Chương 37: Này Đồ Rác Rưởi. Ngươi Đánh Vào Bệnh Nhân Đấy!
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Cái đau cứ nhói lên trong đầu tôi.
Một cảm giác đã lâu rồi tôi không nếm trải.
Tôi chẳng thấy thông minh hơn hay đần độn đi gì sất. Chỉ mong là mình chưa rơi vào trạng thái tụt IQ là mừng rồi.
'Không, mình bị ả Thánh Nữ chết tiệt đó đập.'
Tôi có bất tỉnh không nhỉ? Không, chắc chưa lâu tới mức gọi là ngất xỉu đâu. Nếu có, chắc tôi đã được nhìn thấy cái trần nhà lạ hoắc lần đầu tiên trong đời rồi.
"…Hah."
Một tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng.
Tự dưng thấy bao nhiêu chuyện cần phải suy nghĩ.
Từ trước tới giờ, tôi cứ đinh ninh Bảng Thông Tin và lời dẫn truyện chẳng thể nào tác động trực tiếp tới thể xác mình. Cùng lắm thì chúng chỉ áp đặt mấy cái điểm phạt thôi.
Cái xác này đâu có đau đớn gì cho cam. Chỉ là đôi lúc ho sặc sụa, khạc ra máu, ngày lăn ra ngủ một giấc, với cái nết hậu đậu. Thế thôi.
'Thật ra liệt kê từng món ra mới thấy cũng căng phết chứ đùa.'
Chắc mình không nên ngó lơ mấy thứ này đâu nhỉ?
Với cái cơ thể chuyển động lạ kỳ, tôi lết thân dậy rồi ngó quanh.
Skyler đang nhìn tôi với ánh mắt lo âu, và chẳng hiểu sao, xác nhận được cái "sự lo lắng" trong biểu cảm đó lại khiến tôi thấy thỏa mãn một cách khó tả.
Nisha, kẻ nãy giờ cứ vẫy đuôi hệt như con cáo bên cạnh Skyler, giờ chẳng thấy tăm hơi đâu. Chỉ còn Propertius ở lại.
Propertius chẳng thèm ngó ngàng tới tôi, mà cứ đứng toát mồ hôi hột ra nói chuyện với Skyler, trông chẳng giống cái nết thường ngày của ổng tí nào.
Khéo là... đang tìm cớ chữa cháy? Tôi chịu. Tôi chẳng nghe rõ họ đang bàn tán cái gì.
Tôi từ từ nhích chân. Cơ thể vẫn thấy nhẹ bẫng—nhẹ tới mức vô lý đối với kẻ vừa nằm đo đất.
"... Xin chào?"
Propertius, kẻ nãy giờ chẳng thèm đếm xỉa tới sự hiện diện của tôi, giật thót người xoay ngoắt lại. Mặt ổng tái hơn ban nãy.
"..."
"Ông không định xin lỗi tôi à?"
"Taxin lỗi."
"Sao ả Thánh Nữ đó lại ra tay lẹ thế không biết? Chẳng lẽ nhân loại mang cơ thể phàm trần nào cũng là quái vật hết à?"
"Nói cho chuẩn, nếu không mạnh tới mức này, cô sẽ bị kẻ khác cướp mất cái xác đấy. Cứ gọi là quy luật kẻ mạnh ăn kẻ yếu thì dễ hiểu hơn."
"Tôi chẳng khoái quy luật đó đâu."
Skyler chen ngang giữa tôi và Propertius, lấy thân mình chắn ngang tầm mắt hai đứa.
Có vẻ nhóc cố tình gạt bà Thánh Nữ đó ra khỏi cuộc trò chuyện.
Sau khi ngắt lời, Skyler mở miệng, và thứ tuôn ra lại hơi khác so với mong đợi của tôi.
"Đáng lẽ chị có thể đầu hàng."
"Cái gì, cậu đổ tại tôi à?!"
"Không, chính xác là cả hai người đều có lỗi. Chị nghĩ tôi không thấy cái cảnh chị nghiến răng trèo trẹo, quyết tâm bằng mọi giá phải thắng trong khi có thể đầu hàng sao?"
"..."
"Chị thừa biết mình không có cửa thắng mà. Lúc biết tỉ số thế nào rồi thì phải đầu hàng trước khi rước họa vào thân chứ. Tôi thật sự không hiểu sao chị cứ làm gì cũng chẳng màng tới cái xác của mình. Trông y như chị cố tình không né cú cuối đó vậy."
Không, đàn ông con trai ai lại đi lùi bước trước thử thách. Đầu hàng giữa chừng là điều tuyệt đối không chấp nhận được.
Và cú cuối đó, tôi thật tình không né nổi.
Cái Bảng Thông Tin chết tiệt.
'Mà lỡ mình kể chuyện "đàn ông con trai" ra, chắc tụi nó nhìn mình y như nhìn thằng tâm thần mất.'
Tôi ngậm miệng lại và trưng ra cái mặt "tại tôi tất". Dẫu sao thì nhóc cũng chẳng càm ràm được lâu đâu.
Đáng lẽ giờ tụi tôi phải gọi xe ngựa rồi dong buồm tới cái thành phố khác rồi mới phải.
Tôi thả hồn theo gió, tai này vào tai kia, cốt để giết thời gian. Sau một hồi, cuối cùng Skyler cũng ngậm miệng.
Đằng xa, Nisha vẫy tay rồi tiến lại gần.
Tự dưng tôi thấy bực bội kinh khủng.
Nisha sán lại gần tôi, đóng vai bạn thân, rồi dí sát mặt vào mặt tôi với cái nụ cười tươi rói thương hiệu. Tôi cảm nhận được làn da mềm mịn cùng mùi hương đặc trưng của cô ta.
Nếu cảnh này xảy ra lúc tôi còn mang thân xác đàn ông, chắc chắn sẽ gây ra vài cái phản ứng sinh lý, nhưng giờ tôi chỉ thấy một sự trống rỗng khó tả.
Tâm trạng tôi tụt dốc không phanh.
Chẳng biết cô ta có thấu hiểu tâm can tôi hay là đồ ngốc không biết gì— Nisha vẫn cứ dí sát mặt vào tôi với vẻ mặt tò mò rồi bắn ra hàng tá câu hỏi liên thanh như súng máy.
"Làm quái nào cô thay thế mấy câu thần chú bằng giai điệu thế?"
"Hả?"
"Nói thiệt, hát rong là nghề hiếm có khó tìm đấy. Trừ mấy gã hành khất ở quán nhậu hay mấy kẻ quanh mấy cái phố đèn đỏ, thì hát rong thứ thiệt thời này hiếm như lá mùa thu."
"Nó hiếm tới thế sao?"
"Không, nói đúng ra thì cũng chẳng hiếm lắm đâu. Tôi lăn lộn đủ lâu để kiếm được cái thẻ Bạch Kim rồi, nên cũng nhẵn mặt ối người."
Nghe hơi hụt hẫng.
Cái từ "nghề hiếm" nó cứ gãi đúng chỗ ngứa của đám đàn ông. Cái cảm giác đặc quyền được làm thứ người khác không làm được! Hiểu ý tôi chứ?
Quan trọng hơn là, thiết lập của dân hát rong thời này là thay thế câu thần chú của đám thầy phép bằng âm nhạc sao? Nếu vậy, khéo tôi làm được mấy trò đám thầy phép làm không chừng?
'Kiểu như bắn cầu lửa bằng đàn lute ấy.'
Chắc Nisha đọc được cái bản mặt tôi nên sửa lưng ngay.
"Tôi không biết cô đang mơ mộng cái gì, nhưng chắc chắn là chẳng làm được đâu."
"... À."
"Dù cô có thất vọng tới cỡ nào cũng chịu thôi. Âm nhạc chỉ giới hạn trong ma thuật hỗ trợ thôi. Đằng nào cô cũng có 'thơ ma thuật' rồi, sao không học ma thuật cho ra ngô ra khoai đi?"
Với cái thông số trí tuệ là 2?
Cô tưởng tôi học nổi ma thuật chắc?
Tôi muốn cãi lại ngay tắp lự, nhưng lôi mấy cái chỉ số thông minh mà người ngoài không thấy được ra nói chắc chắn sẽ làm tôi trông như kẻ điên.
Tôi muốn thở dài nhưng ráng nuốt vào trong.
'Thật tình, cái đó có phải là chuyện quan trọng lúc này đâu.'
Tại sao Propertius tự dưng lại thách đấu tôi? Và sao ổng không dừng lại giữa chừng mà lại giáng cái chưởng vào đầu tôi?
Đó mới là chuyện cần bàn.
Rón rén thoát khỏi cái đụng chạm khó chịu của Nisha và mặc kệ tiếng càm ràm của Skyler, tôi tiến một bước về phía Propertius.
Và ổng lùi lại một bước.
Vừa toát mồ hôi hột vừa lùi sau mỗi bước tôi tiến tới, trông ổng chẳng còn tí khí thế áp đảo nào như hồi đấu tập ban nãy cả.
"... Không có gì để nói à?"
"Ta tưởng ta xin lỗi rồi."
Cô có biết chuyện này không? Dân thế giới kỳ ảo mấy người chắc không rành đâu, nhưng ở bán đảo nhỏ nơi tận cùng phía Đông thế giới này có một truyền thống đấy.
Người dân "Đất Nước Lễ Nghĩa Đông Phương" có một nét văn hóa đặc trưng là lễ nghĩa sẽ bốc hơi ngay tắp lự ngay khi họ cho rằng mình đang nắm đằng chuôi.
Nhất là trong những tình huống rành rành lỗi thuộc về một bên, và tôi thì lãnh trọn cái đòn đau thể xác, có một chiêu cực kỳ công hiệu.
"Thân xác tôi vẫn còn ê ẩm đây này. Tôi muốn được bồi thường tiền thuốc men."
"... Xin lỗi cô nói gì cơ?"
"Nhìn đi. Tôi bầm dập hết cả đây này, thấy không?"
"Ta có thấy gì đâu."
"Mắt ông bị lé à? Nhìn kỹ lại coi."
"Ta chữa trị trực tiếp cho cô bằng sức mạnh thần thánh rồi. Không đời nào còn vết bầm được. Ta mong cô đừng có giở mấy trò đùa cợt kiểu này—" Khụ.
Tôi ho.
Im phăng phắc.
À thì, thật tình tôi đâu có cố tình dàn dựng cái cảnh này.
Nếu phải nói, thì đó là một sự cố tình cờ lại cộng thêm sự cố khác. Tôi chỉ muốn vòi vĩnh chút tiền thuốc men thôi, chứ ai đời muốn tốn tới mức này. Thật tình!
Thế là, trước mặt Propertius, Nisha, và Skyler, tôi ho ra máu.
Trên lòng bàn tay tôi là mớ máu đỏ thẫm, bết dính. Nó thiên về màu đen hơn màu đỏ, và sền sệt như thạch hay pudding hơn là chất lỏng.
Trông gớm ghiếc, ghê tởm, và tôi chẳng dám tin đó là máu của chính mình. Cái mùi buồn nôn xộc lên muộn màng khiến tôi càng thấy tởm lợm hơn.
Cảm giác như muốn ọe tới nơi nhưng tôi ráng nín lại.
Mấy ký ức về trào ngược axit với viêm mũi lại ùa về. Từ hồi xuyên vào cái thân xác hoàn hảo này tôi đâu còn bị mấy cái trò đó nữa đâu.
"Chà, hiểu rồi, chuyện là thế này..."
"Không cần giải thích nữa. Xem ra là có nội thương chưa được chữa lành bằng sức mạnh thần thánh. Rành rành là lỗi của ta. Ta xin lỗi lần nữa."
"Không, không sao đâu."
"Dẫu chẳng phải tiền thuốc men, ta cũng sẽ chuẩn bị một khoản bồi thường cho lỗi lầm của mình. Tất cả bắt nguồn từ sự hiểu lầm của ta mà."
Với mấy lời khó hiểu của Propertius, ánh sáng trắng tụ lại trong lòng bàn tay ổng như mấy con đom đóm, rồi bất thình lình bay thẳng vào mặt tôi.
Cái cơn đau đầu nhức bưng bưng dịu lại đôi chút, nhưng chỉ có thế thôi. Tôi chẳng thấy cái thân xác này khởi sắc thêm tí nào.
Với tin xấu là mấy cái điểm phạt chỉ số sức khỏe và thể lực chẳng thể giải quyết chỉ bằng hai bận xài sức mạnh thần thánh, cùng một khoản bồi thường nhỏ mọn, cuối cùng tụi tôi cũng rời khỏi nhà thờ.
Được cái, ánh mắt Skyler dòm tôi đã thay đổi từ dòm một con người sang dòm một cái thứ gì đó trông có vẻ... giống con người.
Tụi tôi lên đường tới ngôi làng tiếp theo với cái ví dày cộm hơn một chút.
Mà này, mớ tiền tụi tôi nhận được lại bay vào túi ông xà ích hết sạch. Chẳng được tích sự gì. Ả Thánh Nữ chết tiệt.
Bên trong cái xe ngựa xóc nảy, tôi ráng nín ngáp trong lúc cuộn tròn cây đàn lute trên đầu gối. Ngoài cửa sổ, cánh đồng bát ngát trải dài tẻ ngắt.
'Chán chết mất. Cứ y như cái cảnh này cứ lặp đi lặp lại mãi. Hy vọng ở thành phố tới có cái gì đó mới mẻ chờ tụi mình.'
Skyler ngồi đối diện vẫn cứ dán mắt vào cuốn sách. Cái áo choàng đen tuyền làm nhóc trông chẳng khác nào con quạ, cái gu thời trang vẫn làm nhóc trông trưởng thành hơn tôi khối phần.
"Skyler, không chán à?"
"Không, tôi ổn."
Tôi ráng bắt chuyện để xua đi cơn buồn chán, nhưng nhóc trả lời mà chẳng buồn ngước mặt lên. Chán phèo.
Cuối cùng, để giải khuây, tôi chọn cách ngó trời ngoài cửa sổ rồi ghép mấy cái hình đám mây thành con vật.
"Đám mây kia trông giống con rồng không?"
Nghe thấy lời tôi, Skyler dời đôi mắt hổ phách nghiêm nghị lên trời.
Cuối cùng thì nhóc cũng rời mắt khỏi cuốn sách.
"Nếu tôi đốt một tờ bùa, tôi dư sức tạo ra một con rồng bằng ma thuật thật sự, lại còn thu nhỏ lại được nữa chứ. Cần gì phải ngó ba cái đám mây."
"Cậu đúng là đồ khô khan."
"Sống thì cần gì sự lãng mạn?"
"Dĩ nhiên là cần rồi."
Trước khi kịp nhận ra, tay tôi đã tự động vớ lấy cây đàn lute.
Khi tôi lướt phím đàn, một giai điệu du dương lọt vào tai.
Skyler khẽ thở dài, nhưng đôi mắt tôi không bỏ sót cái nụ cười mỉm thoang thoảng trên môi nhóc.
"Chốt thế đi. Lần sau, cậu biểu diễn cho tôi coi con rồng ma thuật thật sự nhé?"
"Giờ phải tiết kiệm bùa. Để sau đi, đợi lúc tôi hồi phục ma thuật, nếu có dịp."
"Được thôi."
Chiếc xe ngựa tiếp tục xóc nảy. Đám mây trên trời vẫn cứ trông như con rồng, và Skyler lại quay về với cuốn sách của mình.
Đôi khi, trí tưởng tượng của một gã hát rong quèn lại tạo ra những thứ kỳ vĩ hơn cả ảo ảnh của một đại thầy phép.
Ngắm nhìn con rồng làm bằng mây, tụi tôi tiếp tục hành trình tới thành phố tiếp theo.
Cuộc phiêu lưu vẫn cứ tiếp diễn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn