Chương 36: Cú Đòn Bất Di Bất Dịch Phải Hứng Trọn.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~20 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Skyler, Propertius, và Nisha có vẻ đã buôn chuyện xong xuôi.
Cánh cửa nhà thờ tôi đang tựa lưng vào bỗng dưng bật mở, làm tôi ngã ngửa ra sau. Mặt tôi úp sấp dưới gấu áo tu phục của Nisha.
Dĩ nhiên là tôi chẳng thấy gì sất. Tối thui mù mịt.
Nếu là lúc trước, chắc tôi đã hét lên "Hên quá!" rồi. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại trống rỗng lạ kỳ.
Chỉ thấy hơi tẽn tò vì lỡ té chổng vó trước mặt bàn dân thiên hạ thôi.
"Xong xuôi chưa?"
"Rồi."
"Vậy đi thôi. Người ngợm tôi cứng đờ cả rồi."
"Trông cô mới cỡ đôi mươi, than vãn thế nghe chẳng lọt tai miếng nào."
"Tôi nói gì cậu cũng phải bới móc lại mới chịu được à?"
"Cái nết tôi nó thế."
"Cậu làm gì có mống bạn nào, đúng không?!"
"..."
Hình như tôi chọc trúng chỗ ngứa rồi.
Thấy cũng tội tội.
Mặc kệ Skyler bỗng dưng nín khe trước câu nói của tôi, tôi loay hoay xốc lại cái túi đeo chéo cho chắc chắn.
Ngay lúc tôi định bước qua cổng chính nhà thờ và ra khỏi hàng rào.
Có kẻ xẹt qua người tôi nhanh như cắt rồi chắn ngang đường. Tôi nhận ra ngay đó là ai. Một bản mặt nhẵn mặt.
'Thật ra là tại ổng bự con quá.'
Propertius chình ình chắn đường tôi với cái vẻ mặt khó tả.
Tôi lùi sang một bên, ổng liền nhích sang chắn lại ngay. Tôi lách qua hướng ngược lại, ổng cũng thoăn thoắt làm y chang.
"...?"
Tôi ngước nhìn mặt ổng.
Thú thiệt, tôi toan gân cổ lên hỏi ổng đang giở trò quái gì, nhưng cái vóc dáng khổng lồ to gấp đôi tôi làm tôi tái xanh mặt, chẳng dám ho he nửa lời.
Cái tính nhát cáy đúng là rước thêm bao nhiêu cái còng vào cổ. Bực bội hết sức, nhưng biết làm sao được. Cơ thể tôi nó cứ đình công thế đấy.
"Mặt cô đầy một rổ dấu chấm hỏi kìa."
"Thì tại ông cứ chắn đường tôi chứ sao."
"Bộ cô cứ tùy mặt gửi vàng mà xưng hô khách sáo hay xuề xòa à?"
"... Tự dưng ông bới móc chuyện đó làm gì?"
Nisha thì mạnh rồi. Skyler chắc cũng thừa sức đè bẹp tôi bằng sức lực. Cái thân xác này của tôi thảm hại tới mức đó đấy.
Tuy nhiên, cái vẻ ngoài của họ thì một người trạc vóc tôi, còn một đứa thì lùn tịt hơn tôi.
Đứng trước một gã to như con tịnh thì kiểu gì chả bị khớp.
Nghe có vẻ ngụy biện, nhưng Nisha nằng nặc đòi tôi xưng hô xuề xòa cho thân thiết, còn tôi xưng hô xuề xòa với Skyler đơn giản vì nhóc đó là bề dưới của tôi. Có thế thôi.
'Thật ra, nghĩ kỹ lại thì khéo nhóc đó già chát hơn mình cũng nên...?'
Thiên hạ đồn mấy kẻ mang cơ thể thần thánh thì không già đi. Sau khi bị nẫng mất rồi thì còn linh nghiệm không? Chắc là không rồi. Skyler ắt hẳn vẫn còn trẻ chán, đúng không?
Cứ nghĩ tới chuyện nãy giờ mình đang xưng hô láo lếu với một người bằng tuổi cha chú. Thất lễ quá đi mất.
Chẳng lẽ xưng hô xuề xòa với người ít tuổi hơn mình lúc mới quen không phải là thất lễ sao? Chà, kể cũng đúng. Giờ tôi có nên sửa đổi lại không nhỉ?
Không, ba cái chuyện đó giờ có đáng bận tâm không?
"Sao ông cứ chắn đường tôi hoài vậy?"
"Để coi."
Tôi liếc mắt ra sau. Skyler chỉ đứng trân trân dòm tôi.
Nhóc đó chẳng động tĩnh gì sất. Cứ đứng chống mắt lên coi. Tôi chẳng rõ mắt nhóc đang dán vào tôi hay Propertius.
Nisha đứng cạnh Skyler nở nụ cười ngây thơ, thân thiện.
Cái cảnh tượng đó tự dưng làm tôi gai mắt.
Một thứ cảm giác khó mà lột tả, nhưng tôi cứ quy nó là gai mắt. Vì nó rặt mùi gai mắt.
Tôi đang nổi đóa vì cái tình cảnh này sao?
"Ông giở cái trò này vì luyến tiếc không muốn tụi tôi đi à?"
"Làm gì có."
"Thế thì vì cớ gì...?"
"Cô làm một ván đấu tập với ta được không?"
Một lời thách đấu đâm bang. Và kết cục thì khỏi nói cũng biết.
Tôi sẽ ôm trọn phần thua.
Với cái thân xác èo uột này, làm gì có cửa mà chọi lại.
Chưa kể, giờ đang là buổi sáng.
'... Cái tật hậu đậu và bệnh ngủ gật của tôi lúc nào cũng rình rình dở chứng đúng lúc lắm.'
Đúng vậy. Mấy cái điểm phạt tôi tự tay chọn toàn quay ra cắn ngược tôi. Tôi bắt đầu đâm nghi cái Bảng Thông Tin này đang rắp tâm triệt hạ tôi.
"Nếu tôi từ chối, ông cứ đứng ỳ ra đó sao?"
"Chuẩn luôn."
"... Ông to đầu rồi mà còn giở cái trò trẻ con chắn đường người khác chỉ vì thèm đấu tập sao?"
"Chà, thú thiệt là, thấy cô đấu tập với Nisha làm ta lại hoài niệm chuyện xưa."
Nghe y chang lời chống chế, mà cũng vô lý đùng đùng. Cái lý do chẳng lọt tai miếng nào.
Nhưng nếu hỏi cái cớ nào lọt tai hơn, thì với mớ thông tin lèo tèo hiện tại tôi cũng chịu chết.
Chung quy lại, quyền sinh sát nằm trong tay kẻ mạnh, và ở cái bối cảnh này, kẻ đó chính là Propertius.
Skyler và Nisha cũng chẳng có vẻ gì là muốn can ngăn. Nisha còn dòm tụi tôi bằng ánh mắt phấn khích, hệt như đang hóng hớt một vở kịch hay.
Vẫn bám dính lấy Skyler.
... Tôi lại càng cáu tiết thêm.
Xưa nay tôi chẳng biết mình có cái nết này, nhưng hình như tôi cực ghét bị kẻ khác phá đám hay làm kỳ đà cản mũi kế hoạch của mình.
Vì soi được sức mạnh ma thuật, chẳng lẽ tôi lại mang cái tài năng của thầy phép... tức là cái tính nết vặn vẹo đặc trưng của đám thầy phép? Mong là không phải thế.
Nhưng chẳng có cách lý giải nào khác cho cơn bực dọc đang trào dâng trong bụng tôi lúc này.
Rốt cuộc, tôi đâu còn đường lùi.
'... Xem ra đành phải hầu ổng một ván thôi.'
Tôi cũng lết qua vài bận đấu tập với Nisha rồi, chắc cũng cầm cự được vài phút.
Nisha từng phán rằng nhờ đôi mắt tinh đời, tôi có thể cân được một người thám hiểm nhỉnh hơn tôi một thẻ trong vài phút.
Cái lão chủ nhà thờ xó xỉnh phương Bắc này làm gì có cửa vượt mặt một kẻ thám hiểm thẻ Vàng. Khéo tôi lại thắng ngược cũng nên.
Ổng tay không tấc sắt, còn tôi lận lưng con dao găm.
'Hay là lôi cây đàn lute ra thử nghiệm luôn nhỉ?'
Khéo lại là thời cơ ngàn vàng cho tôi cũng nên. Tôi mới chỉ buff hay debuff đàng hoàng đúng bận ở lỳ trong nhà trọ.
Cái kẹt duy nhất là... vừa chạy thục mạng vừa gảy đàn được không?
Phải ráng thôi.
Dẫu có bất thành, cũng phải cắn răng mà thử.
"Tôi phải đợi bao lâu đây?"
"Chà, cô ngó lơ ý kiến của tôi rồi ép uổng tôi vào cái trận đấu tập này cơ mà. Ông ráng đợi thêm chút không được sao?"
"... Được rồi."
Propertius trông hơi cấn cấn, nhưng ổng cũng xuôi theo yêu cầu của tôi.
Và tôi bắt đầu sửa soạn.
Làm cách nào để hạ gục một đối thủ vô đối.
Chơi bẩn tới bến thôi.
Tôi kéo giãn khoảng cách ra xa tít tắp. Xa tới mức dẫu một gã đàn ông lực lưỡng có co giò chạy thục mạng cũng phải mất 5 tới 8 giây mới bắt kịp tôi.
Đoạn tôi móc cây đàn lute ra. Đặt mấy ngón tay lên dây đàn.
Trước tôi gảy kiểu gì nhỉ? Cơ thể tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác đó. Cơ thể tôi vẫn nhớ. Dẫu cho cái đầu đang gào thét rằng nó mù tịt! Tôi không thể chùn bước lúc này.
"Tôi bắt đầu được chưa?"
"... Được."
Propertius chìa hai tay ra.
Đó chẳng phải nói quá đâu. Hàng tá bàn tay mọc ra từ dưới chân ổng. Và ổng bắt đầu động thủ.
Ổng nhích tới một bước.
Vẫn còn cách một khoảng xa. Tôi vẫn kham nổi.
Tôi lướt mấy đầu ngón tay trên dây đàn. May thay, thay vì mấy thứ âm thanh xé tai, một giai điệu du dương lại cất lên. Tôi lập tức chuyển ngón tay sang dây tiếp theo.
Tôi không nên... nghĩ ngợi gì sất.
Tôi không nên thắc mắc làm quái nào mà giờ mình lại gảy được bản nhạc này.
Cứ phó mặc cho cơ thể và gảy thôi.
Tiếng động xung quanh tắt lịm, và cảnh vật hóa trắng xóa. Thế gian này chỉ còn lại tôi, cây đàn lute, và cái lão đạo sĩ sởn gai ốc đang lao rầm rập về phía tôi.
Tôi vã mồ hôi hột. Tim đập chân run.
Cơ thể tôi tự động nhấp nhổm chực chạy, và não tôi thì gào thét bảo phải chuồn lẹ đi.
Khổ nỗi, tôi làm gì có lá gan đó. Tôi nhát cáy tới mức người cứng đơ, và mấy ngón tay thì cứ tự động lướt trên phím đàn.
Đôi mắt tôi dán chặt vào cái lão đạo sĩ chết tiệt đó.
'Ổng lặn đi đâu rồi?!'
Lão đạo sĩ bốc hơi khỏi tầm mắt tôi.
Trên người ổng mọc chi chít tay, tạo ra cái bộ dạng gớm ghiếc tới độ có muốn nhắm mắt làm ngơ cũng chẳng đặng. Làm quái nào mà tôi lại để sổng mất cái thân xác khổng lồ đó được? Vô lý đùng đùng.
Và tiếng gảy đàn kết thúc.
Tuyệt.
Một giai điệu chắp vá vội vàng chỉ vỏn vẹn một câu.
Nhưng nó lại linh nghiệm.
Khác hẳn ban nãy, sức sống tràn trề chạy dọc cơ thể tôi. Cái cảm giác tôi nhận được chẳng phải ảo giác. Tôi... đã chọn cái nghề buff & debuff như một cái cột thu lôi rồi.
Tiếc thay, tia hy vọng vừa lóe lên đã vụt tắt.
Bởi một bàn tay thình lình ập thẳng vào mắt tôi.
'Nhưng... tôi nhìn rõ mồn một.'
So với cái tốc độ bàn thờ lúc Nisha nương tay, cái này rõ rành rành là chậm rì. Không, vạn vật trên cõi đời này đều quay chậm lại. Cơn gió thổi, cơ thể tôi nhúc nhích, đám cỏ dại cong oằn rồi vươn lên!
Một hiện tượng quái quỷ khó mà tiêu hóa nổi, nhưng chắc mẩm tiếng đàn của tôi đã cường hóa thể chất cho tôi rồi?!
Né đòn trước đã. Né xong rồi tính.
Đòn tấn công này rõ ràng ăn đứt cái tầm đấu tập—ổng đang nhắm đánh tôi thật. Không né là vỡ thớt.
[Bạn linh cảm rằng 'bạn không được phép né đòn tấn công này'. Bạn đánh hơi thấy sát khí rành rành trong đòn tấn công và định uốn người né, nhưng bạn chắc mười mươi kiểu gì cũng có chuyện chẳng lành nếu bạn né. Bạn đành cắn răng không né và diễn nét như không kịp trở tay.] Cơ thể tôi khựng lại ngay tắp lự.
'... Cái quái gì vậy?'
Sau khi Bảng Thông Tin tắt đài, bàn tay đó dừng lại sát sạt mặt tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn