Chương 65: —Dị Tính Luyến Ái.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Tôi mò mẫm trở về từ cái nhiệm vụ.
Mạo hiểm giả Thẻ Bạch Kim, Thanh Kiếm Của Đế chế, Framea.
Cô ta đúng là một con người đáng kinh ngạc.
Cái nết xởi lởi, não hơi phẳng chút đỉnh, sức chiến đấu trâu bò, và sức mạnh thì chưa tới mức chạm nóc mạnh nhất... nhưng cũng loanh quanh ở tầm đó.
Cô ta giáp mặt con khổng lồ rồi tung thêm một nhát chém trên không trung.
Một sự tồn tại chói lọi, ngầu lòi y chang một phân cảnh cắt ra từ phim bom tấn hay truyện tranh.
Skyler nhăn mặt dòm tôi trưng ra cái bản mặt của một thiếu nữ đang yêu.
"Selina, chị mê mẩn người ta tới mức đó sao? Tới mức tự biên tự diễn cái trò tham gia cuộc thi âm nhạc ngay tắp lự? Chẳng thèm đoái hoài bàn bạc gì với tôi?"
"... Thì. Nhưng tôi đã hăm hở muốn thi thố từ trước lúc giáp mặt cô ta rồi mà. Bằng giá nào cũng đi."
"Hà... thật tình."
Có một thứ gì đó quái lạ pha lẫn trong mớ cảm xúc của Skyler.
Mới đầu, tôi cứ đinh ninh đó là sự hụt hẫng hay dăm ba cái thứ cảm xúc tiêu cực nào đó, nhưng càng dòm, tôi càng thấy nó hao hao một thứ cảm giác quen thuộc mà tôi đã từng soi thấy ở đâu đó rồi.
'Khoan đã... mình từng nếm mùi cái cảm giác này ở đâu rồi nhỉ? Quen thuộc dã man.'
—Osidens.
Thình lình, cái tên bà chị gái nhà Skyler xẹt qua đầu tôi.
... Cái bận dòm thấy Osidens, tôi đã gán mác cho mớ cảm xúc của mụ là cái quái gì nhỉ?
'Ghen tuông.'
Đúng thế. Thâm tâm Skyler giờ đang sục sôi sự ghen tuông. Y xì đúc Osidens!
Giờ thì tôi đã bắt bài được cái cảm xúc đang hành hạ Skyler rồi, tới lúc lùng sục cái nguyên cớ. Cớ sao Skyler lại ghen tuông?
'... Đừng bảo là.'
Tôi hồi tưởng lại mấy lời Skyler thốt ra ban nãy.
Cậu rành rành vặn vẹo tôi, "Chị mê mẩn người ta tới mức đó sao?". Nếu đúng là thế... Skyler hiện tại đang ghen tị với Framea!
Vì tôi đã bộc lộ cái sự quan tâm thái quá đối với Framea...!
"He he..."
"Selina, chị tém tém cái điệu cười rợn tóc gáy đó lại được không?"
"Tôi vừa mới khai sáng ra một chân lý tuyệt đỉnh."
"Chuyện gì?"
"Còn lâu mới khai nhé!"
Skyler nhăn trán rồi ngoắt đầu lảng đi chỗ khác.
Cái mã ngoài thì cậu đang vờ như chẳng thèm rảnh nợ đôi co ba cái chuyện nhảm nhí với tôi nữa, nhưng đi guốc trong bụng cậu rồi, tôi chẳng kìm được mà nhoẻn miệng cười.
Tí thì quên bén mất, chỉ số quyến rũ của tôi tận 8 lận mà.
Nhờ cái bàn tay nhào nặn nhân vật hoàn hảo không tì vết của mình, nhan sắc này đúng là cực phẩm, và tôi chưa từng giáp mặt người đàn bà nào qua mặt được mình.
Dĩ nhiên, đâu có nghĩa là tôi tự nhận mình là đàn bà... nhưng có một sự thật rành rành: Tôi sở hữu một cái nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành chẳng hề kém cạnh bất cứ mống nào.
Thế thì, Skyler đang ôm cái thứ ghen tuông gì trong bụng?
Với con mụ Osidens, rành rành đó là sự si mê. Cái kiểu đeo bám và sặc mùi ám ảnh đó đâu có cửa gán mác là tình thân ruột thịt. Tởm lợm vô cùng.
Nhưng bận này, cái sự ghen tuông mà Skyler chĩa vào tôi và Framea lại rẽ sang một hướng khác bọt.
Tình thân ruột thịt, tình đồng chí, sự ám ảnh, hay yêu hận đan xen—chẳng có cái nào khớp cả.
Một thứ gì đó tinh khiết hơn, một thứ gì đó đủ sức làm nhịp tim đập loạn xạ hơn.
... Tình yêu nam nữ.
Một khái niệm xẹt qua đầu tôi. Nhưng thâm tâm tôi lại muốn gạt phăng nó đi. Tôi chúa ghét cái thứ tình yêu viển vông đó.
Cái bản ngã hát rong của tôi thì tung hô thứ tình cảm viển vông đó là một chất liệu đỉnh cao và là một kịch bản hái ra tiền, nhưng cái bản ngã đàn ông rặt của tôi thì lại giãy nảy phản đối.
Đúng vậy. Tôi giơ hai tay hai chân phản đối kịch liệt.
'Với lại, cũng chưa có cái gì chắc nịch là Skyler đang ôm mộng tương tư mình.'
Vội vàng chốt hạ, tự hoang tưởng vớ vẩn.
Cái trò đó không phải là quá ố dề sao?
Và tôi có dám đinh ninh cái mớ tình cảm đó là hàng thật giá thật không?
Trong khi thừa biết cái cặp mắt của mình đang ủ mưu giở trò gì?
Tạm thời đình chỉ vấn đề này lại đã.
Thời gian cứ thế trôi tuột đi vô nghĩa, và chớp mắt đã sẩm tối.
Tụi tôi lót dạ qua loa bằng mớ đồ ăn mang theo lên phòng. May thay, tôi đã tống một núi thức ăn đủ cho hai đứa ăn ngập mặt vào trong túi, nên cũng chẳng đến nỗi hụt hẫng cho lắm.
Ánh nắng hắt vào qua khe cửa sổ. Chà, cũng chẳng có gì hay ho. Từ sáng tới giờ nó cứ chiếu rọi từ một góc đó mãi.
Tới lúc ra tay rồi. Trình diễn tài múa mép thuyết phục nào.
"Skyler."
"Dạ."
"Xin lỗi vì lải nhải lại ba bận, nhưng tôi nhất quyết phải chen chân vào cuộc thi âm nhạc."
"... Thế chị tính giấu nhẹm cặp mắt kiểu quái gì? Chị tính xử lý cái lời nguyền 'hậu đậu' với cái chứng 'ngủ gật' ra sao?"
"Tôi sẽ bới ra cách thôi."
"Đây đâu phải cái chuyện chị ậm ờ cho qua là xong. Dẫu cho cái tỷ lệ rủi ro có mỏng manh cỡ nào, lảng tránh nó vẫn là nước cờ khôn ngoan nhất. Nội cái việc cỏn con này, một đứa não phẳng cũng dư sức thông não."
"Tỷ lệ rủi ro mỏng manh. Đồng nghĩa với việc tỷ lệ an toàn cao chót vót."
"... Selina, cặp mắt của chị thì tính sao? Cái trình kiểm soát ma thuật của chị vẫn còn lẹt đẹt lắm. Chị nhớ mình đã phải lôi bùa ra dán đi dán lại bao nhiêu lần rồi không?"
"Thì cứ đánh cược một phen đi."
"Hả?"
"Đổi góc nhìn chút xíu thôi. Lỡ tôi cứ phơi cái cặp mắt màu hồng này ra rành rành trước bàn dân thiên hạ, khéo tụi nó lại tưởng tôi xài hàng pha ke thì sao?"
"... Chị chập cheng à?"
"Xin lỗi."
Đến tôi ngẫm lại cũng thấy cái ý tưởng của mình điên rồ phết.
Hừm... xoay xở sao để dẻo miệng thuyết phục cậu đây?
Lỡ tôi không chốt hạ được cái vụ an toàn 100%, Skyler kiểu gì cũng sẽ ngáng đường tôi tới cùng.
Vẫn còn bài ngửa là lôi Bảng Thông Tin, xí ngầu, hoặc cặp mắt ra ép uổng Skyler xuôi theo ý tôi...
'Tôi chẳng muốn xài cái chiêu đó chút nào.'
Lỡ chỉ vì một cái 'cuộc thi hát hò' cỏn con mà giở cái trò đó với người chiến hữu đã từng cứu mạng mình, từng phím cho mình cả rổ thông tin, và đã kề vai sát cánh với mình suốt chặng đường qua thì tệ quá.
Cố chấp cũng phải biết chọn đúng lúc đúng chỗ.
Dẫu cho cái IQ của tôi có lẹt đẹt cỡ nào, dẫu cho tôi có thèm khát cái cuộc thi hát hò đó tới mức nào, thì bét ra tôi cũng phải giữ lại chút tỉnh táo chứ.
"... Được rồi."
"Hả?"
"Tôi bảo được rồi. Lỡ tôi cứ lắc đầu nguầy nguậy, chị lại lải nhải nhai đi nhai lại tới khi tôi gật đầu mới thôi, đúng không? Vậy chốt nhé. Muốn làm trò gì thì làm."
"Thật á?"
"Ừ. Đã tới nước này rồi, thì cứ triển luôn cái kế hoạch 'chơi nổi' của chị đi."
Khoan đã... đây đâu phải là gật đầu cái rụp. Cậu có bị thuyết phục đâu.
Cậu chỉ rơi vào cái trạng thái buông xuôi mặc kệ đời vì tôi cứ càm ràm lải nhải nhai đi nhai lại cái điệp khúc đó suốt cả ngày trời. Cậu đang bốc hỏa!
Cậu cay mũi tới mức chuyển sang cái chế độ 'Thôi dẹp đi. Muốn giở trò gì thì giở.'
Tuyệt đối không được nhầm lẫn cái này với cái tín hiệu đèn xanh. Gán mác cho nó là tín hiệu đèn đỏ thì đúng hơn.
'Phải làm sao đây?'
Thấy Skyler phản ứng cỡ đó, tôi có thể vờ ngáo ngơ rồi gật đầu cái rụp chấp nhận.
Nhưng lỡ làm thế, Skyler khéo lại... bốc hỏa dữ dội hơn. Nói trắng ra là, cái mối quan hệ của tụi mình có nguy cơ rạn nứt không thể cứu vãn.
"S-Skyler. Tôi xin lỗi."
"Sao tự dưng lại xin lỗi? Tôi đã cho chị tự tung tự tác rồi còn gì?"
"Tôi xin lỗi. Vì đã tự biên tự diễn cái trò bảo thủ theo ý mình."
"... Tốt. Xem ra chị cũng lờ mờ giác ngộ được cái sai của mình rồi đấy."
"Tôi biết rồi. Khổ lắm nói mãi! Nhưng thú thiệt là tôi thèm khát cái cuộc thi âm nhạc đó tới điếu đổ. Dẫu thừa biết nó đùa với tử thần và chẳng nên đâm đầu vào..."
"... Hà."
Skyler buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Và rồi chìm đắm vào dòng suy tư.
Với cái đầu cúi gầm và hai tay chắp lại hệt như đang khấn vái, cậu nín khe một lúc khá lâu.
Trong cái tư thế cúi gầm đó, dẫu tôi chẳng buồn soi kỹ, chắc mẩm cậu cũng đang nhắm tịt mắt lại.
—Và cứ thế, một khoảng thời gian dài đằng đẵng trôi qua.
Tôi bốc phét là dài đằng đẵng... nhưng thực ra chắc chưa tới một phút. Kẹt nỗi cái chớp mắt đó với tôi lúc này lại dài lê thê hệt như cả thế kỷ.
Skyler ngẩng mặt lên. Và dán mắt vào mắt tôi.
"Được rồi. Chơi tới bến luôn."
Cậu bắt đầu lải nhải cái kế hoạch của mình cho tôi nghe.
Tiếng thét chói tai của một người đàn bà vang vọng từ cái phòng xịn xò nhất của Hội Người Phiêu Lưu, nhưng chẳng có mống nào dám hó hé buôn dưa lê về chuyện đó. À không, tụi nó đinh ninh rằng tốt nhất là câm như hến.
Dù sao thì, hai kẻ đã mạnh tay bao thầu cái phòng đó là... một mỹ nhân chững chạc và một thằng nhãi ranh.
Và cứ thế, cho tới sát ngày khai mạc Cuộc Thi Âm Nhạc Hoàng Gia, chẳng ma nào soi thấy bóng dáng hai người đó lảng vảng đâu nữa.
Nói trắng ra là, họ biệt tăm biệt tích trong phòng.
Không biết tụi nó quậy tới mức nào...!
—Đó là cái thuyết âm mưu mà đám mạo hiểm giả ở hội đang thêu dệt. Kẹt nỗi tụi nó đã tưởng bở rồi.
"... Cái mặt nạ này xịn xò phết."
"Dĩ nhiên rồi. Tôi đã dốc hết tâm can để nặn ra nó cơ mà."
"Cậu đốt bao nhiêu cuộn bùa rồi?"
"... Đừng vặn vẹo nữa. Nhắc tới lại đau ví."
"Biết rồi."
Trên cái mặt nạ trắng bệch lố lăng, ba cái lỗ thủng hình trăng khuyết được khoét ngay vị trí mắt và miệng, dòm lướt qua trông hao hao cái bản mặt hề đang nhoẻn miệng cười.
Đó là cái mặt nạ mà Skyler và tôi đang đắp lên mặt lúc này.
[Kiệt tác của một tay pháp sư cổ đại đã đạt tới cảnh giới thượng thừa.] [Mặt Nạ Trăng Khuyết Mỉm Cười] [Tẩy não kẻ khác, khiến tụi nó chật vật không tài nào nhớ nổi sự tồn tại của hai cái tên 'Selina' và 'Skyler', cùng mọi thứ dính líu tới họ.] [Số cuộn bùa đã đốt: —. Giá trị ước tính: — ducat.] [Vì bị nhồi nhét quá nhiều hình xăm và mạch điện làm cái đồ vật này quá tải, coi bộ nó sắp banh chành theo thời gian rồi. Đó là lý do tại sao mấy 'món đồ ma thuật xài vĩnh viễn' lại có giá cắt cổ tới vậy.] Bảng Thông Tin lại dở chứng phơi bày mớ thông tin dẫu tôi chẳng thèm vặn vẹo.
Cái mặt nạ do tay Skyler nặn ra này đã ngốn một lượng bùa "khủng khiếp" và được đắp lên hơn năm cái mạch điện cùng hình xăm, nghiễm nhiên biến nó thành một món đồ ma thuật thứ thiệt.
Nó lột sạch sành sanh mấy cái chức năng nhảm nhí của đồ ma thuật thông thường như bơm chỉ số, hỗ trợ đập lộn, hay ba cái trò sinh hoạt hàng ngày... và chỉ giữ lại rặt mấy cái chức năng tụi tôi thật sự khao khát.
Một cái trò bóp méo suy nghĩ mỏng manh—bịt miệng kẻ khác, khiến tụi nó câm như hến, chẳng tài nào rặn ra nổi vài cái từ ngữ cụ thể khi dán mắt vào kẻ đeo mặt nạ.
Nói trắng ra là, nó hô biến ký ức về hai kẻ thám hiểm mang tên Selina và Skyler thành con số không tròn trĩnh.
Đã thế, nó không chỉ bịt miệng mà còn bóp méo sạch sành sanh mọi suy nghĩ dính dáng tới mấy cái từ ngữ đó. Nội cái việc mường tượng 'tay mạo hiểm giả đó' trong đầu cũng là bất khả thi.
'Tôi cũng toan vặn vẹo làm quái nào mà cái trò chế tạo đồ ma thuật này lại dễ như ăn kẹo thế, nhưng Skyler đã phán xanh rờn là chỉ cần đắp đủ tiền, thì có xài bùa làm trò quái gì cũng được.'
... Rốt cuộc cậu đã vung bao nhiêu tiền vào đây thế?
Dĩ nhiên, xịn xò cỡ nào cũng có sạn.
Cái hạt sạn bự chà bá là bất kỳ tay mạo hiểm giả thẻ Vàng nào, chứ đừng nói tới thẻ Bạc, cũng dư sức soi thấu cái trò bịp bợm này.
'Kinh khủng hơn là, để triệt tiêu dù chỉ một chút cái rủi ro bị lật tẩy, tôi còn phải cắn răng chải lại mái tóc... tưởng đâu ngỏm củ tỏi vì đau rồi chứ.'
Rốt cuộc, tôi vẫn chẳng thể ép thẳng tắp mớ tóc lòa xòa này.
Tôi có gạ gẫm đổi xống áo thay vì hành hạ mái tóc được không, nhưng cậu phán một câu xanh rờn là trong giới ma thuật, thân xác với quần áo chẳng ăn nhập gì với nhau sất.
Dù sao thì, nhờ mấy cái trò đó mà... tôi đã đường hoàng giật được một vé chen chân vào Cuộc Thi Âm Nhạc Hoàng Gia!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn