Chương 32: Trắng Đêm
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện
"A."
Tôi chẳng tài nào nhớ nổi chuyện gì sất.
Đầu tôi nhức bưng bưng.
Tôi lết thân dậy, dáo dác nhìn quanh. Không, có chuyện này tôi phải ngó trước đã.
Tôi liền vớ lấy cái ví kiểm tra.
Chẳng hiểu sao, số đồng bạc trong ví tôi lại nhiều hơn tôi nhớ.
... Tận 19 đồng.
'Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?'
Để tôi ráng rặn ra chút ký ức ngày hôm qua xem nào.
Cảm giác hệt như lật lại quyển sách từ trang đầu tiên vì quên béng mất mình đã đọc tới đâu.
Phải rà lại từ từ từng trang một.
'... Mình đã leo tót lên bàn, vớ lấy cây đàn, và gảy.'
Đó là cái trò ngu ngốc mà bình thường tôi chẳng đời nào làm nếu không có men rượu trong người.
Tôi vốn dĩ khoái cái cảm giác được người khác tung hô, nhưng đâu có nghĩa là tôi dám mon men lại gần cái đám thám hiểm bặm trợn ở cái chốn này mà chẳng kiêng dè gì.
Đúng vậy.
Cảm giác như tôi đang coi một cuốn phim về chính mình dưới góc nhìn của một kẻ ngoài cuộc.
Hệt như tôi đang chối bỏ chính mình—bảo rằng cái đứa đó chẳng phải là tôi.
Tay ôm cây đàn lute, tôi bắt đầu gảy rồi lảo đảo nghiêng ngả. Dẫu cho mấy gã quanh đó dòm tôi bằng ánh mắt lo âu, tôi vẫn làm lơ và cứ thế mà gảy.
Thứ khác bọt duy nhất giữa một kẻ say bét nhè và một vũ công tài ba là ở chỗ đó.
Tôi cũng mới vỡ lẽ ra điều này.
Trong cơn say túy lúy, chân nọ cứ líu nhíu vào chân kia, bước đi loạng choạng, có khi còn tự vấp ngã.
Cái tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc cứ chực chờ xảy ra, nhưng vì nó cứ diễn ra đều đều, nên đám thám hiểm coi tôi múa may chắc mẩm đó là một phần của "buổi biểu diễn".
Những gã ban đầu dòm tôi đầy lo âu thì dần dà lại bị mấy cái động tác của tôi cuốn hút theo.
Một cô nàng hát rong xinh xẻo tay ôm đàn lute, đôi mắt hồng lấp lánh, say khướt, múa may chực ngã mà chẳng bao giờ ngã.
Đó là những gì người ta dòm thấy.
'... Mong là đừng có ai quen biết chứng kiến cái cảnh đó.'
Nhất là Skyler.
Nhóc đó mà biết tôi làm ba cái trò xằng bậy này chắc lộn ruột gan lên mất.
Dẫu nhóc có vỗ ngực bảo đảm ở cái làng này chẳng có mống nào dám tố giác hay dòm ngó đôi mắt của tôi, và mọi chuyện đã nằm gọn trong lòng bàn tay tụi nó... nhưng nhóc vẫn dặn tôi nếu được thì ráng mà giấu nhẹm đi.
Lỡ nhóc đó đánh hơi được chuyện tôi không thèm đếm xỉa tới lời dặn dò, mà còn xài quyền phép biểu diễn trước bàn dân thiên hạ, chắc tôi sẽ bị xạc cho một trận nhớ đời.
Càng ráng rặn ra ký ức đêm qua, đầu tôi càng nhức bưng bưng.
Càng mường tượng ra cái cảnh tượng đó, mặt tôi càng nóng hầm hập.
'Điên mất thôi.'
Đầu đau như búa bổ, mặt đỏ lựng, tôi ráng vắt óc nhớ xem mình đã làm thêm cái trò gì sau đó, nhưng dẫu có cố cỡ nào, ký ức vẫn chìm nghỉm.
Nếu cái ký ức lúc hơi lâng lâng được ví như cuốn phim bám bụi, thì cái ký ức lúc say bét nhè lại giống như có kẻ nào đó lấy kéo cắt xoẹt cuốn phim cái roẹt.
Cái xác suất mò lại được khúc phim đó là cực kỳ mong manh.
Rốt cuộc tôi đã giở trò gì sau đó mà vớt vát được 19 đồng bạc trong ví thế này?
Trước mắt, tôi phải cuốn gói khỏi Hội Người Phiêu Lưu cái đã. Chắc mẩm Skyler đang hằm hằm sát khí đợi tôi ở nhà thờ. Lỡ xu cà na, có khi đụng mặt nhóc trên đường cũng nên.
Ít ra thì thân xác tôi vẫn còn lành lặn, coi như trong cái rủi có cái may.
Tôi đẩy cửa Hội Người Phiêu Lưu và lững thững bước ra ngoài.
Đầu vẫn còn ong ong, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để đi đứng đàng hoàng.
Dẫu cho ký ức có mờ tịt, tôi đoán chắc đêm qua mình chẳng gây ra vụ lùm xùm nào quá lố. Lỡ mà có, thì chắc tôi đã chẳng tỉnh dậy ở trong nhà hội.
Dù sao thì, vác mặt đi gặp Skyler, người đang sốt ruột đợi tôi, mới là chuyện ưu tiên hàng đầu.
'... Hôm qua mình đã được thăng lên thẻ Bạc. Vậy là hôm nay sẽ đi làm nhiệm vụ.'
Tôi rảo bước thật lẹ.
Ngược con dốc thoai thoải của ngôi làng, băng qua cái vườn tược um tùm chẳng ai thèm ngó ngàng, tôi bắt đầu thấy lấp ló bóng dáng cái nhà thờ.
Chẳng hiểu sao, dân làng ở đây hiếm ai mò tới nhà thờ, nên chắc tôi sẽ chẳng chạm mặt ai đâu.
Đầu óc tôi vẫn còn lùng bùng mớ lùm xùm hôm qua cùng với hơi men chưa tan hết. Nhưng tôi tự nhủ hễ gặp Skyler là mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi.
Và tôi lại sửng sốt trước chính cái suy nghĩ đó của mình.
'... Tại sao chứ?'
Tôi đâu phải dạng người đó. Cái kiểu người cứ thích dựa dẫm vào kẻ khác hay cứ tặc lưỡi cho qua chuyện...
Tôi phải tỉnh đòn lại mới được.
Càng tới gần nhà thờ. Cái vẻ ngoài phong sương và cái tháp nhọn hoắt đặc trưng bắt đầu hiện rõ mồn một.
Tôi thấy ba bóng người đang chễm chệ trên bậc thềm thấp tè trước cửa nhà thờ.
Gã đạo sĩ to xác là Propertius, cô nữ tu sĩ nhỏ thó ngồi cạnh là Nisha, và cuối cùng là Skyler, đang tựa lưng vào tường lườm tôi cháy máy.
'... Chậc.'
Chắc mẩm nhóc đó đang bốc hỏa rồi.
Lúc tôi mon men tới gần, Skyler thoáng liếc ra sau lưng tôi. Chẳng có mống nào cả.
Sau khi rón rén dò xét xung quanh, Skyler buông tiếng thở dài rồi dán mắt vào mắt tôi. Bận này, nhóc không thèm lảng tránh đôi mắt hồng của tôi nữa mà nhìn chằm chằm.
"Cuối cùng cũng vác mặt tới."
"... Tôi xin lỗi."
"Hôm qua chị giở trò quái quỷ gì thế?"
Tôi có hai lựa chọn.
Khai tuốt luốt.
Hoặc nặn ra một lời nói dối.
'Có xạo sự thì kiểu gì nhóc cũng bóc phốt được lẹ thôi.'
Nghe có vẻ buồn cười, nhưng tôi đã chọn "Dẻo Miệng" làm điểm cộng, và điểm ăn nói của tôi đang là 10.
Tôi đã nếm mùi độ mạnh của việc chỉnh sửa số liệu thông qua trí thông minh, sức mạnh, và sức khỏe... nhưng kẹt nỗi vướng phải cái "Tính Nhút Nhát", nên cái điểm ăn nói và sự dẻo miệng của tôi chẳng phát huy được miếng nào.
Cái điểm xấu đã triệt tiêu luôn cái điểm tốt.
[Nếu bạn quyết tâm, bạn có thể lừa bịp được cả thần linh. Và cả cái thế giới này nữa.] Tạm gác lại mấy lời lảm nhảm của Bảng Thông Tin.
Đúng thế. Nói toẹt ra là, tôi sợ phải nói dối.
Lúc bấm chọn trong Bảng Thông Tin thì đâu có tới nỗi, nhưng cứ hễ lấy ra xài y như kỹ năng bị động là y như rằng.
'Biết đâu cứ nhắm mắt nói liều lại trót lọt... nhưng ba cái lời đồn thổi ở cái làng này kiểu gì chả tới tai Skyler lẹ hơn.'
Đằng nào nói dối cũng bị bóc phốt, thà không nói còn hơn.
Nên tôi chọn khai thật.
"Tôi chỉ gảy đàn vài bài ở quán nhậu thôi."
"... Chỉ vậy thôi à?"
"Với lại nốc ít rượu."
"Rồi sao?"
"Cái không khí lúc đó cuốn quá... tôi hơi bốc đồng."
Tôi nói bóng gió chuyện mình đã xài đôi mắt.
Skyler bắt sóng lẹ như thể đó là chuyện đương nhiên và vặn lại "rồi sao nữa".
Nhóc coi tôi là cái thứ gì thế hả?
"Thế rồi sao nữa?"
"Thì hết rồi! Tôi đâu có gây ra cái vụ lùm xùm rắc rối nào đâu. Mấy gã thám hiểm khoái chí nên mới thưởng cho tôi vài đồng bạc lẻ. Có thế thôi!"
Tôi móc cái ví ra chìa mớ đồng bạc cho nhóc coi.
Nhóc nhón lấy vài đồng, săm soi kỹ lưỡng, rồi thảy lại vô ví.
"Tôi dặn đi dặn lại là phải tém tém lại giùm cái. Tôi bảo chị được biểu diễn, nhưng... tôi chưa hề hé nửa lời cho phép chị xài đôi mắt."
"À, không... tôi xin lỗi."
"Tạm thời, ở cái làng này thì tôi vẫn còn chống lưng cho chị được. Nisha mang thẻ Bạch Kim, còn Propertius là chủ cái nhà thờ này. Nhưng... điều đó không có nghĩa là chắc cú 100%."
"Ừ."
"Lỡ mốt chị lại dở chứng ở làng khác, tôi không hứa là sẽ bảo kê cho chị nổi đâu."
"Tôi biết rồi. Tôi sẽ chú ý."
"Ngả lưng chút đi rồi hẵng đi làm nhiệm vụ. Đằng nào cái việc này cũng đâu có hẹn ngày chót."
Skyler đẩy cửa nhà thờ và bước vào.
Propertius và Nisha dòm vô trong nhà thờ rồi hơi há hốc mồm.
'Tại sao nhỉ?'
Thắc mắc của tôi được giải đáp cái rụp.
Vì bọn họ liền sấn tới buông lời ngay.
"Phen này đỡ phải quét tước một thời gian rồi."
"Quá đã."
"Propertius, tôi đã bảo ông phải lo dọn dẹp nhà thờ trước đi cơ mà."
"Tôi xin lỗi, nhưng cô mới là người phải lau dọn chứ. Còn tôi thì bù đầu bù cổ tra cứu cái 'đống tài liệu đó'."
"Tôi mới là người cày cuốc kiếm tiền tu bổ nhà thờ, ông có biết không?"
"... Để sau, để sau đi. Ít ra giờ nó cũng sạch tươm rồi."
Cái màn đấu võ mồm giữa Propertius và Nisha nghe giống y chang đôi bạn thân chí cốt hơn là cấp trên cấp dưới.
Nếu phải miêu tả thì nó giống hệt cái kiểu trò chuyện của hai đồng nghiệp nhẵn mặt nhau từ thuở nảo thuở nào.
Quan trọng hơn là, làm quái nào mà Nisha, Propertius, và Skyler lại thân thiết thế?
'Dẫu cho những kẻ mang cơ thể thần thánh luôn tự động tìm tới nhau... cái sự thân thiết này nghe cứ sai sai thế nào ấy.'
Cơ thể thần thánh vốn dĩ luôn tìm đường quay về chốn cũ. Và nếu lỡ nẫng được cơ thể thần thánh của kẻ khác, mình cũng xài ké được sức mạnh của nó. Thế nên, lẽ thường thì...
'Chẳng phải bọn họ sẽ cắn xé nhau giống lão Vua Điên sao?'
Đúng thế. Nói trắng ra thì, những kẻ sở hữu cơ thể thần thánh vốn dĩ là đối thủ của nhau.
Có thể tụi nó bắt tay liên minh tạm bợ, nhưng... rốt cuộc, số phận cũng an bài chúng sẽ bị một kẻ mang cơ thể thần thánh khác tiễn xuống mồ và thâu tóm lại.
Đó là thứ mà Skyler gọi là sự "thu hút" lẫn nhau.
'Nên để dành hỏi sau không nhỉ?'
Trước mắt, ưu tiên hàng đầu là ngả lưng nghỉ mệt và sửa soạn cho cái nhiệm vụ.
Tôi lục soát lại thức ăn nước uống trong túi, cùng với con dao găm và cây đàn lute. Skyler cũng đang rà soát lại mớ bùa lần cuối.
Nisha và Propertius thì cứ ung dung chễm chệ trên ghế nhà thờ, buôn chuyện rôm rả.
Đó là sự tự tin ngút trời của thẻ Bạch Kim sao?
Propertius thì tôi hiểu được vì ổng đâu phải mạo hiểm giả... nhưng chẳng lẽ bọn thẻ Bạch Kim nào cũng chẳng thèm ngó ngàng hay chuẩn bị gì sất thế sao?
Nhưng rồi tôi vỡ lẽ ra tại sao họ chẳng thèm chuẩn bị ngay từ lúc tụi tôi bước chân vào cái nhiệm vụ đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn