Chương 39: Selina Không Tỉnh Dậy Nữa Rồi.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Xe ngựa chìm trong sự tĩnh lặng hệt như màn đêm đang buông xuống.
Ánh trăng lờ mờ hắt qua ô cửa sổ lúc chạng vạng, và Skyler vẫn say giấc nồng như mọi bận, chẳng hề lay động bởi những âm thanh lạ lẫm.
Tôi rón rén như phường trộm cắp, bọc ổ bánh mì với lốc sữa vào giấy rồi nhét tọt vô túi. Lốc sữa vẫn còn âm ấm, truyền hơi nóng ran râm ran tới mấy đầu ngón tay, và tôi phải cắn răng kìm hãm cái sự thèm thuồng đó lại.
"... Trễ mất rồi."
Tôi cứ ngỡ mình làm trót lọt, nhưng có vẻ bị bắt quả tang rồi. Không, đích thị là bị bắt quả tang rồi.
Skyler lầm bầm với tôi bằng chất giọng nhỏ xíu.
Tôi đang vắt óc bịa lý do thì nhận ra Skyler nín khe chẳng nói thêm gì. À. Nhóc đang nói mớ.
'... Mừng hết lớn.'
Vì chẳng muốn phá bĩnh giấc ngủ của người khác, tôi ráng gồng mình hết cỡ để khỏi sột soạt, rồi cuối cùng cũng nằm bẹp xuống được cái sàn xe ngựa.
Lão xà ích ngồi trên ghế lái vẫn thức thao láo, nhưng lão cứ im thin thít như thể bốc hơi khỏi thế gian.
Lão đang canh chừng à?
"Giờ, giờ thì trễ mất rồi. Trễ quá rồi, không có cửa chuồn đâu..."
Skyler vẫn nhắm tịt mắt. Tôi chẳng khoái cái cảnh nhóc nhăn nhó rồi lảm nhảm dăm ba câu tôi chẳng hiểu mô tê gì trong lúc say giấc.
Suốt chừng ấy thời gian chung đụng, tôi chưa từng thấy cái cảnh này bao giờ.
Tôi lúc nào cũng là người ngả lưng trước, và nhóc luôn là người dậy sớm nhất. Tính ra, đây mới là lần thứ hai tôi thấy Skyler phơi bày cái vẻ không phòng bị này.
Lần đầu tiên thì khỏi nói, là lúc nhóc ngất xỉu ngay sau khi xài phép dịch chuyển.
Tự dưng tôi đâm ra tò mò. Có kẻ sẽ dè bỉu đây là cái nết xấu. Nhưng tôi thắc mắc sao giấc mộng của Skyler lại trắc trở tới vậy.
Tôi nhích lại gần nhóc đôi chút và dán tai nghe mấy lời lảm nhảm đó.
"Ước gì anh không chết."
... Ý là sao cơ?
Tôi có vắt óc suy nghĩ cỡ nào cũng chịu chết chẳng tìm ra đáp án. Thứ duy nhất tôi lờ mờ hiểu được là có một người Skyler lỡ để mất luôn hiện về trong những giấc mộng của nhóc.
Ba cái chuyện người quan trọng ngỏm rồi hiện về báo mộng thì nhan nhản.
Nhưng cái vụ đêm nào cũng báo mộng thì chẳng bình thường chút nào. Và việc cái khoảnh khắc người đó trút hơi thở cuối cùng cứ lặp đi lặp lại hàng đêm lại càng dị hợm hơn.
Nếu ba cái chuyện đó nhan nhản xảy ra, thì thế giới này chắc thành cõi âm luôn rồi.
Thời gian trôi qua bao lâu rồi nhỉ?
Tôi vỡ lẽ ra rằng đâu chỉ có một mống người hiện về trong mộng của Skyler.
"Cả cậu, cả cậu nữa, và cả cậu nữa. Chết sạch sành sanh chỉ còn mỗi mình tôi. Giờ thì đoàn thám hiểm năm xưa rụng rơi lả tả, tính luôn cả tôi thì chẳng còn được mười mống."
—Chi tiết quá đáng.
Hệt như có kẻ cố tình phơi bày cái vẻ yếu đuối của Skyler cho tôi dòm. Mấy cái lời nói mớ đó quá rành rọt, lại còn dài thòng và bình thản tới mức khó mà cho qua chuyện chỉ là nói mớ.
Đúng vậy. Có cái gì đó sặc mùi giả tạo, cái cảm giác như bị thao túng vậy.
Tôi dám chắc mình từng nếm trải cái cảm giác này rồi.
'... Cảm giác y chang lúc bấm chọn mấy cái lựa chọn trong Bảng Thông Tin.'
Sống lưng tôi hơi lạnh toát. Dẫu vậy, tôi cũng ráng nhích ra xa Skyler.
Lén lút hóng hớt bí mật của người khác thì chẳng hay ho gì. Nhất là khi tôi lại là cái cớ khiến nhóc tuôn ra mấy cái bí mật đó, khiến nhóc khơi gợi lại chúng...
Tôi nhắm tịt mắt và bịt chặt tai lại.
Mãi một lúc lâu sau tôi mới chìm vào giấc mộng.
1. [Không thể tỉnh dậy.] 2. [Không thể tỉnh dậy.] 3. [Không thể tỉnh dậy.]...
99. [Không thể tỉnh dậy.] Và lúc thiếp đi, tôi thấy mình đang đứng trân trân trước một cái cửa sổ xanh rì trong một căn phòng đen kịt.
Khi bình minh ló rạng, Skyler hé mắt.
Trong ánh sáng mờ ảo của buổi ban mai, đôi mắt cậu dò xét xung quanh.
Selina đang say giấc nồng, quay lưng lại trong góc. Chỉ còn mỗi tiếng thở đều đều nhỏ xíu báo hiệu cô vẫn còn sống. Skyler khẽ thở dài.
'Rốt cuộc thì tối qua cô ấy cũng vác xác về trễ.'
Dẫu cho cậu đã dặn đi dặn lại, cô nàng có vẻ vẫn chứng nào tật nấy chẳng màng quản lý tình trạng của mình.
Kèm theo tiếng thở dài, Skyler đành dời lịch trình sang ngày mai. Cậu có thể vỗ về gã xà ích bằng chút tiền bo.
Đang tính thêm cái lịch trình ghé Hội Người Phiêu Lưu đột xuất vào sổ, cậu thoáng tính gọi Selina dậy. Nhưng dựng đầu một kẻ đang kiệt sức vì mệt mỏi dậy thì chẳng khôn ngoan chút nào.
Dẫu cho lúc nào cũng trưng ra cái vẻ thầy phép máu lạnh, cậu lại bận tâm tới người khác nhiều hơn người ta tưởng.
'Nhất là khi xét tới mấy cái chuyện dạo gần đây...'
Cô nàng cứ đinh ninh là mình giấu kỹ lắm, nhưng cái vụ hộc máu tới tận hai lần rành rành ra đó thì còn giấu giếm cái nỗi gì.
Dẫu cho cô nàng có ráng sức lấp liếm cỡ nào, cái vụ hộc máu tới tận hai bận đã bóc trần tuốt luốt rồi. Trong thâm tâm Skyler, hình bóng Selina đã chốt sổ là một nàng hát rong yếu ớt, số nhọ và mang cái nết kỳ quặc. Chỉ có một cái trong số đó là có vẻ sát với thực tế, nhưng ai mà biết được chứ?
'Thôi đi dọn dẹp lẹ cái nhiệm vụ ngon nghẻ ở nhà hội để bù đắp tiền bạc đã.'
Skyler rảo bước tới nhà hội.
Cửa nhà hội vừa mở toang, Skyler đã chạm trán ngay một bản mặt nhẵn mặt. Chưa mất tới một tíc tắc để nhận ra gã. Một khuôn mặt dẫu có muốn cũng chẳng thể nào quên—gã mai mối định mệnh đã chắp mối cho cậu gặp Selina lần đầu.
Nhờ gã—dẫu nói thế nghe hơi sai sai—mà hai người họ mới để lại ấn tượng tốt đẹp trong cái buổi đầu gặp gỡ.
"Harun."
"Lâu rồi không gặp. Cô nàng hát rong đâu rồi?"
"... Anh gặp cô ấy rồi à?"
"Ừ. Tui gặp cổ hôm qua. Cậu nghe tin rồi mò ra đây à?"
"Tiếc là tôi chẳng hóng hớt được tiếng nào. 11 giờ trưa rồi mà cô ấy vẫn còn nằm chình ình ngủ."
"Chà, chắc lâu ngày không gặp nên hàn huyên tâm sự quên trời quên đất chăng?"
"Thời gian thì tụi tôi có dư dả. Nhưng chẳng lẽ không có cái trò gì ra hồn hơn việc cứ ngồi ỳ ra đó lảm nhảm sao? Chẳng hạn như..."
"Cậu cứ bị ám ảnh cái vụ hiệu quả y hệt mấy tay thầy phép thứ thiệt. Được rồi. Tui làm chung với cậu một ván."
"Tôi khoái cái sự lanh lẹ của anh rồi đấy."
Trên bảng cáo thị chẳng có mống nhiệm vụ nào, nhưng đó đâu phải là vấn đề.
Miễn là lựa lời mồi chài cô chực quầy chút đỉnh, cô ta sẽ moi ra và dán lên đó một cái nhiệm vụ từ ngóc ngách nào đó thôi.
Dẫu ở cái làng thanh bình yên ả hệt như khu nghỉ dưỡng, thì kiểu gì chả có người đang khát khao sự trợ giúp từ mạo hiểm giả.
Khi mặt trời ngả bóng, họ đã dọn dẹp xong xuôi cái nhiệm vụ trong khu rừng ven làng.
Chẳng qua chỉ là dọn dẹp vài con quái vật quèn, đám lợn rừng, với mấy con chuột chũi đang cắn phá mùa màng.
Tiền công chẳng rủng rỉnh gì, nhưng cũng đủ gọi là vừa miếng cho một ngày công. Họ rảo bước về nhà hội với tâm trạng lâng lâng thỏa mãn.
Trong cái sảnh nhà hội tối om om, Harun gọi rượu với bánh mì.
Màu sắc và lớp bọt của ly bia đã tố cáo tuốt luốt chất lượng của nó. Nó tệ hại tới mức dẫu có khen "tốt" cũng là thảo mai.
'... Đành chịu vậy.'
Ở cái chốn nhà quê này thì chỉ đào ra được chừng đó thôi. Thế cũng là phúc đức ba đời rồi. Skyler toan nâng ly mà chẳng thèm hé răng phàn nàn tiếng nào.
Ngay lúc Skyler đưa tay chộp lấy quai ly.
Chộp.
Bàn tay ai đó túm chặt lấy ly của Skyler.
"Harun, anh đang giở trò gì thế?"
"Cậu đã đủ tuổi đâu."
Thực tế thì, Skyler đã qua tuổi trưởng thành từ tám hoảnh rồi.
Cái lý do nhóc mang bộ dạng con nít này lại là một câu chuyện dài đằng đẵng.
Nhưng đó đâu phải là chuyện để đem ra bô bô với người dưng. Rốt cuộc, cậu đành cắn răng trừng mắt lườm Harun.
"Ha..."
"Đợi chừng nào lớn rồi hẵng uống, nhóc con."
"Tôi thâm niên thám hiểm còn lâu hơn anh đấy."
"Ừ, ừ. Tui biết rồi. Cái này tui tịch thu."
"Đáng lẽ lúc gọi đồ anh phải hé miệng ra chứ!"
"Thế thì tụi mình chỉ được bú mỗi một ly rượu thôi."
Harun cười nham nhở, ngửa cổ nốc cạn ly rượu của mình trong một hơi, rồi chộp lấy ly của Skyler kéo về phía mình.
Từ trước tới giờ Skyler cứ đinh ninh Harun cũng thuộc dạng tử tế đàng hoàng.
Dẫu cho cái trò thả thính Selina ngay bận đầu chạm mặt hơi cấn cấn, Skyler vẫn đinh ninh gã là một người thám hiểm tử tế sau khi kề vai sát cánh làm nhiệm vụ gần Rừng Của Những Khúc Hát.
Nhưng giờ thì, cái hình tượng đó vỡ nát bét và hiện nguyên hình là một gã người lớn rẻ rách.
Đêm càng về khuya.
Bầu trời ban ngày còn trần trụi phơi mình giờ đã khoác lên tấm lụa đen tuyền đính đầy châu báu. Mặt trăng giấu nhẹm khuôn mặt sau những đám mây đen kịt. Lúc bấy giờ Skyler mới sực nhớ ra cái người cậu đã vứt chỏng chơ trên xe ngựa.
Ba chân bốn cẳng chạy tới xe ngựa, cậu đụng mặt gã xà ích vẫn thức thao láo với đôi mắt sáng rực.
Sau cú gật đầu chào hỏi qua loa, Skyler lượn ra sau xe ngựa rồi đứng chết trân.
Cảnh tượng đập vào mắt Skyler là Selina vẫn đang say giấc nồng, chưa tỉnh. Cái vụ này rành rành là bất thường rồi.
"Selina?"
Cậu rón rén đặt tay lên vai cô.
Thình lình, một ý nghĩ xẹt qua đầu cậu. Một suy nghĩ ám ảnh rằng cậu không được phép làm hại cô ấy. Cái mớ cảm xúc này, hệt như có kẻ nào đó ép uổng tiêm thẳng vào đầu vậy— Không, giờ có chuyện hệ trọng hơn.
Tại sao cô ấy lại không tỉnh dậy?
Có chiêu gì để đánh thức cô ấy không?
Vì cái cớ quái quỷ gì mà cô ấy lại rơi vào cái tình cảnh này?
Câu trả lời vẫn bị bóng tối che khuất, chẳng thấy đâu.
Cuối cùng, việc duy nhất cậu có thể làm là chờ đợi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn