Chương 68: Thử Quyến Rũ Ta Xem Nào.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Cô nương nghĩ ngón nghề bám câu cơm của người hát rong là gì?
Tài múa mép?
Không, nếu chỉ dựa dẫm vào tài múa mép thì thiếu quái gì nghề làm được.
Thử vác gươm, cung, giáo, rìu, hay quyền trượng ra dọa nạt xem có ma nào dám không nghe lời răm rắp không?
Thế cớ sao người hát rong lại được gán mác là bậc thầy múa mép?
Dễ òm.
Vì cái đám hát rong đó thông thạo tuốt luốt từ gươm, cung, giáo, rìu, tới quyền trượng.
Kẹt nỗi, tôi lại là một người hát rong chính hiệu con nai vàng. Rặt một ả đánh đàn mù tịt về binh khí lẫn dăm ba cái trò động tay động chân.
Một ả đánh đàn chỉ lận lưng được mỗi cái mồm thì cửa nẻo giải quyết ba cái tình cảnh này hẹp lắm.
Cáo lỗi nếu làm mấy người đang hóng hớt mấy trò kinh thiên động địa phải hụt hẫng, nhưng cái tôi cần làm vẫn y nguyên thế thôi. Y xì đúc mấy bận trước. Chẳng trật lất đi đâu được.
'... Đổ xí ngầu.'
Bảng Thông Tin lặn mất tăm.
Chắc mẩm nó đánh hơi thấy tôi chưa bị dồn tới đường cùng, hay cái mạng cùi của tôi chưa tới mức ngàn cân treo sợi tóc.
Dĩ nhiên, Bảng Thông Tin đâu phải chân lý hay sấm truyền, nhưng xài nó vẫn chắc cốp hơn cái khả năng phân tích và chốt hạ tàng tàng của tôi lúc này. Nói trắng ra là, tôi đang ở trong vùng an toàn.
Hồi giáp mặt với mụ Osidens, cái bảng lựa chọn chình ình ra ngay tắp lự còn gì?
Đụng độ Vua Điên thì... bói chẳng ra cái bảng lựa chọn nào, nhưng tụi tôi vẫn lủi đi được với tứ chi lành lặn, và lão Vua Điên thì dư sức tóm gọn tụi tôi nhưng lại thả cho đi. Dám cá là ngay từ đầu lão đã chẳng rảnh mà rờ tới tụi này.
Tôi hoàn toàn có quyền vịn vào đó để suy diễn cái tình cảnh hiện tại cũng na ná vậy.
Cái đầu tôi đang nhảy số mượt mà phết.
Phải chăng là do sức mạnh của hơi men? Xem ra cái trò lén lút chắt mót chút đỉnh rượu sang một cái bình khác đúng là một nước đi sáng suốt.
'... Có vẻ như cái đầu tôi minh mẫn hơn hẳn so với lúc nốc ba cái thứ rượu rẻ tiền. Chẳng lẽ độ xịn xò với hương vị của rượu vang lại làm nên chuyện?'
Tôi chúa ghét cái thói vung tiền qua trán vào mấy thứ vô bổ.
Được rồi. Phải uốn lưỡi bảy lần trước khi hé mồm. Tôi chỉ việc rặn ra mấy lời lọt tai nhất là xong.
Dù sao thì bài tẩy trên tay tôi... ba cái lời múa mép cũng chỉ loanh quanh có bấy nhiêu. Một lựa chọn dễ òm. Mắc mớ gì phải căng như dây đàn hay tim đập chân run. Cứ giữ cái đầu lạnh rồi mở mồm. Tự nhủ với lòng mình thế.
"Cô nương dám chắc tụi tôi đang lận lưng Cơ thể Thần thánh?"
"Phải."
"Mạn phép hỏi cô nương vịn vào đâu mà phán thế?"
"Vua Điên làm quái gì có cớ để chùi mép xé giao ước rồi vác xác ra khỏi lãnh địa nếu không phải vì Cơ thể Thần thánh. Nói trắng ra, lão lặn lội ra ngoài là để đánh hơi Cơ thể Thần thánh của hai ngươi."
"... Cô nương có vẻ tự động gạt phăng đi cái khả năng tụi tôi là tay sai của Vua Điên nhỉ."
"Lão Vua Điên là một gã tham lam không đáy. Lại dám nhả cho đám tay sai lượn lờ khỏi lãnh địa, thậm chí mò tới tận Kinh Thành nơi ta đang đóng đô ư? Nực cười."
"......"
"Tóm lại là, nhờ bám vào cái cớ đó, ta đã bóc mẽ được danh tính của hai ngươi là những kẻ lận lưng Cơ thể Thần thánh may mắn vuột khỏi tay Vua Điên. Đó là cái chốt hạ sau khi ta xâu chuỗi mọi thông tin hóng hớt được."
Hoàng đế rành rành là một kẻ sáng dạ.
Dẫu tôi chưa mò mẫm được cái Bảng Thông Tin của kẻ khác... nhưng chắc mẩm mấy cái chỉ số của cô ta phải nằm ở mức 5 tới 7 hoặc chót vót hơn.
"Tôi xin rửa tai lắng nghe."
Skyler từ kế bên dán mắt vào tôi. Cậu đang rục rịch luân chuyển ma thuật.
Lỡ mà cậu bạo phát hay mất kiểm soát mớ ma thuật đó, thân xác cậu kiểu gì cũng rệu rã, y chang cái bận giáp mặt Vua Điên.
Tôi chúa ghét cái viễn cảnh đó lặp lại.
Tôi ngoắt đầu sang dán mắt vào khuôn mặt Skyler.
'—Lúc này hãy tin tưởng vào tôi.'
Rồi tôi lập tức quay phắt lại hướng Hoàng đế.
Chỉ là một cái chớp mắt giao tiếp, nhưng chắc mẩm ẩn ý đã được truyền đạt trọn vẹn. Tôi cá là cái sự ăn ý của đôi bạn cùng tiến tụi tôi đâu tới mức mù tịt trước mấy cái tín hiệu này.
Dòng ma thuật cuộn xoáy từ từ lắng xuống.
Hoàng đế vẫn chễm chệ ở vị trí bề trên trong cái sảnh tiếp khách to chà bá, chỉ im lặng dòm tụi tôi.
Tôi chịu chết chẳng soi thấu được cái tâm can cô ta. Tôi mù tịt về cái ẩn ý. Trọng tâm của cuộc đàm đạo này là gì? Cô ta giở cái trò này vì cớ gì? Dẫu có vắt cạn óc, tôi cũng chẳng bới ra được lời giải đáp.
Nếu đã thế, tôi sẽ tung xí ngầu.
Cái bản mặt, biểu cảm, khí chất, hành vi, điệu bộ tay chân, cái nhếch mép, số lần chớp mắt, cho tới cả tiếng thở của đối phương.
Tất tần tật đều được gom góp làm manh mối.
Đánh cược là cuộc chơi của những xác suất. Cái trò múa mép cũng y xì đúc. Ngựa về ngược hay xuôi. Y chang trò tung đồng xu.
Làm quái gì có cửa biết trước mặt sấp hay ngửa.
Tôi chỉ được ban cho một cái cơ hội và dăm ba cái manh mối để chốt hạ xem thứ tôi đang nắm trong tay là đồng xu, xí ngầu, hay lá bài.
'Nhảy số đi. Đừng chết lâm sàng, tiếp tục vắt óc suy nghĩ. Là tao thì dư sức chốt hạ.'
—Phải. Nếu là tôi thì dư sức giải quyết êm đẹp.
Tôi là một kẻ tinh hoa. Tôi vác bằng tốt nghiệp của một trường đại học sừng sỏ ở Seoul. Nếu muốn, tôi dư sức chen chân vào trường y với cái bảng điểm đó.
Tôi bắt đầu xâu chuỗi mấy cái manh mối.
Chẳng hiểu sao, Hoàng đế đinh ninh tụi tôi đang lận lưng Cơ thể Thần thánh, thế mà lại rảnh rỗi nhây dưa kéo dài thời gian.
Lỡ như cái đích cô ta nhắm tới là Cơ thể Thần thánh của tụi tôi, cô ta dư sức dùng nắm đấm để nẫng tay trên.
Cô ta thậm chí còn lặn lội giả danh mạo hiểm giả rồi nhẹ nhàng test thử tụi tôi.
Kiểu gì cũng có toan tính.
Cớ sao cô ta lại rảnh rỗi sinh nông nổi kéo dài thời gian trong cái tình cảnh cô ta đang nắm thóp mọi thứ, áp đảo toàn diện và mang quyền lực tuyệt đối? Cái cớ hợp lý nhất chắc mẩm là do cái nết của cô ta.
Cái nết của cô ta đâu cho phép việc dùng bạo lực cướp trắng đồ của một kẻ vô tội.
Đó chỉ là suy đoán mò, và tôi hoàn toàn có quyền vẽ ra cái kịch bản cô ta đích thị là một con mụ độc ác đang giở trò vờn chuột với tụi tôi... nhưng tạm thời cứ gạt phăng mấy cái rủi ro mù mịt đó sang một bên đã.
Chốt lại là, Hoàng đế đâu có ý định nẫng tay trên của tụi tôi.
Cô ta biết tỏng tụi tôi đâu phải phe phái Vua Điên, và cũng thừa biết tụi tôi đang lận lưng Cơ thể Thần thánh. Nhưng cớ sao...?
Cái địa hạt của lý trí khép lại tại đây. Giờ thì lấn sang cái lãnh địa của cảm tính, sự nhạy bén, xác suất và những điều mờ mịt. Cầu mong sao cái linh cảm của tôi trúng phóc— Mỗi lời thốt ra khỏi miệng đều mang trên mình cái rủi ro rành rành. Bản chất của việc múa mép là một trò xiếc đi thăng bằng trên cái dây thừng chông chênh của các mối quan hệ. Một canh bạc cứ thế tiếp diễn bất tận.
Dẫu bói không ra con xí ngầu nào, tôi vẫn nhắm mắt tung bừa.
Con số 20 xẹt qua đầu tôi. Tôi chỉ biết lầm rầm khấn vái cho một cú crit (thành công chí mạng).
"Hay là hai ta cùng huỵch toẹt ra thứ mình thèm khát cùng lúc nhé?"
"Duyệt."
Hoàng đế và tôi dán mắt vào nhau, rồi khẽ nhếch mép.
Phô trương sự bình thản."
"Hợp tác.""
—Canh bạc đã trúng mánh.
Sau một thoáng chốc tưởng chừng như dài hàng thế kỷ, Hoàng đế bật cười. Lúc bấy giờ, tôi mới dám thả lỏng cơ mặt, tháo bỏ lớp vỏ bọc căng cứng và cười hùa theo. Tụi tôi bắt sóng được nhau rồi.
"Vậy thì, tới lúc lật tẩy rồi."
"Lật tẩy chuyện gì?"
"Cô nương đang lận lưng thứ gì và tụi ta nắm trong tay thứ gì."
"Cô nương nôn ra trước đi."
"Đồ nghề, đặc quyền, danh xưng, hay tiền tài—chỉ cần cô nương muốn, ta sẽ bơm tận răng. Nếu cô nương đứng cùng chiến tuyến chống lại Vua Điên, ta thậm chí sẵn lòng giao cho cô nương cả một binh đoàn. Vậy, cô nương có gì để trao đổi? Đây là một phi vụ làm ăn."
Hợp tác bản chất luôn là một vụ buôn bán.
Chẳng qua khi phủ lên lớp đường mật của ngôn từ, cái vụ buôn bán đó được thăng cấp thành sự hợp tác.
Những lời lẽ sắc mùi thời đại mới lại phát ra từ chính miệng Hoàng đế.
"Cơ thể Thần thánh mà tôi đang lận lưng là cặp mắt."
Skyler vẫn dán chặt mắt vào tôi từ bên cạnh. Dẫu đã tin tưởng giao phó cho tôi, nhưng cậu có vẻ bứt rứt không thể ngồi yên.
Tôi ngoắt đầu sang lần nữa rồi đá lông nheo với cậu.
Mặt Skyler ửng đỏ lên chút đỉnh.
Cuộc đàm đạo lại tiếp tục.
"Cặp mắt à... cặp mắt đó ẩn chứa quyền năng gì?"
Có hai con đường cho câu hỏi này: 1. Xạo sự.
2. Nôn ra sự thật.
Lỡ tôi bốc phét thổi phồng sức mạnh của mình, tôi dư sức kiếm chác được một vị thế bề trên trong mấy cuộc mặc cả sau này, nhưng lại rén cái viễn cảnh bị lật tẩy rồi ăn hành ngập mặt.
Lỡ tôi nôn ra sự thật, cô ta khéo lại vắt tay lên trán cân nhắc cái kèo hợp tác này nếu thấy quyền năng cặp mắt của tôi lẹt đẹt hơn mường tượng.
Ngó xa trông rộng thì, con đường số 2 mới là chân ái.
"Tôi xài được cái trò quyến rũ kẻ khác."
"Ra thế. Vậy còn cái thằng nhãi ranh kế bên cô nương thì sao?"
Skyler cau mày, có vẻ mấy từ "thằng nhãi ranh" đã chọc trúng chỗ ngứa của cậu.
"Ngày xửa ngày xưa cậu ấy cũng có tim, nhưng bị lão Vua Điên nẫng mất rồi."
"Vậy là lão Vua Điên đang thâu tóm tổng cộng hai Cơ thể Thần thánh. Trái tim đó có quyền năng gì?"
"... Bơm ma thuật xài thả ga."
"...... Hà. Làm quái nào mà hai ngươi lại ăn hành trước lão Vua Điên với cái năng lực mạnh đó chứ?"
Hoàng đế buông một tiếng thở dài thườn thượt rồi càm ràm.
Đúng là cái viễn cảnh tăm tối mù mịt khi nghe tin kẻ thù có thể vung vãi ma thuật như nước lã.
Cuộc đàm đạo càng lấn sâu, Skyler càng bị đẩy tới giới hạn chịu đựng.
Biết tỏng cái nết và trình độ giao tiếp của cậu, cái thứ mà dẫu có vuốt ve cũng chẳng dám gán mác "tốt", tôi bắt đầu thấy bồn chồn.
Dẫu có bồn chồn cỡ nào, thời gian vẫn cứ lạnh lùng trôi tuột đi. Cuộc đàm đạo cũng chẳng dừng lại. Những lời vặn vẹo và màn đấu trí tâm lý cứ tới tấp ập đến chẳng chừa cho tụi tôi kẽ hở nào để thở.
Tôi điềm nhiên đốp chát lại từng cái một.
Dần dà, cái đích đến của cuộc đàm đạo cũng lờ mờ hiện ra.
—Và giờ, cuộc đàm đạo đã khép lại. Cái không khí căng như dây đàn dịu đi. Tấm lưng tựa vào ghế của tôi đã ướt sũng mồ hôi. Lỡ mà đứng lên lúc này, chắc mẩm bộ quần áo sẽ ướt sũng tới mức nhìn xuyên thấu.
Sau cùng, Hoàng đế phán một câu:
"À, ta muốn test thử cái quyền năng của cô nương. Thử giở trò quyến rũ với ta xem nào."
"... Gì cơ?"
Rắc rắc. Cạch.
Skyler nghiến răng trèo trẹo ngay kế bên tôi. Tôi nghe thấy một âm thanh như có thứ gì đó vừa nứt toác.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn