Chương 17: Chuyến Đi Bão Táp Trên Xe Ngựa
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~8 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện
"Làm khiên cách âm cơ à, bộ cậu sợ bị ai nghe trộm chuyện quan trọng lắm sao?
Quan trọng tới mức không cho cả bác xà ích quen biết nghe cùng."
'... Cái lão Vua Điên này là thá gì chứ?'
Tôi tò mò chết đi được. Một sự tò mò chắc sẽ sớm có lời giải thôi.
"Vua Điên vừa là một anh hùng vừa là một kẻ mất trí."
"Hả?"
"Nghe có vẻ hơi chỏi nhau, nhưng gã Vua Điên bằng cách nào đó lại gom đủ hai thứ đó vào mình. Một anh hùng thời xưa, nhưng đồng thời lại là một bạo chúa thời nay."
"Thế thì liên quan gì? Dù lão có là bạo chúa, lão cũng đâu có quyền ức hiếp dân chúng Đế quốc đi ngang qua lãnh địa của mình."
"Khổ nỗi là thế này—sức mạnh của một mình lão Vua Điên ngang ngửa với sức mạnh của một quốc gia. Đế quốc hiện giờ chẳng còn hơi sức đâu mà dẹp loạn lũ phiến quân, nên đành nhượng lại một phần đất đai và phong tước vua chư hầu. Thật sự là bọn họ đã làm vậy đấy."
"Thế nên lão mới được gọi là 'vua' à? Vì được Đế quốc công nhận là một vương quốc độc lập sao?"
"Đúng thế. Đế quốc coi như đã quỳ gối trước bọn phiến quân rồi."
Không, tôi vẫn còn mù mờ nhiều thứ lắm.
Tôi không phải loại người cứ ôm cục tò mò trong bụng, cũng chẳng ưa cái thói im ỉm để rồi rước họa vào thân vì dăm ba cái hiểu lầm ngớ ngẩn.
Tôi mở miệng hỏi thẳng tưng.
"Chuyện đó thì ăn nhập gì tới tụi mình?"
"... Thì."
"Chẳng lẽ lão vua này cứ rảnh rỗi xách mông ra khỏi thành đi vi hành vùng biên giới, hay là khơi khơi đi bắt cóc thường dân để sung quân. Lão bị gọi là Vua Điên vì lão tàn bạo với chính dân của mình thôi, đúng không? Tôi nói sai à?"
Một tràng dài hơi, nhưng đố ai mà cãi lại được.
Đi thẳng thì cũng chẳng chết chóc gì. Đi vòng vèo chỉ tổ tốn tiền tốn bạc. Lý lẽ của tôi quá vững vàng từ đầu chí cuối.
Skyler câm nín một lúc. Rồi cậu nhóc nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chần chừ.
1. [Gây sức ép] (Cộng điểm ăn nói) 2. [Hỏi han] 3. [Dọa nạt] (Cộng điểm sức mạnh + sức khỏe / 2) 4. [Quyến rũ] (Cộng điểm sức hút)... Lại là cái bảng lựa chọn.
Cũng đúng lúc phết.
Tôi sẽ chọn Gây sức ép.
4. [Quyến rũ] (Cộng điểm sức hút) Thôi đi má...!
Lại là do cái "tật hay làm hỏng việc" của tôi. Rành rành là một ngày chỉ bị một lần thôi mà... mày khéo chọn lúc ghê nhỉ? Thật đấy à? Đùa tao à?
'Điên mất thôi.'
Tôi còn nhớ rõ mồn một lần trước khi cái bảng lựa chọn hiện ra, nó đã chực chờ sẵn và kết cục là tôi lỡ buông lời cợt nhả với gã thám hiểm đang tán tỉnh mình. Lần này chắc không trót lọt đâu nhỉ?
[Quyến rũ - Cần từ 20 trở lên] [10 + 5] Đối phương là kẻ đã chạm tới một đẳng cấp khác. Một thầy phép đã đánh thức Bản Ngã. Mức độ vững vàng của tâm trí là cực kỳ cao. Một thành viên của "Kẻ Đuổi Theo Những Vì Sao".
[Chưa được rồi!] Khoan đã, 20 á?
Tại sao chứ?
Cậu nhóc này chỉ là một đứa nít ranh thôi mà.
Dù cho có là dân thám hiểm dạn dĩ sương gió... dù cho có mang thẻ Bạc đi chăng nữa... thì con số này cũng quá là phi lý.
'Một đẳng cấp khác, tâm trí cực kỳ vững vàng, Bản Ngã, Kẻ Đuổi Theo Những Vì Sao...?'
Dù chẳng mồi chài được cậu nhóc, tôi cũng vô tình hóng hớt được chút xíu gốc gác mà cậu nhóc đang giấu nhẹm qua cái bảng thông tin.
Lần trước tôi chọn chọc tức Skyler.
Hình như lúc đó chỉ cần 15 thôi thì phải. Sao lại thế nhỉ?
'Chắc là do quyến rũ khó xơi hơn chọc tức chăng?'
Dẫu cho đầu óc có già dặn cỡ nào thì con số 20 cũng hiếm khi xuất hiện. Thế có nghĩa là "chuyện không tưởng".
Cái thằng nhóc này đúng là một kho bí mật.
Một lát sau, cái bảng thông tin bắt đầu lải nhải.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn