Chương 22: Hang Động Ẩm Thấp, Tối Tăm (Không Phải Cái Kia Đâu)
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Có một người phụ nữ tiến đến từ phía sau Vua Điên.
"Ngài cứ thế để bọn chúng đi thật sao?"
"Phó tướng, cô nghĩ ta là ai?"
"Thần xin tạ tội."
"Không, chẳng sao cả. Cô có quyền thắc mắc mà. Đơn giản là ta thích thế thôi. Đợi một thời gian nữa gặp lại, ta muốn thưởng thức thú vui này lâu thêm chút. Nhớ dặn chúng mang theo vài thứ khác trên cơ thể thần thánh nữa thì càng tốt."
Vua Điên lững thững vung gươm.
Năm thứ mười lăm kể từ ngày vị Hoàng đế hiện tại lên ngôi, ngày 28 tháng 3.
Tiết xuân vừa chớm chẳng bao lâu.
Dân số: 1. 421 người.
Một thành phố nhỏ đã bị xóa sổ.
Một quả pháo hiệu xé toạc bầu trời. Vị Hoàng đế nhu nhược từng cúi đầu trước kẻ xưng vương nay ráng gượng dậy với tấm thân nặng trĩu.
Skyler dáo dác nhìn quanh.
'... Canh bạc thành công rồi.'
Một cái hang tối tăm và ẩm thấp.
Chẳng biết do cậu ngủ thiếp đi quên nhen lửa, hay tại sức tàn lực kiệt không bế cô ấy đi tiếp được nữa, mà giờ đây có một cơ thể lạnh ngắt đang nằm kề bên.
Cô ấy vẫn đang thở, lồng ngực nhấp nhô đều đặn.
May phước... thật đấy.
—Suy nghĩ đó chợt lóe lên trong vô thức. Từ trước tới giờ, cậu chưa từng nuôi dưỡng những suy nghĩ hay cảm xúc nhường ấy với bất kỳ ai.
Cậu tự thấy mình dở chứng rồi.
... Một cảm giác là lạ chạy dọc cơ thể.
'Bình tĩnh nào.'
Trước hết, cậu phải rà soát lại cơ thể mình và cô ấy đã. Skyler nghĩ vậy rồi ráng kìm nén cảm xúc.
Một cái hang ẩm ướt, hôi hám. Lại còn tối om. Chẳng có thời gian mà xóa dấu vết, mà dẫu có đi chăng nữa, cô nàng hát rong đó đào đâu ra đầu óc để mà lo mấy chuyện cỏn con này.
Cũng chẳng sợ bị truy sát, nhưng cẩn tắc vô áy náy.
Trước mắt, cậu đốt một tờ bùa dựng khiên ma thuật.
Chỉ là một cái phép cỏn con gieo rắc sự sợ hãi, khiến người ta không muốn bén mảng tới. Giờ thì khỏi lo bị người ngoài phát hiện.
'Máu me cạn kiệt, ma thuật khô rang, còn sức lực thì... cạn tới đáy. Cơ thể Selina cũng tơi tả chẳng kém.'
Lần đầu xài ma thuật kiểu gì cũng có tác dụng phụ. Những mạch máu nằm im ru suốt 20 năm nay mới rùng rùng chuyển động lần đầu, chắc mẩm chúng đang gào thét vì bị ép uổng từ mọi phía.
Ma thuật đâu phải là bẻ cong quy luật đất trời, mà là đưa ra lời cầu xin.
Lần đầu đi cầu xin, ai mà biết được đối phương dễ dãi tới đâu, hay cho phép những gì. Ai mà biết phải cúng kiếng bao nhiêu người ta mới chịu nhận.
'Mình xài lố tay rồi.'
Skyler cởi chiếc áo choàng đen đang mặc đắp cho Selina.
Đoạn, cậu xài tiếp một tờ bùa nhen lửa.
Tìm mỏi mắt cũng chẳng có khúc củi nào, cậu đành đặt đốm lửa nằm trơ trọi trên nền đất, kiểu này chẳng trụ được lâu. Ma thuật đã nạp đủ, chắc nó cũng cháy được một lúc.
Đốt xong tờ bùa cuối cùng này, sức mạnh ma thuật của cậu cũng cạn kiệt.
'... Ra ngoài nhặt củi bây giờ nguy hiểm lắm.'
Giá mà cậu được là chính mình, chứ chẳng phải mang cái thân xác trẻ nít này...
Hộc— khốn kiếp.
Thôi thì đành nhắm mắt dưỡng thần vậy. Tiện thể nặn ra cái cớ nào đó để lát nữa Selina tỉnh dậy còn có cái mà lấp liếm.
Tôi mở bừng mắt.
Đập vào mắt tôi là cảnh Skyler đang nằm xải lai bên cạnh, ngủ say như chết chẳng màng sự đời.
Tôi thấy hơi sôi máu. Tôi rớt vào cái cảnh khốn cùng này là tại cậu đấy... thế mà cậu lại lăn ra ngủ chẳng buồn đợi tôi tỉnh.
Tôi có thể khen cậu nhóc một tiếng vì đã cất công dọn dẹp chỗ này và nhen đống lửa, nhưng giờ có chuyện hệ trọng hơn.
'Có nên gọi nhóc dậy không nhỉ?'
Gọi dậy là đúng bài rồi, tôi nghĩ bụng. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại chẳng muốn gọi lúc này.
Ngay cả thú dữ cũng ít khi quấy rầy đồng loại đang say giấc. Trừ phi đói rã họng... ưu tiên hồi sức cái đã.
Dẫu chẳng thương tích gì nặng, nhưng cơ thể tôi làm sao mà khỏe re cho được sau cú dịch chuyển đường dài ráng sức nhường ấy.
Hầu hết các thiết lập từ phần trước đã bị xáo trộn, nhưng ba cái đồ ma thuật thì chẳng đổi thay là bao. Tôi nhận ra điều này qua câu thần chú dịch chuyển của Skyler.
Nó y chang câu thần chú mà tôi biết hồi xưa.
'... Thế thì, lượng ma thuật hao hụt chắc cũng ngang ngửa.'
Cứ cho là ba cái thiết lập ma thuật chẳng xê xích mấy, nếu suy ngược từ tình trạng của Skyler, chắc nhóc đang bị nội thương trầm trọng.
Thế mà trong cái bộ dạng tơi tả đó, nhóc vẫn ráng nhen lửa vì sợ tôi rét.
'Thật ra, chắc nhóc nhen lửa để tự sưởi ấm cho mình thôi.'
... Nhưng có nhiều chuyện nóng hổi hơn ba cái chuyện lặt vặt này.
Đầu tiên, đầu óc tôi đang cực kỳ minh mẫn.
Tôi phải xâu chuỗi lại mớ câu hỏi cần đem ra chất vấn Skyler.
Điểm phạt, ảnh hưởng từ điểm thông minh, bệnh ngủ gật, tật hậu đậu—toàn là mấy cái rủi ro khó lường.
Và giờ, bốn chữ "Skyler" chễm chệ chen chân vào cái danh sách rủi ro đó.
'... Đầu tiên, nhóc đó có dính líu gì tới lão Vua Điên, Eyal?'
Skyler có vẻ nhẵn mặt lão Vua Điên. Chẳng phải bạn bè... nhưng cách hành xử thì bét nhất cũng là người quen.
'Và, về cái cơ thể thần thánh.'
Tôi đã phím trước cho Skyler cái thông tin xạo sự rằng ký ức của tôi bị đứt đoạn. Bất kể nhóc có tin sái cổ hay không, Skyler thừa biết tôi mù tịt về những thứ cơ bản.
Nói cách khác, nhóc có thể lấy đó làm cái cớ dắt mũi tôi nếu muốn.
Tôi chẳng rành sao cái ơn huệ tôi chọn lại biến thành cơ thể thần thánh, nhưng ít nhất cũng có hai kẻ đang lăm le đôi mắt của tôi.
Skyler và Vua Điên.
Trông họ có vẻ cùng chung chí hướng. Nhưng chẳng hiểu sao, Skyler lại không muốn nhúng chàm vào đôi mắt tôi. Có vẻ nhóc đã bẻ lái, lợi dụng sự "tình cờ dính líu" này.
'Và, trái tim của thần.'
Vua Điên đã buông lời với Skyler:
'Mất đi trái tim thần thánh rồi mà vẫn xài được thứ ma thuật đó sao—lão đã nói thế.'
Lại còn thêm cái vẻ sửng sốt khi thấy Skyler xài được phép dù đã đánh mất trái tim thần thánh.
Nói cách khác, Skyler từng sở hữu một cơ thể thần thánh. Giống như đôi mắt của tôi.
Và chắc mẩm nhóc đã để lọt nó vào tay kẻ khác.
'Nếu phải chỉ điểm một nghi phạm, thì gã Vua Điên vừa ló mặt lúc nãy là ứng cử viên sáng giá nhất.'
Tôi vẫn còn hai câu hỏi nữa.
Skyler chửi Eyal là "một lão già điên khùng mang hai não bộ". Tôi muốn biết tường tận câu đó có ý gì. Tôi lờ mờ đoán ra, nhưng tôi cần phải xác nhận... cho chắc cú.
Và câu hỏi chốt hạ.
'Nhóc nói đằng nào tụi mình cũng hội ngộ là sao? Lại còn bảo tụi mình có dư dả thời gian nữa chứ?'
Thật là rối não.
Mọi mớ bòng bong này sẽ được gỡ rối khi Skyler tỉnh dậy. Nhưng tôi cứ cuồng chân muốn dựng đầu nhóc dậy ngay lúc này.
Cuối cùng, tôi chọn cách ngồi im chẳng làm gì.
Từ trước tới giờ, tôi sống với châm ngôn cứ lầm lũi bước tới không ngừng nghỉ, chẳng bao giờ dừng chân—nhưng đây là lần đầu tiên tôi chôn chân trên cái mảnh đất dị giới xa lạ này.
Tôi dáo dác nhìn quanh và hớp một ngụm khí.
Ngay lúc này, tôi chỉ muốn ngả lưng.
Tôi lại đưa mắt dòm Skyler.
Cái bảng lựa chọn lại trồi lên.
1. [Bóp cổ] 2. [Siết cổ bằng dây] 3. [Đập đầu] 4. [Làm ngạt thở] 5. [Giết người].
.
.
6. [Không làm gì cả.] Hệt như đang xúi giục tôi lấy mạng nhóc ngay tại đây... Bảng Thông Tin đang ép uổng tôi chọn cái nhánh "giết người".
Bảng Thông Tin muốn tôi sống sót. Thằng nhóc này là mối họa cho cái mạng của tôi.
Tôi bấm chọn số 99.
Thời gian cứ lững lờ trôi qua một cách vô nghĩa.
Dẫu con người có ngồi không, thì thế giới vẫn cứ tự động xoay vần. Nó dửng dưng đến độ như thể dù bạn có bốc hơi khỏi thế gian này thì cũng chẳng có sứt mẻ gì.
Ngọn lửa vốn cháy đùng đùng chẳng cần củi lụi tàn dần, và người tôi lại bắt đầu run lên vì lạnh.
Sắc mặt Skyler có vẻ khá khẩm hơn chút đỉnh, và dù có cựa quậy hệt như sắp tỉnh, nhóc vẫn nằm ngay đơ như khúc gỗ khi tôi ráng đợi thêm chút nữa.
Cái vòng lặp căng thẳng rồi lại buông lỏng lặp đi lặp lại mấy lần liền.
Tôi đói meo. Đầu đau như búa bổ. Toàn thân ê ẩm. Khớp xương rã rời. Cơn buồn ngủ đang nuốt chửng tôi. Nhưng tôi thừa biết mình không được phép ngủ.
Tôi gượng dậy.
Tôi tiến lại gần Skyler.
Cậu nhóc mở bừng mắt.
Canh me chuẩn thời gian thật đấy.
"... Thiệt ra, tôi tỉnh lâu rồi."
"Bị bắt quả tang rồi nhé."
"Này!"
"Đùa thôi."
Tôi cúi nhìn nhóc.
Nhóc e dè dò xét tôi rồi từ từ lết dậy.
Gãi gãi đầu, nhóc lảng tránh ánh mắt tôi.
"Đừng có dòm tôi kiểu đó."
"Sao lại không?"
"Không, chỉ là... thấy chị cũng biết giỡn nên hơi ngợ ngợ—thấy sượng sượng sao á."
"Cậu thừa biết tôi sắp hỏi gì mà, đúng không?"
"Vâng."
Cuối cùng thì cái màn hỏi xoáy đáp xoay cũng tới.
Mong là mớ câu trả lời của nhóc đủ để bù đắp cho cái vụ đèo bòng tôi dính líu với Vua Điên, một gã vốn dĩ chả liên can gì tới tôi.
Nếu không, cái tình bạn đồng hành mỏng manh và ngắn ngủi này sẽ kết thúc tại đây.
"Tôi sẽ khai hết."
"Tôi cũng mong cậu sẽ khai hết."
Skyler săm soi vẻ mặt tôi.
Có vẻ nhóc đang cố đoán xem mình đang phải đối phó với cái "phiên bản" nào của tôi.
Thấy hơi bị xúc phạm rồi đấy.
Tôi đang nghiêm túc tra khảo, thế mà kẻ bị tra khảo lại chỉ chăm chăm tìm kẽ hở để lợi dụng cái "phiên bản đần độn" của tôi.
Mặt tôi bí xị lại.
Skyler cũng lảng tránh ánh mắt tôi với cái biểu cảm như muốn thốt lên "Lỡ mồm rồi". Cái vẻ khép nép bay biến, tôi thấy lại khuôn mặt của một đứa nhóc tự tin ngút trời.
Tia lửa bắn ra chí chóe giữa hai đứa.
Đúng hơn là, cảm giác như có tia lửa bắn ra.
Nếu cái màn đấu mắt này mà dựng thành phim hoạt hình hay truyện tranh, thì đảm bảo tia lửa phải xẹt tung tóe.
Giờ tôi phải moi lại câu hỏi đầu tiên... câu hỏi cốt lõi nhất trong mớ câu hỏi tôi đã soạn sẵn trước khi nhóc tỉnh dậy.
'Không, có chuyện này phải rào trước đã.'
Tôi từ từ chìa tay về phía nhóc.
Nhóc nhìn tôi.
"Cậu bảo cậu là Thầy phép mà, đúng không?"
"... Đúng thế."
"Vậy thì, làm cái giao kèo đi."
"Giao kèo gì cơ—"
"Cậu biết tỏng rồi còn gì? Giao kèo chỉ được nói sự thật, cấm nói dối, ngay lúc này."
"Ma thuật là sự trao đổi sòng phẳng. Lý do cái giao kèo lúc trước thành công là vì chị cũng đưa ra một cái giá tương xứng. Cái giao kèo này nghe vô lý quá."
"Lúc tôi hỏi xong, cậu cũng được quyền hỏi lại tôi."
"... Được thôi. Chốt giao kèo nhé."
Nhóc nắm lấy tay tôi.
Đó là sự khởi đầu hơi sượng sượng của một trò chơi nói thật.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn