Chương 56: Hiyak-!
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Cái phòng đắt đỏ tụi tôi may mắn mướn được ăn đứt cái loại phòng VIP ở mấy cái Hội Người Phiêu Lưu.
'Mà nói đi cũng phải nói lại, mấy cái Hội tôi tá túc trước giờ toàn ở chốn khỉ ho cò gáy thôi.'
Cái diện tích phòng to chà bá tới mức gọi nó là "căn phòng" nghe cứ như đang sỉ nhục nó vậy. Phòng được ngăn đôi thành khu phòng khách và phòng ngủ bằng mấy tấm vách ngăn tạm thời. Bố cục chuẩn chỉnh không cần chỉnh.
Được cái hai chiếc giường được kê cách xa nhau một khoảng khá thoáng.
Đã vậy trong phòng còn lận lưng cả đồ nghề bếp núc nữa chứ.
"Hay ho phết."
"Ồ... hễ chạm tay vô là ma thuật tự động luân chuyển qua mấy cái mạch điện với bùa chú khắc trên đó. Chắc tôi có thể bê cái chiêu này ứng dụng vào chỗ khác được đấy."
Skyler đang săm soi mấy cái đồ bếp với đôi mắt sáng rực. Cái hệ thống vặn van rồi nhấn mấy cái nút cạch cạch để phun ra lửa... ừ thì, dòm qua thấy quen mắt với một đứa thời hiện đại như tôi vãi.
'... Rõ ràng là cái bếp ga chứ chạy đằng trời.'
Khác biệt duy nhất là bình ga được thay bằng ma thuật thôi, chứ còn lại thì y xì đúc.
Chẳng biết trên cái cõi đời này ngoài tôi ra còn mống thời hiện đại nào bị rơi rớt vào đây nữa không?
Chắc là không đâu. Dù sao thì tôi cũng bị hút vô đây ngay lúc cái con game mới vừa ra lò mà. Dẫu có mống thời hiện đại nào khác tồn tại, chẳng phải tụi nó sẽ dạt tới sau tôi sao?
Dù sao thì, hôm nay tôi phải đánh một giấc cho ra trò mới được.
Toan phi thẳng người lên giường ngả lưng... nhưng khoan! Phải làm cái thủ tục này trước đã!
'Phải tắm rửa cái đã.'
Tôi cần thời gian để giặt giũ mớ xống áo lấm lem bùn đất sau chuyến đi dài và kỳ cọ cái thân xác này.
"Tôi vô tắm trước được không?"
"Ừ."
Tôi đẩy cửa phòng tắm bước vào.
Khoản vệ sinh sạch sẽ tinh tươm, và tôi cực kỳ mãn nguyện khi thấy chình ình một chiếc gương soi, cái thứ được xếp vào hàng xa xỉ phẩm ở cái cõi này. Sàn với tường có vẻ được ốp bằng loại đá cẩm thạch chống thấm nước.
Rõ rành rành là đẳng cấp của phòng đắt tiền có khác. Thảo nào thiên hạ cứ bô bô cái thú vui vung tiền hưởng lạc với sa đọa vào ba cái đồ xa xỉ.
Tôi nhẹ nhàng vặn cái vòi nước bằng đồng thau.
"Á!"
Tôi lật đật rụt tay lại, miệng bật ra cái tiếng kêu quái dị. Nước nóng hôi hổi cứ thế tuôn xối xả vào bồn tắm.
Nhảy dựng lên y chang con mèo bị giẫm phải đuôi, tôi cuống cuồng vặn cái vòi về nấc chính giữa. Mấy đầu ngón tay vừa quẹt trúng nước đã đỏ lựng lên.
Bên ngoài vọng vào tiếng hỏi thăm.
"Chị không sao chứ?"
"À, ừ. Tự dưng nước nóng xộc ra làm tôi giật mình."
"... À, ra thế."
Cái tông giọng của Skyler nghe cứ khinh khỉnh thế nào ấy, nhưng tôi quyết định cho qua. Chẳng có cái trò nào kém sang bằng cái trò trần như nhộng đứng trong phòng tắm đôi co qua cánh cửa cả.
Tôi ngâm mình vào bồn nước ấm áp.
Dẫu tôi gọi là ấm áp, nhưng thực ra nó nóng vừa khít cái mức làn da tôi chịu đựng được, nên khói bay nghi ngút ngay lúc tôi đặt chân vào nước.
Ủm, ủm.
Tôi nhấn chìm nửa mặt xuống nước thổi bong bóng.
Tôi lặng lẽ ngắm nghía mấy giọt nước trượt dài trên làn da trắng ngần mịn màng như gốm sứ.
Cơ thể ấm dần lên, và cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến. Điềm báo cho cái bệnh ngủ gật của tôi đây mà.
Giờ thì tôi nhẵn mặt cái trò này rồi. Dẫu biết chẳng có hiểm họa gì rình rập, nhưng tôi hơi hãi cái viễn cảnh lỡ tôi ngâm mình lâu quá, Skyler lại sốt sắng đẩy cửa xông vô kiểm tra thì khốn.
Thực tình, tôi cũng chẳng tới mức ngượng chín người đâu.
Dù sao thì Skyler cũng lỡ dòm thấy cái thân xác này một bận rồi, dẫu chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Lần đầu thì còn bỡ ngỡ, chứ lần thứ hai thì có là bao?
Lỡ có ai vặn hỏi tôi có khoái bị dòm không, tôi sẽ gạt phăng đi ngay. Chẳng qua tôi nghĩ bụng lỡ có bị ai dòm, thì thà là cái người quen biết còn đỡ hơn người dưng.
Trong đầu tôi đang nảy ra ba chiêu để dẹp tiệc cái điểm phạt bệnh ngủ gật này.
Chiêu tạm thời là tự bạo, gây ra một cú sốc hay cơn đau chí mạng lên cơ thể để dựng đầu mình dậy. Cái này chỉ là bài chữa cháy thôi, một chốc sau cơn buồn ngủ lại ùa về như cũ.
'Cứ lấy dao găm tự chọc vào tay một phát là xong. Đau bỏ xừ nhưng được việc.'
Còn một chiêu nữa.
Tôi có thể lấy độc trị độc, rước thêm một cái lời nguyền mất ngủ để trị cái bệnh ngủ gật này. Kẹt nỗi làm vậy thì đêm đến tôi lại thức thao láo mất.
Một nước đi quá cực đoan, và lỡ ôm thêm lời nguyền vào cái thân xác vốn đã gánh còng lưng 7 cái lời nguyền này... tôi chẳng tài nào đoán trước được hậu quả.
And cái chiêu chót cùng.
Tôi có thể ráng tìm cách giải nguyền. Lời nguyền nào chả có bùa giải miễn là gom đủ nguyên liệu.
Để quét sạch cái lời nguyền vĩnh cửu và mạnh của tôi thì chắc tốn một núi nguyên liệu quý hiếm đắt đỏ, nhưng nghe theo lời Skyler bô bô dạo trước, thì chuyện đó không phải là không có cửa.
'... Đằng nào cũng lết tới Kinh Thành rồi, rục rịch chuẩn bị hành trang thôi.'
Cái cớ ban đầu tôi khát khao mò tới Kinh Thành là vì một "món đồ".
Biết đâu bận này tôi gỡ gạc được mớ điểm phạt chỉ số sức khỏe với thể lực thì sao.
Chắc mẩm tốn một khoản tiền chát chúa, nhưng cắn răng hiến tế chừng đó cũng đáng. Cứ ra đường hỏi bất kỳ mống nào xem—họ sẽ phán cháy túi còn sướng hơn rụng nụ gấp trăm lần.
Dù sao thì, cứ đánh một giấc trước đã.
Ngủ cỡ hai ba tiếng đồng hồ khéo người ngợm sẽ bị trương nước chút đỉnh, nhưng cái xác này vốn dĩ đã mình hạc xương mai rồi, nên có trương lên tí cũng chẳng ăn nhằm gì.
Cái body này dẫu tự tôi dòm còn thấy mướt mắt, nhưng nói thật lòng thì cái phom người này cũng tùy gu thiên hạ. Tôi thuộc dạng mảnh mai, vòng một không phải hàng khủng—nói cho sang thì là kiểu mỹ nhân thanh tao...
Thú thiệt, dưới con mắt của tôi, đây là một quả customization đỉnh cao không vết muỗi đốt. Phải thế chứ.
Tôi cắn răng nuốt ngụm máu vừa trào ngược từ họng lên miệng rồi từ từ khép mi mắt lại.
Skyler đâm nghi khi thấy Selina chui tọt vào phòng tắm tận một tiếng đồng hồ chưa chịu vác mặt ra. Nhưng nhóc gạt phăng cái suy nghĩ đó trong vòng một nốt nhạc.
Nhóc dư sức bắt bài được cái nguyên cớ mà chẳng cần vắt óc suy nghĩ sâu xa làm gì.
'Cái lời nguyền ngủ gật lại giở chứng rồi.'
Cậu chịu chết chẳng biết kẻ nào đã giáng cái lời nguyền này lên cô, nhưng lỡ có đứa nặn ra cái trò nguyền rủa này cốt để hành tỏi chứ không thèm lấy mạng cô, thì thằng đó đích thị là một kẻ ác ôn có thâm niên.
Cậu he hé cửa dòm vào trong.
Hơi nước âm ấm làm nhòe đi tầm nhìn.
Qua làn sương mờ ảo, cậu lờ mờ soi thấy cái bóng hình một người đàn bà đang chìm đắm trong giấc mộng nơi bồn tắm. Chỉ thấy được độc mỗi cái đường cong mờ mờ nhân ảnh.
Một khi cái bệnh ngủ gật đã dở chứng, thì có gọi đò cỡ nào cô nàng cũng trơ trơ ra đó. Nhưng nhìn cái cảnh cô nàng lăn ra ngủ thế này thì có là kẻ ác cũng chẳng đành lòng ra tay làm trò gì được.
Cái đứa giáng lời nguyền lên cô đúng là một kẻ dị hợm.
'... Đã không có dã tâm lấy mạng cũng chẳng muốn cho cô ấy sống yên ổn, thế mà lại ra sức bảo toàn cái mạng cùi của cô ấy? Lại còn bơm hiệu ứng mạnh bạo tới mức này?'
Nghe chỏi nhau chan chát. Thật ra, nhóc cũng chẳng thèm phí công thông não cái logic đó làm gì ngay từ đầu.
Xác nhận được cô nàng đang ngáy khò khò rồi, nhóc quyết định đốt một tờ bùa quèn.
Skyler móc từ trong túi ra hai tờ bùa rồi đốt chúng. Cái ma thuật khắc trên bùa là [Thoải Mái] và [Kiểm Soát Độ Ẩm].
Rặt mấy cái phép sinh hoạt bèo nhèo, nhưng lại là phao cứu sinh cho Selina lúc này.
Đến lúc cô nàng bừng tỉnh, cô có thể lồm cồm bò dậy mà không lo người ngợm bị sưng húp vì ngâm nước quá đà.
Skyler rón rén khép cửa phòng tắm rồi bắt đầu lên danh sách mớ việc cần làm.
'Trước tiên là xống áo của cô ấy.'
Mớ quần áo Selina vứt chỏng chơ bừa bãi đang nằm chình ình trên sàn.
Cái nết bày bừa quần áo của cô làm nhóc đâm nghi không biết cô có ý thức nổi mình là đàn bà con gái không nữa, cái điệu bộ vô tâm vô tính thấy ớn.
Sao nhóc lại bảo là "cái nết bày bừa"?
Lý do dễ ẹc. Selina chễm chệ đặt cái quần lót lên trên đống đồ mặc ngoài.
Chắc cô nàng đinh ninh mình đang lột đồ theo đúng thứ tự, nhưng một đứa con gái sống chung phòng với đàn ông con trai mà lại phơi cái đồ lót ra rành rành trước bàn dân thiên hạ thế thì lạ đời thật.
Lỡ mà có tay nhân viên nam nào của Hội Người Phiêu Lưu vô tình dòm thấy cảnh này, chắc mẩm gã đã n nẫng mất món nào rồi cũng nên.
Nhóc đốt một tờ bùa làm sạch để hô biến mớ xống áo sạch sẽ tinh tươm, gấp gọn gàng đâu ra đấy rồi đặt lên giường.
Xưa nay cô nàng có bao giờ nổi đóa vì nhóc đụng chạm vô đồ lót đâu, nên chắc bận này cũng êm xuôi thôi.
'Khéo cô ấy còn chẳng coi mình là đàn ông con trai không chừng.'
Đối với Selina, nhóc chắc mẩm chỉ là một "đứa con nít" dẫu bên trong có là cái thá gì đi chăng nữa... Lỡ cô nàng không thèm coi nhóc là đàn ông, nhóc cũng bất lực chẳng biết làm sao. Chỉ biết buông tiếng thở dài thườn thượt.
Chỉ có cái xác này là con nít thôi; chứ mớ cảm xúc của nhóc đã bị đóng băng đúng cái thuở nhóc sung mãn nhất rồi.
Đâu phải nhóc chai sạn cảm xúc; nhóc chỉ đang gồng mình diễn nét trơ trơ ra thôi.
Liệu Selina có thông não nổi mấy cái hành động của cô có sức công phá thế nào đối với nhóc không? Chắc là không rồi. Cô nàng khờ khạo lại còn chậm tiêu thấy mồ.
Thi thoảng cô cũng bắt bài lanh lẹ phết, nhưng lâu lâu mới được một bận thôi, còn riêng mấy cái chuyện nhạy cảm kiểu này thì cô mù tịt.
'Tôi chẳng dám mong đợi gì đâu. Không, có muốn cũng chẳng được.'
Vác cái thân xác con nít vất vưởng hơn 200 năm trời, nhóc đúng là một sự mâu thuẫn sống.
Nhóc chẳng thể làm con nít mà cũng chẳng xong phận người lớn. Với mớ ký ức chắp vá từ thuở trước khi thức tỉnh và sau khi thức tỉnh, tuổi đời tâm lý của nhóc cùng lắm cũng chỉ ngang ngửa một đứa vừa mới bước chân vào đời.
Nhóc từng nghe kể dông dài về mấy tay thầy phép lạm dụng ma thuật quá đà nên bị rơi vào trạng thái ngủ đông hay chết lâm sàng, nhưng nhóc chưa từng đoán trước cái kiếp nạn đó lại vận vào chính mình.
Bụng dạ nhóc rối như tơ vò, còn trái tim thì như bị thiêu rụi thành tàn tro đen kịt.
Hai con người, một nam một nữ đều mù mờ chẳng thấu nổi mớ cảm xúc mình đang ôm ấp trong lòng, lẳng lặng lên giường nhắm mắt xuôi tay, ngăn cách nhau chỉ bởi một tấm vách mỏng manh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn