Chương 77: …Lại Là Một Con Ả Khác Sao?
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Dọc theo đường về phương Nam, có khối chuyện lôi thôi lếch thếch đã xảy ra, nhưng thú thiệt tôi chẳng muốn gồng mình rặn ra mà lải nhải khoe khoang cho sướng miệng.
Cùng lắm cũng chỉ là cái câu chuyện tôi quằn quại với chứng mất ngủ, thân xác rệu rã dần đều cho tới khi bị Skyler tống cho một bùa [Ngủ] ép ngủ thiếp đi.
Cái nết cậu ta đâu phải kiểu rình mò làm trò đồi bại lúc người khác đang bất tỉnh nhân sự. Cứ an tâm kê cao gối mà ngủ.
Tóm lại, Hoàng đế đã khoán trắng mọi bề cho con mèo mà cô ta chăn dắt, cái gã mang trên mình cái 'Khuôn mặt'.
Tôi chẳng ngờ trong cái vòng cổ lủng lẳng của con mèo đó lại rủng rỉnh tiền vàng.
'May thay, giờ chẳng cần phải cày cuốc nhiệm vụ kiếm cơm dọc đường nữa, nhưng thú thiệt, tôi vẫn cứ tiếc hùi hụi cái tấm Thẻ Vàng.'
Mạo hiểm giả hạng Vàng, Selina. Mới nghe đã thấy oai phong lẫm liệt. Rành rành là tôi đã out trình Skyler, cái thằng nhãi ranh chỉ lẹt đẹt ở hạng Bạc! Vàng thật giá thật chứ đùa!
—Tôi cứ hoang tưởng thế, cho tới khi Skyler dội cho gáo nước lạnh bảo đấy chẳng phải vàng thật.
Cậu ta lải nhải giải thích rằng lỡ làm bằng vàng thật, cái kho dự trữ quốc gia của Đế chế kiểu gì cũng bốc hơi một khoản kha khá—mà trước kia cũng đã có ối vụ làm giả thẻ thám hiểm để trục lợi từ cái lỗ hổng này rồi.
Nhưng cái trò mèo đó đã bị dẹp tiệm từ hồi kỹ thuật chạm trổ hình xăm và mạch điện ma thuật ra đời.
Rốt cuộc, cả tôi và Skyler đều chưa có cửa chạm tay vào cái Thẻ Vàng.
Phải. Vậy thử đoán xem cái cô nương xinh xẻo đang ngồi vắt vẻo trên cỗ xe ngựa xóc nảy, dán mắt lên trời với cái đầu ong ong toàn những ý nghĩ viển vông là ai?
Là tôi đây.
"Skyler."
"Sao chị cứ réo tên tôi mãi thế?"
"Lại nữa à? Nãy giờ tôi réo bao nhiêu bận rồi?"
"Hễ chị rảnh rỗi sinh nông nổi là lại réo tên tôi. Dẫu chẳng có cái quái gì để lảm nhảm."
"Thì cũng đúng, nhưng bác tài thì câm như hến, mà cậu lại là cái mống duy nhất tôi có thể buôn dưa lê trên cái chuyến đi này. Cái tên bảo kê mà Hoàng đế cài cắm lại là một con súc sinh cơ mà!"
"... Nói cho chuẩn thì, hắn là người lột xác thành mèo."
Con mèo xám chễm chệ bên cạnh tôi bỗng kêu meo meo.
Tôi dán mắt qua lại giữa Skyler và con mèo.
"... Nhìn hắn có giống người tí nào không? Cái của nợ này vẫn cứ nhai đi nhai lại tiếng mèo kêu trong khi đang rình rập giám sát tụi mình đấy?"
"Chà, khéo nên gán cho hắn cái mác tận tụy với công việc thì hợp lý hơn."
"Tận tụy cũng phải có giới hạn chứ. Lỡ hắn quên luôn cách nói tiếng người, quên luôn cả cách đi đứng bằng hai chân, rồi lúc hoàn cốt lại cứ bò lồm cồm bằng bốn chân thì tính sao?"
"Chị lải nhải hơi lố rồi đấy."
Con mèo dán ánh mắt sắc lẹm, rợn người vào tôi. Có vẻ nó đang bốc hỏa.
Tự dưng tôi nhớ lại một cái sticker con mèo vàng đội khăn voan ni cô trừng mắt. Hao hao y xì đúc.
Cứ mường tượng có một gã đàn ông lẩn khuất bên trong cái lốt mèo đó là tôi lại lợm giọng.
À, chẳng lẽ tôi cũng cùng một giuộc với hắn? Chẳng lẽ sự tồn tại của tôi cũng lợm giọng tới vậy sao? Không, đâu phải thế. Tôi hoàn hảo không tì vết.
Súc sinh với con người khác bọt một trời một vực. Và tôi là hiện thân của sự hoàn mỹ, chễm chệ ở đỉnh cao danh vọng của loài người.
Dù sao thì, hắn có bốc hỏa hay gầm gừ cũng mặc xác, nhưng cầu mong hắn đừng dở chứng cào cấu hay cắn xé. Dẫu cho cái chứng ngủ rũ và hậu đậu đã bốc hơi, nhưng cái thân xác mỏng manh, còm nhom và ốm yếu này vẫn y nguyên.
Lỡ có mệnh hệ gì thì khốn đốn lắm.
"Chán nản quá."
"Tụi mình sắp dạt tới Nhà thờ Trung tâm Phương Nam rồi."
"Cho hỏi chút."
"Lại tính vặn vẹo lý do tụi mình ngang nhiên lết xác tới cái nhà thờ—một trong những thế lực đang săn lùng Cơ thể Thần thánh, y xì đúc lần trước à?"
"Chuẩn. Nhìn cái kiểu cậu bắt bài tôi chuẩn xác thế này, chắc mẩm câu trả lời vẫn y nguyên như cũ nhỉ."
"Phải. Vì tôi có nhẵn mặt một người ở đó."
"Cứ phòng hờ, kẻ lận lưng 'Xương cánh' có đáng tin không?"
"... Cái này hơi khó nhằn."
"Chẳng phải cậu cất công lặn lội tới đây vì đinh ninh có thể tin tưởng họ sao?"
"Nói thẳng ruột ngựa thì, ngoại trừ Nisha và Propertius, tôi chẳng dám móc tim gan ra mà tin tưởng 100% vào mống nào cả. Tôi chỉ còn nước chắp tay cầu nguyện cái người phụ nữ tôi biết vẫn chưa đổi tính đổi nết."
"'Người phụ nữ'? Lại một người đàn bà nữa sao?"
Skyler rùng mình, cảm nhận bầu không khí trong xe ngựa thình lình hạ nhiệt mấy độ.
Cậu chậm rãi ngoắt đầu lại, đối mặt với tôi. Ánh mắt tụi tôi chạm nhau. Tia lửa điện như đang xẹt qua xẹt lại. Skyler toát mồ hôi hột.
Cậu đang căng như dây đàn.
"Chà, xét về mặt sinh học, cô ta đích thị là nữ giới."
"Bớt lươn lẹo đi, có sao nói vậy."
"Phải. Cô ta là phụ nữ."
"À, ra thế. Phải. Được rồi. Tôi thông não rồi."
"Selina?"
"Thì, sống ngần ấy tuổi đầu, chắc mẩm cậu đã nhẵn mặt khối phụ nữ rồi. Tôi thừa biết tôi đâu phải người chiến hữu đầu tiên, đâu phải đồng đội đầu tiên, và cũng đâu phải bóng hồng đầu tiên của cậu—tôi ngộ ra hết thảy. Đó là cái quy luật tất yếu của một kẻ sống dai."
"Ờm, nghe chị lải nhải hơi cấn cấn."
"Hả? Chẳng phải tôi bảo tôi ngộ ra hết rồi sao."
"Tôi thì thông não cái vụ chiến hữu với đồng đội đầu tiên, nhưng cái đoạn 'bóng hồng đầu tiên' là ý gì?"
"... Bóng hồng từng quen biết."
"Ồ, ý chị là vậy."
Skyler nắm bắt vấn đề chậm chạp đến quái lạ.
Cái màn tôi vừa diễn thực chất sặc mùi ghen tuông. Xét cho cùng, hồi mới lọt thỏm vào cái cõi này, Skyler là điểm tựa duy nhất mà tôi tin tưởng.
Đó đâu phải là... tình yêu.
Bản chất tôi từng là một thằng đàn ông, tư duy như đàn ông. Dẫu cho cái vỏ bọc có bị hoán đổi, tâm can và cảm xúc của tôi đâu dễ gì rẽ hướng. Dẫu có rẽ thật, cũng phải tốn một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Nó đơn thuần chỉ là cái cảm giác chiếm hữu và ám ảnh đầy nhục dục.
Tôi gán cho Skyler cái mác đặc biệt, một nơi để tôi gửi gắm niềm tin. Nhưng trong mắt cậu ta, tôi khéo chỉ là một mảnh ghép nhỏ nhoi trong cả dàn hậu cung những kẻ cậu ta có thể tin tưởng.
Nghĩ tới đó là ruột gan tôi lại sôi sùng sục.
Thế nên tôi mới bốc hỏa chút đỉnh.
Đơn giản vậy thôi.
Tôi nhắm nghiền mắt lại, chìm đắm vào dòng suy tư. Trước khi thiếp đi, tôi dặn Skyler hễ tới nơi thì réo tên tôi. Cậu ta uể oải đáp lại bằng một tiếng "Dạ".
Dẫu nhắm tịt mắt, nhưng tôi vẫn trằn trọc mãi chẳng ngủ được.
Tiếng lộc cộc của bánh xe ngựa, tiếng thở của Skyler, bộ lông cọ xát của con mèo, tiếng gió rít bên tai, hơi nóng dần dần ùa vào, tiếng bước chân hối hả, tiếng người ta buôn dưa lê, và sự xô bồ của đám đông.
Cùng với sự hiện diện của lũ mạo hiểm giả.
Những âm thanh đó cứ dần chuyển biến, báo hiệu sự thay đổi của chặng đường. Bằng cách cảm nhận mọi thứ qua mọi giác quan, tôi đoán chắc tụi mình đã lết tới trước cổng Hội Người Phiêu Lưu.
Skyler rục rịch.
Cậu tiến lại gần, trong khi tôi vẫn đang diễn sâu cái vai giả vờ ngủ.
"Selina, tới nơi rồi."
"Ừm."
Tôi chậm rãi he hé mắt, vờ như đang ngái ngủ.
Tôi vươn vai, vặn vẹo gân cốt.
Mình mẩy ê ẩm rã rời.
Tôi lết ra khỏi xe ngựa và bước vào sảnh trệt của Hội Người Phiêu Lưu.
Mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại một cách nhàm chán.
Chỗ tá túc cho cái chuyến đi này—
"Selina? Sao chị lại rúc vào đây?"
"... Hả?"
"Bận này tụi mình sẽ cắm trại ở một quán trọ. Đâu cần phải rúc vào Hội Người Phiêu Lưu nữa, nhất là ở cái chốn này."
"À, ừ."
... Tôi quên béng đi mất.
Dọc đường dạt về Nhà thờ Trung tâm Phương Nam, tụi tôi đã dăm ba bận rúc vào mấy cái quán trọ rồi.
Dạo này não tôi toàn đình công.
Tôi chịu chết chẳng thể nhớ nổi mấy cái chuyện vừa xảy ra hồi rạng sáng, và trí nhớ thì như cá vàng.
'Cái túi tiền lại thình lình phình to ra! Và cái bộ dạng của cây đàn cũng lạ hoắc!'
Chẳng lẽ tôi lại dở chứng tâm thần phân liệt rồi...?
Chà, chắc không tới nỗi.
[Cổ Tích] Cái danh xưng Nhà thờ Trung tâm Phương Nam nghe oai phong lẫm liệt quá, khiến tôi cũng le lói chút kỳ vọng. Và cái thứ đập vào mắt tôi là một nhà thờ đồ sộ vượt xa sức tưởng tượng.
Bốn ngọn tháp nhọn hoắt chọc trời, chẳng thua kém gì mấy cái nhà thờ hiện đại, sừng sững trấn giữ bốn phương tám hướng của nhà thờ.
"... Chiến hữu của cậu có khi nào là."
"Tới luôn đi."
"Tôi bắt đầu tò mò về cái mạng lưới quan hệ của cậu rồi đấy, Skyler."
"Tôi cũng mù tịt."
Bỏ mặc Skyler đang điềm nhiên đỡ lời, tụi tôi dạt tới trước cánh cửa đóng im ỉm của Nhà thờ Trung tâm.
Dẫu có vắt óc suy nghĩ kiểu gì, cái trò cố đấm ăn xôi tông cửa nhà thờ vốn chỉ mở theo giờ cố định rành rành là bất lịch sự. Nhưng thấy Skyler có vẻ chắc mẩm tới vậy...
'Chắc mẩm sẽ êm xuôi thôi, đúng không?'
Skyler đặt tay lên cánh cửa rồi gồng mình đẩy.
Cái cảnh tượng một thằng nhóc con đang è cổ ra hì hục đẩy cửa trông khá ngộ nghĩnh, nhưng tôi lại thấy chột dạ khi mường tượng lỡ mà tôi nhảy vào đẩy, khéo cái cửa nó còn chẳng thèm nhúc nhích.
Dẫu cái điểm phạt đã bốc hơi, sức lực của tôi vẫn chỉ lẹt đẹt ngang ngửa, thậm chí còn thua xa một đứa con nít.
Khéo tôi phải dốc túi tậu thêm dăm ba cái đồ nghề có yểm mạch điện quá.
Dù sao thì, sau một hồi hì hục, cái cửa cũng chịu hé ra một khe hở. Vừa vặn cho một mống lách qua.
Nói trắng ra thì, cái khe hở đó bé tẹo, gọi là "mở" nghe nó cứ sượng sượng. Skyler bẽn lẽn liếc tôi rồi rụt rè buông một câu:
"... Lách vào thôi."
"Ừ."
Cậu ta đang sượng trân kìa.
Dạo này cậu ta toàn đỏ mặt tía tai vào mấy cái khoảnh khắc lãng xẹt. Tôi nhớ hồi trước cậu ta đâu có mắc cái nết này.
Thế là tụi tôi cùng lách mình lẻn vào.
Vừa đặt chân vào nhà thờ, một cảm giác lành lạnh ùa tới.
Đìu hiu tới mức rợn tóc gáy.
Một cái nhà thờ chà bá thế này lẽ ra phải có cả tá người lau dọn quét tước.
Dẫu nó đang đóng cửa từ chối tiếp khách, nhưng cái sự vắng hoe vắng hắt, thiếu vắng cả một hệ thống an ninh bèo bọt nhất để tóm cổ mấy đứa liều mạng tông cửa lẻn vào như tụi tôi rành rành là một cái điềm.
"Vắng như chùa bà Đanh."
"... Phải."
"Thú thiệt, tôi muốn lủi ngay tắp lự."
Ánh nắng hắt qua những ô cửa kính màu, nhuộm sáng cái không gian thành đủ thứ sắc màu rực rỡ, vẽ nên những chiếc bóng dài lê thê trên nền đá.
Dẫu có phải mục kích một cái cảnh tượng tráng lệ như vậy, thay vì chìm đắm vào sự huyền bí, cái đầu tôi lại nhảy số tính toán xem tụi nó đã đốt bao nhiêu tiền vào đây.
'Hóa ra kinh doanh tín ngưỡng đúng là cái nghề hái ra tiền.'
Đứng chễm chệ giữa Nhà thờ Trung tâm của một cái cõi mà Thần linh là có thật để buông mấy lời móc mỉa Thần linh—liệu có bị ăn gạch không nhỉ?
Ngay cái lúc tụi tôi đinh ninh là sẽ ngậm trái đắng và toan quay gót lủi mất...
Một luồng khí lạnh chạy xẹt qua sống lưng.
Một chiếc lông vũ trắng muốt khẽ khàng đáp xuống sàn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn