Chương 69: Chị Là Mảnh Ghép Định Mệnh Của Đời Ta.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Tôi cảm giác não mình vừa mới bị ngắt điện tạm thời.
Để tôi load lại mớ thông tin này cái đã.
Hoàng đế vừa vặn vẹo tôi... giở trò quyến rũ với cô ta. Còn Skyler bên cạnh thì nghiến răng trèo trẹo tới mức tôi nghe rõ cả tiếng xương hàm kêu rắc rắc.
"Bệ hạ đang... nói giỡn à?"
"Không."
"Bệ hạ thật sự muốn tôi giở trò đó ư?"
"Đúng."
"... Chắc chưa?"
"Ta chúa ghét phải nhai đi nhai lại. Triển đi."
"Tôi đã rào đón kỹ càng ban nãy rồi, cái trò quyến rũ của tôi đâu chỉ đơn thuần là gieo rắc tình yêu—nó là cái lệnh tẩy não bắt đối phương răm rắp tuân theo. Tác dụng trụ được bao lâu thì còn tùy vào độ trâu bò và tinh thần thép của mục tiêu."
"Ngươi đang đinh ninh cái tinh thần thép và sức mạnh của ta chỉ là hàng dỏm sao?"
"Không phải thế... Ý tôi là trong lúc bệ hạ bị tẩy não, tôi với Skyler dư sức tiễn bệ hạ chầu Diêm Vương."
"Cô nương ngây thơ tới mức đinh ninh có thể làm thịt Hoàng đế rồi tẩu thoát êm ru khỏi Kinh Thành với Cung Điện Hoàng Gia sao? Nơi này là Sảnh Tiếp Khách Lớn—cái chốn chuyên để tiếp đón thượng khách. An ninh đâu có lỏng lẻo tới mức cho mấy người lộng hành."
Cái nết gì kỳ cục vậy.
Làm quái nào cô ta lại nhẹ dạ cả tin tụi này tới mức đó khi mới giáp mặt lần đầu? Không, đâu phải là tin tưởng—đúng hơn là cô ta đang khinh khỉnh ngầm mỉa mai: "Đằng nào tụi bây cũng làm quái gì có cửa lấy mạng tao."
'Thì, có lệnh bề trên thì đành phải theo thôi.'
Đang lúc tôi còn mải vắt óc cân đo đong đếm, Skyler thình lình vươn tay chộp lấy cổ tay tôi.
"... Gì cơ?"
"Khoan đã."
"Sao vậy."
Cậu lôi một cuộn bùa trong túi ra rồi giắt tọt vào vạt áo choàng của tôi.
... [Truyền Âm Bằng Lửa]? Sao tự dưng lại xài cái trò này lúc này?
'Chị hóng được không?'
'Ừ.'
'Tốt. Ngay lúc bả dính ngải quyến rũ của chị, tụi mình làm thịt lão Hoàng đế luôn. Tôi sẽ ráng bóp nát cuộn bùa dịch chuyển để chuồn.'
'... Hả?'
Có vẻ Skyler cay cú Hoàng đế hơn tôi tưởng tượng. Giờ thì cậu đang mất sạch lý trí và hành động hoàn toàn theo cảm tính.
Cậu lảm nhảm còn ngáo ngơ hơn cả cái phiên bản "não phẳng" của tôi nữa.
Chắc mẩm cậu chốt hạ vậy vì nghi ngờ Hoàng đế cũng lận lưng Cơ thể Thần thánh, nhưng tôi, một kẻ sở hữu Cơ thể Thần thánh xịn xò, dư sức soi thấu sự thật.
Chẳng có tí phản ứng cộng hưởng nào. Chẳng có lực hút nào sất.
'Bình tĩnh lại đi.'
'Không, đây là nước cờ khôn ngoan nhất... ờ thì không hẳn là khôn ngoan, nhưng có lợi nhất. Chẳng phải lão Hoàng đế cũng có cửa sở hữu Cơ thể Thần thánh sao? Cơ hội ngàn năm có một để nẫng thêm một cái cơ thể như lời chị rào đón đấy.'
'Chệch đường ray rồi.'
'Sao lại thế?'
'Cái bận giáp mặt Vua Điên, Nisha, với Propertius, tôi lờ mờ đánh hơi được sự khó chịu hay cái gì đó cấn cấn. Nhưng đứng trước Hoàng đế, tôi chẳng thấy hề hấn gì.'
'... Cộng hưởng, ra thế. Hoàng đế chỉ là phàm nhân rỗng tuếch chẳng lận lưng Cơ thể Thần thánh nào. Tay mạo hiểm giả thẻ Bạch Kim, Framea, đích thị là vỏ bọc của Hoàng đế.'
'Lắp não vào đi, Skyler.'
Hoàng đế từ từ đứng dậy khỏi ghế.
Tụi tôi đã nín khe hơi lâu rồi. Chắc đâm nghi có điềm, cô ta lết lại gần chỗ tôi và Skyler đang chễm chệ.
Chỉ vài bước chân thôi, nhưng tôi căng thẳng tới toát mồ hôi hột.
"... Hai ngươi kết thúc màn hội chẩn kín rồi chứ?"
Hóa ra cô ta biết tỏng. Dẫu không hóng hớt được nội dung, cô ta vẫn đánh hơi được vụ truyền âm nhờ vào biến động của dòng chảy ma thuật. Quả không hổ danh tay mạo hiểm giả thẻ Bạch Kim?
"Xong rồi."
"Tốt. Chốt lại sao?"
"... Tôi sẽ thử xài trò quyến rũ."
"Cần setup gì không?"
"Chỉ cần bệ hạ dán mắt vào mắt tôi là đủ. Đâu cần phải nhìn chằm chằm không chớp mắt."
"Rõ rồi."
Hoàng đế áp sát mặt vào mặt tôi.
... Gần quá đi mất.
Khuôn mặt cô ta đẹp không tì vết, nhưng quái lạ là tôi chẳng rạo rực tí nào.
Tôi cá là cái phiên bản quá khứ của tôi mà được áp sát một mỹ nhân cỡ này thì đã sướng rơn rồi. Cớ sao giờ tôi lại trơ như khúc gỗ thế này?
"Chưa tới à?"
"Bệ hạ cứ dán mắt vào mắt tôi. Trực diện luôn. Cấm có đảo mắt đi chỗ khác."
Tôi luân chuyển dòng ma thuật.
Dồn hết tâm trí vào đôi mắt mục tiêu.
—Kích hoạt khả năng.
[Quyến rũ - 20 hoặc cao hơn] [11 + 5] [Mục tiêu là một thực thể đã đạt tới cảnh giới thượng thừa. Tinh thần thép của cô ta vững như bàn thạch.] [Thất bại!]
"Vẫn chưa tới à?"
"Bệ hạ chịu khó chờ thêm chút đỉnh."
Dẫu tôi chẳng thèm đụng vào cái bảng lựa chọn, cái màn hiệu chỉnh xí ngầu vẫn chình ình hiện ra.
Thú thiệt, tôi cứ đinh ninh Bảng Thông Tin sẽ xì ra mớ thông tin mật về đối phương trong lúc vạch trần lý do thất bại, y xì đúc cái bận xài với Skyler.
'Chắc mọi chuyện chẳng dễ xơi tới vậy đâu.'
Xí ngầu bắt đầu lăn.
Lăn đi lăn lại, xoay mòng mòng.
Tới lúc nặn ra được con số tôi khao khát.
Tới lúc tôi bới ra được cái khả năng mình mong mỏi.
[Thành công!] Và rốt cuộc, nó cũng tới.
Lụm lúa.
Quyến rũ.
Ánh nhìn của tôi khóa chặt vào mắt cô ta. Một thứ gì đó mỏng manh như ma thuật... không, hao hao thần lực hơn, vươn vòi bạch tuộc ra. Và cuối cùng, cắm phập vào đôi mắt cô ta.
"... À, ra thế."
"Bệ hạ ổn chứ?"
"Cô, cô đích thị là mảnh ghép định mệnh của đời ta... không, ta cũng chẳng dám chắc nữa. Tim ta đang nhảy lô tô này."
Có vẻ Hoàng đế xem trọng cái thứ tình cảm gọi là "tình yêu" hơn tôi tưởng. Hay là do cô ta chưa từng nếm mùi yêu đương bao giờ?
Skyler thì hoặc là có máu kháng tình yêu, hoặc là tại bà chị nhà cậu ta là một con điên chính hiệu... Tôi mù tịt, nhưng cậu ta đâu có phản ứng lố tới mức này.
Cậu ta chỉ sòng phẳng hơn chút đỉnh, thế thôi.
'... Chẳng lẽ cô ta là gái ế chưa từng vắt vai mối tình nào?'
Nghe giang hồ đồn thổi, vị Hoàng đế này đã tại vị 15 năm rồi. Lỡ cô ta lên ngôi lúc đã trưởng thành... thì bét ra cũng ngoài 30 rồi. Thế thì đích thị là bà cô già ế chỏng ế chơ sao?
... Phải rồi. Uốn lưỡi bảy lần trước khi mở mồm mới được.
Lỡ tôi bô bô cái chữ gái ế vô mặt Hoàng đế, khéo sáng mai cái thủ cấp của tôi đã lủng lẳng phơi sương ngoài phố Kinh Thành cũng nên.
Thời gian chầm chậm trôi.
"......"
Giữa cái bầu không khí sượng trân này, Hoàng đế cứ trân trân dòm tôi bằng đôi mắt vô hồn. Cô ta rón rén lùi lại.
Trông bộ dạng cô ta hệt như đang sợ hãi. Một cảm giác cô ta chưa từng nếm trải. Một điều bí ẩn. Nỗi hãi hùng khi đối mặt với những thứ chưa rõ ràng.
Ngay cả tay mạo hiểm giả thẻ Bạch Kim mạnh vượt tầm nhân loại, kẻ đã chạm tới cảnh giới Bộ Mặt, vị Hoàng đế thống trị cả một Đế chế chà bá, cũng phải rén trước những thứ vô định. Cô ta đang co rúm lại trước chính những cảm xúc của bản thân.
Vơ vét được mớ thông tin bổ ích rồi đây...
—Không biết cái đánh giá của mình có trật lất không nhỉ?
"Ta rén rồi đấy."
"Thú thiệt, tôi cũng hiếm khi xài cái chiêu này. Có ối chuyện tôi dư sức dẹp êm xuôi mà chẳng cần tới nó."
"Thao túng cảm xúc của kẻ khác. Quyền năng của nó mạnh hơn ta tưởng. Ta thấy mình đúng là con đần khi mới ban nãy còn hoài nghi liệu cái năng lực quyến rũ cỏn con này có xứng đáng gán mác thần lực không."
"Tôi đâu nghĩ nó trâu bò tới mức đó..."
"Ta đã đóng băng như một con bù nhìn hơn 15 giây. Cô nương có thông não được cái ý nghĩa tày đình của nó không?"
"Chắc là không?"
"... Cô nương cũng ngáo ngơ ở vài khoản phết đấy."
À, chắc do rượu bắt đầu nhạt phai rồi sao? Bờ não tôi như đang đóng váng lại.
Cái đầu nhảy số ầm ầm ban nãy giờ đang tụt dốc không phanh, lết về cái tốc độ rùa bò quen thuộc. Tôi lại hóa thành đứa đần độn rồi. Ức chế... tôi chúa ghét cảm giác này.
Có cách nào neo lại cái trạng thái này lâu hơn không nhỉ? Chẳng hạn như rước thêm cái lời nguyền say xỉn.
Nước cờ đó nghe cũng ngon ăn đấy chứ? Lỡ tôi cứ phè phỡn trong men say, não tôi sẽ luôn nhạy bén.
'... Lúc nào rảnh tôi sẽ test thử cái trò đó.'
Thế rốt cuộc Hoàng đế đang lải nhải cái quái gì?
Rằng tôi có thể hô biến một mục tiêu cụ thể thành bù nhìn hơn 15 giây.
"... À."
"Phải. Giờ thì cô nương ngộ ra rồi đấy. Đồng bọn thầy phép của cô nương chưa từng nhồi nhét mấy cái mẹo vặt đó cho cô nương sao?"
"Hồi trước tôi có buột miệng xài một lần theo bản năng. Trong một trận quyết đấu."
"Ta đồ rằng cô nương đã ẵm trọn phần thắng trong trận đó?"
"Thú thiệt là, tôi ăn hành ngập mặt."
"Ôm cái năng lực mạnh nhường đó mà vẫn thảm bại. Yếu đuối thực sự."
Hoàng đế bắt đầu buông lời mỉa mai tôi rát mặt.
Mới ban nãy còn tâng bốc cái giọng hát với trình độ của tôi tận mây xanh, giờ lại quay xe xỉa xói. Chắc cô ta đang tẽn tò vì lỡ dính ngải quyến rũ của tôi nên mới giở cái trò này để lấp liếm.
Với lại, cái năng lực này đâu có thần thánh tới vậy.
Nói trắng ra, 15 giây bị đóng băng liệu có đủ xoay chuyển thế cờ khi giáp mặt mấy con quái vật thẻ Bạch Kim như Vua Điên hay Hoàng đế không? Tôi chẳng có cửa chuồn, mà cũng chẳng dư sức lao vào xiên tụi nó.
Lỡ tôi hên xui chọc trúng tụi nó một nhát trong 15 giây đó, thì cái cơ địa của bọn thẻ Bạch Kim cũng khác bọt một trời một vực so với phàm nhân.
Khéo tụi nó lại hồi phục cái rụp, hoặc con dao cùn của tôi cắm chẳng thủng, hay xui xẻo nhất là tụi nó đánh hơi được "cảm xúc bất thường", phán luôn đó là đòn đánh tâm lý, rồi tiện tay tiễn tôi—kẻ đầu têu rắc rối—về chầu ông bà!
'Cái năng lực tàng tàng này làm quái gì đủ đô để giữ mạng trước bầy quái vật điên rồ đó.'
Dù sao thì, cuộc đàm đạo của tụi tôi cũng khép lại tại đây.
Cơ mà, tôi vẫn còn vài cái vặn vẹo. Hoàng đế cứ lải nhải hai chữ "hợp tác", nhưng tôi vẫn mù tịt chẳng hiểu cô ta đang toan tính cái kèo hợp tác quái quỷ gì.
"Vòng lại vấn đề chính đi. Bệ hạ đang rắp tâm cái kèo hợp tác gì? Và tụi tôi xơ múi được gì từ vụ này?"
"Dễ ẹc. Hai ngươi cứ phè phỡn tiếp tục hành trình. Tới khi phe ta dàn trận xong xuôi."
"... Gì cơ?"
"Đế chế vẫn chưa đủ lực để gom quân. Để sáp lá cà với Vua Điên, ta cần binh lính, cần tiền tài, và cần đám quý tộc. Càng nắm trong tay nhiều kẻ sở hữu Cơ thể Thần thánh, lợi thế càng nghiêng về phe ta."
"Hiện tại Đế chế đang giấu bao nhiêu Cơ thể Thần thánh?"
"Một."
"... No hope."
"Nhưng thời gian sẽ xoay chuyển cục diện. Một Cơ thể Thần thánh của Đế chế, một cái của cô nương, và mấy cái Cơ thể Thần thánh khác mà hai ngươi sẽ vơ vét được dọc đường."
"K-khoan đã. Tụi tôi vơ vét cái gì cơ?"
"Hai ngươi sẽ lãnh ấn tiên phong đi thu thập Cơ thể Thần thánh. Dĩ nhiên, ta sẽ bơm mọi thứ hai ngươi cần. Thậm chí cả nhân sự."
Hóa ra là một phi vụ đánh đổi.
Hoàng đế sẽ bơm cho tụi tôi nhân sự, tiền bạc, và trang bị tận răng. Và tới khi đủ lông đủ cánh để làm gỏi Vua Điên... tụi tôi sẽ kiêm luôn vai trò thợ săn Cơ thể Thần thánh. Nẫng tay trên hay múa mép dụ dỗ chủ nhân của chúng. Bằng mọi giá phải lôi kéo tụi nó về phe mình.
—Kẹt nỗi có một chi tiết hơi cấn.
"Bệ hạ đinh ninh tụi tôi kham nổi vụ này sao?"
"Không?"
"Thế, cớ sao...?"
"Chẳng phải ta đã rào đón là sẽ bơm 'thậm chí cả nhân sự' sao?"
Cài cắm người để giám sát kiêm luôn hỗ trợ.
Một mũi tên trúng hai đích đỉnh cao.
Hoàng đế đang ủ mưu cài cắm một kẻ của mình vào hội thám hiểm của tụi tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn