Chương 38: Lại Đụng Mặt! Cái Gã Mạo hiểm giả Trọc Đầu Đó!
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~42 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Cái làng chúng tôi vừa đặt chân tới xập xệ hơn tôi mường tượng nhiều. Nó còn bé hơn cả cái làng tôi gặp Nisha và Propertius, thậm chí trông còn hẻo lánh hơn cái làng cạnh Rừng Của Những Khúc Hát, nơi tôi lần đầu tiên mở mắt ở cõi này.
"Thú thực, thà ngủ lại trên xe ngựa còn sướng hơn."
Đó là câu phán xanh rờn của Skyler ngay lúc giáp mặt cái tòa nhà của Hội Người Phiêu Lưu. Cái kiến trúc bằng gỗ hai tầng đó nghe đồn dưới trệt thì bán rượu chè, trên lầu thì làm nhà trọ... nhưng cái khoản vệ sinh thì đúng là đáng báo động.
"Cậu chắc không sao chứ?"
"Miễn xì đủ tiền cho gã xà ích là êm chuyện thôi."
Vừa nói, Skyler vừa nới lỏng cái túi tiền chắt mót đếm đếm mấy đồng bạc, rồi tặc lưỡi.
"... Chậc."
Mấy lúc nhóc giở chứng kiểu này, trông nhóc trưởng thành trước tuổi thấy rõ. Cái vẻ ngoài trẻ ranh chỏi nhau chan chát với cái tính nết già chát đó làm đầu óc tôi bị loạn cào cào.
Dù sao thì, cái tiếng tặc lưỡi của Skyler chắc mẩm là nhóc đang cạn tiền bo cho gã xà ích rồi.
Đám xài bùa lúc nào chả phải móc hầu bao nạp thêm bùa, mà ba cái thứ đó thì đắt xắt ra miếng... Dẫu có chút đỉnh tiền dư dả, chắc nhóc cũng chẳng dám vung tay quá trán lúc này.
"Cần tôi cho mượn không?"
"Tôi ghét mượn tiền người dưng lắm."
"Tụi mình mà là 'người dưng' sao?"
"Thì thế mới lằng nhằng. Đang thám hiểm chung mà. Bạn bè mà lỡ hẹn trả tiền một phát là càm ràm điếc cả tai."
Chắc mẩm thằng nhãi này nếm mùi rồi.
"... Bộ cậu không trả lẹ được sao?"
"A."
Skyler ngẩn người dòm tôi một chốc.
Nhóc dòm tôi bằng cái ánh mắt kiểu "Không ngờ tôi lại bị vặn vẹo bởi cái người như chị", làm tôi thấy hơi sượng sượng.
"Cậu cần bao nhiêu?"
"Một đồng bạc."
"Cũng bèo mà."
"Chỉ tá túc qua đêm thôi đấy. Một đồng bạc là chát lắm rồi. Chắc chị nên trau dồi lại cái đầu óc làm ăn kinh tế đi?"
"À, nhắc mới nhớ, tôi có chuyện muốn hỏi."
"Chuyện gì?"
"Mấy món trang sức hay đồ đạc giúp cải thiện sức khỏe hay thể lực... ba cái đồ yểm phép ấy, giá cả thế nào?"
Skyler trầm ngâm một lúc, có vẻ đang vắt óc suy nghĩ.
Thằng nhãi này còn ghim cái vụ tôi ho ra máu, nên chắc đang xâu chuỗi sự việc theo hướng đó.
Tôi nhẫn nại đợi chờ.
"Còn tùy độ xịn của nó nữa. Tùy xem nó được ốp vào món đồ nào. Đời sản xuất cũng quan trọng..."
"Nói cho vuông, nếu quy cái độ xịn ra điểm số thì sao?"
"Nếu độ xịn là mức 10, chắc chị phải chồng cỡ 80, 000 đồng vàng mới mua được."
"... Gì cơ?"
"Mấy món mức 10 thì con người làm gì có cửa đúc ra được. Trên đời này chỉ tồn tại đúng ba món thôi."
"Gồm mấy món nào?"
"Thứ nhất là thanh thánh kiếm cắm rễ ở vùng cấm địa, thứ hai là sợi dây chuyền thánh giá của vị Thánh Nữ đời đầu, và món cuối cùng là cái mỏ hàn nung đỏ mà Vương quốc Thánh xài để chọc mù mắt bọn tội đồ."
... Nghe có vẻ một trong số mấy món đó hơi lạc quẻ với cái thể loại này thì phải.
Dẫu sao thì, tôi cũng vỡ lẽ tại sao cái thứ chỉ tồn tại đếm trên đầu ngón tay lại có cái giá cắt cổ thế. Thứ tôi cần lúc này chỉ là một món đồ để lấp đi mấy cái chỉ số âm điểm thôi.
'Trước mắt, mình đang âm 3 điểm sức lực và âm 5 điểm sức khỏe, đúng không nhỉ?'
[Sức lực: 0(-3)] [Sức khỏe: 0(-5)] Dòng suy nghĩ chưa kịp dứt, Bảng Thông Tin của tôi lập tức nhảy xổ ra, phô bày rành rành hai cái chỉ số thảm hại đó.
Lúc cần kíp thì gọi mãi chẳng thấy tăm hơi, lúc này thì chui ra lanh lẹ thế. Ngứa cả mắt.
'Mình cũng có thể cày cuốc để lên điểm nhờ tập luyện hay mấy cái hệ thống kỹ năng... nhưng với cái thân xác tàn tạ này, thế thì phí công vô ích quá. Nhúc nhích chút xíu đã rã rời thì tập tành kiểu quái gì? Chắc tới mùa quýt.'
Sao cái đám làm game không rập khuôn cái hệ thống thăng cấp như bao trò khác nhỉ? Chắc để lấy việc ngồi coi người chơi bị hành hạ làm thú tiêu khiển sao?
Càng nghĩ càng thấy tay làm game đích thị là một gã cuồng ngược đãi.
'Không, đó đâu phải chuyện cần lo lúc này.'
Phải hỏi Skyler giá rổ mấy món khác xem sao.
"Thế mấy món mức 3 đến 5 thì giá rổ sao?"
"Mấy cái đó thì người phàm đúc ra được. Tính nhẩm sơ sơ... loại bèo bèo chắc cỡ 2 đồng vàng."
... Cũng bèo mà.
Vừa túi tiền của tôi.
À thì, nghĩ kỹ lại cũng chẳng bèo lắm. Nếu một đồng bạc quy ra cỡ 200, 000 won, thì tôi phải đốt cỡ 1, 8 triệu won cho một món đồ.
Với cái giá đó, tôi sắm được một bộ giáp ngon lành, thêm cây kiếm, cái khiên, mà vẫn còn rủng rỉnh tiền để mua thêm phụ kiện.
'Để tính sau vậy.'
Đằng nào thì cũng chẳng phải chuyện gấp gáp, mà có muốn mua lúc này cũng chẳng có cửa, phải đợi lên tới Kinh Thành mới có.
Lúc tôi còn đang nhăn trán suy tính, Skyler đã ngưng bước và đảo quanh tôi một vòng. Trông mặt nhóc cũng có vẻ đang rầu rĩ.
"Chị cần thứ đó à?"
"Hả?"
"Tôi xài bùa thật, nhưng tôi cũng là một thầy phép. Mà tôi lại xuất thân từ Tháp Ma thuật."
"Cậu đúc được sao?"
"Nếu tôi moi lại được trái tim của mình thì được."
"Tức là giờ cậu chịu chết."
"Chuẩn luôn."
"Thế khui ra làm gì?"
"Nếu tôi ráng vắt kiệt sức một chút, như lúc xài phép dịch chuyển bữa trước, chắc cũng đúc được một món."
"Cậu nói giỡn à?"
"Dĩ nhiên là tôi chẳng khoái làm trò đó, nhưng lỡ chị ngấp nghé cửa tử và cái mạng cùi của tôi là hy vọng duy nhất để kéo chị lại, thì bét nhất tôi cũng sẽ liều thử."
"... Tự dưng chuốc vạ vào thân làm gì?"
"Người đồng cam cộng khổ với mình mà ngỏm, kiểu gì tôi cũng gặp ác mộng."
Skyler nở một nụ cười mỉm đáp lời rồi cắt ngang câu chuyện. Nhóc ngắt lời hệt như đang chặn họng không cho tôi tìm hiểu sâu hơn về mình.
Cảm giác cứ sai sai thế nào ấy.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt thấy một bóng hình khác mờ ảo đè lên nụ cười của Skyler. Trông y chang một gã điển trai đang hé môi cười mỉm nhìn tôi.
Ngực tôi bỗng nhói lên. Tôi chỉ muốn chuồn lẹ khỏi đây.
"... Tôi tính lảng vảng ở nhà hội một chút."
"Cũng được. Nhớ đừng về khuya quá. Xe ngựa đậu ngay mạn nhà hội, chắc chị thừa sức mò đường về."
"Ừ."
Tôi đã chọn cách chuồn lẹ.
Tôi linh cảm nếu giờ chui tọt vào cái xe ngựa chật chội đó với nhóc, khéo lại sinh chuyện.
Mắt tôi hơi cay cay.
Tôi lấy tay chùi vội.
Lúc đẩy cửa nhà hội bước vào, tôi bị dội ngược bởi một sự tĩnh lặng đến rợn người.
'Lạy chúa, đây mà cũng gọi là nhà hội sao?'
Cái mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi ngay lúc tôi bước qua bậu cửa, chưa kể mớ nhền nhện lủng lẳng trên trần nhà. Hèn chi Skyler lại cạch mặt cái chốn này.
Nếu mục đích của cái nhà hội này là thử thách cái dạ dày của tôi, thì tôi chấm cho chúng điểm tuyệt đối 120% về độ thành công—tình trạng ở đây đúng là thảm họa.
Giờ thì tôi đã vỡ lẽ tại sao Skyler dẫu đang cháy túi cũng cắm đầu đi thẳng ra xe ngựa thay vì lết xác tới cái bậu cửa này.
Nếu ở hoàn cảnh bình thường, một thành phố tươm tất, một nhà hội đàng hoàng, chắc tôi đã nhào vô hóng hớt mớ nhiệm vụ... nhưng cái chốn này thì quá đáng thật.
"... Hả?"
Tôi chợt nhận ra một gã mạo hiểm giả đang ngồi chễm chệ ở chiếc bàn đằng xa, đang ngoái đầu nhìn chằm chằm tôi.
'Trông quen quen.'
Chắc mẩm tôi đã đụng mặt gã ở đâu rồi. Cái đầu cạo trọc lóc láng bóng, khuôn mặt bặm trợn, vóc dáng cao kều, vạm vỡ, cùng bộ râu ria xồm xoàm.
Gã là ai nhỉ?
Không, hình như gã cũng nhận ra tôi. Gã vừa lên tiếng.
Khoan đã... khuôn mặt bặm trợn?
Những kẻ mang vẻ mặt bặm trợn mà tôi từng chạm trán ở Hội Người Phiêu Lưu đâu có nhiều.
"... Harun?"
"Gặp lại cô ở đây đúng là kỳ diệu."
Gã đích thị là tên mạo hiểm giả đã kiếm chuyện với tôi ở cái làng cạnh Rừng Của Những Khúc Hát, nơi tôi lần đầu mở mắt.
Tôi lỡ mồm xỉa xói ba má gã vì cái tật vạ miệng, nhưng đôi bên đã lời qua tiếng lại xin lỗi rồi huề cả làng. Trông mặt bặm trợn thế thôi chứ tính nết gã cũng được phết.
'... Gã mang cái thẻ Bạc y chang mình.'
Cái chuyện tôi ngang hàng với một kẻ như gã khiến tôi bắt đầu nghi ngờ cái hệ thống xếp hạng của nhà hội có vấn đề.
"Gió độc nào thổi cô dạt tới cái chốn khỉ ho cò gáy này thế?"
"À, ừ thì... tôi có chút việc ở phương Bắc."
"Lẹ thế cơ à?"
"Tôi nhờ một thầy phép dịch chuyển tới."
"Món đó chắc chát lắm. Hay cô là con cháu nhà quyền quý? Bữa đầu chạm mặt, đám mạo hiểm giả trong nhà hội đã rỉ tai nhau đoán già đoán non xem cô có phải tiểu thư đài các đang chơi trò vi hành không."
"Làm gì có chuyện đó. Tôi cày cuốc kiếm chác được chút đỉnh nhờ nghề hát rong, chứ chẳng phải thám hiểm."
"Chẳng lẽ lại làm cái nghề đó?"
"Không, không đâu. Tôi chỉ đi gảy đàn kiếm sống đàng hoàng thôi."
"Tôi lỡ lời."
"Mà tóm lại, sao anh lại vác xác tới đây?"
"Tôi tính tá túc ở đây một thời gian. Đâu thể cứ bán mạng làm nhiệm vụ mãi. Quan trọng hơn, cô thăng hạng thẻ chưa? Thấy cô biệt tăm biệt tích cùng cái cậu thầy phép nhỏ thó đó, tôi đoán chắc mẩm cô cũng thăng hạng rồi."
A, tôi chỉ chực chờ giây phút này.
Tôi thò tay vô túi rút cái thẻ thám hiểm ra.
Chiếc thẻ Bạc khắc rành rành tên tuổi và nghề ngỗng của tôi.
"Anh nghĩ sao?"
"... Cô đả bại một người thám hiểm thẻ Bạc với cái thân xác đó sao?"
"À, ừ, phải."
Ôi, khoan đã.
Nó còn khắc cả mấy cái thông tin đó lên nữa à?
Để tôi ráng bịa ra cái gì đó chữa cháy đã.
Câu chuyện cứ thế dông dài theo thời gian.
Mất bao lâu rồi nhỉ? Đã tới lúc tôi phải cáo lui. Chính xác hơn là, tôi muốn chuồn lẹ.
"Mà này, cô tính tá túc ở cái làng này tới bao giờ?"
"Tụi tôi chỉ ghé tạm một đêm rồi mai khởi hành tới thành phố kế tiếp."
"Hừm, hiểu rồi. Nếu cô có dư dả thời gian, tôi cũng tính rủ cô làm chung một nhiệm vụ. Cô vẫn đèo bòng theo cậu thầy phép đó à?"
"Đúng thế."
"Thế thì hay là mai ba người tụi mình lai rai ở nhà hội một bữa?"
"Dạ?"
"... Tôi ở lỳ cái làng bé tẹo này mãi cũng chán, quanh quẩn đây chẳng có lấy một mống người quen."
"Để tôi hỏi lại ý kiến Skyler đã."
"Được thôi. Tôi cứ loanh quanh đây đợi. Tôi cắm rễ ở đây gần như cả ngày, cô ghé lúc nào cũng được."
Tôi nói lời tạm biệt rồi cuốn gói khỏi nhà hội.
Chung quy lại, tôi chẳng bới được cái nhiệm vụ nào ra hồn. Tôi chỉ tạt ngang quầy hàng rong làm miếng bánh mì, lốc sữa rồi leo lên xe ngựa.
39. Selina Không Tỉnh Dậy Nữa Rồi.
Cái xe ngựa chìm trong sự tĩnh lặng hệt như màn đêm đang buông xuống.
Ánh trăng lờ mờ hắt qua ô cửa sổ lúc chạng vạng, và Skyler vẫn say giấc nồng như mọi bận, chẳng hề lay động bởi những âm thanh lạ lẫm.
Tôi rón rén như phường trộm cắp, bọc ổ bánh mì với lốc sữa vào giấy rồi nhét tọt vô túi. Lốc sữa vẫn còn âm ấm, truyền hơi nóng ran râm ran tới mấy đầu ngón tay, và tôi phải cắn răng kìm hãm cái sự thèm thuồng đó lại.
"... Trễ mất rồi."
Tôi cứ ngỡ mình làm trót lọt, nhưng có vẻ bị bắt quả tang rồi. Không, đích thị là bị bắt quả tang rồi.
Skyler lầm bầm với tôi bằng chất giọng nhỏ xíu.
Tôi đang vắt óc bịa lý do thì nhận ra Skyler nín khe chẳng nói thêm gì. À. Nhóc đang nói mớ.
'... Mừng hết lớn.'
Vì chẳng muốn phá bĩnh giấc ngủ của người khác, tôi ráng gồng mình hết cỡ để khỏi sột soạt, rồi cuối cùng cũng nằm bẹp xuống được cái sàn xe ngựa.
Lão xà ích ngồi trên ghế lái vẫn thức thao láo, nhưng lão cứ im thin thít như thể bốc hơi khỏi thế gian.
Lão đang canh chừng à?
"Giờ, giờ thì trễ mất rồi. Trễ quá rồi, không có cửa chuồn đâu..."
Skyler vẫn nhắm tịt mắt. Tôi chẳng khoái cái cảnh nhóc nhăn nhó rồi lảm nhảm dăm ba câu tôi chẳng hiểu mô tê gì trong lúc say giấc.
Suốt chừng ấy thời gian chung đụng, tôi chưa từng thấy cái cảnh này bao giờ.
Tôi lúc nào cũng là người ngả lưng trước, và nhóc luôn là người dậy sớm nhất. Tính ra, đây mới là lần thứ hai tôi thấy Skyler phơi bày cái vẻ không phòng bị này.
Lần đầu tiên thì khỏi nói, là lúc nhóc ngất xỉu ngay sau khi xài phép dịch chuyển.
Tự dưng tôi đâm ra tò mò. Có kẻ sẽ dè bỉu đây là cái nết xấu. Nhưng tôi thắc mắc sao giấc mộng của Skyler lại trắc trở tới vậy.
Tôi nhích lại gần nhóc đôi chút và dán tai nghe mấy lời lảm nhảm đó.
"Ước gì anh không chết."
... Ý là sao cơ?
Tôi có vắt óc suy nghĩ cỡ nào cũng chịu chết chẳng tìm ra đáp án. Thứ duy nhất tôi lờ mờ hiểu được là có một người Skyler lỡ để mất luôn hiện về trong những giấc mộng của nhóc.
Ba cái chuyện người quan trọng ngỏm rồi hiện về báo mộng thì nhan nhản.
Nhưng cái vụ đêm nào cũng báo mộng thì chẳng bình thường chút nào. Và việc cái khoảnh khắc người đó trút hơi thở cuối cùng cứ lặp đi lặp lại hàng đêm lại càng dị hợm hơn.
Nếu ba cái chuyện đó nhan nhản xảy ra, thì thế giới này chắc thành cõi âm luôn rồi.
Thời gian trôi qua bao lâu rồi nhỉ?
Tôi vỡ lẽ ra rằng đâu chỉ có một mống người hiện về trong mộng của Skyler.
"Cả cậu, cả cậu nữa, và cả cậu nữa. Chết sạch sành sanh chỉ còn mỗi mình tôi. Giờ thì đoàn thám hiểm năm xưa rụng rơi lả tả, tính luôn cả tôi thì chẳng còn được mười mống."
—Chi tiết quá đáng.
Hệt như có kẻ cố tình phơi bày cái vẻ yếu đuối của Skyler cho tôi dòm. Mấy cái lời nói mớ đó quá rành rọt, lại còn dài thòng và bình thản tới mức khó mà cho qua chuyện chỉ là nói mớ.
Đúng vậy. Có cái gì đó sặc mùi giả tạo, cái cảm giác như bị thao túng vậy.
Tôi dám chắc mình từng nếm trải cái cảm giác này rồi.
'... Cảm giác y chang lúc bấm chọn mấy cái lựa chọn trong Bảng Thông Tin.'
Sống lưng tôi hơi lạnh toát. Dẫu vậy, tôi cũng ráng nhích ra xa Skyler.
Lén lút hóng hớt bí mật của người khác thì chẳng hay ho gì. Nhất là khi tôi lại là cái cớ khiến nhóc tuôn ra mấy cái bí mật đó, khiến nhóc khơi gợi lại chúng...
Tôi nhắm tịt mắt và bịt chặt tai lại.
Mãi một lúc lâu sau tôi mới chìm vào giấc mộng.
1. [Không thể tỉnh dậy.] 2. [Không thể tỉnh dậy.] 3. [Không thể tỉnh dậy.]...
99. [Không thể tỉnh dậy.] Và lúc thiếp đi, tôi thấy mình đang đứng trân trân trước một cái cửa sổ xanh rì trong một căn phòng đen kịt.
Khi bình minh ló rạng, Skyler hé mắt.
Trong ánh sáng mờ ảo của buổi ban mai, đôi mắt cậu dò xét xung quanh.
Selina đang say giấc nồng, quay lưng lại trong góc. Chỉ còn mỗi tiếng thở đều đều nhỏ xíu báo hiệu cô vẫn còn sống. Skyler khẽ thở dài.
'Rốt cuộc thì tối qua cô ấy cũng vác xác về trễ.'
Dẫu cho cậu đã dặn đi dặn lại, cô nàng có vẻ vẫn chứng nào tật nấy chẳng màng quản lý tình trạng của mình.
Kèm theo tiếng thở dài, Skyler đành dời lịch trình sang ngày mai. Cậu có thể vỗ về gã xà ích bằng chút tiền bo.
Đang tính thêm cái lịch trình ghé Hội Người Phiêu Lưu đột xuất vào sổ, cậu thoáng tính gọi Selina dậy. Nhưng dựng đầu một kẻ đang kiệt sức vì mệt mỏi dậy thì chẳng khôn ngoan chút nào.
Dẫu cho lúc nào cũng trưng ra cái vẻ thầy phép máu lạnh, cậu lại bận tâm tới người khác nhiều hơn người ta tưởng.
'Nhất là khi xét tới mấy cái chuyện dạo gần đây...'
Cô nàng cứ đinh ninh là mình giấu kỹ lắm, nhưng cái vụ hộc máu tới tận hai lần rành rành ra đó thì còn giấu giếm cái nỗi gì.
Dẫu cho cô nàng có ráng sức lấp liếm cỡ nào, cái vụ hộc máu tới tận hai bận đã bóc trần tuốt luốt rồi. Trong thâm tâm Skyler, hình bóng Selina đã chốt sổ là một nàng hát rong yếu ớt, số nhọ và mang cái nết kỳ quặc. Chỉ có một cái trong số đó là có vẻ sát với thực tế, nhưng ai mà biết được chứ?
'Thôi đi dọn dẹp lẹ cái nhiệm vụ ngon nghẻ ở nhà hội để bù đắp tiền bạc đã.'
Skyler rảo bước tới nhà hội.
Cửa nhà hội vừa mở toang, Skyler đã chạm trán ngay một bản mặt nhẵn mặt. Chưa mất tới một tíc tắc để nhận ra gã. Một khuôn mặt dẫu có muốn cũng chẳng thể nào quên—gã mai mối định mệnh đã chắp mối cho cậu gặp Selina lần đầu.
Nhờ gã—dẫu nói thế nghe hơi sai sai—mà hai người họ mới để lại ấn tượng tốt đẹp trong cái buổi đầu gặp gỡ.
"Harun."
"Lâu rồi không gặp. Cô nàng hát rong đâu rồi?"
"... Anh gặp cô ấy rồi à?"
"Ừ. Tui gặp cổ hôm qua. Cậu nghe tin rồi mò ra đây à?"
"Tiếc là tôi chẳng hóng hớt được tiếng nào. 11 giờ trưa rồi mà cô ấy vẫn còn nằm chình ình ngủ."
"Chà, chắc lâu ngày không gặp nên hàn huyên tâm sự quên trời quên đất chăng?"
"Thời gian thì tụi tôi có dư dả. Nhưng chẳng lẽ không có cái trò gì ra hồn hơn việc cứ ngồi ỳ ra đó lảm nhảm sao? Chẳng hạn như..."
"Cậu cứ bị ám ảnh cái vụ hiệu quả y hệt mấy tay thầy phép thứ thiệt. Được rồi. Tui làm chung với cậu một ván."
"Tôi khoái cái sự lanh lẹ của anh rồi đấy."
Trên bảng cáo thị chẳng có mống nhiệm vụ nào, nhưng đó đâu phải là vấn đề.
Miễn là lựa lời mồi chài cô chực quầy chút đỉnh, cô ta sẽ moi ra và dán lên đó một cái nhiệm vụ từ ngóc ngách nào đó thôi.
Dẫu ở cái làng thanh bình yên ả hệt như khu nghỉ dưỡng, thì kiểu gì chả có người đang khát khao sự trợ giúp từ mạo hiểm giả.
Khi mặt trời ngả bóng, họ đã dọn dẹp xong xuôi cái nhiệm vụ trong khu rừng ven làng.
Chẳng qua chỉ là dọn dẹp vài con quái vật quèn, đám lợn rừng, với mấy con chuột chũi đang cắn phá mùa màng.
Tiền công chẳng rủng rỉnh gì, nhưng cũng đủ gọi là vừa miếng cho một ngày công. Họ rảo bước về nhà hội với tâm trạng lâng lâng thỏa mãn.
Trong cái sảnh nhà hội tối om om, Harun gọi rượu với bánh mì.
Màu sắc và lớp bọt của ly bia đã tố cáo tuốt luốt chất lượng của nó. Nó tệ hại tới mức dẫu có khen "tốt" cũng là thảo mai.
'... Đành chịu vậy.'
Ở cái chốn nhà quê này thì chỉ đào ra được chừng đó thôi. Thế cũng là phúc đức ba đời rồi. Skyler toan nâng ly mà chẳng thèm hé răng phàn nàn tiếng nào.
Ngay lúc Skyler đưa tay chộp lấy quai ly.
Chộp.
Bàn tay ai đó túm chặt lấy ly của Skyler.
"Harun, anh đang giở trò gì thế?"
"Cậu đã đủ tuổi đâu."
Thực tế thì, Skyler đã qua tuổi trưởng thành từ tám hoảnh rồi.
Cái lý do nhóc mang bộ dạng con nít này lại là một câu chuyện dài đằng đẵng.
Nhưng đó đâu phải là chuyện để đem ra bô bô với người dưng. Rốt cuộc, cậu đành cắn răng trừng mắt lườm Harun.
"Ha..."
"Đợi chừng nào lớn rồi hẵng uống, nhóc con."
"Tôi thâm niên thám hiểm còn lâu hơn anh đấy."
"Ừ, ừ. Tui biết rồi. Cái này tui tịch thu."
"Đáng lẽ lúc gọi đồ anh phải hé miệng ra chứ!"
"Thế thì tụi mình chỉ được bú mỗi một ly rượu thôi."
Harun cười nham nhở, ngửa cổ nốc cạn ly rượu của mình trong một hơi, rồi chộp lấy ly của Skyler kéo về phía mình.
Từ trước tới giờ Skyler cứ đinh ninh Harun cũng thuộc dạng tử tế đàng hoàng.
Dẫu cho cái trò thả thính Selina ngay bận đầu chạm mặt hơi cấn cấn, Skyler vẫn đinh ninh gã là một người thám hiểm tử tế sau khi kề vai sát cánh làm nhiệm vụ gần Rừng Của Những Khúc Hát.
Nhưng giờ thì, cái hình tượng đó vỡ nát bét và hiện nguyên hình là một gã người lớn rẻ rách.
Đêm càng về khuya.
Bầu trời ban ngày còn trần trụi phơi mình giờ đã khoác lên tấm lụa đen tuyền đính đầy châu báu. Mặt trăng giấu nhẹm khuôn mặt sau những đám mây đen kịt. Lúc bấy giờ Skyler mới sực nhớ ra cái người cậu đã vứt chỏng chơ trên xe ngựa.
Ba chân bốn cẳng chạy tới xe ngựa, cậu đụng mặt gã xà ích vẫn thức thao láo với đôi mắt sáng rực.
Sau cú gật đầu chào hỏi qua loa, Skyler lượn ra sau xe ngựa rồi đứng chết trân.
Cảnh tượng đập vào mắt Skyler là Selina vẫn đang say giấc nồng, chưa tỉnh. Cái vụ này rành rành là bất thường rồi.
"Selina?"
Cậu rón rén đặt tay lên vai cô.
Thình lình, một ý nghĩ xẹt qua đầu cậu. Một suy nghĩ ám ảnh rằng cậu không được phép làm hại cô ấy. Cái mớ cảm xúc này, hệt như có kẻ nào đó ép uổng tiêm thẳng vào đầu vậy— Không, giờ có chuyện hệ trọng hơn.
Tại sao cô ấy lại không tỉnh dậy?
Có chiêu gì để đánh thức cô ấy không?
Vì cái cớ quái quỷ gì mà cô ấy lại rơi vào cái tình cảnh này?
Câu trả lời vẫn bị bóng tối che khuất, chẳng thấy đâu.
Cuối cùng, việc duy nhất cậu có thể làm là chờ đợi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn