Chương 58: Cậu Có Thể Chọn Giúp Tôi Một Chiếc Nhẫn Được Không?
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Rốt cuộc, tôi quyết định bước vào trong.
Đó là một nước đi mạo hiểm, nhưng tôi có niềm tin rằng kiểu gì mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn.
Dù sao thì bên cạnh tôi cũng có Skyler, một tay xài bùa có thực lực, và tôi hoàn toàn tự tin vào mớ kinh nghiệm cùng kỹ năng mình đã cày cuốc được trên chặng đường dạt về Kinh Thành.
Tôi thò tay qua ngưỡng cửa tiệm.
Cảm giác hệt như bàn tay tôi bị cái kết giới đen ngòm kia nuốt chửng, nhưng tôi vẫn lờ mờ cảm nhận được sự hiện diện của nó.
"... Một kết giới cho phép người khác đi qua mà chẳng vấp phải chút trở ngại nào sao? Kết giới hai chiều à? Không, là kết giới nghịch đảo thì phải?"
"Cứ vào trước đã."
"Đằng nào đứng ngoài cũng chẳng bới móc thêm được thông tin gì... quyết vậy đi."
Chẳng hiểu sao, Skyler lại ngoan ngoãn hùa theo quyết định của tôi mà chẳng hé răng phàn nàn lời nào.
Có lẽ cậu bắt đầu ngộ ra tôi không phải loại người dễ bị lung lay, hoặc cũng có thể cậu thấy cái tiệm này chẳng có gì đáng sợ. Tôi chịu chết không đoán nổi trong đầu cậu đang toan tính cái quái gì... nhưng cảm giác được vâng lời cũng sướng rơn.
Vượt qua bức rèm đen sì, đập thẳng vào mắt tôi là một không gian nội thất khác một trời một vực so với cái vẻ tồi tàn bên ngoài.
"... Chao ôi."
Nó tráng lệ tới mức khiến tôi buột miệng cảm thán lúc nào chẳng hay.
Không gian bên trong rộng lớn và nguy nga vượt xa sức tưởng tượng của tôi. Thảm đỏ trải dọc sàn nhà, đèn chùm rực rỡ treo lơ lửng trên trần, còn những món đồ ma thuật quý giá thì chễm chệ phô dáng trong tủ kính.
Sự lộng lẫy này làm tôi liên tưởng ngay tới cái Bảo tàng Anh mà tôi từng há hốc mồm ngắm nghía qua ảnh ở kiếp trước.
"Tụi tôi tới mua đồ ma thuật."
Skyler cất tiếng vang vọng vào không trung.
Tôi dáo dác nhìn quanh xem có bóng dáng ai lẩn quất không, nhưng vẫn chẳng bới ra mống nào.
Skyler chắc mẩm rằng chủ nhân của cái tiệm đồ ma thuật hoành tráng và chà bá này đang âm thầm quan sát tụi tôi từ một góc khuất nào đó mà không thèm ló mặt.
Và suy đoán của cậu đã trúng phóc.
Một chiếc cầu thang từ từ buông xuống từ trần nhà. Nói cho chuẩn thì, một chiếc cầu thang đang được nặn ra ngay trước mắt.
Kẻ vừa vác mặt ra là một sinh vật kỳ dị... trùm áo choàng kín mít.
Đích thị là chủ tiệm đồ ma thuật.
"Ta chưa từng nhẵn mặt hai vị. Tiệm của ta vốn dĩ chẳng mặn mà gì với khách vãng lai."
"Công nhận, cái kiểu tiệm giấu nhẹm ruột gan bên trong thế này thì tôi cũng mới thấy lần đầu."
"... Một tên thầy phép rỗng ruột (không có trái tim)."
"Thiên hạ dạy tôi rằng cái thói tọc mạch xài [Dò Xét] lên người khác khi chưa xin phép là một hành động vô học. Xem ra đám chui rúc trong hẻm tối thiếu vắng sự dạy dỗ tử tế nhỉ?"
Chẳng hiểu sao, Skyler lại khơi mào trận khẩu chiến bốc mùi thuốc súng với tay thầy phép kia.
Ngờ đâu, lão chủ tiệm đồ ma thuật cứ thản nhiên múa mép tiếp, lạng lách mượt mà qua những lời mỉa mai sắc lẹm của Skyler hệt như nước đổ lá khoai, chẳng mảy may bận tâm.
Ngẫm lại thì hầu hết đám thầy phép đều mù tịt về kỹ năng giao tiếp xã hội và mắc chứng hoang tưởng sức mạnh... khéo đây chỉ là cái cách chào hỏi đặc trưng của tụi nó cũng nên...?
Cái đám thầy phép toàn mang cái nết bình quân cỡ này sao...? Tụi nó bị khuyết thiếu sự giáo dục tử tế từ thuở lọt lòng à?
'Tự dưng mình lại đi xỉa xói người ta rát mặt trong bụng mà chẳng cần suy nghĩ.'
Chắc tôi phải tém tém lại mấy cái suy nghĩ này đi, lỡ mồm tuột ra thì toang.
Sau khi cái màn chào hỏi của Skyler và ông chủ tiệm kết thúc, kẻ đang nhìn chúng tôi từ trên cao cuối cùng cũng hạ phàm ngang tầm mắt.
Chiếc cầu thang lơ lửng ban nãy bỗng hóa thành mớ bụi ma thuật lấp lánh rồi bốc hơi sạch sành sanh.
Một cảnh tượng thật sự lộng lẫy, hệt như những vì sao lấp lánh. Y xì đúc cái khuôn mẫu lão pháp sư bí ẩn bước ra từ truyện cổ tích.
"Xin lỗi vì giới thiệu hơi muộn. Tên ta là—"
"Tôi chẳng rảnh mà quan tâm. Tụi tôi hốt lẹ mấy món cần thiết rồi chuồn thôi."
"... Hiểu rồi. Thân là một tay xài bùa chẳng vắt ra được giọt ma thuật nào mà cái mồm mép của ngươi cũng rặc mùi đám thầy phép truyền thống đấy."
"Coi như đó là một lời khen vậy. Và với một kẻ chỉ loay hoay mở cái tiệm đồ ma thuật quèn, kết giới của ngươi xịn xò phết đấy. Trình cỡ này mà chẳng rớ nổi một cái ghế trong Tháp Ma thuật sao?"
"Ước mơ từ thuở cởi truồng tắm mưa của ta là được mở một tiệm đồ ma thuật, nên ta chẳng đoái hoài gì tới mấy cái vị trí trong Tháp Ma thuật."
Sau khi hóng hớt cuộc khẩu chiến của hai người một chốc, tôi rón rén lùi ra sau lưng Skyler.
Chọt.
Tôi lấy ngón tay chọt nhẹ vào lưng cậu.
Skyler giật thót mình ngoảnh mặt lại, hai má ửng hồng. Tôi chỉ dán mắt vào cậu, rồi một thoáng im lặng trôi qua.
Skyler có vẻ đã ngộ ra cái ẩn ý của tôi và lóng ngóng đáp lại.
"... Rồi. Tôi hiểu rồi."
"Tốt. Cậu biết mà đúng không?"
"Thú thiệt, tôi hơi cay mũi cái trò lão đuổi khéo tụi mình đi ngay lúc vừa đặt chân vào tiệm."
"Lão đuổi tụi mình đi á? Lão nói thế từ hồi nào?"
"Chị lạ gì cái thói của đám thầy phép cứ khoái múa mép thể hiện ta đây uyên bác đúng không?"
"Ừ."
"Cái lối ăn nói đặc sệt thầy phép ấy—vừa muốn khoe khoang trí tuệ mà không thèm xài ngôn từ chợ búa, lại vừa chèn thêm cái điệu bộ trịch thượng để dìm hàng người khác."
"... Tôi vẫn chưa thẩm thấu lắm."
"Ví dụ nhé, nói câu 'Ma thuật của ngươi như thể trải qua mấy đời rồi ấy' thực chất mang ý nghĩa là 'Cái thiết kế ma thuật của ngươi lỗi thời y chang đồ cổ rồi, làm ơn update lẹ đi'."
"Thế lão đuổi tụi mình lúc nào...?"
"Cái ẩn ý đằng sau câu 'Tiệm của ta vốn dĩ chẳng mặn mà gì với khách vãng lai' chính là 'Ta chỉ khoái bắt mối với người quen cũ thôi'."
"Đám thầy phép đúng là sống một cuộc đời mệt mỏi nhỉ?"
"Tôi cũng cạn lời không cãi được. Thôi cứ chốt lẹ đồ cần mua rồi lượn cho nước nó trong."
"Ừ. Quyết vậy đi."
Skyler và tôi từ từ lượn lờ dòm ngó xung quanh.
Bỏ qua cái nết khó ở của lão chủ tiệm, hàng họ ma thuật ở đây đúng là xịn xò hết nước chấm. Ngay cả một đứa ngoại đạo như tôi nhìn vào cũng ngửi thấy mùi tiền.
Bị tờ bùa che mắt, tôi chẳng soi được tới nơi tới chốn hay cảm nhận cặn kẽ dòng chảy ma thuật, nhưng vẫn lờ mờ đánh hơi được sự hiện diện của nó.
Đúng vậy. Hiện tại cảm giác rành rành ra đó.
Và đây mới chỉ là "lờ mờ" thôi đấy.
'Chẳng biết trên đó đắp bao nhiêu cái mạch điện với hình xăm nữa.'
Tính ra mấy cái đồ ma thuật về cơ bản làm quái gì cần sạc lại, hiệu năng cỡ này đúng là điên rồ.
"Cái bảng giá... niêm yết ở đâu vậy?"
"À, tiệm của ta không thèm niêm yết giá đâu. Chỉ những kẻ thấu hiểu giá trị của mấy món đồ này mới được đặc cách bước vào đây."
"Tiếc quá, thân là một người hát rong, tôi mù tịt về giá trị của mấy món đồ ma thuật này. Lão rủ lòng thương phím cho tôi cái giá được không?"
"Chà, liệu một kẻ mù tịt về giá trị của đồ ma thuật có khả năng xài chúng cho ra hồn không?"
"Dẫu tôi có hậu đậu xài sai cách thì chí ít tôi vẫn dư sức móc hầu bao trả lão một cái giá công bằng. Lỡ lão không mặn mà gì với chuyện buôn bán kiếm tiền, thì tôi mạn phép hốt chúng đi miễn phí nhé?"
"Không, đâu phải thế."
Lão chủ tiệm giấu nhẹm nét mặt sau chiếc áo choàng tối om, khuôn mặt chìm trong bóng râm đen đặc.
Nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại có cảm giác mình vừa chộp được cái biểu cảm của lão ban nãy.
Dẫu có ra vẻ thầy phép đạo mạo cỡ nào đi chăng nữa, thì bản chất của lão cũng chỉ là một tay buôn mở tiệm đồ ma thuật. Hễ có kẻ gạ nẫng đồ chùa thì kiểu gì cảm xúc chả lộ ra mặt.
Kế bên, Skyler liếc tôi một cái.
"... Chị răn tôi không được khẩu chiến, thế mà giờ chị lại khơi mào đấy."
"Tại cái mồm lão ăn nói ngứa tai quá."
"Cái đó... công nhận."
Skyler nín khe.
Tôi lại tiếp tục công cuộc săm soi. Tôi phải bới ra mấy món đồ ma thuật xài được trong tủ kính, cụ thể là mấy món bơm thêm máu, sức lực với trí óc.
Tôi từ từ dồn hết tâm trí vào đôi mắt.
Chẳng cần phải luân chuyển ma thuật... tôi hồi tưởng lại cái cảm giác y chang lúc soi bức tường lúc tiến vào Kinh Thành.
[Tiệm Cầm Đồ Của Pawn - Thanh Kiếm Mùa Đông. Một thanh kiếm mờ ám được đúc tại tiệm cầm đồ của một quý cô tóc hồng bí ẩn. Đóng băng bất kỳ kẻ nào chạm vào.]
'... Hiệu năng thì xịn đấy, nhưng dính cái điểm trừ nho nhỏ là thằng xài cũng bị đóng băng theo luôn? Tụi nó bị thần kinh à?'
[Lò Rèn Của Fever Số 2 - Mũi Tên Lửa. Mũi tên ruột của một tay thợ săn khét tiếng. Đầu mũi tên rực cháy ngọn lửa vĩnh cửu.]
'Một nhát là đi đời. Với lại, giờ tôi cũng chẳng mặn mà gì tới vụ sắm vũ khí.'
[Nhạc Cụ 4 Dây. Một loại nhạc cụ có dây nhưng lại câm như hến. Chẳng biết xài vào việc quái gì.]
'Cái quái gì đây...? Thấy nhạc cụ thì tôi cũng tò mò phết, nhưng lỡ nó câm như hến thì hơi bị sượng...'
Tôi tiếp tục dạo bước.
Dần dà, thay vì vũ khí hay công cụ, trước mắt tôi giờ là cơ man nào trang sức và phụ kiện.
Góc này hẻo lánh và khuất nẻo hơn hẳn so với khu vực trung tâm chói lọi.
Chắc để cố tình tạo ra cái không gian tối tăm nên chẳng có một bóng đèn nào sất, chỉ có vệt sáng lay lắt từ chiếc đèn chùm ngoài sảnh chính hắt chéo vào kẽ cột.
Thứ ánh sáng dìu dịu đó hắt lên mấy món trang sức từ bên dưới.
"... Ồ."
"Sao vậy?"
"Có chiếc nhẫn tăng dung lượng ma thuật kìa."
"Chỉ dòm thôi chị cũng phán được à?"
"Ừ."
"Mấy món tôi cần... cậu có thể chọn giúp tôi được không?"
"... Ờm, được thôi."
Skyler tỏ ra hơi bối rối.
Sao thế nhỉ?
—Lúc bấy giờ tôi mới ngộ ra cái ẩn ý tày đình trong lời mình vừa thốt ra.
Tôi vừa mới gạ gẫm một người khác giới chọn đồ trang sức cho mình. Giữa cái chốn không có ai khác nữa chứ.
Giờ có ráng lấp liếm phủ nhận thì chắc tôi cũng chẳng quản lý nổi cái vẻ mặt của mình, nên cứ làm ngơ như chưa vỡ lẽ ra cái ẩn ý sâu xa kia chắc là nước cờ khôn ngoan nhất.
Nghĩ vậy, hai đứa tôi cùng rảo bước tiến tới cái phòng trưng bày nhẫn với dây chuyền.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn