Chương 30: Cứ Ra Sân Là Tôi Khô Máu, Mặc Kệ Đối Thủ Là Ai. Dẫu Có Là Học Sinh Tiểu Học Đi Chăng Nữa.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Khoảng một tuần lễ đã trôi qua.
Mấy buổi luyện tập cũng chẳng đến nỗi vắt kiệt sức lực, chủ yếu là trau dồi căn bản thay vì lao vào tẩn nhau.
Tôi chẳng thấy mình khỏe lên là bao, Bảng Thông Tin cũng chẳng báo điểm chác gì nhích lên, nhưng tôi thấy mình đã nằm lòng mấy cái cách xoay xở trong từng tình huống.
Đầu óc không thông minh ra, nhưng cảm giác y như thuộc nằm lòng mấy cái nước cờ khai cuộc vậy.
Nếu đối phương đi nước này, thì mình đáp trả nước kia—đại loại thế.
'Khổ nỗi... đời đâu như bàn cờ.'
Đứng trước một kẻ ăn đứt mình về trình độ, tụi nó sẽ đi mười bước trong lúc tôi lạch bạch đi một bước. Chơi đúng luật giùm cái đi mấy má?
Đây là xe tăng. Nó nghiền nát bàn cờ.
Đây là tượng chiếu bí. Nó phá đảo trò chơi.
Bọn nó thích chơi kiểu gì thì chơi!
Đỡ kiểu quái gì được chứ?
Cuối cùng thì, tôi cũng chỉ ráng chống cự được với mấy đối thủ ngang tầm—mà dẫu có thế cũng chưa chắc phần thắng thuộc về tôi. Cầm cự cầu hòa là ngon lành lắm rồi.
Mượn tạm câu nói của Nisha:
"Tạm coi như cô có cửa chơi lại với bọn thẻ bạc đi. Với điều kiện bọn nó không phải thầy phép."
"Bao nhiêu mồ hôi công sức đổ ra chỉ đổi lại được nhiêu đó sao?"
"Đúng thế. Và cô sẽ phải lặp đi lặp lại cái mớ công sức đó hàng năm trời. Đó mới là chân ái của nghề thám hiểm."
Nghe mà cạn lời không cãi được.
Có nghĩa là tôi đang đòi đốt cháy giai đoạn, lấy một tuần lễ cày cuốc đòi ăn đứt công sức mấy năm trời của người ta.
Haiz...
Chỉ biết thở dài đánh thượt.
Chung quy lại, tôi chẳng mạnh lên thấy rõ—chỉ đủ xài để tự vệ và câu giờ thôi.
'Có nên an phận với nhiêu đây không nhỉ?'
Giá mà được choảng nhau thêm vài hiệp với Nisha, chắc tôi cũng vớt vát được chút đỉnh, nhưng cứ cái đà đó khéo thân tàn ma dại mất. Tuổi thọ chắc cũng rụng đi vài năm.
Chắc cô ta thấy cái thể lực thảm hại của tôi nên mới chốt sổ sớm mấy buổi tập.
Suy cho cùng cũng tại cái bộ chỉ số thảm hại.
Muốn sống dai thì phải lẹ lẹ lên Kinh Thành, cày cuốc cho mạnh lên, dọn dẹp sạch sẽ mớ chỉ số âm này thành điểm dương mới được.
Đích đến của tôi vẫn y nguyên.
Sống sót. Và trở về.
Hôm nay cũng vậy... tôi đã sống sót.
Và thế là mặt trời lại ló dạng bắt đầu một ngày mới.
Hôm nay là tròn một tuần.
Ngày chốt sổ khóa huấn luyện.
"Được rồi. Tới tiết mục cuối cùng, về đôi mắt của cô."
"Hả?"
"Thú thiệt là, tôi không nghĩ đôi mắt của cô chỉ có cái trò quyến rũ không thôi đâu."
Tôi ngớ người chẳng hiểu cô ả buông lời đâm bang đó là ý gì.
Suy cho cùng, cái điểm cộng tôi tự tay chọn là "Đôi Mắt Quyến Rũ" cơ mà.
Ngay cả cái bận Skyler gọi nó là đôi mắt của thần tôi cũng mù tịt chẳng hiểu gì.
'Nhưng công nhận... cũng có chỗ sai sai thật.'
Sức mạnh của Trái tim Thần thánh là ma thuật vô tận. Thế mà đôi mắt, một bộ phận cốt tử chẳng kém gì trái tim, lại chỉ có cái trò quyến rũ hên xui sao? Mà cái vụ hên xui đó lại còn phụ thuộc vào độ vững vàng tâm trí của con mồi nữa chứ?
Bèo bọt quá.
"Thế cô nghĩ nó có sức mạnh gì?"
"Ai mà biết."
"Hả?"
"Thì tôi... tức mình nên mới đoán già đoán non thôi. Dẫu cho tôi đánh đấm cho có lệ, chẳng ra ngô ra khoai gì, thế mà một đứa mạo hiểm giả cùng mức lại đọc vị được đòn đánh của tôi..."
Ra vậy. Chuyện một đứa sức khỏe với sức mạnh âm điểm như tôi mà bắt bài được cô ả cũng kỳ lạ thật.
Thế khéo sức mạnh của đôi mắt lại dính líu tới thị giác chăng? Cái gì đó liên quan tới tầm nhìn?
'Nhưng lý luận lại chỏi nhau rồi. Tôi từng xài mắt quyến rũ người ta rồi còn gì.'
Nhớ lại mớ kiến thức Skyler thao thao bất tuyệt về mấy cái cơ thể thần thánh, mỗi bộ phận chỉ sở hữu độc một sức mạnh thôi. Khó mà tin được nó lại lòi ra cái quyền phép thứ hai ngoài chuyện quyến rũ.
Vậy nó vừa cường hóa thị lực vừa có chiêu quyến rũ sao?
'Lạ thật.'
Tôi vắt óc mà chẳng nghĩ ra. Nếu phải đoán... mà thôi, dẹp đi. Dông dài ba cái chuyện không đâu cũng chẳng ích gì, mà tôi cũng chẳng khoái đem mớ giả thuyết về năng lực của mình ra mổ xẻ.
Nên câu trả lời của tôi là:
"Tôi cũng không rõ nữa."
"Được rồi. Cứ coi như cô có đôi mắt tinh đời đi."
"Nghe mát lòng mát dạ phết."
"Mà này, sao dạo này cô ăn nói khách sáo thế?"
"C-Cô tẩn tôi te tua thế kia, sao tôi dám nhờn? Với lại nói cho vuông, từ lúc chạm mặt tới giờ tôi vẫn giữ cái thói khách sáo đó mà?"
"Nghe y chang Skyler, chướng tai lắm. Cứ tự nhiên đi."
Kể cũng đúng... tôi chưa bao giờ thấy Skyler xưng hô xuề xòa với ai.
À, hình như có một lần thì phải?
'Lúc giáp mặt Vua Điên, nhóc đó chắc mẩm chửi thẳng mặt lão là thằng già lẩm cẩm mang hai não bộ mà.'
Hai người bọn họ mắng mỏ nhau chí chóe.
Nếu Nisha đã bật đèn xanh cho xưng hô xuề xòa, thì mình cũng nên xuôi theo chứ nhỉ? Khoan đã... tính ra Nisha cũng trạc tuổi bà ngoại rồi còn gì?
"Skyler từng kể với tôi là mấy người sở hữu mảnh cơ thể thần thánh thì trẻ mãi không già."
"Thì đúng rồi. Sao nào?"
"... Xưng hô suồng sã với người đáng tuổi bề trên thì vô học quá không?"
"Này."
"Với lại, cái cách tôi gọi cô..."
"Cô chán sống rồi hả?"
Sát khí.
Đúng vậy, sát khí ngùn ngụt nhắm thẳng vào tôi, không lẫn vào đâu được.
Một sự đe dọa lạnh gáy hứa hẹn sẽ chém bay đầu tôi nếu tôi dám ho he thêm nửa lời.
Tôi lật đật vuốt ve cho qua chuyện.
"Tôi xin lỗi."
"... Vẫn cái điệu bộ đó hả?"
"Xin lỗi! Tôi xin lỗi!"
"Tốt. Từ giờ là bạn bè nhé?"
"Vâng!"
"Vâng à?"
"Ờ, ừ."
"Tốt. Cô tên gì?"
"... Skyler không kể cho cô nghe à?"
"Ý tôi là tụi mình chào hỏi cho đàng hoàng ấy. Cô biết tên tôi rồi đúng không?"
Chà, nếu đã tính tới chuyện chào hỏi đàng hoàng... thì có chuyện này tôi muốn hỏi.
Cô có phải nữ tu sĩ thiệt không thế?
Vác giáo đâm chém, sống kiếp thám hiểm, lại còn lủi thủi chung với một gã đạo sĩ khổng lồ trong cái nhà thờ vắng hoe. Chưa kể, miệng lưỡi thì chao chát, mà tôi cũng chưa thấy cô ta cầu kinh gõ mõ bao giờ.
Cô ta có thực là người của nhà thờ không vậy? Sức mạnh thần thánh thì lại càng biệt tăm.
Dù sao thì, chào hỏi nào.
Lên tiếng lẹ lẹ không cô ả lại nổi đóa.
"Tôi tên Selina, hành nghề hát rong."
"Tốt. Tên tôi là Nisha, vừa làm nữ tu sĩ vừa làm người đâm chém bằng giáo. Mạo hiểm giả thẻ Bạch Kim. Rất vui được gặp cô."
"Cái màn chào hỏi rườm rà này có cần thiết không...?"
"Chỉ là cái nết của tôi thôi. Trước khi nhận việc, lúc nào tôi cũng phải bắt tay một cái. Không bắt tay là tôi không tin người ta đâu. Cái cảm giác kiểu vậy đó? Kiểu như cái dớp ấy."
"À, hiểu rồi."
Tôi cầm lấy bàn tay cô ta đang chìa ra rồi lắc lắc.
Cái màn bắt tay xong xuôi.
Cô ta đi trước, buông lại câu bảo phải đi sửa soạn cho cái nhiệm vụ.
Tôi cũng phải sửa soạn thôi...
Hôm nay đi săn.
Tới lúc nộp đơn xin thi lên thẻ ở Hội Người Phiêu Lưu rồi.
Bên trong Hội Người Phiêu Lưu.
Khác hẳn mấy cái nhà hội khác, mạo hiểm giả ở đây lèo tèo vài mống, nhưng cái đám mang thẹo hay tỏa ra cái khí chất áp đảo thì lại đông nghẹt.
Bầu không khí im ắng tĩnh mịch như dưới đáy biển, người ta chỉ ngồi câm như hến quanh mấy cái bàn.
"Cô Selina."
"Vâng."
"Yêu cầu xin thi lên thẻ của cô đã được duyệt. Giám khảo lâm thời đang đợi cô bên trong."
"... Vâng."
Cô ta mở một cánh cửa trong nhà hội—không phải cái cửa chính tôi vừa đi qua, mà là một cái cửa hậu cũ kỹ.
Một khoảng sân rộng rãi đến bất ngờ. Sân sau của Hội Người Phiêu Lưu.
Bao quanh là hàng rào cao chót vót, rộng cỡ một cái sân chơi tươm tất.
Và có ba bản mặt quen thuộc.
Propertius, Nisha, và Skyler.
Chưa kịp há mồm hỏi sao ba người lại chui rúc ở đây, Nisha đã chộp lấy cơ hội lên tiếng trước, giải đáp luôn cho thắc mắc của tôi:
"Tụi tôi dòm chút thôi."
"À."
Chắc người ta không cấm cản việc hóng hớt, nếu chỉ là đứng coi cho vui chăng? Hoặc có khi Nisha lại lôi cái "đặc quyền" thẻ Bạch Kim ra để chễm chệ đứng đây cũng nên.
Ngó quanh thêm chút, tôi thấy đủ loại binh khí.
Từ dao găm lèo tèo tới trường kiếm, trọng kiếm, giáo mác, cung tên, thậm chí cả nỏ.
Thứ vũ khí gì nên có trong mấy cái cõi ma thuật thì ở đây cũng gom đủ.
Trông chúng chẳng có vẻ gì là được yểm phép hay rèn giũa tinh xảo, chỉ là ba cái cục sắt vụn quèn đúc ra để tập tành.
Nằm ké bên là một xấp bùa. Chắc là dành cho đám thầy phép chăng?
"Phiền cô cởi đồ nghề ra để gọn sang một bên."
"Vâng."
"... Đồ nghề vũ khí thôi, đừng cởi quần áo."
"...... Vâng."
Tôi khéo léo lấp liếm sự tẽn tò và khuôn mặt đỏ bừng dưới ánh nắng, diễn nét tự nhiên như không.
Tôi rón rén đặt con dao găm mua ngoài chợ và cây đàn quý giá ra sau lưng, rốt cuộc thì hai tay cũng rảnh rang. Cảm giác khoan khoái phết.
Dạo này người ngợm với vai u thịt bắp đúng là nặng nề thật. Gỡ được hai món xuống mà nhẹ cả người.
"Mời cô chọn vũ khí."
Chẳng cần nghĩ ngợi, tôi vớ lấy một thanh trường kiếm vừa tay.
Thể lực và sức vóc của tôi rõ là thảm hại, cầm ba cái món khác ngoài dao găm khéo lại tự gậy ông đập lưng ông. Nhưng nếu chỉ đâm chém chớp nhoáng... chắc tôi cũng xoay xở được.
Sở thích cá nhân thì trường kiếm là cái thú lãng mạn của cánh đàn ông, trọng kiếm thì nặng è cổ nhấc không nổi, còn dao găm thì ngắn tủn mủn.
Cái này dùng để luyện tập nên cũng không tới nỗi nặng chịch như tôi tưởng. Cỡ cây kiếm gỗ ngon lành... nhưng độ đầm tay thì vẫn có. Cầm vung vẩy lâu là chịu chết.
Cái đáng lo hơn là:
"Ai sẽ đấu với tôi đây?"
"Người kia kìa."
Cô chực quầy chỉ tay về phía Skyler.
... Mạo hiểm giả thẻ Bạc, một thầy phép xài bùa.
Sao giờ tôi mới vỡ lẽ cái chân lý này nhỉ?
Tôi thở dài thườn thượt.
Skyler đứng xa tít tắp nói vọng lại:
"Sửa soạn đi. Cho phép chị xài đôi mắt đó. Nhẵn mặt nhau cả rồi."
"... Được rồi. Tất nhiên rồi. Cơ mà sao cậu không phím trước cho tôi một tiếng?"
"Tôi chẳng rành chị đang toan tính cái gì, nhưng tôi sẽ đánh thật đấy. Ráng mà cầu hòa hay thắng đi. Thua là tôi cắt phần chị trong chuyến này luôn."
Nhóc đặt cái bị bùa xuống đất rồi rút cỡ 10 tờ từ cái xấp để trên bàn.
Tôi nhìn chẳng ra mớ bùa đó thuộc loại gì.
Tôi chỉ dòm thấy ma thuật, chứ cái trình đọc hoa văn với biểu tượng thì chịu.
Quan trọng hơn là, nhóc đó đánh thật.
Nhóc đó định tung hết bài ra mà.
Tôi phải làm sao đây?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn