Chương 52: Khéo Cậu Lại Bị Ám Ảnh Với Trẻ Em Không Chừng?
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Câu chuyện của Skyler bắt đầu từ tận 200 năm trước... Hả? Cậu vừa nói cái quái gì cơ?
"Cậu già chát tới cỡ đó rồi sao...?"
"Phải. Chà. Cũng hơi mập mờ..."
Lời của Skyler lơ lửng giữa chừng. Hệt như nhóc đang giấu nhẹm một bí mật động trời nào đó.
Cái giọng điệu nhóc thốt ra thì non choẹt so với một ông lão hơn 200 tuổi.
[Tuổi tác thể xác và tuổi tác tâm trí là hai chuyện rạch ròi.] Bảng Thông Tin lén lút tuồn tin ra.
"Không, không phải thế đâu."
"Cậu bỏ cái tật đang lải nhải rồi nín khe giữa chừng đó được không?"
"Sao thế?"
"Có hai trò để chọc điên một người. Thứ nhất là đang nói thì im bặt, và thứ hai là..."
"... Thứ hai là gì?"
Skyler ngừng bặt giữa chừng và chằm chằm dòm tôi.
... Tôi bị dắt mũi rồi!
Ý tôi là, tôi thừa biết cái mánh khóe này. Cái chiêu này nhan nhản ngoài đời thực mà.
Thế mà tôi vẫn sập bẫy.
"Rồi. Tôi biết rồi."
"Chị lanh trí phết đấy. Tôi đã chuẩn bị sẵn bài diễn văn rồi cơ mà."
"Rốt cuộc cậu coi tôi là cái thá gì hả?"
"Tóm lại, tôi kể tiếp được chưa?"
"Rồi."
Skyler lấp liếm qua cái màn đốp chát vớ vẩn rồi bẻ lái lại chủ đề chính.
[Một toán mạo hiểm giả khét tiếng từ 200 năm trước. Những Kẻ Săn Sao. Một băng đảng thám hiểm hùng hậu với quân số dao động từ bét nhất 4 mống tới xôm tụ nhất 32 mống, nhưng thường thì rảo bước với đội hình 16 mạng. Chiến tích của chúng lẫy lừng tới mức đám mạo hiểm giả khác có nằm mơ cũng chẳng dám với tới. Vào cái thuở Ma Vương còn gieo rắc kinh hoàng trên cõi đời này, khi Tứ Đại Ma Tướng tung hoành gieo rắc nỗi khiếp sợ, khi nhân loại đã để vuột mất một nửa lãnh thổ vào tay quân thù, và... khi con người mỏi mòn ngóng chờ sự xuất hiện của anh hùng và Thánh Nữ. Bọn chúng đã làm gỏi những con rồng khổng lồ to bằng cả dãy núi, giáp mặt với những thế lực đã thiêu rụi Đại Ngàn, và cày nát mọi hầm ngục nơi tiền tuyến của nhân loại. Những kẻ đã thề độc sẽ tự tay lột trần mọi bí ẩn của thế giới này. Tự mình cày cuốc qua mọi di tích và những vùng đất bí ẩn từ thời đại thần thoại, xóa tan những mảng tối trên bản đồ.]
"Khoan đã."
"Sao?"
"Nếu bọn chúng đã cày nát mấy cái vùng đất bí ẩn với di tích rồi, thì đáng lẽ Hội Người Phiêu Lưu giờ làm quái gì còn nhiệm vụ khám phá nào nữa?"
"... Những Kẻ Săn Sao đã đường ai nấy đi sau khi đào được cơ thể thần thánh."
"Rồi sao?"
"Mấy cái di tích mới, vùng đất mới, và mấy cái lục địa trồi lên trong 200 năm qua vẫn còn chìm trong sương mù bí ẩn. Và thi thoảng, người ta lại đào ra được mấy cái chỗ mà bọn chúng chưa mò tới."
"Cậu từng chui rúc trong một cái băng đảng cỡ đó sao? Cậu á?"
"Đúng thế."
Tôi soi Skyler bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.
Dẫu tôi có dán mắt vào cái bản mặt điển trai của nhóc cỡ nào, tôi cũng chẳng soi lại được cái hình bóng 'Skyler chững chạc' nữa. Hơi... tiếc nuối. Tôi cứ ngóng chờ sẽ được dòm thấy nó lần nữa.
Tôi khẽ nheo mắt lại, chỉ để lọt một chút ánh sáng và cảnh vật qua kẽ mắt.
Khuôn mặt Skyler nhòa đi, và tôi vắt óc tưởng tượng để chắp vá lại những đường nét còn thiếu.
Tôi lờ mờ hình dung ra cái bộ dạng của Skyler chững chạc. Nhờ thế, tôi mường tượng được cái diện mạo của nhóc từ 200 năm trước. Kể cũng thú vị phết.
Skyler dòm tôi bằng ánh mắt hệt như đang dòm một kẻ ngớ ngẩn, nhưng tôi chẳng thèm chấp.
Tôi chẳng khoái cái trò vểnh tai nghe hay đọc ba cái câu chuyện gay cấn mà không có trí tưởng tượng làm mồi. Mấy cái câu chuyện kiểu này đáng được rêu rao cho cả thiên hạ biết.
Dòng suy nghĩ của tôi bắt đầu trôi dạt sang một cái bến bờ kỳ quặc.
'... Người hát rong.'
Đúng vậy. Bản ngã của người hát rong là nghêu ngao những bản hùng ca và gieo rắc những huyền thoại.
Biết đâu đây cũng là một cái nết gắn liền với cái nghề hát rong này. Kể những câu chuyện giật gân cho thiên hạ nghe và làm tim họ đập loạn nhịp.
Skyler gọi giật tôi lại, kéo tôi thoát khỏi trạng thái thẫn thờ.
Tôi bừng tỉnh và đáp lời nhóc.
"Selina."
"Tôi đâu có ngủ gật."
"... Tóm lại, tôi kể tiếp được chưa?"
"Rồi."
"Chị có vểnh tai nghe tôi lải nhải không đấy?"
"Đang nghe đây."
"Có gì thắc mắc thì khuyên chị nên phun ra bây giờ đi, để lát nữa khỏi chọc gậy bánh xe."
"... Đợi chút."
Tôi bắt đầu vắt óc suy nghĩ.
Skyler đưa bình nước bằng da lên miệng tu ừng ực.
Trông nhóc có vẻ khô cả họng vì lải nhải nãy giờ.
'Thắc mắc à...'
Tôi chẳng có cái quái gì tò mò về Skyler cả.
Không, nói cho chuẩn thì, tôi có một rổ câu hỏi, đó mới là vấn đề. Tôi đâu thể cứ nã câu hỏi liên thanh mãi được.
Quan trọng là phải bới ra được cái câu hỏi cốt tử nhất.
Về gia đình Skyler.
Về đám chiến hữu thám hiểm của nhóc.
Về cơ thể thần thánh.
Về mục đích thực sự của nhóc.
—Và cái thứ nhóc đang tính toán đoạt lấy từ tôi.
Lỡ mà phải xếp hạng theo mức độ quan trọng, cái câu hỏi chót cùng mới nảy ra trong đầu sẽ là cái ưu tiên số một, nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại rụt vòi không dám hỏi.
Tôi sợ rằng cái lúc tôi thốt ra mấy lời đó, cái mối quan hệ cộng sinh chông chênh này... hay đúng hơn là mối quan hệ bóc lột này, sẽ vỡ nát.
Tôi sợ hãi.
Nếu Skyler huỵch toẹt ra câu trả lời, tôi có đủ bản lĩnh để nuốt trôi cái đáp án của nhóc không?
Không, chắc mẩm là không rồi.
Lỡ nhóc phán xanh rờn, "Từ trước tới giờ tụi mình chẳng là cái thá gì của nhau cả. Chơi trò bạn bè nãy giờ vui phết" thì sao?
Chắc tôi suy sụp lăn đùng ra đó mất?
Rốt cuộc, tôi móc ra một cái câu hỏi bớt nhạy cảm hơn nhưng cũng khá khẩm, giấu nhẹm đi mớ cảm xúc thật của mình.
"Đích đến của cậu là gì?"
"... Đích đến của tôi dễ òm. Là lấy lại được cái thân xác gốc bằng mọi giá."
"Thân xác gốc á?"
"Cơ thể tôi vốn dĩ đâu có tàn tạ thế này."
"Hồi đó cậu xấu trai hơn à? Hay hồi đó cậu là con gái?"
"Làm quái gì có chuyện đó. Cái hình hài này chỉ là bộ dạng hồi nhỏ của tôi thôi."
Chẳng hiểu sao, nghe tới đó... tôi lại thở phào nhẹ nhõm.
Tôi mù tịt chẳng hiểu vì cớ gì.
Tôi quá hậu đậu với cả cảm xúc lẫn cơ thể của chính mình.
Rốt cuộc, chẳng rảnh để bận tâm tại sao mình lại thấy nhẹ nhõm, tôi đành tiếp tục nã câu hỏi. Đó là cái trò duy nhất tôi làm được lúc này.
"Thân xác gốc, ý cậu là cái bộ dạng chững chạc của cậu sao?"
"Ừ. Hồi đó tôi là người lớn rồi."
"Thế quái nào giờ cậu lại mang cái bộ dạng này?"
"... Một kẻ mất trái tim thì xoay sở thế nào để sống sót đây?"
"Đang chơi trò giải đố à?"
"Chị ráng đoán thử coi."
Tôi chìm vào suy tư.
Một kẻ mất trái tim sẽ giở trò gì để sống sót.
Tôi có vắt óc cỡ nào cũng chịu chết chẳng nặn ra được cái gì ngoài việc chế tạo một quả tim nhân tạo.
'... Cái suy nghĩ đó đậm mùi hiện đại quá.'
Cái cõi này là cái chốn mà việc móc tim rồng nhét vào người phàm còn nhan nhản hơn cái trò cấy ghép tim nhân tạo. Đúng vậy. Phải nghĩ tới mấy cái thứ sặc mùi 'kỳ ảo' hơn mới được.
Suy nghĩ một hồi, tôi nhận ra đầu óc mình cứ trôi dạt về phía ma thuật.
Một chiêu để kéo một kẻ không tim từ cõi chết trở về. Và trong cái thế giới kỳ ảo Trung Cổ không có kỹ thuật y khoa và khoa học hiện đại này... ngẫm kiểu gì cũng chỉ lòi ra mỗi ma thuật.
"Cậu đã xài ma thuật giở trò gì?"
"Chà, chị cũng lờ mờ đoán trúng rồi đấy. Tôi đã đóng băng thời gian của cơ thể mình. Về một cái mốc trong quá khứ."
"Có cái cớ gì để phải lùi về một mốc trong quá khứ không? Khéo... cậu lại bị ám ảnh mấy bé gái không chừng?"
"Tôi chịu chết chẳng biết trong cái đầu chị chứa cái quái gì nữa. Lạy hồn! Đào đâu ra. Tôi cứ đinh ninh nếu quay ngược thời gian của cơ thể, tôi có thể nặn lại được trái tim—ngờ đâu thời gian cơ thể đảo ngược trong lúc tôi vẫn mất tim."
"Hiểu rồi."
"Làm ơn dẹp cái ánh mắt khinh khỉnh đó đi giùm tôi cái."
"Sao?"
"Lỡ là người khác thì tôi chẳng mảy may bận tâm, nhưng hễ chị dòm tôi bằng ánh mắt đó, lòng tự tôn của tôi lại bị sứt mẻ đôi chút."
"Tôi thì có cái quái gì đặc biệt cơ chứ?!"
Tôi nổi cáu, nhưng tôi cũng vỡ lẽ ý nhóc.
Đến chính tôi cũng tự nhận thấy mình có vài cái nết thảm hại.
Không, nhưng nghĩ lại vẫn thấy tức anh ách.
Tôi phồng má lườm Skyler... khoan, tôi phồng má từ hồi nào thế? Tôi lật đật xẹp má xuống.
May thay, Skyler có vẻ không để ý tới cái điệu bộ tẽn tò của tôi.
Nhóc đang mải đắm chìm vào câu chuyện của mình và tiếp tục lải nhải.
"Tóm lại, vì thời gian cơ thể đảo ngược trong lúc tôi vẫn mất tim, tôi buộc phải đóng băng thời gian cơ thể trước lúc ngỏm củ tỏi. Giờ ngẫm lại, đúng là một ý tưởng thiên tài."
"Trông có vẻ đổ bể rồi thì phải."
"Trong cái hoàn cảnh đó, có cái cửa nào sáng sủa hơn việc đóng băng thời gian cơ thể không?"
"Nếu cậu đã có dư dả ma thuật để quay ngược thời gian cơ thể rồi đóng băng nó, sao không xài xừ cái phép tái tạo cho rồi...?"
"……"
Skyler thình lình nín khe.
... Đừng bảo là?
Tôi chỉ lảm nhảm vớ vẩn vì mù tịt về ma thuật thôi mà... đúng không?
Chỉ là trùng hợp thôi... đúng không?
"A."
Skyler bật ra một tiếng thở hắt.
Tôi thở dài.
Trong bụng, tôi lẳng lặng tụt hạng Skyler từ 5 sao xuống còn chừng 4. 5 sao. Thú thiệt, tôi muốn trừ điểm thẳng tay hơn nữa, nhưng ngó lại những gì nhóc đã cống hiến tới giờ, tôi đành nương tay.
Skyler ráng bẻ lái chủ đề một cách trơn tru hệt như chưa có chuyện gì xảy ra.
"T-Tóm lại, quay lại chuyện chính thôi. Về cái cơ sự tại sao tôi lại lâm vào cái tình cảnh này với người thân duy nhất của mình. Tụi mình còn chưa đá động tới cái đoạn đào được cơ thể thần thánh cơ mà, đúng không?"
"Ừ."
Với tấm lòng khoan dung độ lượng, tôi lấp liếm cho cái sai sót của Skyler và lại vểnh tai nghe nhóc kể chuyện.
Thời gian quay ngược về quá khứ.
Tới cái bận đầu tiên người ta đào được cái xác của một vị thần.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn