Chương 19: Cô Cũng Chẳng Phải Dạng Vừa.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~20 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện
"Được rồi. Trở lại vấn đề chính nhé. Nếu chị không nhớ câu hỏi, tôi nhắc lại nhé?"
"Không, chẳng cần đâu."
Skyler đón nhận sự việc điềm tĩnh đến lạ.
Khác hẳn với những gì tôi tưởng tượng.
Thú thật... tôi những mong cậu nhóc nổi đóa lên cơ.
Cứ có cảm giác tôi luôn bị lép vế, và lúc nào cậu nhóc cũng dỗ dành tôi hệt như một đứa trẻ.
Chắc hẳn từ trong thâm tâm, tôi luôn có cái ý nghĩ—lần này tôi nhất định phải thắng.
"Thế cậu định trả lời chưa?"
"Vâng. Vì tôi là một Thầy phép. Tôi có thể lấp liếm hay giấu nhẹm thông tin mà tôi muốn, nhưng tôi không thể mở miệng nói dối."
"Được rồi. Tại sao cậu lại lảng xa Vua Điên?"
"Vì Vua Điên đang gom nhặt những cơ thể thần thánh, và tôi thì có tư thù với gã."
"Tôi sẽ rất cảm kích nếu cậu chịu kể ngọn ngành đấy."
"Câu trả lời tới đây là hết. Thầy phép không nói dối, nhưng không có nghĩa vụ phải trả lời một câu hỏi tới lần thứ hai. Giao kèo của chúng ta là thế mà."
"Ra vậy. Đã hiểu."
Cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến.
Tôi sắp sửa lăn ra ngủ, rồi lại tỉnh dậy.
Nhưng khi tỉnh lại... tôi sẽ là phiên bản nào đây?
Đầu tôi nhức bưng bưng.
Phải ráng kéo dài cuộc nói chuyện này càng lâu càng tốt trước khi chìm vào giấc ngủ. Đủ để cái phiên bản đần độn của tôi khi tỉnh dậy còn nắm bắt được tình hình...
Phải hỏi gì đây?
Skyler sẽ tìm cách né tránh hầu hết các câu hỏi. Nên một câu hỏi đơn giản là thượng sách.
Dẫu không thể bóc trần được tính nết và mục đích của nhóc đó... tôi cũng cần một câu hỏi làm bàn đạp. Câu hỏi kiểu gì đây? Bắt đầu từ thứ đơn giản nhất chăng?
Được đấy. Cái này sẽ có tác dụng.
Hệt như ném một hòn đá xuống mặt hồ phẳng lặng.
Nghĩ vậy, tôi buông lời.
"Cậu nghĩ tôi là người thế nào?"
Nằm dài trên giường, với tâm trí đang mờ mịt dần, tôi cất tiếng hỏi Skyler.
Có hàng tá lý do để một gã đàn ông ra tay giúp đỡ một người phụ nữ chẳng quen chẳng biết. Vì cô ta đẹp, hoặc vì có mưu đồ khác.
Skyler đích thị là cái loại có mưu đồ khác.
Dù gì thì cậu nhóc cũng chỉ là một đứa trẻ con.
Có khi với nhóc đó, tôi cũng chỉ là một "vật thí nghiệm" không hơn không kém. Dẫu sự thật không phải vậy, nhưng nhóc đó đã nhận định thế rồi.
Lòng thương xót là một thứ mồi lửa tuyệt hảo. Nó khiến người ta sẵn lòng dang tay cứu vớt kẻ khác mà chẳng cần lý do.
Giờ thì, tôi sẽ nhận được câu trả lời gì đây?
"Tôi nghĩ chị cũng chẳng phải dạng vừa đâu..."
"... Gì cơ?"
"Chị lúc đần độn thì không nói làm gì, nhưng chị của lúc này, thì chẳng phải dạng vừa đâu. Thật đấy."
Muốn nổi cáu lắm, nhưng cơn buồn ngủ đã đánh gục tôi.
Tôi nghiến chặt răng, ý thức lịm dần.
Đợi lúc tao tỉnh lại... tao xử mày.
Thằng nhãi ranh.
'Cuối cùng cũng được yên thân.'
Cái tính ngốc nghếch kia tuy cũng có nét đáng yêu, và dễ sai bảo hơn, ngoại trừ cái tật xài đôi mắt vô tội vạ.
Xem ra cái tôi cần dè chừng là cái tính sắc sảo này.
Xóa sạch ký ức để biến người ta thành vật thí nghiệm, rồi lại bồi thêm một cái biến số to đùng là "đa nhân cách"—có điên không cơ chứ? Đâu giống cách làm việc của đám Thầy phép.
Đã kiểm soát biến số thì phải làm cho trót chứ.
'... Có vẻ như những ký ức đều được chia sẻ giữa các nhân cách, và vòng lặp thay đổi nhân cách lại không theo một quy luật nào. Chắc phải có cái ngòi nổ nào đó mới kích hoạt được.'
Cậu xâu chuỗi lại mọi thứ nãy giờ.
Skyler là một Thầy phép.
Dù có là một kẻ xài bùa, không xê dịch hay dòm thấy sức mạnh ma thuật, cậu vẫn mang danh Thầy phép. Mãi mãi là thế.
Vô thức phân tích, bóc tách và mổ xẻ đối phương. Đó là thói quen của đám Thầy phép. Cậu đủ tài giỏi để làm mấy việc đó một cách vô thức.
Trong giới Thầy phép, kiếm đỏ mắt cũng chẳng ra ai dạn dĩ sương gió hơn cậu...
'Một vật thí nghiệm quý giá, một đối tượng cần theo dõi, và đồng thời... một chiếc la bàn dẫn lối đến những cơ thể thần thánh khác.'
Skyler đâu phải thợ săn thi thể. Cậu giống như một con mồi đang bị săn lùng thì đúng hơn. Nếu thế, mục đích của cậu là gì?
Tôi mở bừng mắt. Vẫn thấy mệt mỏi rã rời.
Cơ thể nặng trịch.
Tôi dáo dác nhìn quanh. Chẳng có gì đáng nói.
Hai cái giường.
Tôi đang nằm một cái, cái kia thì bỏ trống.
Rổ trái cây sao...? Trong đó có một quả táo và một tờ giấy. Để sau xem, giờ ngó quanh chút đã. Chẳng hiểu sao đầu óc tôi lại trống rỗng thế này.
Tôi đung đưa đôi chân trần bước xuống giường.
Da tôi sượt nhẹ qua nền gỗ xù xì. Chỉ là một vết xước cỏn con, người bình thường chắc chẳng buồn bận tâm, nhưng da tôi mỏng manh lắm.
Tôi nơm nớp lo bị chảy máu. Tôi dở chân lên kiểm tra.
May phước, không bị rách hay xước sát gì. Chắc chỉ lướt qua một mớ dằm gỗ nhọn thôi.
'... Skyler đâu rồi nhỉ?'
Người bạn đồng hành của tôi biệt tăm biệt tích.
Chắc tờ giấy kia có ghi lý do.
Tôi mở tờ giấy ra.
'Tôi đi mua sắm đồ đạc một lúc. Phải sắm thêm bùa, nhiều việc phải lo lắm. Tôi sẽ dạo quanh tìm vài việc vừa sức, nhưng mấy cái việc tàng tàng ngang mức chúng ta chẳng đủ nhét kẽ răng. Chị liệu mà tìm cách lên mức lẹ đi. Đến tầng trệt Hiệp hội mà hỏi—người ta sẽ chỉ cho. Chứ với cái đầu óc của chị hiện giờ, tôi không rảnh mà giải thích cặn kẽ đâu.'
Không rảnh mà giải thích với cái đầu óc của tôi hiện giờ sao?
'Thằng nhóc này dám khinh bỉ mình.'
Dù tôi có hơi thất thường vì mấy cái điểm phạt, nhưng bảo là không thèm giải thích... đúng là chạm tự ái quá thể.
Nhưng quan trọng hơn cả là.
'Ngoài đi làm nhiệm vụ thì còn cách nào khác để lên mức sao?'
Cách duy nhất mà tôi biết là từ phần chơi trước. Không biết hệ thống đã thay đổi nhường nào... Giờ cứ nghe tới mấy cái thiết lập mới là đầu tôi lại đau như búa bổ.
Mấy fan đời đầu sống sao cho nổi!
Mấy cái trò chơi ngày nay chẳng thèm đếm xỉa gì tới người chơi cũ.
Nhớ ngày xưa, cứ uống thuốc là phải giơ cao tay... hay nếu con mồi toan bỏ chạy, là phải xài đòn dí hoặc ma thuật đuổi theo... bao nhiêu là lề thói.
'Thật ra, nghĩ đi nghĩ lại, mấy cái thay đổi này có khi lại tốt hơn.'
Dù sao thì, nếu có con đường tắt lên mức không cần cày cuốc nhiệm vụ, thì đúng là tin vui cho tôi.
Với cái thân xác ốm yếu này, làm sao mà tôi kham nổi mấy cái nhiệm vụ dồn dập.
Cái hệ thống đời cũ đơn giản mà thô bạo.
'Cứ cày nhiệm vụ tới tấp, mức sẽ tự động tăng... đại loại thế.'
Thế nên đám lính mới lúc nào cũng spam đầy diễn đàn những câu hỏi ngớ ngẩn kiểu "Làm sao để lên mức thám hiểm đây?" mà chẳng thèm mò mẫm tìm hiểu, cho tới khi quản trị viên phải ghim bài thông báo.
Tôi có đang lan man quá không nhỉ?
Dạo này tôi cứ có cảm giác mình bị đa sầu đa cảm sao ấy.
Ở diễn đàn, tôi có thể tha hồ chém gió, xả xui, còn ở chốn này làm gì có mạng internet, chẳng có lấy một người thân quen, và tên bạn đồng hành thì sặc mùi ám muội.
'Nghĩ cho cùng, giữ tâm sự trong lòng là nhẹ nhõm nhất.'
Thôi, đi tới Hiệp hội Người Phiêu Lưu cái đã.
Cứ chôn chân ở đây cũng chẳng được tích sự gì. Thà xắn tay áo làm gì đó còn hơn là phung phí thời gian.
Đường sá ở đây có vẻ khang trang hơn cái làng hôm nọ.
Sao tôi biết ư?
'Đơn giản thôi... đường xá rộng rãi hơn.'
Cái làng dạo nọ, đường hẹp tép tới mức hai cỗ xe ngựa đi qua còn phải tránh nhau, còn ở cái thị trấn này, xe ngựa đi hàng bốn cũng vừa.
Người lại qua tấp nập, và áo quần họ mặc cũng tinh tươm, sang trọng hơn hẳn.
Cái làng bữa trước tôi phải dòm ngó hình dáng tòa nhà để đoán công năng, còn thị trấn này nhà nào nhà nấy bảng hiệu chữ nghĩa rõ ràng.
Nhờ thế, tôi chẳng mất quá nhiều thời gian để dò đường.
Có một cái bảng to chà bá ghi rành rành "Hiệp hội Người Phiêu Lưu".
Một tòa nhà sừng sững năm tầng, chứ chẳng phải hai tầng.
Cái Hiệp hội Người Phiêu Lưu này... có vẻ rủng rỉnh tiền bạc lắm đây.
Tôi rón rén đẩy cửa bước vào.
Bên trong, dân thám hiểm tươm tất có vẻ nhỉnh hơn đám dân bặm trợn. Lại còn có lác đác vài kẻ mang dáng dấp của Thầy phép.
So với cái làng bèo bọt chỉ có mỗi mống Skyler là Thầy phép, thì cái chốn này đích thị vượt xa tầm vóc của một thị trấn nhỏ rồi.
Mọi ánh mắt dồn hết về phía tôi.
Dẫu tôi khen cái thị trấn này to hơn cái làng nọ, nhưng nó vẫn chưa đủ tuổi để sánh với một thành bang phồn hoa. Đúng vậy, vẫn chỉ là một vùng quê thôi.
Đặc sản của vùng quê là gì?
Trong muôn vàn cái đặc điểm, cái đặc trưng nhất là ai cũng biết mặt ai.
'... Một gương mặt mới ló dạng kìa.'
Đúng thế. Không những là lính mới... mà còn lại là một lính mới xinh như mộng?
Chuyện gì sẽ xảy ra đây?
Thú thực, tôi cũng mong đợi chút đỉnh.
Được người ta ngước nhìn cũng khoái lắm chứ, và chẳng hiểu sao, từ lúc ôm cây Lute vào lòng, tôi đâm ra nhạy cảm hơn hẳn với những ánh nhìn đó.
Nhưng ngạc nhiên chưa... chẳng có vẹo gì xảy ra.
Có lẽ do họ biết tự chủ, hay tại họ đã nhẵn mặt với phụ nữ đẹp hơn đám thám hiểm ở vùng quê, tôi cũng chịu... nhưng điều quan trọng lúc này là tôi thấy hụt hẫng.
Tôi liếc nhìn mình trong gương lúc bước qua.
'Chắc lúc tôi say giấc nồng Skyler đã sửa lại mắt cho tôi rồi. Nay thành đen láy rồi.'
Dù sao thì, tôi không được quên lý do mình tới đây.
Gạt sự hụt hẫng sang một bên, tôi tới hỏi cô chực quầy.
"Cho hỏi, ngoài chuyện cày nhiệm vụ ra thì còn cách nào khác để lên thẻ không?"
"... Vâng. Nhưng, cô chắc chứ?"
Thế là sao?
Và tại sao những người xung quanh lại tròn xoe mắt ngạc nhiên thế kia?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn