đi bộ trong bầu không khí ngượng ngùng ấy, họ cũng đến được thư viện và cuối cùng chịu buông tay nhau ra.
"... Chúng ta đến nơi rồi ạ."
"Vâng..."
Dĩ nhiên, họ không hoàn toàn buông hẳn.
Bàn tay đang đan chặt vào nhau chỉ khẽ thay đổi một chút, và giờ đây, họ đang móc hờ hai ngón tay trỏ lại với nhau.
Việc không dứt khoát buông tay để trở về như bình thường cho thấy rằng, dẫu chính bản thân cả hai không hề nhận thức được, họ đều không muốn tạo lại khoảng cách như trước đây.
Giữa sự ngượng ngịu ấy, Vera cảm nhận được ngón tay trỏ nhỏ nhắn của Renee khẽ siết nhẹ lấy ngón tay mình, anh liền lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"... Nơi này là một tòa nhà ba tầng. Quy mô của nó gần tương đương với dinh thự của ngài Marie. Các bức tường bên ngoài được xây bằng đá màu trắng, với những ô cửa sổ lớn được bố trí đều đặn."
"Nơi này lớn thật đấy."
"Vâng, dù sao thì nơi này cũng do hoàng gia trực tiếp quản lý mà."
Cuộc trò chuyện giữa hai người vẫn diễn ra bình thường như những lúc họ đồng hành cùng nhau, thế nhưng luồng năng lượng luân chuyển giữa cả hai lại là thứ mà họ chưa từng trải qua trong đời.
"Phía trước tòa nhà có một khu vườn lớn. Nơi này được cắt tỉa rất gọn gàng, có thể thấy họ đã tốn không ít tâm sức cho việc cảnh quan. Các loại cây bụi đều được tạo hình đồng đều, họ còn đặt thêm vài bộ bàn ghế ở giữa các lối đi để mọi người có thể ngồi đọc sách ngoài trời."
Renee khẽ gật đầu, lặng yên lắng nghe giọng nói trầm ấm, điềm đạm của Vera khi anh giải thích về cảnh vật xung quanh.
"Vậy, chúng ta ngồi đọc sách ở ngoài trời nhé?"
"Như vậy liệu Người có bị lạnh không? Trời vẫn còn chút gió đấy ạ."
Vera lên tiếng hỏi, trong lời nói chất chứa sự bận tâm dành cho Renee.
Chẳng hiểu vì sao, Renee lại chợt nhớ đến lời hứa của anh.
"... Anh đã bảo là sẽ đọc sách cho em nghe mà."
Cô thốt lên, trong giọng nói mang theo chút hờn dỗi, trách móc vu vơ.
Đầu Renee vẫn cúi thấp như mọi khi, và cô cảm nhận được toàn thân Vera khẽ khựng lại một nhịp khi nghe mình nói.
"Nếu đọc sách ở bên trong thì sẽ làm phiền đến người khác, nên là..."
'Nên là cứ đọc ở ngoài trời đi, như vậy anh sẽ không cần phải bận tâm đến ai khác, mà chỉ cần tập trung vào một mình em thôi.'
Trước những lời lẽ đầy rụt rè của Renee, Vera cuối cùng cũng đồng ý.
"... Người nói phải."
Đó là một lý do có quá nhiều kẽ hở để phản bác. Thế nhưng, Vera vẫn lựa chọn trả lời cô như vậy.
Anh thầm nghĩ những mối lo ngại kiểu như 'Ở ngoài trời sẽ có rất nhiều người dòm ngó', 'Nếu ở ngoài quá lâu Người có thể bị cảm lạnh', hay 'Giọng mình có thể bị át bởi tiếng ồn bên ngoài' lúc này chẳng còn chút nào quan trọng nữa.
Bất cứ điều gì Renee muốn, đó đều là lẽ phải.
Vera, kẻ vốn dĩ chẳng thể suy nghĩ tỉnh táo suốt từ nãy đến giờ, nay mới khó khăn lắm mới chắp vá được một dòng suy nghĩ như thế, rồi bước vào thư viện để mượn vài cuốn sách.
* Việc mượn sách không tốn quá nhiều thời gian. Thứ anh cần tìm là những ghi chép về các chủng tộc cổ đại. Anh thu hẹp phạm vi tìm kiếm xuống các tài liệu về lời kể của nhân chứng hoặc nhật ký nghiên cứu, rồi tiếp tục chọn lọc những cuốn sách có đề cập đến tộc Orgus. Cuối cùng, trên tay anh chỉ còn lại năm cuốn sách.
Vera ôm năm cuốn sách bước ra ngoài, chọn một góc khuất trong khu vườn rồi ngồi xuống.
Renee liền lên tiếng hỏi ngay sau đó.
"Sao anh lại nghiên cứu về các chủng tộc cổ đại vậy ạ?"
Cô cất lời hỏi vì biết anh đến thư viện là để giải quyết công việc, nhưng thứ anh tìm kiếm lại là một điều hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô.
Vera im lặng một hồi lâu như để cân nhắc, rồi mới chậm rãi đưa ra câu trả lời.
"... Chẳng hiểu vì sao, tôi lại có duyên chạm trán với họ khá nhiều. Tôi muốn tìm hiểu và chuẩn bị trước, đề phòng trường hợp sau này lại vô tình gặp phải."
"À..."
Renee lập tức hiểu ra ẩn ý trong lời nói của Vera.
Làm sao cô lại không hiểu cho được chứ?
Đầu tiên là Terdan, gã khổng lồ lay trời chuyển đất mà họ đã gặp trên đường đến Thánh Quốc, và tiếp theo là Aidrin, Đại Thần Mộc cắm sâu huyết mạch nơi Đại Ngàn. Cho đến nay, đó đã là hai vị rồi.
Họ đã diện kiến đến hai tồn tại thuộc chủng tộc cổ đại, những thực thể mà người bình thường dẫu có dành cả đời cũng chẳng thể nào có cơ hội liếc nhìn lấy một lần.
Dĩ nhiên, đối với riêng Vera, số lần chạm trán thực chất đã là ba, nếu tính cả Kẻ lữ hành thời gian Orgus, nhưng đó là bí mật mà Renee không hề hay biết.
Lòng Renee chợt dấy lên một sự hiếu kỳ trước những lời của Vera, cô khẽ ho khan một tiếng "khục khục" rồi mới cất lời.
"Vậy thì..."
"... Vâng."
Đã đến lúc bắt đầu đọc sách.
Chẳng biết vì lý do gì, Renee lại ngồi sát rạt bên cạnh Vera. Bốn cuốn sách chưa đọc được xếp ngay ngắn trên đùi cô, lặng lẽ chờ đợi anh cất giọng.
Vera mở sách ra chuẩn bị đọc, chợt cảm nhận được những lọn tóc dài của Renee khẽ lướt qua, mang theo cảm giác nhồn nhột nơi bàn tay khi hai người ngồi tựa sát vào nhau.
"... Bất kỳ ai từng diện kiến tộc Orgus đều đưa ra một nhận định chung. Rằng họ tuyệt đối không bao giờ chuyển dịch mà không có mục đích."
Đột nhiên, Vera bỗng trở nên để tâm đến âm điệu trong giọng nói của chính mình.
Một nỗi bận tâm mà suốt cuộc đời này anh chưa từng mảy may nghĩ tới. Anh chưa bao giờ thực sự để ý đến nó, nhưng ngay vào khoảnh khắc này, điều đó lại khiến lòng anh bồn chồn khôn nguôi.
Liệu giọng mình nghe có khó chịu quá không? Hay là mình đang đọc quá nhanh nhỉ?
"... Họ là những tồn tại lướt đi xuyên thời gian theo đúng nghĩa đen, không biết mệt mỏi mà chuyển dịch giữa quá khứ, hiện tại và tương lai."
Giữa lúc ấy, luồng thần lực mà anh âm thầm phóng thích đã bắt đầu lặng lẽ thiết lập một kết giới xung quanh hai người.
Kết giới này làm lu mờ nhận thức của những người xung quanh, giảm thiểu âm thanh và vô thức xua đuổi những ai có ý định tiến lại gần.
Vera tự huyễn hoặc bản thân rằng việc lập kết giới này là để phòng hộ, thế nhưng...
Tâm can anh thực chất lại ẩn chứa một ý niệm hoàn toàn khác. Tiếng nói từ sâu trong nhận thức của Vera đang thú nhận.
Anh không muốn khoảnh khắc riêng tư của hai người bị bất kỳ ai can dự vào.
"... Chính vì lẽ đó, tác giả đã định nghĩa về họ như thế này. Tộc Orgus chính là những trưởng lão nắm giữ nhiều bí mật nhất trên thế gian, là bậc Đại Hiền Triết tối cao."
Renee nghe thấy sự run rẩy mơ hồ trong giọng nói của Vera, và trong thâm tâm, cô thầm hy vọng rằng sự dao động ấy cũng bắt nguồn từ cùng một lý do giống như cô. Cô ước sao sự run rẩy ấy là vì anh cũng đang xúc động trước khoảng thời gian cả hai cùng chia sẻ trong bầu không khí huyền diệu này.
'... Nóng quá.'
Mặc cho luồng khí lạnh tràn về cùng những cơn gió lướt qua, cô vẫn cảm thấy cơ thể mình đang dần nóng lên.
Cô cũng cảm thấy có lỗi với Vera, bởi lẽ cô chẳng thể nào tập trung nổi vào nội dung của cuốn sách.
Cô chỉ đơn thuần là quá yêu thích thanh âm từ giọng nói của anh, và việc anh đang dịu dàng đọc sách cho cô nghe đã khiến trái tim cô rung lên những nhịp đập thổn thức.
Liệu bản thân cô có quá ích kỷ, quá vô ơn không khi chỉ chăm chăm chú ý đến Vera mà ngó lơ những gì anh đang đọc?
'... Không đâu.'
Điều đó hoàn toàn hợp lý. Đó là lẽ tự nhiên thôi mà.
Bởi vì cô yêu anh, và bởi vì cô đã ôm ấp, tưởng tượng về viễn cảnh này suốt một thời gian rất dài, nên khi nó thực sự diễn ra ngay trước mắt, việc cô đắm chìm vào nó chẳng có gì là kỳ lạ cả.
Thứ xúc cảm này cô đã kìm nén suốt ba năm rưỡi qua.
Đó là khoảng thời gian dài đằng đẵng chỉ để họ có thể tiến tới bước móc hờ những ngón tay vào nhau.
Cảm giác ấy vừa ngọt ngào đến lịm người, lại vừa ngượng ngùng đến mức khiến cô ngỡ như mình đang say.
Đầu ngón tay cô khẽ giật nảy rồi run rẩy. Một phần là vì cô đang khao khát được đan chặt năm ngón tay vào tay Vera.
... Và phần khác, là do một thứ xung năng trỗi dậy, thôi thúc cô muốn thử một điều gì đó táo bạo hơn.
Nếu dùng một hình ảnh ẩn dụ, thì cảm giác này chẳng khác nào một tín đồ hành hương đơn độc bước đi giữa sa mạc khô cằn đang khao khát tìm kiếm nguồn nước. [note101345] Những cảm xúc trong lòng cô lúc này rất giống với những người bộ hành đã lang thang nơi hoang mạc suốt bao ngày qua, cuối cùng cũng được nhấp một ngụm nước mát lành.
Nói một cách đơn giản, một ngụm nước ấy là không bao giờ đủ.
Renee thầm nghĩ.
Đó không phải là một sự thèm khát mãnh liệt đến mức dày vò con người ta, mà là một niềm xung động chưa được lấp đầy. Trên đời này, chẳng có thứ gì tàn nhẫn hơn thế.
Nó chỉ vừa vặn để khơi gợi lên cơn khát mà cô đã chịu đựng bấy lâu. Thực chất, nó lại càng khiến cô trở nên khát khao hơn nữa.
"... Những bí mật mà vị trưởng lão ấy đang gìn giữ có lẽ sẽ mãi mãi là một ẩn số. Họ là những tôi tớ trung thành nhất, phụng sự cho giấc mơ của đấng sinh thành."
Giọng nói của anh như khơi gợi mọi xúc cảm trong cô, làm dấy lên những khao khát chưa được thỏa mãn.
Renee không thể kìm nén thêm được nữa.
Cô khẽ nghiêng đầu, nhẹ nhàng tựa gò má mình lên bờ vai của Vera. Cánh tay của hai người chạm vào nhau, bắt đầu cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ cơ thể của đối phương.
Khựng lại— Toàn thân Vera khẽ run lên một nhịp, và giọng đọc của anh đột ngột dừng lại.
"... Xin anh hãy tiếp tục đọc đi ạ."
Renee khẽ thầm thì, đôi mắt cô nhắm nghiền.
Người ta thường bảo, lần đầu tiên bao giờ cũng là lần khó khăn nhất.
Điều đó quả thực không sai. Chính chút dũng khí nhỏ nhoi khi chủ động móc ngón tay vào tay anh lúc nãy đã tiếp thêm sức mạnh để Renee có thể thực hiện một bước đi táo bạo như lúc này.
"... Thủy Long Locrion, tồn tại cùng với thế giới nhỏ bé Alaysia, dẫu vậy, họ cũng chẳng dám phô diễn sự uyên bác của mình trước mặt một Orgus."
Khi anh cất lời một lần nữa, những câu từ của Vera cứ thế lững lờ trôi định hình trong không gian một hồi lâu.
*
"... Đến đây là hết rồi ạ."
Vera lên tiếng, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cuốn sách đã khép lại.
Suốt từ lúc ngồi xuống cho đến tận bây giờ, Vera chưa từng quay sang nhìn Renee lấy một lần.
Không, đúng hơn là anh không thể. Chẳng phải vì anh quá tập trung vào cuốn sách, cũng chẳng phải vì Renee đang đội chiếc mũ rộng vành che khuất tầm nhìn.
Mà là vì trong lòng anh đang dấy lên một cảm giác tội lỗi, ngỡ như bản thân đang phạm phải một điều gì đó không được phép.
Renee khẽ đáp lời Vera.
"... Vâng."
Và đó là tất cả những gì cô nói.
Khung cảnh xung quanh vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng vốn có của nó.
Nơi góc khuất của khu vườn, trên chiếc ghế băng đặt giữa những hàng cây, có hai con người đang lặng yên ngồi đó. Một người thiếu nữ với mái tóc bạch kim đang tựa đầu vào vai người nam nhân tóc đen. Ánh mắt người nam nhân vẫn dán chặt vào cuốn sách, trong khi người thiếu nữ lại khẽ nhắm nghiền đôi mi.
Người nam nhân lại lên tiếng một lần nữa.
"... Trời vẫn còn sớm. Người có muốn đọc thêm cuốn sách nào khác nữa không ạ?"
Anh mở lời vì không thể ngồi yên chịu trận, anh muốn tìm kiếm một việc gì đó để làm, và việc tiếp tục đọc sách có lẽ sẽ giúp anh phân tán đi sự chú ý của bản thân.
Thực tế, nếu là một Vera của thường ngày, anh hẳn đã cảm thấy vô cùng bực bội và thất vọng khi không thu thập được bất kỳ thông tin hữu ích nào về tộc Orgus sau khi lật giở cả năm cuốn sách.
Thế nhưng hiện tại anh lại chẳng hề có cảm giác đó, bởi lẽ chính bản thân anh cũng đâu có tập trung nổi vào nội dung sách.
Anh cảm nhận được một luồng hơi ấm nho nhỏ nơi bả vai phải của mình suốt cả buổi, một sự hiện diện tuy nhẹ nhàng nhưng lại đè nặng lên tâm trí anh. Vera chẳng thể nào chú tâm vào những con chữ cũng chỉ vì điều đó.
Vera, kẻ nãy giờ vẫn cố giữ ánh mắt cố định trên trang sách, chợt bắt gặp một làn sóng trắng rực rỡ lướt qua tầm mắt.
Đó là những lọn tóc của Renee đang khẽ tung bay trong gió.
Khi cơn gió dần thổi nhẹ rồi tắt hẳn, vài sợi tóc bạch kim của Renee đã vô tình vương lại, nằm gọn trên mu bàn tay của Vera.
Vera chợt nín thở.
Bởi lẽ cái cảm giác nhồn nhột, mơn man ấy đang khơi dậy trong lòng anh những xúc cảm mà anh chưa từng biết đến trong đời.
'Mình không được phép làm gì cả.'
Dẫu cho lý trí liên tục tự nhắc nhở bản thân như vậy, nhưng tâm trí rối bời của anh lại đang phát ra những mệnh lệnh hoàn toàn trái ngược cho cơ thể.
Bàn tay Vera khẽ cử động một cách vô cùng cẩn trọng. Anh nhẹ nhàng đón lấy lọn tóc vừa rơi trên tay mình.
Anh khẽ vê nhẹ những sợi tóc mềm mại ấy giữa các đầu ngón tay, khẽ xoắn nhẹ chúng lại.
Renee vẫn giữ im lặng, không đưa ra câu trả lời.
Câu hỏi liệu cô có muốn đọc thêm cuốn sách nào khác không của anh đã sớm tan biến vào thinh không, hoàn toàn bị lãng quên.
Vera, người giờ đây không còn nhìn vào sách nữa mà đang đăm đăm dán mắt vào bàn tay mình, cuối cùng cũng bừng tỉnh khỏi cơn mê muội và lên tiếng.
"Thánh—"
"Anh chờ một chút."
Renee lập tức ngắt lời anh.
"... Cứ để thế này thêm một lát nữa đi ạ. Chúng ta không cần phải làm gì khác đâu."
Lời nói ấy rõ ràng là một mệnh lệnh.
"... Vâng."
Và Vera đã tuân theo mệnh lệnh đó một cách thành kính và trung thành hơn bất cứ ai.
Đó là điều may mắn cho Renee, và cũng là cho cả Vera.
Những dòng suy nghĩ của Renee đã bị chặn đứng bởi một nhịp đập lạ lùng chưa từng có, cùng với một luồng nhiệt lượng đang không ngừng luân chuyển khắp cơ thể cô. Cô dồn toàn bộ tâm trí để cảm nhận sự rung động ấy, chẳng còn không gian nào để nghĩ ngợi thêm điều gì khác.
Đó là một cảm giác chấn động mạnh mẽ làm lay chuyển toàn bộ cơ thể cô, nhưng đồng thời lại là thứ mà cô tuyệt đối không muốn ngó lơ.
Nếu phải tìm một từ ngữ để lột tả, thì đó chính là sự choáng ngợp, say đắm đến lịm người.
Tất thảy mọi giác quan, từng nhịp tim cho đến những luồng tư duy của cô đều đang bị thiêu đốt và nuốt chửng bởi luồng nhiệt lượng kỳ lạ này.
Đó là một chiếc bẫy vô cùng ngọt ngào.
Một chiếc bẫy mà dẫu cho biết một khi đã sa chân vào thì sẽ chẳng còn đường lui, cô vẫn tự nguyện để bản thân chìm đắm, không cách nào dứt ra được.
Đột nhiên, luồng suy nghĩ bị nghẽn lại của Renee bắt đầu chuyển dịch trở lại.
Cô thầm ước sao thời gian có thể ngừng trôi vào lúc này. Cô muốn toàn bộ thế giới này hãy dừng lại, để giữ mãi khoảnh khắc này đến tận vĩnh hằng.
Một dòng suy nghĩ mãnh liệt và chân thật hơn bỗng chốc hiện hữu.
Mọi logic và lý trí của cô đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những niềm rung động nguyên bản nhất.
Thế nhưng Renee chẳng hề bận tâm.
Bởi vì cô biết rõ hành động này chẳng có gì là sai trái, và cô biết rõ cái tên định nghĩa cho trạng thái tâm trí của mình lúc này, cô chỉ đơn giản là đang tận hưởng khoảnh khắc ấy mà thôi.
Một cảm giác ngọt ngào và hạnh phúc đến tột cùng.
Một thứ xúc cảm mơ hồ không thể giải thích bằng bất kỳ lý lẽ hay logic thông thường nào trên đời.
Thế nhưng, đó sẽ là một mảnh vỡ ký ức vẹn nguyên, trong trẻo và theo bước cô suốt cuộc đời này.
... Đó chính là sự thổn thức, xao xuyến của mối tình đầu.
Chương 81 Nghi kỵ (1)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn