Chương 9: Cỗ Xe Ngựa Lọc Cọc
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~20 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện
"Khi tôi mở cửa bước ra ngoài, Skyler đang trừng đôi mắt màu vàng óng đầy sắc lẹm nhìn tôi.
Cây gậy dài cầm trên tay kia... chắc hẳn là gậy của thầy phép nhỉ? Cậu ta chẳng rảnh rỗi mang vác một thứ cồng kềnh như thế chỉ để làm màu.
Trông có vẻ hơi khác lạ.
"Thời gian."
"... Hả?"
"Chị trễ giờ."
"Xin lỗi nhé."
Tốt nhất là cứ nhận lỗi khi mình sai. Dù sao thì, trong chuyến đi này, tôi chỉ là kẻ đi ké còn nhóc ấy là người cầm lái.
Lấy trò chơi nhập vai ra làm ví dụ thì vị thế của tôi giống hệt như đang được nhóc ấy 'gánh tạ'. Đâu thể nào mặt dày mày dạn trong cái tình cảnh này được.
Cái lúc mà tôi mặt dày chỉ là lúc 'Tôi đang gặp rắc rối to' thôi.
Với lại, đám thầy phép lúc nào chả xét nét chuyện giờ giấc. Thật nực cười khi có những thứ dù thời thế đổi thay bao nhiêu đi chăng nữa thì vẫn y nguyên như cũ.
'Cảm giác an tâm đến lạ.'
Chẳng vì lý do gì, tôi chỉ thấy thoải mái trong lòng. Chắc đây là thứ mang lại cảm giác... kỳ ảo chăng?
"Đi thôi."
"Được rồi."
"Chúng ta sẽ đi xe ngựa xa nhất có thể, rồi cuốc bộ nốt đoạn đường còn lại. Nếu nhanh chân, chắc sẽ làm xong trước lúc sập tối."
"Nhưng mà chúng ta có cần phải rình mò lũ quái vật trong khu vực đó không?"
"Chị nói sao cơ?"
"Chúng ta cứ thế xông vào diệt gọn lũ chúng không được à?"
"Lũ quái vật là giống loài hiếm. Có chăng là vào những lúc Vua Quỷ đội mồ sống dậy hay những thời kỳ loạn lạc... nhưng bây giờ chúng bị săn lùng gắt gao đến mức khó mà kiếm được chút đồ đạc gì từ chúng. Thế nên người ta mới cấm cửa vài khu vực và quay rào giữ chúng lại."
"Giống như nông trại sao?"
"Ừ. Chị có thể coi là vậy."
"Thế thì sao chúng ta phải đi rình mò chúng làm gì?"
"Vì nếu chúng đẻ lứa quá nhiều thì khó mà quản nổi. Vài người trông coi là không đủ. Chúng ta phải đích thân chui vào những xó xỉnh khuất tầm mắt để xem chúng đã đẻ ra bao nhiêu con, rồi mới lên giấy gọi thợ săn tới diệt bớt."
"... Ra là vậy?"
"Sao thế?"
"Với một công việc như thế, thì có vẻ hơi dư thừa giấy gọi dò la rồi đấy."
Đương nhiên là người chực quầy nhà hội sẽ là người phát giấy, theo dõi và gợi ý việc làm. Nhưng với cùng một loại thẻ, tôi hoàn toàn có thể tự mình xem qua những công việc ngang mức.
Giấy gọi đi rình mò đường đi nước bước của quái vật được xếp chung mức, có lẽ vì sự khó nhằn của nó không cao như cái tên gọi dọa người.
Nói cách khác, tôi có thể dễ dàng lật tìm những công việc vừa sức mà tôi kham nổi.
Tôi đành bấm bụng nhận cái việc này sau khi lật tới tận trang cuối cùng vì chẳng còn việc nào nhàn hạ... chậc.
'Dù sao thì, mấu chốt là ở đây.'
Theo lời thằng nhóc, thì việc có nhiều giấy gọi đi rình quái vật như thế quả là vô lý.
Tuyển thêm vài người làm mướn làm vài bữa vì nông trại đang thiếu người? Chuyện bình thường. Nhưng một cái Hội Người Phiêu Lưu ở chốn đồng quê lại có nhiều giấy gọi rình mò đến thế sao?
'... Vậy ở những nơi chốn phồn hoa, thì có bao nhiêu giấy gọi kiểu này?'
Đang mải chìm trong mớ suy nghĩ, tiếng thở dài đánh thượt của Skyler dội thẳng vào mặt tôi.
"Hộc... Chị nói đúng đấy. Loạn lạc kể từ dạo Vua Điên làm phản rồi."
"Vua Điên sao?"
"Tôi mong là chị bớt để lộ cái sự ngu muội của mình cho người ngoài thấy. Kiểu người hát rong gì mà tướng mạo thì như con cái nhà quyền quý, đồ nghề thì cầm như đồ chơi? Trừ khi chị xuất thân từ chốn lầu xanh."
"Kể cho tôi nghe đi."
"Gì cơ?"
"Hôm qua cậu cũng tỏ vẻ không ưng nhưng rồi lại nhẹ nhàng kể sạch sành sanh đấy thôi."
"Không..."
Ái chà... bảng lựa chọn hiện ra rồi kìa.
Lúc cần thì trốn tiệt, lúc đang buôn chuyện phiếm lại trồi lên? Hơi khó ở rồi đấy.
Xài chiêu quyến rũ với thằng nhóc này thì không hợp lẽ cho lắm. Tôi còn chẳng biết nó sẽ có tác dụng gì. Tình yêu là một thứ cảm xúc dở dở ương ương.
Thế thì, dọa dẫm hay nói lý đây?
Thỉnh cầu hay hỏi han cũng được, nhưng thú thực, chẳng phải bản năng của một thằng đàn ông là cứ thấy dòng chữ "cộng điểm" thì sẽ bấm ngay vào sao?
Mà thôi, chưa chắc đâu.
[Chọc tức] Nói lý cũng hay đấy, nhưng thú thật là... tôi cứ có cảm giác như mình đang bị coi thường mỗi lần nói chuyện với cậu nhóc thầy phép này, điều đó làm tôi tức lộn ruột.
Đúng vậy, tôi có hơi nổi cáu.
Thế nên tôi cũng muốn chọc cho thằng nhóc này cáu lên một chút—có thế thôi.
[Chọc tức - Cần từ 15 trở lên] [7 + 5] [Chưa được rồi!]
"... Hả?"
Tiếc thay, bạn đã không gom góp đủ những lời lẽ châm chọc để làm đối phương tức giận. Chẳng có chuyện gì xảy ra.
Khoan đã, sao tự dưng lại cần tới 15 trở lên? Có phải tại sức mạnh của đối phương hơn hẳn tôi không? Hay... thằng nhóc này không dễ chọc tức?
Hậu quả của cái lựa chọn thất bại này là, tôi đành im re và trố mắt nhìn thằng bé.
Tôi không nhúc nhích nổi.
"... Chị đang dòm cái gì thế?"
"..."
"A, được rồi! Tôi sẽ kể cho chị nghe!"
"Đằng nào cậu cũng kể, sao cứ phải úp mở mãi thế?"
"Với đám thầy phép, và dân buôn bán thì lời nói là tiền bạc. Tôi cứ thấy như mình đang bị thua thiệt khi buôn mấy lời vô bổ như thế này mà chẳng được lợi lộc gì."
"Vậy sao?"
"Dù sao thì, chị muốn biết chuyện Vua Điên chứ gì?"
"Đúng thế."
Và thế là Skyler hé miệng toan bắt đầu câu chuyện.
Nhưng cậu nhóc lập tức ngậm miệng lại.
Có tiếng lạch cạch từ phía sau lưng.
Cỗ xe ngựa mà Skyler đã gọi trước khi tôi tới vừa trờ tới. Nó đậu sát ngay cửa ra vào của nhà hội để đón chúng tôi.
"Để lát nữa nói. Chuyện này hơi đụng chạm. Mọi người..."
"Hả?"
"Là chuyện chính sự."
Tôi cắn chặt môi. Tôi hiểu rồi.
Nói chuyện về Vua Điên trong xe ngựa... chẳng khác nào rước họa vào thân, y hệt như nhắc chuyện triều chính trên xe đò.
Hôm nay tôi lại biết thêm một điều mới.
Sau một lúc trên cỗ xe ngựa nảy lên nảy xuống.
Vì chẳng có gì để làm, tôi chán đến mức phải mở miệng trước.
Chẳng có gì tồi tệ hơn sự tĩnh lặng trên một chuyến đi dài lê thê. Tôi đã ngồi ê ẩm cả mông trên cái băng ghế gỗ cứng đơ này suốt mấy tiếng đồng hồ rồi. Lại còn kêu lạch cạch mãi!
Tôi muốn lấp liếm đi cái cảm giác đau điếng ở vòng ba bằng dăm ba câu chuyện phiếm.
"Này..."
"Gì thế?"
"Cậu là thầy phép đúng không?"
"Thầy phép à... ừ thì, mập mờ lắm."
"Hả?"
"Tại vì tôi là Người xài bùa."
Ở phần trước, không có sự tách bạch rõ ràng về các loại thầy phép. Thậm chí trên mấy diễn đàn, thiên hạ còn cãi nhau nảy lửa về mấy cái miêu tả mù mờ đó.
Nhưng... Người xài bùa? Tôi hơi nghiêng đầu ngơ ngác trước cái từ lóng xa lạ này.
"..."
"Chịu đấy."
Skyler nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt không thể tin nổi.
"Cũng đúng, có thể chị không biết."
"Làm gì có chuyện đó."
"Hừ."
"Chị thậm chí còn chẳng biết những cái cơ bản nhất. Đi hỏi một thầy phép 'Đó là cái gì?'... thật sự là rất vô phép đấy."
"Cậu cứ nói toẹt ra cho tôi là được mà."
"Chị có thể thôi coi tôi như quả cầu thủy tinh đa năng được không? Thú thực, tôi chẳng muốn dính dáng gì tới chị đâu."
"Hả?"
"... Đợi vô rừng rồi tính tiếp."
"Được rồi."
Thật lòng mà nói, tôi muốn gạn hỏi cho ra nhẽ ngay lúc này, nhưng tôi thừa hiểu bô bô cái miệng ở chỗ có người nghe lén là ngu ngốc cỡ nào.
Có những chuyện không nên để lọt vào tai người khác, và có những chuyện lỡ lọt ra ngoài là rước họa vào thân ngay.
Thế là cái bầu không khí gượng gạo đó lại tiếp diễn... và thời gian cứ thế trôi đi.
Cho đến khi cỗ xe ngựa lọc cọc cuối cùng cũng chịu dừng bánh, ngay cái lúc mà vòng ba của tôi đã mất cảm giác và chẳng còn thấy đau nữa.
"Tới ngõ rồi."
"Vâng. Lát xong việc tụi tôi trả tiền nhé. Được không bác?"
"Được thôi. Cậu có thẻ bạc mà. Mấy cái việc này đâu dễ cướp mạng cậu."
"Nếu tôi có bề gì thì nhà hội cũng bòn rút tiền của cậu thôi."
"Haha."
Bác xà ích là một người đứng tuổi, và tôi lờ mờ đoán ra bác ấy là một tay lão làng trong việc giấu nhẹm cảm xúc thật sau nụ cười thân thiện.
Bác ấy vẫn giữ nụ cười niềm nở tiếp chuyện chúng tôi cho tới lúc quay đầu xe dời đi.
Mãi tới khi bóng dáng bác ấy khuất sau sườn đồi, Skyler mới chịu mở miệng.
"Kể tiếp câu chuyện lúc nãy đi."
"Được rồi."
"Đầu tiên, tôi sẽ kể về Người xài bùa trước. Chắc chị cũng mù tịt về các loại thầy phép nhỉ?"
"Cảm ơn nhé."
"... Chúng ta chia tiền công 7: 3 nhé. Đó là tiền mua thông tin."
Tôi hơi chần chừ, nhưng chừng đó thì tôi vẫn gánh được.
Vốn dĩ tôi cũng không định chia chác 5: 5.
Tôi chẳng phụ giúp được bao nhiêu, còn cậu nhóc thì phải cáng đáng việc của hai người.
"Chốt vậy đi!"
"... Được rồi. Người xài bùa là để chỉ những người không thể tự mình vẽ bùa hay đan phép bằng sức mạnh ma thuật. Nó được nghĩ ra bởi những kẻ muốn làm thầy phép nhưng lại không có tài."
"Thế... cậu không xài phép được sao?"
"Đúng thế. Tôi chỉ cần rót sức mạnh của mình vào những hình vẽ và câu chú mà người khác đã cất công vẽ lên mặt giấy. Khi bùa cháy rụi, phép sẽ thành."
"Thế còn?"
"Những loại thầy phép khác sao?"
"Đúng vậy."
"Phái chuyên đánh vào đầu óc là Người ru ngủ, những người có sẵn tài phép là Người bẩm sinh, còn những người khổ luyện thành tài là Người học việc... mấy loại kia thì chị không cần biết đâu. Toàn là mấy nhánh nhỏ thôi."
"Tôi hiểu rồi."
Và rồi, cả hai chìm vào tĩnh lặng.
Sau một hồi lâu, Skyler lại lên tiếng.
"Cuối cùng, về lý do tại sao tôi chẳng muốn dính dáng tới chị—"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn