Chương 71: Đi Tới Hardville Nào(Đại Loại Thế)
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Gã đàn ông vẫn thu mình lại, dán mắt vào khoảng không vô định.
Gã chẳng thèm đoái hoài tới sự hiện diện của tụi tôi, cứ coi như hai đứa vô hình... gã chỉ mải mê mân mê chiếc mặt nạ trong tay.
"... Hai ngươi vào đi."
"Vâng..."
Giọng gã thều thào, cạn kiệt sinh khí một cách lạ lùng. Cái cảm giác rời rã đó dư sức hút cạn sức lực của bất kỳ kẻ nào vểnh tai nghe. Bầu không khí lập tức chùng xuống.
Thú thiệt, tôi chưa từng giáp mặt kẻ nào trông có vẻ tạ hơn gã này cho một chuyến đi bão táp.
Chẳng có chút khí chất nào, khuấy động không khí thì dở tệ, mà cũng chẳng sở hữu cái thân hình vạm vỡ của kiếm khách hay pháp sư.
Tóm lại, một gã ốm yếu, nhu nhược, tài hèn sức mọn, nhan sắc thì lẹt đẹt, đúng chuẩn một kẻ lập dị.
'Skyler còn khá khẩm chán.'
Hồi tôi còn là đàn ông rặt, chắc mẩm tôi dư sức đánh gục gã này.
Dẫu giờ đang nương náu trong cái thân xác này, nhưng cái thuở huy hoàng đó, tôi từng được bao em buông lời đường mật, móc nối được ối quan hệ xã hội xịn xò, và cuộc sống thì phất lên như diều gặp gió.
'... Dẫu thú thiệt thì chưa từng chính thức cặp kè với ai.'
Dẹp cái mớ quá khứ ố dề đó đi, trở lại thực tại nào.
"Bệ hạ chắc mẩm gã này hữu dụng chứ...?"
Không, tôi biết tỏng.
Tôi thừa biết huỵch toẹt cái câu đó ngay trước mặt người ta là bất lịch sự.
Nhưng làm sao tôi giấu nổi vẻ hoài nghi?
Dẫu cho IQ có lẹt đẹt tới đâu, nhờ cái chỉ số Dẻo miệng chống lưng, bét ra tôi cũng biết nhìn sắc mặt mà lựa lời. Tôi thừa biết mình không nên hé môi lúc này.
Nhưng có những lời chẳng thể giữ mãi trong bụng. Vì nó mang tính sống còn!
Nói thẳng ruột ngựa, tôi đâu phải loại hát rong gánh team, còn Skyler thì chỉ xưng hùng xưng bá lúc được xài bùa. Tụi tôi làm quái gì phải một cái party chuẩn chỉnh, bệ hạ biết mà?
Thế mà giờ còn định nhét thêm một cục tạ nữa sao? Khác gì đi đày.
"Ta hiểu. Khó mà tin được. Nhưng sức mạnh từ cơ thể hắn kiểu gì cũng đắc lực cho hai ngươi."
"Cơ thể nào cơ?"
Skyler thình lình nhảy bổ vào cuộc trò chuyện.
... Hội "Săn Sao" của Skyler thuở nọ chính là đám đầu tiên bới ra cái thi hài nguyên vẹn của thần. Khéo cậu đang gai mắt vì thấy kẻ khác xài chùa cái Cơ thể Thần thánh mà chiến hữu của cậu từng liều mạng đánh cắp.
Sau 200 năm, vài phần Cơ thể Thần thánh cũng đã đổi chủ dăm ba bận.
'Chắc cậu ấy đang dò la xem họ còn sống không... có lẽ thế.'
Với ánh mắt đượm buồn, tôi dòm ra sau lưng Skyler.
Những người cậu từng kề vai sát cánh đều đã trôi dạt vào quá khứ, bị dòng chảy lịch sử vùi lấp và tan biến. Một cuộc đời dằng dặc chất chứa toàn những mối nhân duyên chớp nhoáng.
Rồi cũng sẽ có một ngày, tôi dứt áo rời xa cậu.
Để tìm đường về lại thế giới cũ.
Biết đâu chừng, tôi lại phải chĩa mũi kiếm về phía cậu. Rốt cuộc, khéo tụi mình lại đứng ở hai đầu chiến tuyến.
—Như thế có ổn không?
Tôi mù tịt. Mớ bòng bong không lối thoát cứ chất đống lên nhau. Cả lý trí lẫn con tim đều rối bời.
Cái tâm tư phức tạp của tôi chẳng có nghĩa lý gì vì Hoàng đế đâu có lận lưng phép đọc tâm trí, thế nên cuộc đàm đạo vẫn cứ trôi chảy như nước.
"Khuôn mặt. Hắn đang lận lưng Khuôn mặt của Thần."
"À, ra thế."
"Phải."
"Quyền năng của nó là gì?"
"Rồi ngươi sẽ tỏ tường. Đó là thứ quyền năng đã phò tá ta đắc lực nhất."
Quyền năng phò tá Hoàng đế đắc lực nhất. Và, Khuôn mặt của Thần.
... Chẳng lẽ là thuật cải trang thành mỹ nam?
Tồn tại cặp mắt quyến rũ được kẻ khác, thì cái trò này cũng có cửa xảy ra lắm.
Gã đàn ông đeo mặt nạ nhợt nhạt từ từ úp mặt nạ lên. Rồi gã cuộn mình vào chiếc áo choàng đen kịt.
Và hình hài của gã bên trong bắt đầu lột xác.
'... Điều kiện kích hoạt là phải che đậy cơ thể và khuôn mặt sao? Hay có lệnh cấm không được phơi bày quá trình lột xác?'
Cơ thể gã bắt đầu oằn oại bên trong áo choàng rồi teo tóp dần. Cứ nhỏ dần, nhỏ dần. Nó teo nhỏ tới mức tôi bắt đầu lo ngại lỡ nó cứ nhỏ mãi thì sao— Cuối cùng, chiếc áo choàng và mặt nạ trượt xuống sàn.
Từ đống bùng nhùng đen sì ấy chui ra một con mèo xám lông mượt mà với đôi mắt xanh biếc.
"... Đ-Đáng yêu quá."
Một câu nói buột miệng chẳng thể kìm nén.
Khen một con người là đáng yêu... vô duyên hết sức.
Skyler lườm tôi cháy mắt từ bên cạnh.
Được rồi, tôi biết tỏng. Tôi thừa biết mình lỡ lời rồi! Cậu khỏi cần dán cái ánh mắt đó vào tôi!
... Chờ dài cổ mà Skyler chẳng thèm buông lời răn đe. Cậu cứ đưa mắt lia lịa giữa con mèo và bản mặt tôi, rồi lầm rầm tự nói với chính mình.
"... Hóa ra đó là gu của cô ấy."
—Hả? Cậu định giở trò gì khi nắm thóp được sở thích của tôi?
Cái thái độ dở chứng quái lạ của Skyler làm tôi cấn cấn, nhưng cái tôi hóng hớt hơn là danh tính của gã dị hợm vừa hô biến thành con mèo ngay trước mắt, nên tôi tạm gác chuyện đó sang một bên.
"Đây là quyền năng của Khuôn mặt."
"Biến thành mèo á?"
"... Cô nương đúng là não phẳng hơn ta mường tượng. Có phải là cùng một người ta vừa đàm đạo ban nãy không đấy?"
"K-không, không phải tôi."
"Chà. Tóm lại, quyền năng của Khuôn mặt rất dễ thông não. Hắn dư sức lột xác thành bất cứ sinh vật nào hắn từng giáp mặt. Trừ cái giống thực vật bất động, còn lại từ cầm thú, côn trùng, cho tới loài người đều được tuốt. Với điều kiện tiên quyết là phải có 'sự thấu hiểu cặn kẽ'."
"Thế sau khi lột xác thì sao?"
"Hắn xài được sạch sành sanh sức mạnh của cái sinh vật đó. Dĩ nhiên, dăm ba cái quyền năng dị hợm của Cơ thể Thần thánh hay Bộ Mặt thì vô phương."
Dẫu bị khóa mõm mấy cái chiêu xài Cơ thể Thần thánh hay Bộ Mặt, sức mạnh đó vẫn trâu bò dã man.
Lỡ hắn soi được bản mặt của một tay thám hiểm thẻ Bạch Kim, hắn dư sức xả ra sức mạnh và sức tàn phá y xì đúc mà chẳng chịu chút ràng buộc nào... một cỗ máy chém sống.
Đó là quyền năng của Khuôn mặt.
Nhưng cái giới hạn 'sự thấu hiểu cặn kẽ' làm tôi hơi lấn cấn.
Skyler bước lên phía trước. Bản mặt cậu toát lên vẻ kiên định của kẻ đã chốt hạ nước cờ.
"Bệ hạ thừa biết, tụi tôi đâu có đần độn tới mức đó."
"Phải. Ta biết tỏng."
"Bệ hạ đang ủ mưu nẫng tay trên 'Cặp mắt' nếu mọi chuyện diễn biến xấu, đúng không?"
"Huỵch toẹt ra thì, phải, chuẩn xác."
"Vác theo hắn làm chiến hữu hay kẻ bám đuôi giám sát đều vướng víu cả. Rành rành đó là cái quyền năng sinh ra để làm sát thủ. Lỡ tụi này hé lộ chút mưu đồ tạo phản, bệ hạ tính tiễn tụi tôi về chầu ông bà ngay lập tức, đúng không?"
"Ta đã rào đón từ trước, cái ta đang toan tính là một cuộc đại chiến với Vua Điên. Đâu phải dăm ba cái trò chơi đồ hàng hay mấy cái chuyến hành xác cỏn con."
"... Tôi đã thông não."
Chẳng tốn mấy thời gian để bộ não tôi bắt nhịp được cuộc đàm đạo của họ.
Cái cớ Hoàng đế dúi gã tay sai lận lưng "Khuôn mặt" vào hội của tụi tôi đơn thuần là vì hắn sở hữu cái quyền năng sinh ra để làm sát thủ.
Hoàng đế đâu có rảnh rỗi khoanh tay đứng nhìn Cơ thể Thần thánh rơi vào tay kẻ khác.
Nhưng dẫu biết tỏng cái bẫy rành rành ra đó, tụi tôi vẫn chốt hạ cái kèo này. Tụi tôi lội bộ tới đây cũng chỉ vì mục đích đó.
'Lỡ không muốn nhận kèo, tụi mình đâu rảnh lết xác tới đây làm gì.'
Tụi tôi đã ngầm chuẩn bị tâm lý từ cái thuở mới giáp mặt Hoàng đế. Đặt chân vào Kinh Thành đồng nghĩa với việc tự đâm đầu vào cái xó xỉnh gần Hoàng đế nhất.
Hoàng đế cũng thừa biết điều đó.
'... Làm cỏ tụi mình rồi nẫng Cơ thể Thần thánh cho rảnh nợ có phải dễ xơi hơn không. Bệ hạ bô bô là đang xài tụi mình làm mồi nhử, nhưng chắc mẩm ngài đang toan tính một cú lớn.'
Tôi chịu chết, chẳng vắt óc suy nghĩ thêm được nữa. Bờ não đóng băng hoàn toàn.
Để đó rảnh rỗi lại tính tiếp.
Hoàng đế cất giọng.
"Ta đã thề thốt sẽ mở đường máu an toàn cho hai ngươi. Ma thuật đã niêm phong lời hứa đó. Thế nên, chừng nào hai ngươi còn lùng sục Cơ thể Thần thánh, hắn sẽ ngoan ngoãn nằm im. Thậm chí còn làm lá chắn cho hai ngươi."
Tụi tôi câm như hến, chỉ biết trân trân dòm Hoàng đế và con mèo đang chễm chệ bên cạnh ngài.
Hoàng đế khẽ nhếch mép, nặn ra một nụ cười nhạt.
Với một cử chỉ toát lên sự bề thế và cao ngạo, Hoàng đế cúi đầu chào tụi tôi theo đúng cái chuẩn mực của giới quý tộc.
Skyler vẫn đứng trơ trơ ra đó, còn tôi thì cuống cuồng bắt chước cái điệu bộ của Hoàng đế. Cơ thể cứng đờ làm tôi trông lố bịch khôn tả.
"Chúc hai ngươi thượng lộ bình an. Và mong sao ta lại được giáp mặt hai ngươi vào ngày Hiệu Triệu."
"... Vâng."
Con mèo lẩn xuống khỏi bàn rồi đậu lại bên cạnh tụi tôi.
Suốt chặng đường lủi khỏi cung điện để về lại nhà trọ Hội Người Phiêu Lưu, con mèo cứ lẽo đẽo bám đuôi.
Và ngay lúc Selina vừa rời khỏi sảnh tiếp khách lớn.
Hoàng đế thì thầm với Skyler.
"... Cớ sao ngươi lại giấu nhẹm mấy cái tác dụng phụ của Cơ thể Thần thánh với cô nương đó?"
Skyler nín khe, tảng lờ đi câu hỏi của Hoàng đế.
Trong cái sảnh tiếp khách cửa đóng then cài, Eckhart chìm đắm vào dòng suy tư với vẻ mặt phức tạp.
Tụi tôi chẳng thèm lết xác ra khỏi Hội Người Phiêu Lưu.
Tụi tôi cần chắp vá lại bản kế hoạch.
Để khởi động cái phi vụ săn lùng Cơ thể Thần thánh, tụi tôi khát thông tin. Tôi chán ngấy cái cảnh răm rắp nghe lời Skyler dắt mũi rồi.
Kẹt nỗi tôi cũng chẳng có cửa để tự mình bới móc thông tin.
'Quyến rũ, Dẻo miệng, xí ngầu, các lựa chọn... thiếu quái gì cách.'
Nhưng dẫu có xài tuốt mấy cái trò đó, thông tin về Cơ thể Thần thánh vẫn là một thứ hàng hiếm có khó tìm.
Nói trắng ra, chỉ có cái đứa đần độn hơn cả tôi mới hoang tưởng mớ thông tin về thi hài của thần lại rớt lủng lẳng ở xó xỉnh nào đó trong hẻm tối. Chuẩn không?
Sau một khoảng thời gian dài lê thê, cái bệnh ngủ gật của tôi lại dở chứng, và mặt trời bắt đầu lặn.
Cuối cùng thì Skyler cũng chịu nhấc mông khỏi ghế.
Con mèo nãy giờ lượn lờ quanh cửa sổ lân la tiến lại gần tụi tôi.
"Tôi chốt hạ rồi."
"Hả?"
"Lết xác tới mấy con hẻm tối thôi."
"... Hả?"
Một thoáng chốc, tôi đã nghi ngờ Skyler.
Thú thiệt, cái sự nghi ngờ đó là hoàn toàn có cơ sở.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn