Chương 51: Lộ Ngực Kìa.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~19 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Thân người Skyler cứng đờ, cổ nhóc kêu răng rắc khi từ từ quay đầu lại nhìn tôi.
Cảm giác hệt như đang dòm một gã chồng bị bắt quả tang ăn vụng. Dĩ nhiên tôi đâu phải là cô vợ, nhưng chẳng bới ra được cái ví von nào chuẩn hơn.
"N-Nói chuyện gì cơ?"
Skyler lắp bắp, một chuyện hiếm có khó tìm. Cứ ngỡ cái trò nói vấp này là độc quyền của tôi chứ, nên dòm cảnh này cũng giải trí phết.
"Về người nhà của cậu, và cả bí mật của cậu nữa."
"T-Tôi đã kể tuốt luốt cho chị rồi còn gì?"
"Cậu chống chế rành rành là tại cậu từng sở hữu cơ thể thần thánh, nhưng tất cả mọi người ở đó, kể cả mấy kẻ có mặt, đều bắt bài được cái sự mâu thuẫn trong lời nói của cậu."
"…"
"Làm quái nào cậu vẫn giữ cái bộ dạng con nít này trong khi đâu còn giữ cái thân xác đó nữa?"
Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy trí thông minh của nhóc bị tụt dốc nữa.
Tôi chốt hạ là phải vắt kiệt mớ thông tin lúc còn đang nắm đằng chuôi, nên tôi dồn ép Skyler thêm chút nữa.
Tôi đứng dậy, sấn sổ tiến tới cái ghế Skyler đang ngồi. Nhóc lùi ghế lại từ từ cho đến khi va cái cộp vào tường.
Ghế đã kẹt cứng vào tường, nhóc hết đường lùi. Tôi chắn ngay trước mặt, còn bức tường chặn họng phía sau. Đúng chuẩn bị dồn vào chân tường.
Tôi tiếp tục ép sát con mồi Skyler đang mắc bẫy.
Cuối cùng, tôi đã đứng ở cái thế có thể nhìn cúi xuống dòm nhóc.
Tôi toan cúi gập người xuống cho vừa tầm mắt nhóc, nhưng chẳng hiểu sao cái khoảng cách này cấn cấn thế nào ấy, hệt như mặt hai đứa sắp đập vào nhau tới nơi, thế là tôi đành lùi hông và chân lại một tẹo.
Giữ nguyên tư thế đó, tôi lên tiếng.
"Hết đường chuồn rồi nhé?"
"Ờm, thì—"
"Khỏi vòng vo tam quốc hay đánh trống lảng. Hôm nay cậu phải nôn ra câu trả lời cho tôi."
"Selina."
"Gọi tên tôi cũng chẳng ích gì đâu."
"Không phải—chị lộ ngực kìa."
Hả?
…Ơ, cái gì cơ?
Trí thông minh của con người đúng là tụt dốc lẹ hơn tôi tưởng.
Tôi cúi gầm mặt dòm xuống áo mình. Nói cho chuẩn thì, đâu có lộ nguyên vòng một, nhưng cái khe ngực lấp ló lại đập thẳng vào mắt.
Rành rành cả rổ tàn tích từ cái vụ trèo đèo lội suối vừa nãy.
Từ mồ hôi nhễ nhại bết dính tới mấy vệt bùn đất lấm lem chẳng biết quẹt phải từ hồi nào. Một cảnh tượng trông ướt át nhưng lại mềm mại khó tả.
Tôi lập tức lấy một tay che khép cái khe áo lại.
Gọi là "che" thì hơi thảo mai—tôi chỉ túm chặt hai vạt áo lại với nhau thôi.
Tôi lùi lại, mặt đỏ lựng như gấc.
Trong gương, tôi dòm thấy một mỹ nhân mặt mày đỏ gay đỏ gắt, đang cuống cuồng chỉnh đốn lại mớ xống áo xộc xệch với cái bộ dạng tẽn tò. Ừ, là tôi đấy.
"C-Chuyện này để tính sau."
Tôi toan co giò bỏ chạy khỏi hiện trường.
Tôi cố vặn tay nắm cửa để chuồn khỏi phòng, nhưng cửa kẹt cứng chẳng xê dịch.
"Phòng xịn dành cho mạo hiểm giả thẻ Bạch Kim qua đường ô dù đấy. Chị không mở bằng cách bình thường được đâu."
Tôi chỉ muốn khóc ré lên.
Thảo nào lúc nào nhóc cũng xông xáo mở cửa cho tôi trước.
Chẳng phải ga-lăng hay ý tứ gì sất—đơn giản là nhóc bắt buộc phải làm thế.
Bốn bề chìm vào tĩnh mịch, còn tôi thì lủi thủi nhâm nhi tách trà.
Trước khi rơi xuống cái cõi này, tôi cũng khoái cái thú sắm trà đắt tiền về tự thưởng thức. Chà, nói thật lòng thì, vừa cày game vừa nốc rượu với caffeine mới là chân ái của tôi.
Dù sao thì, cơ thể tôi giờ cũng ấm lên đôi chút.
Kẹt nỗi Skyler đang chình ình trong phòng, tôi đào đâu ra cái diễm phúc được ngâm mình trong bồn tắm, thân xác vẫn còn bốc mùi lấm lem, nhưng bét ra thì tâm trí và cơ thể cũng đã bình tâm lại đôi phần.
Skyler giờ đang đi tới đi lui trong căn phòng vốn đã bé tẹo hệt như một đứa con nít tăng động, cứ chốc chốc lại lấm lét dòm tôi để dò xét thái độ.
Liếc một cái lúc giả vờ check bùa.
Liếc một cái lúc vờ đi vệ sinh.
Liếc một cái lúc làm bộ săm soi đồ nghề.
Trông ngứa mắt không chịu được.
"…Có gì muốn nói thì nói toẹt ra đi."
"Tôi đâu có cố ý nhìn."
"Tôi biết thừa."
"…Ừ."
"Chỉ thế thôi à?"
"Sao cơ?"
"Tôi đang hỏi là cậu chỉ có chừng đó chuyện để nói thôi sao. Không còn gì khác à?"
"T-Thì, xin lỗi vì đã giấu chị tới tận bây giờ. Đằng nào tôi cũng định khai thật, nhưng cứ bị trượt mất thời cơ."
Tâm trạng tôi vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao.
Thú thiệt, cũng chẳng phải chuyện đáng để lộn ruột gan lên tới vậy, nhưng tôi chỉ muốn kiếm người để xả cục tức thôi.
Tôi cáu bẳn vô cớ.
Từng cơn bực dọc và cáu gắt cứ thế trào dâng.
Đầu tôi nhức bưng bưng, còn bụng dưới thì nặng trĩu một cách kỳ quái. Chẳng buồn nhúc nhích, mà hễ động đậy một li là lại nhạy cảm khó chịu.
Trán và tai cũng hâm hấp sốt.
Cuối cùng, tôi chọn cách lết cái xác nặng trịch lên giường mà chẳng thèm tắm rửa. Chiếc giường trắng tinh tươm bị vấy bẩn bởi bùn đất, nhưng tôi cũng chẳng buồn đoái hoài.
Đằng nào thì cô tiếp tân nhà hội hoặc Skyler cũng sẽ dọn dẹp thôi, đúng không?
"Selina…?"
Skyler mon men tới gần và rón rén dòm mặt tôi.
Dưới góc nhìn của đứa đang chằm chằm dòm trần nhà như tôi, cái bản mặt cũng bảnh bao phết của Skyler thình lình ló ra ở góc trái tầm nhìn.
"Gì."
Tôi cố tình đốp chát cộc lốc, y chang cái nết của một kẻ đang khó ở tột độ.
"Chỉ có một cái giường thôi."
"Thì sao?"
"…Mong chị nhường tôi chút chỗ để ngả lưng cạnh chị."
Tôi giang rộng tay chân hình chữ đại để bít luôn cái khe hở Skyler tính chen vào.
Lỡ có ai từ trần nhà dòm xuống, trông tôi chắc y chang con sao biển. Nhưng cái sự lố bịch lúc này đâu quan trọng bằng việc ăn vạ.
"Selina."
"Hứ."
"…Chị dở chứng thế này là tại tôi lỡ miệng mắng chị cái vụ dồn ma thuật vào mắt đúng không?"
"Không."
"Thế là vì tôi bàn lùi, xúi cắn răng nhai bánh mì cứng ngắc thay vì mua bánh mì xịn để chắt bóp tiền bạc à?"
"Cũng không phải nốt."
"Thôi được rồi. Tôi sẽ khai tuốt luốt với chị. Từ cái cớ tại sao tôi lại mang hình hài con nít, cho tới mối quan hệ với Phù Thủy Phương Tây, rồi ba cái chuyện quá khứ—"
"Đâu phải vì chuyện đó."
Skyler trân trân dòm tôi bằng cái bản mặt thẫn thờ.
Từ cái thế nằm trên giường của tôi, đầu Skyler cao hơn tầm mắt, giúp tôi soi rõ mồn một cái khuôn mặt và đôi mắt bị khuất bóng của nhóc từ dưới lên.
Thú thiệt, tôi cũng hơi hãi.
Đôi mắt vàng kim của nhóc rực sáng trên cái bản mặt tối sầm, trông hệt như chực chờ ăn tươi nuốt sống người khác vậy.
'Mình làm quá lố rồi chăng…?'
Skyler dán mắt vào tôi một lúc lâu, rồi thình lình phóng ánh nhìn về phía cửa sổ. Mặt nhóc vẫn lạnh tanh không chút cảm xúc.
Tôi lên tiếng, giọng hơi run rẩy.
"…S-Skyler?"
"Suỵt."
Skyler đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho tôi nín khe.
Đoạn, nhóc thò tay vào trong áo.
Nhẵn mặt cái trò này cả tá lần rồi, tôi bắt bài được ngay nó có ý nghĩa gì.
'…Một tờ bùa?'
Đúng vậy, cái động tác mào đầu để kích hoạt bùa đây mà.
Khoan đã, tôi biết là tôi sai, nhưng tôi có làm cái quái gì tày đình tới mức phải ăn đập bằng bùa đâu…!
Tôi nhắm tịt mắt, run lẩy bẩy trong màn đêm tĩnh mịch, mường tượng ra cái tương lai rùng rợn đang vẫy gọi. Nhưng đợi mòn mỏi mãi cũng chẳng thấy vẹo gì xảy ra.
Tôi he hé hàng mi đang nhắm tịt và thấy Skyler móc ra một cây cung cùng mũi tên từ tờ bùa.
Lạch cạch.
Skyler bật tung cửa sổ, kéo căng mũi tên ma thuật màu xanh biếc trên dây cung.
Rồi nhóc buông tay.
Quạ—!
Bịch.
Bên ngoài, tiếng con quạ thét lên rồi rớt đánh uỵch xuống đất.
Tôi luống cuống lồm cồm bò dậy nhòm ra ngoài coi xác con quạ. Nhưng chẳng hiểu sao, chỗ con quạ rơi xuống lại sạch bách chẳng có gì sất.
Không, căng mắt ra dòm kỹ lại thì có thứ gì đó.
'Trắng trắng… cái quái gì kia?'
Một thứ gì đó nhỏ xíu và trắng toát.
Một chiếc răng người.
"Skyler, cái này là…"
"Xem ra con mụ Osidens đó còn ám ảnh nặng hơn tôi tưởng."
"Rốt cuộc cậu đã giở trò quái quỷ gì vậy?"
"…Giờ chẳng còn mống nào rình mò tụi mình nữa, tôi sẽ khai hết. Nhưng chị hứa với tôi một chuyện được không?"
"Hửm? Chuyện gì?"
"Nghe xong cái chuyện này, làm ơn bớt giận đi giùm cái."
Tôi toát mồ hôi hột.
Thú thiệt, ngay từ đầu tôi đâu có bốc hỏa vụ đó.
Lỡ xạo sự nên cũng thấy hơi cắn rứt, lương tâm cũng chọc chọc tôi đôi chút.
Nhưng tôi hồi phục lương tâm lẹ lắm! Giờ hết thấy cắn rứt rồi!
Trái ngược với mấy cái chỉ số sức khỏe, thể lực, và trí thông minh thảm hại, lương tâm của tôi lại trâu bò và có khả năng phục hồi siêu phàm!
Tôi lén lút nuốt ngụm máu vừa trào ngược lên thực quản rồi vểnh tai nghe Skyler kể chuyện.
"Đây là… chuyện từ hồi xửa hồi xưa. Cái bận mà tôi, hay chuẩn hơn là đoàn thám hiểm của tụi tôi, lần đầu tìm thấy cơ thể của một vị thần."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn