Chương 75: Sự Suy Sụp Của Selina
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Từ khi nào tôi bắt đầu đánh hơi thấy có gì đó cấn cấn?
Tôi chậm rãi xâu chuỗi lại những chuyện xảy ra ngày hôm nay.
Cớ sao hôm nay tôi lại không chợp mắt được?
Sao cái chứng "ngủ rũ" lại không dở chứng?
Làm quái nào một điểm phạt lại thình lình bị vô hiệu hóa chẳng vì cớ gì?
Tại sao?
—Có điềm rồi.
Mải miết vắt óc suy nghĩ, tôi ngoảnh đầu dáo dác nhìn quanh.
Vài tiếng đồng hồ đã trôi tuột đi. Thời gian cứ thế vụt mất trong cái chớp mắt mà tôi chẳng mảy may hay biết. Có phải tại tôi mải chìm đắm vào dòng suy tư không?
Không, chẳng phải thế.
[Đang lục lọi các khả năng. Đang hóa giải. Nỗ lực mở khóa [Tải]. Thời gian đếm ngược... vô phương đo lường.] Bảng Thông Tin lại dở chứng hiện mấy cái thông báo quái đản.
Cái quyền năng mà nó đang ám chỉ chắc mẩm là đôi mắt của tôi. Nhưng tác dụng phụ gì cơ? Thời gian đếm ngược? Thế là có cửa hóa giải sao?
Cái này thì dính dáng quái gì tới chứng ngủ rũ?
Tôi lại cào xới mớ ký ức. Hình như tôi từng nếm mùi cái kịch bản na ná thế này rồi.
'... một căn phòng tối om.'
Cái bận tôi rơi vào giấc ngủ sâu và chật vật mãi mới tỉnh lại. Căn phòng tôi đã soi thấy. Một cõi ngập tràn những khung hình u ám, tối tăm. Cái căn phòng nơi tôi dòm thấy những khả năng khác của chính mình.
Ngủ rũ là một điểm phạt giới hạn thời gian hoạt động của tôi nhưng lại ban cho cái mạng cùi của tôi sự an toàn tuyệt đối khi chìm vào giấc ngủ. Một lời nguyền trâu bò.
Và đôi mắt của tôi lại là một món quà mạnh dư sức thôi miên bất cứ kẻ nào tôi muốn trong chớp mắt, dắt mũi tụi nó tới cái tương lai tôi khao khát, và khóa mõm mọi sự chối từ của tụi nó.
Liệu có cái móc nối nào khiến hai thế lực này đối đầu nhau không?
'Có đấy.'
Cái chốt hạ để kích hoạt thôi miên là ánh nhìn. Cái cớ để chứng ngủ rũ dở chứng là nhắm mắt.
Nó khác bọt ở cái điểm nhìn.
Thế thì, cái tính năng quái quỷ nào của đôi mắt lại dám ngáng đường chứng ngủ rũ?
Cái tính năng mới mẻ này là gì?
Cái việc quyền năng của tôi bám kèm tác dụng phụ rành rành báo hiệu một năng lực mới đã âm thầm bộc phát mà tôi chẳng hề hay biết. Và nó diễn ra ngay tắp lự.
'... đặc điểm.'
Tôi đã đánh giá sai bét nhè mớ đặc điểm của mình. Hay nói cho vuông là, tôi mù tịt về chúng.
Cặp mắt tôi chọn chắc mẩm có đi kèm cái hiệu ứng "Nở Muộn". Ý là mấy cái tính năng mới sẽ được mở khóa sau này, và tôi cứ đinh ninh đó chỉ là một cái bảo hiểm phòng hờ.
Tôi đã nhào nặn ra một cái nhân vật ăn hại ở giai đoạn đầu nhưng lại mạnh về sau.
Nói trắng ra, cái hiệu ứng Nở Muộn giờ đã phá kén rồi. Sau hơn một tháng ròng rã tôi lọt thỏm vào cái cõi này.
'Bởi cái hiệu ứng Nở Muộn đã bung lụa, nên một đặc điểm hay quyền năng nào đó lại đơm hoa kết trái trong mắt tôi. Và chẳng hiểu sao, nó lại đâm xuồng bể với cái lời nguyền ngủ rũ. Tụi nó đang triệt tiêu lẫn nhau.'
[Cô đang ở trạng thái hao hao nhất với ■■■ kẻ mắc chứng [Mất ngủ].] Bảng Thông Tin lại bắn cho một cái tin nhắn. Nó đang phím cho tôi một manh mối.
Cái trạng thái hao hao nhất với một kẻ mắc chứng mất ngủ. Ba ký tự. Là Skyler chăng? Không, làm quái gì đúng ba ký tự. Và khéo lại chẳng phải là tên người. Vắt óc lên. Lội ngược dòng ký ức đi. Não bộ, nhảy số ngay.
Dẫu có vắt cạn óc, dẫu thời gian có trôi tuột đi, tôi cũng chịu chết chẳng bới ra được đáp án.
Rốt cuộc, tôi đành phải thức trắng đêm với một mớ bòng bong trong bụng.
Bóng tối hằn sâu dưới bọng mắt, và tôi đón bình minh với cái bản mặt tàn tạ không tả nổi.
Tôi cứ trân trân dòm ra ngoài cửa sổ, chôn chân trên giường cho tới khi Skyler lục đục cuộn chăn, lồm cồm bò dậy và dán mắt vào tôi.
Tôi mở mắt. Hôm nay lại là một ngày bình phàm như bao ngày, một buổi sớm mai chẳng có gì biến động.
Có cả núi chuyện phải vắt óc suy nghĩ.
Dẫu tôi có bốc phét với Selina thế nào đi chăng nữa, thì thú thiệt, tôi chẳng rặn ra được một cái kịch bản nào ra hồn. Cái con đường gom góp Cơ thể Thần thánh đích thị là một chuyến đi bão táp.
'... Dụ dỗ Propertius và Nisha, rồi lập hội với Osidens.'
Máu mủ ruột rà năm xưa giờ hóa thành kẻ thù không đội trời chung.
Những cái tác dụng phụ quái đản của Cơ thể Thần thánh. Cái bí mật tày đình mà tôi đã giấu nhẹm Selina tới phút chót. Cái căn nguyên và cũng là tội đồ khiến Hội Săn Sao tan đàn xẻ nghé.
Những kẻ nẫng được bộ não của thần sẽ rơi vào cơn cuồng loạn về danh tính và tự phân liệt thành hai bản ngã.
Những kẻ nẫng được trái tim của thần sẽ đánh mất hoàn toàn sự đồng cảm và cam chịu số kiếp cô độc tới cuối đời.
Những kẻ nẫng được bàn tay trái của thần sẽ bị cơn thèm khát thống trị nuốt chửng và bất chấp thủ đoạn để đoạt lấy thứ mình muốn.
Còn cơ man nào là những tác dụng phụ quái gở khác mà tôi mù tịt. Ngay cả cái chuyện đám lận lưng Cơ thể Thần thánh đánh hơi và phản ứng với nhau ra sao cũng là một ẩn số.
Làm quái có mấy người thông não được mấy cái tác dụng phụ này. Chẳng mấy kẻ đủ nhạy bén để bắt bài được sự lột xác từ từ của chính bản thân mình.
Đến tôi còn mù tịt mọi thứ cho tới cái ngày trái tim bị nẫng mất.
Chứng kiến những người chiến hữu năm xưa, những kẻ từng san sẻ Cơ thể Thần thánh, dần đánh mất bản ngã và lột xác... tôi khoanh tay đứng nhìn. Bởi tôi chẳng có tí cảm xúc nào sất.
Thế nên tôi cũng chẳng buồn rục rịch xách mông đi lùng sục trái tim dẫu đã vuột mất nó.
Đâu phải tôi chán sống. Chỉ là tôi mãn nguyện với cái chuỗi ngày phè phỡn diễn vai một kẻ khác, với một cái mác mới và một cái thân xác trẻ trung hơn.
Cái kèo đi gom góp Cơ thể Thần thánh chắc mẩm sẽ chẳng bao giờ lọt vào mắt xanh của tôi.
Nhưng tôi lại huỵch toẹt với Selina... Ừ. Khéo tôi đang bị thao túng, bị bỏ bùa cũng nên.
Mớ cảm xúc tôi đang ôm ấp lúc này là hàng thật giá thật. Dẫu cho chúng có là tàn dư của thuật thôi miên hay thao túng, thì lần đầu tiên trong cái cuộc đời vô vị chẳng có mảy may cảm xúc nào—tôi rốt cuộc cũng khao khát một thứ.
'... Tôi khao khát được chiêm ngưỡng nó.'
Phải. Tôi khao khát được chứng kiến. Lỡ cái khoảnh khắc chót cùng có ập tới, sau khi mọi chuyện đã êm xuôi, tôi thèm khát được nhòm thấy một nụ cười rạng rỡ.
Dẫu tôi thừa biết tụi mình khéo lại sáp lá cà khi cái khoảnh khắc chót cùng đó điểm, tôi vẫn cứ mong ngóng tới ngày đó.
Tôi liếc mắt sang bên cạnh. Tôi soi thấy một cái giường nằm tít đằng xa, sát rạt cửa sổ.
"Selina, hôm nay chị dậy sớm thế..."
"À, ừ."
Giọng điệu và âm sắc của chị ấy nặng nề lạ thường. Chẳng hiểu sao Skyler lại thấy Selina toát lên cái vẻ xa lạ. Sượng trân kinh khủng.
"Chị ổn chứ?"
"Hả?"
"Không, chỉ là trông chị hơi khác bọt so với mọi ngày."
"Vậy à?"
Selina chầm chậm ngoắt đầu lại dán mắt vào Skyler.
Khuôn mặt chị tàn tạ, xơ xác và tối sầm lại, hệt như một kẻ thức trắng đêm. Chắc mẩm có khối từ ngữ hoa mỹ hơn để miêu tả, nhưng ngay cái khoảnh khắc chạm mắt chị, Skyler cảm thấy cái khu vực xử lý ngôn ngữ trong não mình bị chập mạch.
Một cảm giác quái lạ.
"... Chị thức trắng đêm à?"
"Chắc vậy."
"......"
Skyler cạn lời.
Lo lắng, ừ. Nếu là đồng chí với nhau, bét ra cậu cũng có quyền lo lắng. Kẹt nỗi mối quan hệ giữa Skyler và Selina nó lằng nhằng tới mức khó mà gán cho hai chữ đồng chí.
Thế tụi nó là tình nhân à?
Skyler chịu chết chẳng thể chốt hạ câu trả lời. Tụi nó đâu phải tình nhân. Hễ dán mắt vào chị, cậu lại thấy hình bóng gia đình mình thoắt ẩn thoắt hiện. Cậu chẳng thể gán mác tình nhân cho mối quan hệ này.
Thế là người một nhà à?
Skyler vẫn câm như hến. Tụi nó cũng chẳng phải máu mủ ruột rà. Chẳng phải gia đình, chẳng phải tình nhân, cũng chẳng phải đồng chí—một cái mối quan hệ mập mờ, lằng nhằng. Cái trò lợi dụng nhau vốn dĩ đã toang từ tám hoảnh rồi. Dẫu mồm cứ bô bô hai chữ đồng chí, tụi nó tự biết tỏng là không phải.
Thế rốt cuộc tụi nó là cái quái gì của nhau? Mối quan hệ kiểu gì thế này?
Cậu chẳng thể rặn ra nổi câu trả lời.
Đó là lý do Skyler câm nín.
Cậu chẳng thể cân đo đong đếm xem nên lo lắng hay càm ràm chị mới là chuẩn bài.
Hoặc khéo cậu đang sốc óc vì đây là bận đầu tiên cậu thấy Selina trong bộ dạng tàn tạ đổ vỡ tới mức này. Đây là lần đầu tiên cá nhân Skyler bị một người khác làm cho sốc tới tận óc.
Rốt cuộc, cả hai đều nín khe.
Một con mèo đang trân trân dòm tụi nó thản nhiên kêu "meo" một tiếng, diễn cái vai súc sinh của mình.
Và cứ thế thời gian trôi.
Selina và Skyler lại quay về cái nết cư xử thường ngày hệt như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chẳng có mảy may thay đổi nào sất. Khác biệt duy nhất chỉ là cái bóng đen mỏi mệt hằn sâu dưới bọng mắt Selina.
Thời gian lại tiếp tục trôi.
Tụi nó dùng bữa tuốt luốt trong phòng. Lương thực vơ vét đủ rồi, hễ mà bước ra khỏi cửa thì coi như xong phim.
Đã thề thốt bằng ma thuật là sẽ xách mông đi gom Cơ thể Thần thánh cho Hoàng đế, thì làm quái gì có cửa lật lọng. Cũng y chang vậy, Hoàng đế chỉ còn biết chắp tay cầu nguyện cho chuyến đi của tụi nó trót lọt.
Tụi nó gặm chung một mẩu bánh mì nguội ngắt cho bữa tối rồi nốc nước lã.
Một tấm bản đồ được trải ra trên bàn.
"Chốt lẹ đi."
"... Ừ."
"Kẻ lận lưng Cơ thể Thần thánh nổi như cồn nhất là cái người sở hữu 'khúc xương cánh'. Thú thiệt, tôi mù tịt về chuyện họ có chịu hợp tác hay không. Nhưng..."
Skyler im bặt giữa chừng.
Đám thầy phép lúc nào cũng thính như chó với dòng chảy ma thuật và không khí. Dẫu chẳng phải thầy phép, mấy tay thám hiểm lão làng cũng tự khắc rèn được cái độ nhạy bén đó.
Bầu không khí bỗng nặng trịch. Và chẳng hiểu sao, dòng chảy ma thuật lại bốc hơi mất tăm.
Dòng chảy ma thuật luôn ngập tràn trong không khí. Thế mà thình lình lại chẳng soi thấy đâu? Có điềm rồi.
'... Đây không phải một cuộc tập kích.'
Lỡ mà mục đích của tụi nó là phong ấn ma thuật, tụi nó đã nhắm thẳng vào cơ thể chứ chẳng rảnh mà xài cái trò mèo này. Thế thì rốt cuộc mục đích là gì?
Skyler chẳng mấy chốc đã ngộ ra mình đã đoán mò trật lất.
Bởi vì cậu dáo dác nhìn quanh và bới ra được một thứ quái đản.
"... Cái quái gì thế này."
Skyler lẩm bẩm, trân trân dòm lên trần nhà. Selina thì dán mắt vào cậu với cái vẻ mặt đờ đẫn.
Trần nhà ngập ngụa trong dòng chảy ma thuật. Cớ sao dòng chảy chẳng hiện hình như lẽ thường thì dễ òm. Soi dòng chảy lúc đang đứng trên mặt biển khác bọt hoàn toàn với lúc đang ngụp lặn dưới nước.
Lỡ mà ma thuật lấp đầy cái không gian này, thì hiển nhiên cậu sẽ chẳng thể soi thấy dòng chảy vì cậu đang ngập ngụa trong nó.
"Skyler?"
"Selina, chị giở trò này à?"
"...?"
"Quá nhiều... ma thuật. Trong cái phòng này."
Skyler chỉ ngón tay lên trần nhà, và ánh mắt Selina cũng vô thức bám theo đầu ngón tay cậu.
Dòng chảy ma thuật cuồn cuộn trên trần nhà lọt thỏm vào đồng tử Selina. Chị nín thở trong một thoáng chốc, rành rành tỏ vẻ sốc óc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn