Chương 24: Cây Nấm Bảy Sắc Cầu Vòng
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~20 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Sự trăn trở của tôi chấm dứt nhanh hơn dự kiến.
Tôi quyết định tiếp tục cuộc hành trình đầy ngang trái này cùng Skyler.
'Mình chẳng mạnh mẽ gì cho cam, lại mù tịt đường sá, tiền bạc thì nhẵn túi.'
Sức lực, hiểu biết, tiền nong.
Cái sự lựa chọn khôn ngoan nhất, có thể giải quyết được cả ba bề bốn bề rắc rối này, chính là đi theo con đường bằng phẳng nhất.
Dẫu cho có rủi ro rình rập, dẫu cho nó nghe có vẻ ngọt ngào như lời dụ dỗ của quỷ dữ... nhưng trước mắt cái mạng tôi là quan trọng nhất.
Có một người biết tỏng về điểm yếu của tôi, và đủ để tôi an tâm nhắm mắt trao thân.
Tính đi tính lại, tôi chẳng tìm được ai ngon nghẻ hơn Skyler. Cho đến khi kiếm được bến đỗ tốt hơn, đi chung đường với cậu nhóc là sự lựa chọn sáng suốt nhất.
"Trước tiên kiếm cái nhà thờ nào quanh đây đi."
"... Cậu biết tụi mình đang ở đâu rồi à?"
"Chưa. Tụi mình phải dò la quanh đây trước đã."
"Bằng cách nào?"
"Tôi lúc nào chả thủ sẵn đồ nghề cho mấy vụ này. Xài vài tờ bùa là có thể soi được địa hình xung quanh, rồi đem đối chiếu với bản đồ là tìm ra chỗ đứng ngay."
"..."
"Ừ, tôi thừa hiểu cái vẻ mặt đó của chị. Nghe thì có vẻ dễ nhằn... nhưng chắc phải mất một lúc lâu đấy. Bọn mình cạn sạch thức ăn rồi, mà lúc cuống cuồng dịch chuyển cũng chẳng kịp lận lưng thêm gì."
Skyler ráng làm ra vẻ tỉnh bơ.
Nhưng cái tình cảnh thê thảm của chúng tôi thì cái đầu óc đần độn của tôi cũng dư sức hình dung ra.
Đúng vậy. Dù có ngu tới cỡ nào cũng thấy rõ rành rành... chúng tôi đang đứng trước cửa tử.
Dân thám hiểm lúc nào chả chuẩn bị đồ nghề kỹ lưỡng. Trước khi sang làng khác, họ mua lương khô và nước uống gấp đôi bình thường. Họ tìm hiểu ngọn ngành về đường đi nước bước, từ cây nào ăn được, thú rừng ra sao, cho tới cả quái vật.
Thế nhưng, một kẻ mang danh vừa là thầy phép vừa là dân thám hiểm thì lại khác.
Đám thầy phép vốn dĩ từ trong máu đã chẳng ưa cái kiểu lang bạt kỳ hồ. Cứ như đó là bản tính trời sinh của đám thầy phép vậy.
Đúng thế. Xét về mặt này, Skyler đúng chuẩn một tay thầy phép chính hiệu.
Chẳng có lấy một kỹ năng sinh tồn vắt vai, lại còn mù tịt về cách thám hiểm và cắm trại.
Cậu nhóc cũng mới chập chững bước chân vào nghề thám hiểm chưa được bao lâu, và dựa vào mấy lời than vãn về chuyện đánh mất trái tim thần thánh và cạn sạch tiền nong lúc làm bùa...
'Chắc tới lúc mình ra tay rồi.'
Từ bữa tới giờ tôi chưa rờ tới nó, nhưng trong đám điểm cộng tôi chọn chắc chắn có cái [Người đi đường].
Biết rõ cái nào xơi được, biết cách cắm trại, biết cách dò đường đi lối lại.
Những ký ức xa lạ vốn dĩ bị vùi lấp sâu trong trí óc tự dưng tuôn ra hệt như đang mở từ điển vậy.
"Skyler, vô rừng đi."
"... Gì cơ?"
"Tụi mình chẳng còn hột cơm hay giọt nước nào."
"Thì thế. Trước khi cạn sạch lương thực và chết khát, tụi mình phải tranh thủ tới thành phố..."
"Không, cậu có cái đầu thì cũng nên nghĩ chút đi chứ."
"... Tôi đâu có ngu ngốc tới mức phải nghe mấy lời khó nghe đó từ chị."
"Không, cậu ngu thật đấy."
"Được rồi. Thế chị có cao kiến gì nào."
Skyler hơi nhăn mặt dòm tôi.
Tôi mỉm cười đắc thắng, tay chống hông, cúi xuống dòm cậu nhóc.
Nhóc lườm tôi, rõ ràng là đang hậm hực chuyện gì đó. Tôi cũng trợn mắt nhìn lại. Skyler vội lảng tránh ánh mắt tôi.
... Tại sao nhỉ?
Mà thôi, để lát nữa hẵng hỏi. Kiếm đồ ăn thức uống gấp hơn.
Tới lúc xài cái điểm Người đi đường của tôi rồi.
"Rừng thì kiểu gì chả có thú rừng."
"Ừ."
"Mà có thú rừng thì ắt hẳn phải có cây cỏ cho chúng xơi, và có nguồn nước."
"Thế ý chị là, vô rừng men theo dấu vết của tụi nó, là có thể kiếm được thức ăn nước uống sống qua ngày... đúng không?"
"Chuẩn luôn."
"Chà, cũng có lý hơn cái mớ bòng bong hiện tại. Sẵn tiện coi thử khu rừng này to cỡ nào để còn so với bản đồ và địa hình xung quanh nữa."
Skyler gật gù, thuận theo ý tôi.
À thì, dụ được nhóc đó rồi... hay là giờ hỏi cái chuyện kia luôn nhỉ?
Tôi hơi lấn cấn cái vụ nhóc cứ lảng tránh ánh mắt tôi nãy giờ.
"Sao cậu cứ lảng tránh ánh mắt tôi thế?"
"... Chị xài ma thuật còn non tay quá."
"Hả?"
"Bệnh của mấy tay mơ mới tập tành xài ma thuật đấy. Giống y như mấy đứa trẻ sơ sinh người lúc nào cũng hầm hập ấy... Selina, sức mạnh ma thuật đang rần rần chạy khắp người chị kìa."
"Thì sao?"
"Nó chạy qua cả đôi mắt của chị nữa. Cứ cuồn cuộn mãi."
... Ồ.
Lúc đó tôi mới nhận ra mình vừa làm cái trò gì.
Tôi đã lỡ mồi chài cậu nhóc mà chẳng hay biết.
Tôi vội vàng mò mẫm cái luồng ma thuật yếu ớt đang chạy dọc cơ thể và từ từ kìm hãm nó lại.
Tôi cảm giác được cái dòng chảy cuồn cuộn đó bỗng dưng đứt đoạn.
"Đỡ hơn chưa?"
"... Rồi. Nhưng cái bùa che mắt của chị lại bay màu rồi."
"Nếu nó rụng hoài thế này thì thà đừng xài còn hơn."
"Nếu chị không để ma thuật chạy lung tung thì đâu có hết lẹ thế này?!"
"Chậc."
"Thôi kệ, chừng nào tới thành phố tôi xài tờ bùa khác che mắt cho chị. Tạm thời cứ để nguyên vậy đi."
Ngon!
Lại trở về cái nhan sắc tuyệt đỉnh! Hồi sinh thần kỳ!
... Sao tôi lại nảy ra cái ý nghĩ đó nhỉ? Tôi điên rồi sao?
Chắc tôi cần ngả lưng chút chăng?
Hay mắc bệnh tâm thần rồi?
Dù sao thì, vô rừng thôi.
Vừa đi kiếm đồ ăn nước uống vừa hạ hỏa cái đầu. Tôi bắt đầu thấy sờ sợ những suy nghĩ và cơn bốc đồng của chính mình rồi đấy.
Chui rúc vào rừng nãy giờ mà chẳng thấy bóng dáng con thú nào.
Khu rừng to chà bá lửa, mà với cái hang tụi tôi vừa nán lại nghỉ chân, tôi đinh ninh kiểu gì chả bắt gặp vài con.
Tính toán của tôi trật lất.
Bù lại, tuy chẳng bõ bèn gì nhưng tụi tôi hái được mớ nấm dại với vài cây cỏ.
Ít ra thì... cái điểm cộng của tôi cũng cho biết ba cái thứ này bỏ bụng được.
Skyler nhìn đống đồ đó với vẻ mặt đầy nghi hoặc một hồi, rồi mới dám xài một tờ bùa hiếm hoi còn lại để "dò xét" tụi nó.
"Cậu thiếu tin tưởng tôi đến thế sao?"
"Đúng thế."
"... Này!"
"Dẫu sao thì, ăn được. Tôi cứ đinh ninh kiểu gì cũng lẫn một cây có độc cơ."
Skyler vừa nói vừa móc từ rổ ra một cây nấm tỏa ánh sáng bảy sắc cầu vồng lấp lánh rồi dí sát vào mặt tôi.
"... Chà, cậu nghi ngờ cũng phải."
"Thấy chưa? Nói thiệt, lúc chị bảo cây nấm này ăn được, tôi cứ tưởng chị bị điên. Cái giống này nhìn vô là biết xơi vào có nước đi gặp ông bà ông vải!"
"Để sau hẵng ăn. Tụi mình còn ối nấm với cỏ mà."
"Ý tưởng xơi cỏ cũng hay đấy, nhưng mấy loại cỏ ăn chung với nhau dễ bị ngộ độc lắm, chị biết không? Dù sao thì tôi cũng là thầy phép cơ mà."
"Thì sao?"
"Tôi có chút vốn liếng về dược lý đấy. Chị chỉ biết nó ăn được hay không thôi. Chị tính nhét hết vô miệng mà chẳng cần biết tụi nó gây ra chuyện gì à?!"
"Cứ bình tĩnh, tụi mình đã bỏ bụng thứ gì đâu. Mà nội đống nấm không cũng đủ lo một bữa rồi."
"... Đi kiếm nước trước đi."
Skyler dằn cục tức xuống, rồi cũng chịu im lặng.
Nhóc này đôi lúc cũng con nít ghê.
À, tôi mới sực nhớ ra.
'Quên béng mất hỏi một chuyện cực kỳ quan trọng...!'
Tôi muốn chửi thề bản thân vì giờ mới nhớ ra, nhưng để lúc khác hẵng trách cứ.
Giờ có hỏi thì nhóc đó cũng chẳng thèm hé răng, mà tôi cũng chẳng muốn phá bĩnh cái bầu không khí sượng trân này thêm nữa.
'Cái lúc Skyler xài phép, hình như tôi thấy bóng dáng phiên bản trưởng thành của nhóc ấy lởn vởn quanh đó.'
Đúng vậy. Một tay điển trai cực kỳ... đẹp mã tới mức một thằng đàn ông cũng phải công nhận.
Trông y chang cái dáng vẻ của Skyler lúc trưởng thành.
Đi mỏi nhừ đôi chân, rốt cuộc tụi tôi đành bỏ cuộc với cái hy vọng kiếm được nguồn nước suối trong vắt.
Nói trắng ra là... tụi tôi bỏ ngang việc tìm kiếm và đành tặc lưỡi với mấy cái vũng nước nhỏ.
Sương đọng trên lá.
Vài giọt mưa còn sót lại.
Mấy vũng nước bé xíu.
Sạch sẽ thì chắc chắn là không rồi, mà số lượng thì chẳng đủ nhét kẽ răng cho chuyến đi dài, nhưng có còn hơn không.
May thay, trong mớ bùa của Skyler lại có bùa lọc nước... nên tụi tôi biến mớ nước đục ngầu đó thành nước uống tạm được.
Trong cái rủi có cái may.
Tụi tôi ráng chắt mót được chưa đầy một cốc nước vào túi da. Bộ đồ nghề phát cho lính mới có sẵn cái túi da chống thấm để đựng nước.
Mấy món lặt vặt cần thiết cho dân thám hiểm cũng được lo liệu đầy đủ.
Tụi tôi ngồi bệt xuống và chuẩn bị xơi bữa cơm đạm bạc.
Tụi tôi nhen lửa bằng mớ cành khô nhặt nhạnh quanh đó, rồi xiên mấy cây nấm vô ba cái nhánh cây thon dài cho vừa vặn.
Bùa chú của Skyler chắc còn khẳm, cứ thấy nhóc lôi ra xài hoài.
Nhờ vậy mà tụi tôi đỡ phải vã mồ hôi hột nhen lửa bằng tay.
Lúc mấy cây nấm vừa chín tới, bốc mùi thơm lừng cồn cào cả ruột gan, ngay lúc tôi há hốc mồm với cái túi da chứa nước lủng lẳng trên tay— Thì Skyler thình lình lên tiếng.
"Lau nước dãi trước đi."
"... Biết rồi."
Tôi quệt mép áo choàng qua mắt, rồi đưa lên chùi miệng. Cảm giác hơi lạnh ngắt... như những bông tuyết đậu trên môi rồi tan chảy.
Skyler dòm tôi với vẻ mặt hơi xót xa, rồi bắt đầu lải nhải.
"Tôi biết cái rừng này ở đâu rồi. Mai là tới thành phố."
"Thiệt hả?"
"Ừ."
"... Cậu còn chuyện gì muốn nói nữa không?"
"Tôi dặn trước vài chuyện cỏn con trước khi tới thành phố."
Tôi toan hỏi sao cậu không phun ra sớm hơn, nhưng phận đi học hỏi mà cứ oai oán thì dở hơi quá.
Thế là tôi đành câm như hến và vểnh tai lên nghe nhóc lải nhải một tràng dài.
Bụng tôi thì cứ đánh trống kêu la rầm rĩ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn