Chương 66: Rột. Nhồm nhoàm.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Ở Đế chế, mấy cái cuộc thi âm nhạc là của hiếm có khó tìm.
Không, thực chất là chưa từng có tiền lệ.
'Đây là mùa giải đầu tiên...!'
Nếu giật giải, tôi sẽ nghiễm nhiên là nhà vô địch đầu tiên trong lịch sử.
Thay vì hồi hộp, tôi lại thấy rạo rực hơn. Cái danh hiệu quán quân đầu tiên là một thứ vinh quang ngàn vàng không bao giờ có cơ hội thứ hai để chạm tới.
Thường thì, ngoại trừ vài cái giải đấu đặc thù, thiên hạ toàn lôi quán quân mùa đầu ra đong đếm với mấy người chiến thắng sau này. Và lỡ mà quán quân mùa đầu giật giải thêm dăm ba bận nữa... thì nghiễm nhiên hóa thành thần tượng tuyệt đối! G. O. A. T luôn chứ đùa!
"He he..."
"Làm ơn dẹp cái điệu cười đó đi được không?"
"Hả? Sao vậy?"
"... Nghe chói tai lắm. Lại còn rợn tóc gáy nữa."
"Cậu thốt ra hai chữ 'rợn tóc gáy' mà có thông não được ý nghĩa của nó không đấy?"
"Thì có."
Bộ trông tôi y chang một đứa biến thái rình rập sao...? Thú thiệt, lỡ tôi có dở trò quấy rối ai mà bị tố giác, nhìn cái bản mặt này khéo người ta lại tóm cổ cái đứa tố giác ấy chứ.
Tôi đâu nghĩ mình trông tệ hại cỡ đó.
À đúng rồi. Tôi hiểu rồi. Ý cậu là cái điệu cười của tôi nghe sởn gai ốc, chứ chẳng dính dáng gì tới cái mã ngoài.
Nhưng điệu cười của tôi cũng cực phẩm mà.
Xin lỗi nhé, tôi thuộc cái tuýp cực kỳ coi trọng vụ lồng tiếng lúc nhào nặn nhân vật. Một cái body bốc lửa mà lại mang cái giọng ồ ề lạc quẻ thì phá game quá đúng không?
Nội cái điệu cười thôi cũng đã hoàn hảo thế này, tôi sinh ra là để làm người hát rong rồi.
"Tóm lại là, sắp tới nơi rồi. Chỗ đó nằm quanh đây à?"
"... Hình như hàng người là đây thì phải."
Skyler hất cằm về phía cái hàng người dài dằng dặc xếp từ tận cổng hoàng cung đằng xa tít tắp.
Đông nhung nhúc tới độ cái hàng người khởi đầu từ cổng cung điện lượn lờ mấy vòng rồi lại quấn về điểm xuất phát. Đừng bảo nguyên một đám đó toàn là người hát rong nhé...?
Quyến rũ 8 với Dẻo miệng 10, lại còn lận lưng cây đàn lute đặc chế.
Tôi cứ đinh ninh mình sẽ nhẹ nhàng ẵm giải nhờ sức mạnh của chỉ số với đồ nghề xịn xò. Nhưng coi bộ mọi chuyện đâu có dễ ăn như mường tượng.
Nghe giang hồ đồn thổi chỉ số trung bình của phàm nhân trên cái cõi này chỉ loanh quanh 3 với 5. Lỡ mà thật vậy... khéo lại lọt ra một đứa của hiếm có chỉ số Quyến rũ 8 thì sao...?
'Không, mình vẫn ăn đứt thôi. Đằng nào mình chả xinh xẻo hơn.'
Tôi tràn trề tự tin.
Chốt vậy đi. Phóng lao thì phải theo lao thôi. Đã báo Skyler đốt một rổ bùa đắt đỏ rồi. Mục tiêu là giật giải.
Đằng nào cũng là do tôi nằng nặc đòi tham gia. Có chơi có chịu! Bản ngã ơi!
Tôi lết xuống tận đuôi cái hàng người dài lê thê và đứng chôn chân ở đó. Skyler lẽo đẽo bám sát bên cạnh.
Tôi đã xua tay bảo cậu khỏi cần theo tôi tham gia, nhưng cậu cứ nằng nặc đòi đi cùng vì không an tâm. Chà... nói chung cũng đỡ lo hơn phần nào.
Có lẽ vì có một điểm tựa vững chãi kề bên?
Và thế là chuỗi thời gian chờ đợi bắt đầu.
Đám người đông nghìn nghịt vơi dần, ông mặt trời cũng từ từ nhích khỏi đỉnh đầu, rồi lặn khuất sau những bức tường cao ngất ngưởng của Kinh Thành.
Tôi lôi bánh mì trong túi ra rồi lén lút tuồn qua khe mặt nạ.
Nhồm nhoàm.
Cắn từng miếng nhỏ rồi nhai rệu rạo trong miệng, cái vị cũng khá khẩm phết.
Rột rột.
Tôi kẹp miệng túi nước dưới mặt nạ rồi ráng sức hút chùn chụt như xài ống hút. Mới đầu thì nước chẳng chịu ra, nhưng một chốc sau quen móp rồi thì uống cũng trơn tru.
Rốt cuộc đã mấy tiếng đồng hồ trôi qua rồi?
Tôi đã dẹp xong cái điểm phạt chỉ số âm, nhưng tàn dư của nó vẫn đeo bám... và dẫu không còn bị trừ chỉ số, thì sức lực với thể lực hiện tại của tôi vẫn đang lẹt đẹt ở con số 0 tròn trĩnh.
Một cái trạng thái chẳng mướt mát mà cũng chẳng tới mức tàn tạ, tóm gọn lại là rệu rã. Vẫn nằm ở mức đội sổ.
Tự tôi ấn nút chọn cái khuyết điểm "Ốm Yếu", nên tự làm tự chịu thôi.
'Đứng chôn chân nãy giờ cũng rã rời rồi.'
Chừng nào mới tới lượt mình đây? Trước mặt vẫn còn cả núi người. Tôi đâu có ngờ phải đứng chầu chực tới tận lúc sẩm tối thế này...
Từ 8 giờ sáng tới giờ là bao nhiêu tiếng rồi nhỉ?
Làm quái nào một cuộc thi chắp vá vội vàng trong đúng một tuần lại kéo được nguyên một đám người đông nhung nhúc thế này? Thật nực cười.
'Trọng tâm là, tình hình này hơi bị căng đấy.'
Tôi liếc mắt sang bên cạnh.
Một người hát rong lê lết bước về nhà với cái bản mặt y chang vừa mất sổ gạo.
Với cây đàn bị bẻ làm đôi...
Đang lúc mỏi mòn xếp hàng mà cứ phải chứng kiến cảnh mấy tay bị loại hay bị chửi te tua lầm lũi ra về... cái kịch bản này sặc mùi ác ý.
Nó chỉ tổ làm cho đám đang chầu chực bên ngoài thêm phần xoắn quẩy. Lỡ mà tụi nó muốn đánh giá thực lực thật sự, chẳng phải chuẩn bị phòng chờ đàng hoàng thay vì giở cái trò này sẽ khôn ngoan hơn sao?
Bét ra cũng phải vẽ thêm vòng sơ khảo chứ.
Lão Hoàng đế rảnh rỗi sinh nông nổi à? Một người bận rộn trăm công nghìn việc thế quái nào lại dư thời gian chôn chân hơn 10 tiếng đồng hồ trong sảnh tiếp khách chỉ để nghe nhạc rồi bẻ đàn của mấy kẻ hát rong?
—Và cuối cùng... cũng tới lượt tôi.
Tôi siết chặt tay Skyler rồi sải bước vào cung điện.
—Hoàng đế đã chán ngấy tới tận cổ.
Mới đầu nghe cũng bùi tai—đám bề tôi lắm chuyện đã vẽ ra cái cuộc thi âm nhạc hòng phân tán sự chú ý của Ngài khỏi việc cà khịa Vua Điên.
Dẫu lướt qua thấy có vẻ nhảm nhí, nhưng đó cũng là một nước cờ hay để kéo Ngài ra khỏi cái văn phòng nơi Ngài đã cắm rễ làm việc không ngơi nghỉ.
Chắc mẩm tụi nó cũng đang rúc ở xó nào đó ăn chơi xả láng rồi.
Cớ sao lại không hùa theo cái trò tiêu khiển này nhỉ?
'Dẫu cái vụ rêu rao sẽ ban cho kẻ giật giải bất cứ thứ gì hắn khát khao nghe hơi ngông cuồng, nhưng chắc chẳng sứt mẻ gì.'
Với tư tưởng nhẹ tênh đó, Hoàng đế cứ ngỡ sẽ được một phen xõa xượi, nhưng rốt cuộc chỉ biết nhăn nhó trước cái đẳng cấp rẻ rách của đám hát rong. Bầu không khí trở nên ngột ngạt tới mức dẫu Hoàng đế đã giấu nhẹm mặt mày sau chiếc mặt nạ dày cộp và mớ đồ trang sức rườm rà, đám cận thần vẫn đánh hơi được tâm trạng Ngài đang tụt dốc không phanh.
Cuối cùng thì cái cuộc thi cũng sắp đến hồi kết, và bóng đêm đã buông xuống.
Chắc mẩm chẳng có tay quý tộc nào dám cả gan đề xuất kéo dài sang ngày thứ hai sau khi chứng kiến màn trình diễn thảm họa này, thế là Ngài sẽ được giải thoát khỏi cuộc tra tấn này.
Và rồi, hai kẻ hát rong đeo mặt nạ ló mặt.
Hoàng đế thao tác một món đồ ma thuật để bóp méo giọng nói một lần nữa rồi cất lời:
"Hai ngươi cùng biểu diễn à?"
"... Không. Chỉ có người phụ nữ bên cạnh ta đây mới là người phô diễn tài năng thôi."
Nghe quen quen thế nào ấy...
Quần áo cũng na ná.
'Ta đâu ngờ tụi nó lại tự vác xác tới đây.'
Ngài toan dùng phép soi thấu chiếc mặt nạ, nhưng đó là một món đồ xịn xò được đắp đầy mạch điện và bùa chú mạnh. Lỡ cố sức nhòm ngó, khéo nó lại vỡ nát.
Nhưng Ngài biết tỏng danh tính tụi nó.
Ngài chưa từng mường tượng sẽ có ngày đụng độ tụi nó ở một chốn thế này. Bét ra tụi nó cũng biết hát hò tử tế... nên chắc mẩm Ngài sẽ gỡ gạc được chút đỉnh.
Mở màn thôi.
"Tất cả lui ra ngoài."
"... Rõ."
Cơ man nào là đám quý tộc đang chễm chệ trên chiếc bàn dài trong sảnh tiếp khách lập tức đồng loạt đứng dậy rồi lủi sạch về một hướng với cái tốc độ và sự đồng điệu tới mức nghệ thuật.
Nắm thóp được cái nết của Hoàng đế, chẳng mống nào dám hé răng hó hé trước mệnh lệnh của Ngài—hay là của Nàng.
Hoàng đế của Đế chế đã từng thảm bại dưới tay Vua Điên. Nhưng ngọn lửa hận thù vẫn sục sôi trong lồng ngực Hoàng đế.
Không thể lập tức khai chiến, mớ cảm xúc sục sôi đó đành phải trút lên đầu kẻ khác.
Gầm gừ quát nạt lũ quý tộc dám cãi lệnh và sỉ nhục tụi nó trước bàn dân thiên hạ.
Hậu quả là, số lượng quý tộc dám ngẩng mặt lên bật lại hay ý kiến ý cò với Hoàng đế chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đầy rẫy kẻ ôm mộng lật đổ trong bóng tối, nhưng tuyệt nhiên chẳng mống nào dám công khai tạo phản.
Dù sao thì, Hoàng đế còn chưa thèm công khai rõ ràng giới tính hay tuổi tác, chỉ cai trị vương quốc bằng cái tên Eckhart và chiếc vòng nguyệt quế tượng trưng cho dòng máu hoàng gia.
Giữa cái sảnh tiếp khách thênh thang giờ chỉ còn trơ trọi Hoàng đế, Skyler, và Selina.
Đúng ba mống.
Selina nuốt nước bọt cái ực rồi dáo dác nhìn quanh.
Chiếc bàn chà bá, hai hàng ghế xếp ngay ngắn hai bên, và ở phía tít đầu kia của chiếc bàn dài, một nhân ảnh đeo mặt nạ đang chễm chệ trên chiếc ghế lộng lẫy nhất.
—Selina ngẫm nghĩ.
Có điềm.
[Mặt nạ của Hoàng đế. Chưa một sinh linh nào từng nhòm ngó được cái bản mặt giấu sau lớp mặt nạ đó. Mà lỡ có mống nào vô phúc dòm thấy, kiểu gì cũng bị bịt miệng vĩnh viễn. Nó hao hao mấy thứ đồ nghề do pháp sư đạt tới cảnh giới Bộ Mặt Thứ Nhất nặn ra, nhưng lại có nét khác bọt. Sự cách biệt về trình độ chế tác. Khác với cái mặt nạ của Skyler, thứ này chẳng xài mấy trò bịp bợm tinh vi. Nó giống như một thứ được cố sức nhồi nhét cả đống mạch điện và hình xăm lên một loại vật liệu siêu đắt đỏ với khả năng thẩm thấu ma thuật cực đỉnh. Một dị vật lẽ ra không được phép tồn tại trên đời.]
'... Chẳng lẽ Hoàng đế đang giấu nhẹm danh tính?'
Skyler có vẻ cũng đã lờ mờ đánh hơi được công dụng của chiếc mặt nạ. Cậu tỏ vẻ căng như dây đàn.
'Không, thay vì căng thẳng, cái ánh mắt đó giống sự thèm khát hơn chăng?'
Vì đang đắp mặt nạ, tôi chẳng soi được vẻ mặt, khuôn mặt, hay ánh mắt của Skyler, nhưng tôi dư sức bắt bài được cậu đang hưng phấn một cách quái lạ.
Cái nết của cậu lắm lúc dở chứng y chang con nít vậy.
Dù sao thì, chuẩn bị lên sân khấu thôi.
Tôi lôi cây đàn lute ra. Hồi hộp... là chuyện đương nhiên, và tôi cũng hơi rén. Nhưng tôi có niềm tin.
Niềm tin mãnh liệt rằng mình gảy đàn cực cháy. Dẫu cho tôi chưa từng cắp sách đi học bài bản và khéo lại nặn ra mấy nốt nhạc chói tai nếu lỡ buông lỏng cảnh giác... tôi dám cá là chỉ cần bơm ma thuật vào, tôi dư sức dắt mũi khán giả chìm đắm vào giai điệu của mình.
Tôi khẽ gảy mấy sợi dây đàn.
♩— Một nốt nhạc đơn điệu chẳng mang tầng ý nghĩa nào, chỉ đơn thuần là test âm thanh.
Rồi Hoàng đế cất lời.
"Pass. Hai ngươi đã giật giải."
"... Gì cơ?"
"Ta nhẵn mặt cái trình độ của hai ngươi rồi."
Hoàng đế từ từ gỡ chiếc mặt nạ ra —với cái điệu bộ dửng dưng hệt như cái việc lột trần bí mật này chẳng to tát gì sất.
Cạch.
Ngài hé miệng.
Và nhoẻn miệng cười.
"Ta có vài chuyện hệ trọng cần đàm đạo."
Chiếc mặt nạ trắng toát được đặt nhẹ nhàng lên chiếc bàn dài trong sảnh tiếp khách lộng lẫy.
"Đây mới là tiết mục chính, chứ dăm ba cái cuộc thi cỏn con này đáng là bao."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn