Chương 15: Cơn Say Và Lời Giao Kèo
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Tôi đang nhâm nhi chén rượu và buôn dưa lê với đám thám hiểm. Khi bị gặng hỏi về khúc gảy đàn, tôi chỉ toàn đánh trống lảng... hay ậm ừ qua loa rồi lảng sang chuyện khác. Tôi làm sao mà giải thích nổi cái việc ngay chính tôi còn mù mờ cơ chứ? Tốt nhất là cứ mỉm cười và lựa lời cho qua chuyện để đầu óc được thanh thản. Với lại, tôi cũng chả tin ở cái Hội Người Phiêu Lưu xó xỉnh này lại có tay nào tường tận về nhạc lý, và may bề là cũng chẳng có ai cứ nhằng nhẵng đòi tôi phải khai ra cho bằng được.
'Cái đáng lo là... tại sao tôi lại làm ra ba cái trò đó.'
Tôi luôn đặt chữ sống còn lên đầu. Tôi chẳng bao giờ làm mấy chuyện liều mạng. Đáng lẽ tôi nên gật đầu lấy thêm một tờ bùa từ Skyler để che đi cái đôi mắt này. Thế mà tôi lại lắc đầu, bảo rằng không muốn che đậy gì sất.
'Tại sao tôi lại làm thế nhỉ?'
Chẳng ra cái thể thống gì. Nhận lấy cây đàn rồi gảy vài khúc kiếm tiền thì còn nghe lọt tai. Nhưng cái trò khước từ tờ bùa của Skyler rồi xài luôn "đôi mắt", lại còn cái kiểu xài đó nữa—tôi chẳng tài nào hiểu nổi. Cơ Thể Thần Thánh... Tôi thừa biết đôi mắt mình có quyền phép hơn người. Dù sao thì cũng là ơn huệ do tôi tự tay nhặt lấy, nên cũng chẳng có gì lạ. Ngặt nỗi từ trước tới giờ tôi chẳng biết cách xài chúng. Thế mà trong trí nhớ của tôi, tôi lại dùng đôi mắt đó điệu nghệ đến rợn người.
Xoay đám đông như chong chóng, dắt mũi họ, xài lên cả đám khán giả, và xài luôn với cả Skyler...
'Thật điên rồ.'
Chút may mắn le lói là Skyler đã kịp xài bùa nên không bị đôi mắt của tôi cuốn lấy. Những kẻ khác thì chẳng cần nhìn kỹ cũng biết đã lọt thỏm vào bùa mê. Xem chừng cái sự mê hoặc này cũng chẳng bám được lâu, nhưng tốt hơn hết là tôi cứ nằm im thở khẽ cho đến khi nó rụng sạch. Vừa nãy có gã bặm trợn định giở trò sàm sỡ, lỡ tôi mà mò lên lầu sớm hay tò te bước ra đường... có khi lại bị lôi tuột vào cái xó tối tăm nào đó cũng nên.
'Eo ôi.' Phát tởm. Giờ thì cứ... nốc rượu tiếp vậy. Dù sao thì tôi cũng chẳng say nổi với cái thân xác này, và tôi cũng chẳng biết cái đầu óc minh mẫn này trụ được bao lâu. Cái tôi biết chắc chắn duy nhất là vì tôi nốc rượu nên mới ra nông nỗi này. Biết đâu cứ lai rai cho lâng lâng lại là cái cớ để giữ được sự tỉnh táo thì sao? Tôi phải cố giữ lấy cái đầu óc sáng suốt, lanh lợi này càng lâu càng tốt. Phải vạch sẵn kế hoạch để còn vớt vát lại mấy trò ngu ngốc mà cái phiên bản đần độn của tôi có thể làm ra chứ.
"Skyler."
"Chị gọi gì cơ?"
"Tờ bùa giá bao nhiêu?"
"Hả? Bùa nào... à, cái đó hả?"
"Ừ."
"Đổi ý rồi à? Vừa nãy còn bô bô khoe ra cơ mà."
Tôi ngậm tăm. Thú thật là... quê muốn độn thổ. Người ta hay nổi đóa lúc ngượng. Lý do đơn giản lắm: họ không muốn người khác thấy sự tẽn tò của mình. Nên phải rồi, tôi đã nổi cáu.
"Cứ đưa đây cho tôi."
"... Chị."
Skyler nheo đôi mắt sắc lẹm, hệt như vừa đánh hơi được chuyện gì. Cậu nhóc ngó nghiêng xung quanh, rồi đứng phắt dậy tiến về phía tôi. Nhóc nắm chặt lấy cổ tay tôi và lôi tuột về phía cầu thang. Tôi gắng sức giằng lại, nhưng ngặt nỗi, với cái sức lực lèo tèo cỡ đứa con nít, tôi làm sao mà đọ nổi. Thua cả một đứa trẻ con, kể cũng bẽ bàng. Đám thám hiểm xung quanh, có lẽ vì đôi mắt của tôi đã hết linh nghiệm, nên chẳng thèm đoái hoài gì tới tôi mà cứ cắm mặt vào ly rượu. Cũng hơi hụt hẫng chút đỉnh.
"..."
"Chị là người tôi gặp hôm nọ, đúng không?"
"... Hả?"
Tôi thoáng nhớ lại chuyện cũ. Lúc mới chạm trán Skyler, cái lúc hai đứa chui vào cái hẻm tối om ấy.
'... Thái độ của chị lúc này khác hẳn với cái vẻ run lẩy bẩy và cầu cứu lễ phép lúc nãy đấy.'
'Đó chẳng phải là tôi. Nói thế là đủ hiểu rồi chứ?'
'Tạm thời thì có vẻ đúng là thế.'
'... Khoan đã, có khi nào cậu nhóc nghĩ mình có hai tính cách không nhỉ?'
Chà, cũng có lý đấy chứ. Sự cách biệt giữa lúc ngu ngốc và lúc thông minh của tôi quá lớn... và nếu tôi từng mở miệng nói như thế... Giờ tôi có nên giải bày cho ra nhẽ không? Nói toẹt ra là ý tôi không phải thế, và tôi chỉ là một kẻ tâm trí bất ổn, lúc thì đần độn, lúc thì sắc sảo?
'Lỡ nhóc đó có tin... thì cái thể diện của mình cũng...'
Thay vì tự nhận mình có bệnh về đầu óc, chẳng thèm vẽ vời mình là một kẻ có hai tính cách đầy bí ẩn thì nghe êm tai hơn sao? Lỡ sau này bị vạch mặt, tôi cứ chối phăng đi là "Tại cậu tự suy diễn thôi!" Được đấy. Cứ giữ cái thái độ ỡm ờ, chẳng ừ mà cũng chẳng chối. Để xem thái độ của cậu nhóc sau này ra sao.
"Ai mà biết được."
"Được rồi. Cũng chẳng can hệ gì. Chị chỉ muốn tờ bùa của tôi... thế chị ra giá đi?"
"Thế nên tôi mới hỏi từ nãy giờ đấy. Bao nhiêu tiền?"
Skyler đảo mắt. Cái bộ mặt này tôi rành quá rồi. Đó là khuôn mặt của mấy người già dặn khi đang mải bấm máy tính nhẩm tính lời lỗ. Tôi chẳng hiểu sao một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch lại có cái vẻ mặt đó, nhưng linh tính mách bảo chuyện chẳng lành. Linh cảm rằng miệng Skyler sắp thốt ra một câu trả lời khó nghe. Cái lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà có cái bảng lựa chọn hiện ra thì tốt biết mấy, nhưng vì nó toàn trốn mất tăm lúc ngặt nghèo, nên tôi cũng chẳng buồn mong ngóng. Có quăng cho tôi vài tờ nhiệm vụ cũng đỡ.
Chẳng có lấy một lời chỉ dẫn, cứ phơi cái lựa chọn ra lúc chẳng dùng vào việc gì... đúng là đồ bỏ đi. Dù sao thì, quay lại chuyện chính. Skyler cất tiếng.
"Chị có dự tính gì chưa?"
"Dự tính gì cơ?"
"Chị làm gì có chốn dung thân, mà nếu tính theo nghề thám hiểm, chắc chị cũng chọn sống đời trôi nổi rày đây mai đó chứ làm gì có bề bề gia thất."
"Thế thì sao?"
"Tôi đang hỏi đích đến tiếp theo của chị là nơi nào."
Đích đến, đích đến... Nếu phải nói ra, thì đó sẽ là Kinh Thành. Thủ phủ của Đế quốc. Nơi sầm uất bậc nhất cái cõi này. Dĩ nhiên là nếu mấy mớ kiến thức từ trò chơi trước của tôi vẫn còn linh nghiệm. Tôi mù tịt về mấy cái thiết lập bị ném bỏ trong cái phần sau này, nhưng trước mắt, cứ là Kinh Thành đã. Kiểu gì thì cũng sẽ có lối đi—tôi nghĩ thế. Cái nơi mà đồ đạc tề tựu đông đủ nhất. Nghĩa là, ở đó có khi lại đào ra được thứ giúp tôi rũ bỏ cái tình trạng thê thảm này.
'Trời ạ... giá mà có hệ thống chia điểm hay kinh nghiệm thì tốt biết mấy...'
Nói thì nói vậy, nhưng tôi cũng cạn kế để làm bản thân mạnh lên, nên đành lấy sở trường ra làm cần câu cơm vậy. Lúc đần độn thì gảy đàn, lúc thông minh thì xài não. Và cứ nhích từng bước một về phía trước.
"Tôi sẽ tới Kinh Thành."
"Để đổi lấy việc che giấu đôi mắt của chị, tôi sẽ đi cùng chị chặng đường đó."
"... Hả?"
"Cái giá tôi muốn là đi chung với chị. Tôi không cần phải nhắc lại ba bận đâu nhỉ?"
"Tại sao?"
"Tôi không muốn dài dòng lý do lý trấu. Được không?"
Một lời đề nghị sực mùi ám muội. Đổi lấy việc che đôi mắt, cậu nhóc lại muốn đi chung đường... một lời đề nghị nghe cứ như tôi được hời lớn vậy. Nhưng cái thứ trên đời này mới là thứ phải dè chừng nhất. Đời thuở nào kẻ chịu cho không người khác lại chẳng phải phường lừa đảo. Trước tiên, thằng bé đứng trước mặt tôi là một "thầy phép". Cậu nhóc cứ lấp liếm bằng mấy cái cớ lạ hoắc như nửa mùa hay người xài bùa, nhưng rốt cuộc vẫn là thầy phép. Tôi chẳng bao giờ tin được đám thầy phép.
Bọn họ không là kẻ máu lạnh thì cũng là phường lệch lạc, bệnh hoạn, tâm thần, hay lũ sinh viên học lên cao.
'... À đó là cái nết ở phần chơi trước.'
Dù cho có lắm thứ đã đổi thay và chẳng còn tin được nữa, nhưng cái nết của thầy phép chắc cũng chẳng xê xích là bao. Nó y hệt như mấy cái khuôn mẫu hay rập khuôn trong mấy cõi ma thuật vậy. Thế nên, tôi phải cực kỳ cẩn trọng với mấy cái giao kèo và mặc cả này.
[Bạn nghĩ ván bài đang lật sang hướng có lợi cho mình. Sự tiên liệu này là hoàn toàn đúng đắn.] Lời chỉ dẫn đó cũng chỉ là trợ lực. Kẻ chốt hạ vẫn là tôi. Tôi nâng chén, nhấp thêm ngụm rượu cho nóng người, ráng bắt cái đầu vẫn còn xài được này suy tính thêm chút nữa. Bên kia được lợi lộc gì từ cái giao kèo này, và tôi sẽ rớt mất thứ gì? Tôi nhẩm tính. Và đây là kết quả.
"Được rồi."
Skyler chìa tay ra. Tôi nắm lấy tay cậu nhóc.
"Giao kèo xong xuôi... đúng không?"
"Ừ."
"Vậy tôi làm ngay luôn đây."
Skyler rút tờ bùa che mắt từ trong túi ra, truyền phép vào đó, và tờ bùa bùng lên ngọn lửa xanh rồi biến mất chẳng chừa lại tí tro tàn. Hai mí mắt tôi thấy là lạ, tôi bèn ngó vào hình bóng hai con ngươi phản chiếu trên con dao cắt bánh mì. Tôi chắc mẩm màu mắt mình đã chuyển sang đen láy.
"Tới Kinh Thành rồi đường ai nấy đi."
"Được. Thế cũng xong."
"Tốt. Tiền đi đường cưa đôi nhé."
"Sao cũng được."
"... Ừ."
Tôi vẫy tay chào Skyler, và nhóc cũng vẫy tay đáp trả. Tôi lết về phòng mình trên lầu hai rồi thả người xuống giường. Lúc này tôi chỉ thấy rã rời.
Skyler dựa lưng vào tường, chìm đắm trong mớ suy nghĩ. Cậu đã dụ dỗ thành công cô nàng gật đầu với lời giao kèo. Thứ còn sót lại là... manh mối. Chị ta ra vẻ như mình có hai tính cách, nhưng khoảng cách giữa hai con người đó có vẻ cũng chẳng cách biệt là bao. Có lẽ cái chênh lệch lớn nhất là sự khôn ngoan. Lý do chị ta cứ im ỉm về chuyện đó chắc vì sợ bị bắt thóp chăng? Chà... chuyện đó cũng chẳng to tát mấy.
'Những kẻ mang Cơ Thể Thần Thánh luôn gọi mời nhau. Thế nên có lẽ...'
Skyler cúi nhìn hai bàn tay nhỏ xíu của mình. Bàn tay thật của cậu đáng lẽ phải to hơn thế này. Cậu thở dài.
'Được rồi. Đánh cược một phen vậy.'
Đó chẳng phải là đường đi nước bước của một người mang danh thầy phép, nhưng mà, vốn dĩ từ thuở lọt lòng cậu đã chẳng phải là thầy phép rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn