Chương 61: Đã Là Đồ Ma thuật Thì Kiểu Gì Cũng Có Tác Dụng Phụ.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Kế hoạch của một kẻ sinh ra dưới đáy xã hội, chẳng đủ tầm làm ác nhân mà cũng chẳng có cửa làm anh hùng, đang vẫy vùng tuyệt vọng để giữ cái mạng cùi.
Hệt như một bản nhái rẻ tiền của một bài hùng ca.
"Tôi đang tính làm một cú nổi đình nổi đám."
"... Gì cơ?"
Skyler dụi dụi đôi mắt ngái ngủ. Rồi lấy tay kia gãi tai sột soạt.
Cái điệu bộ chuẩn bài của một kẻ đang đinh ninh mình vẫn chưa tỉnh mộng, hay vừa nghe nhầm một chuyện kinh thiên động địa.
Công nhận, cái trò chơi nổi này là một nước đi đùa với tử thần. Nhưng... tôi đồ rằng đó là việc bắt buộc phải làm. Ít nhất thì, lúc này tôi đang cực kỳ tỉnh táo chứ không phải phát rồ.
—Đám thợ săn Cơ thể Thần thánh, Nhà thờ, Đế chế, Vua Điên.
Chưa kể tới vô số phe phái khác đang thèm khát lũ Cơ thể Thần thánh nhỏ dãi.
Bởi vậy, nội cái việc vác cặp mắt hồng rực này đi rêu rao đánh bóng tên tuổi đã là tự chuốc họa vào thân rồi.
Bị úp sọt giữa đường, cặp mắt bốc hơi trong lúc đang say giấc nồng—liệu có cái phép màu đó không nhỉ? —hay xui xẻo hơn là bị bắt cóc... cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng, lờ đi mọi rủi ro đó, tụi mình vơ vét được cái lợi lộc gì?
'Được bắt mối với các phe phái.'
Khoan đã, cớ sao tôi lại muốn chủ động lân la làm thân với cái đám đó?
Bắt đầu từ cái gốc rễ này trước đã.
"Skyler, cậu cứ vểnh tai nghe tôi nói hết rồi hẵng chốt hạ."
"... Được rồi. Thú thiệt, dẫu có nghe chị lải nhải cỡ nào, tôi cá là mình vẫn sẽ gạt phăng cái ý tưởng chơi nổi đó đi thôi, nhưng cứ nói đi."
"Cậu bỏ cái vế sau đi nghe lọt tai hơn đấy."
"Chị lải nhải tiếp đi."
"Tôi đồ rằng thượng sách là tụi mình nên chủ động đi gom góp mớ Cơ thể Thần thánh trước. Bét ra thì tôi nghĩ vậy. Ý cậu sao?"
"Chưa thấy cái vụ này ăn nhập gì với cái vụ chơi nổi, nhưng ý tôi là..."
Tôi cứ mường tượng Skyler sẽ gật gù tán thành.
Cái lý do rành rành ra đó.
Cậu là một Thầy phép. Cái đám lúc nào cũng đưa ra lựa chọn rạch ròi bằng lý trí. Nên tôi cứ đinh ninh bận này cậu cũng sẽ hùa theo cái nhận định sáng suốt của tôi.
Nhưng cái mường tượng đó của tôi trật lất hoàn toàn.
"Sai bét."
"... Sai á?"
"Lùng sục Cơ thể Thần thánh đồng nghĩa với việc xuống tay tước đoạt mạng sống của những kẻ vô tội chỉ vì chúng lỡ mang trên mình cái của nợ đó. Tôi nghĩ chiến hữu của tôi sẽ... ghê tởm tụi mình vì điều đó."
"Nhưng nếu làm thịt mấy kẻ đang rắp tâm lấy mạng tụi mình trước thì có gì sai đâu."
"Cái gì?"
"Chính mồm cậu từng bô bô còn gì. Cái đám Đế chế luôn khư khư giữ cái hiện trạng, tụi nó sẵn sàng cắt đất dâng cho Vua Điên chỉ để giữ khư khư cái ngai vàng bá chủ."
"... Thì đúng thế."
"Vậy thì, tụi nó sẽ giở trò đàm phán với những kẻ đang lận lưng Cơ thể Thần thánh. Đặng lôi kéo về làm vây cánh. Hoặc đơn thuần là đập chậu cướp hoa, không cho kẻ khác xơ múi."
"Nhưng cái nước đi đó đùa với tử thần quá. Tụi nó dư sức làm thịt rồi cướp trắng, hoặc lão Hoàng đế chỉ cần ban chiếu chỉ tịch thu làm của riêng là xong."
"Đời là những canh bạc mà, Skyler. Ngồi há miệng chờ sung thì làm quái gì có cửa đổi đời hay giữ được mạng cùi mà không chịu tung xí ngầu."
"Chị lải nhải dăm ba cái triết lý rởm đời đó nghe chẳng hợp tí nào."
"Thật á?"
"Tôi thấy rành rành là giờ chị sáng dạ ra rồi đấy. Thông não hoàn toàn rồi."
"Ừ. Đúng vậy. Tôi cũng chẳng buồn chối."
"Nhưng tôi lại khoái cái bộ dạng khờ khạo của chị hơn. Cái phiên bản đó dòm thánh thiện và lương thiện hơn hẳn."
"... Hả?"
Cái đầu đang tỉnh như sáo của tôi thình lình bị một lớp sương mù dày đặc che phủ.
Cái kế hoạch hoàn hảo không tì vết vừa vạch ra trong đầu đổ sập như hiệu ứng domino.
Rào rào.
Chỉ còn trơ lại mớ xà bần của cái từng được gọi là kế hoạch. Dẫu có cặm cụi nhặt nhạnh chắp vá, tôi cũng chẳng tài nào mường tượng lại được bức tranh hoàn chỉnh.
Chỉ sót lại duy nhất cái ý tưởng muốn chơi nổi.
'N-nhưng... cậu ấy khoái mình á? Hơn á? Mình á?'
Ờm, ừ... chắc thế.
Nghe cũng hợp lý phết.
Dù sao thì mình cũng xinh xẻo mà.
"... Selina?"
"À ừ..."
"Tóm lại là, vụ này để sau hẵng tính. Tụi mình còn cả rổ việc phải làm. Đằng nào cũng lết tới Kinh Thành rồi, phải tạt qua coi thử cái bảng nhiệm vụ, và cũng tới lúc tụi mình nhắm tới cái 'Thẻ Vàng' rồi đấy."
"Ờ..."
Tôi lấy mớ tóc lòa xòa che đi khuôn mặt đang đỏ lựng lên như gấc.
Một tay giữ chặt lọn tóc, tay kia thì cứ vân vê xoắn nó thành vòng tròn.
Skyler dòm tôi bằng ánh mắt hơi quái lạ, nhưng tôi cuống cuồng lảng tránh cái nhìn của cậu.
Trước nay tôi cũng dở hơi dăm ba bận rồi, nên chắc cậu sẽ thông não được thôi.
Đúng như tôi mường tượng, Skyler lảng đi chỗ khác rồi cắm mặt hì hục viết bùa.
Tôi vỗ vỗ cho hạ nhiệt cơ thể đang hầm hập rồi phi thẳng lên giường.
Nóng quá...!
Tôi bừng tỉnh.
Tôi đã lịm đi lúc nào chẳng hay.
Ngủ vùi từ sáng, giờ chắc mẩm cũng qua trưa chút đỉnh rồi.
Đầu óc tôi đặc quánh sương mù. Dòng suy nghĩ cứ đứt đoạn lộn xộn.
Cái cảm giác này khác bọt hoàn toàn với cái hồi tôi hóa thành một đứa đần độn. Bận trước, cảm giác hệt như có cái rào chắn chặn đứng mọi luồng suy nghĩ, còn giờ thì đầu tôi như đang lơ lửng trên chín tầng mây.
Hệt như hưng phấn quá độ hay... ủ dột tột cùng làm đầu óc mụ mị đi.
Cảm giác như tổng lượng năng lượng tinh thần tôi được phép xài đã bị rút ruột. Tôi đang vung vãi năng lượng vào một cái xó xỉnh nào đó. Chẳng bới ra được cụ thể là ở đâu, nhưng rành rành là có sự hao hụt.
"Skyler..."
"Dạ?"
Skyler, kẻ đang múa bút máy viết bùa lả lướt trên bàn, lập tức ngoắt đầu lại đáp lời tôi.
Cái điệu bộ đó trông hệt như một con cún con dễ thương, làm tôi bất giác nhoẻn miệng cười.
Skyler hơi nhăn trán, chắc mẩm đang đinh ninh tôi lại rảnh rỗi sinh nông nổi réo tên cậu. Dĩ nhiên là cậu đoán trúng phóc rồi.
Tụi mình réo tên nhau đâu cần cái cớ gì chính đáng, nhỉ?
Tôi nhoẻn miệng cười lúc nào chẳng hay.
Chỉ là thấy lâng lâng sung sướng vô cớ. Hệt như đang dạo bước trên mây vậy.
Cái thứ gì đó từng chèn ép mạch máu, làm lồng ngực tôi nặng trĩu, giờ đã bốc hơi sạch sành sanh.
"Hì hì hì..."
"S-sao tự dưng chị lại cười cái điệu rợn tóc gáy thế?"
"Sao á?"
"Thấy gớm quá."
"Thật á...? Hóa ra cậu cũng có cái để hãi à...?"
"Đừng có trưng cái bản mặt ma chê quỷ hờn đó ra rồi lết tới gần tôi!"
Tôi từ từ nhích người về phía Skyler. Tôi tiến một bước, Skyler lùi một bước. Cái trò rượt đuổi lãng xẹt này cứ lặp đi lặp lại dăm ba bận.
Rốt cuộc, lưng Skyler đập cái cộp vào tường. Cậu đã bị dồn vào góc chết.
Tôi xấn tới với nụ cười nham hiểm trên môi, rồi áp hai tay ôm gọn khuôn mặt Skyler.
Tôi muốn nghe lọt tai thêm chút nữa.
... Nghe cái quái gì?
Ba lời đường mật.
Đúng thế. Tôi thèm khát được nghe khen ngợi.
"Skyler."
"... Dạ."
Skyler ngước dòm tôi với vẻ mặt căng như dây đàn.
Cái cảm giác có người ngước dòm mình... kể cũng khoái phết. Đâu phải tại tôi ở cửa trên so với cậu. Đâu phải tại tôi cao hơn cậu.
Mà là vì kẻ đang dán mắt vào tôi lại là một người đặc biệt đối với tôi.
Dòm tôi này.
Nhìn thẳng vào mắt tôi.
Nôn hết ruột gan ra đi.
"Nhắc lại cái lời cậu thốt ra hôm qua đi."
"Gì cơ?"
"Cái lời cậu... dành cho tôi ấy."
"Lỡ mà chị đang tính lải nhải lại cái kế hoạch dở hơi kia, thì câu chốt hạ của tôi vẫn y chang vậy.
'Không'."
"Không, đâu phải chuyện đó. Tôi muốn nghe chuyện khác cơ."
"... Chuyện tới lúc cày cuốc Thẻ Vàng rồi á?"
"Không, cũng chật lất nốt. Cái lời cậu thốt ra sau đó kìa."
"Tôi... khoái cái bộ dạng của chị lúc này hơn. Thay vì cái phiên bản khôn lỏi, tôi ưng cái vẻ thánh thiện, lương thiện của chị bây giờ hơn. Giờ thì làm ơn buông cái mặt tôi ra."
"Được rồi. Tôi thông não rồi."
Tôi rút tay khỏi mặt Skyler. Skyler lật đật lách người chuồn lẹ sang một bên.
Cậu dòm tôi bằng ánh mắt cảnh giác cao độ.
Tôi liếc mắt dòm vào gương.
Trong gương, tôi vẫn là cái thân xác mỹ nhân mảnh mai, ốm yếu và mong manh vỡ vụn.
Chẳng hiểu có cái rắc rối gì, nhưng từng luồng khói xanh đang bốc lên nghi ngút từ cơ thể tôi. Hệt như món đồ ăn vừa mới vớt ra từ lò nướng.
'Trông mình kinh dị tới mức đó sao?'
Không, cái sự kinh dị đâu phải là mấu chốt.
Trong gương, đồng tử tôi đang rực lên ánh sáng màu hồng. Chẳng lẽ nãy giờ, tôi đang... mồi chài Skyler. Mà chính tôi cũng mù tịt chẳng nhận ra.
Lúc đó tôi mới vỡ lẽ tại sao Skyler lại cuống cuồng lảng tránh tôi. Tẽn tò chết đi được.
"... Xin lỗi."
"Rốt cuộc là có cái quái gì đang xảy ra thế?"
"Hả?"
"Đó là một trong mấy cái kiếp nạn hay vận vào đám thầy phép, à không, đám phàm nhân xài ma thuật. Quá tải ma thuật do cảm xúc bùng nổ. Chị vừa gặp ác mộng à?"
"Đâu phải ác mộng... Tôi thấy sướng rơn mà. Chẳng vì cớ gì sất."
"Cái 'tới tháng' ập tới rồi sao?"
"Skyler. Cậu bớt cái trò thốt ra hai chữ 'tới tháng' một cách tỉnh ruồi đó đi. Lần sau có mở mồm thì rào đón cẩn thận chút. Lỡ có bị con nào tát lật mặt thì tôi chẳng rảnh mà gánh nghiệp giùm đâu."
Dĩ nhiên, cái từ đó là ám chỉ... chu kỳ hàng tháng, kinh nguyệt, rớt dâu.
Cái cớ tôi cố tình xài tới tận ba cái từ khác nhau để nhấn mạnh là vì nội cái việc tự lẩm nhẩm trong bụng thôi cũng đã ngượng chín người rồi.
Y chang cái trò tự kỷ lảm nhảm ba cái thứ rùng rợn cho bớt sợ, cái vụ tẽn tò hay nhục nhã này cũng hao hao thế.
Sau một hồi ấp úng, Skyler rốt cuộc cũng khó nhọc hé môi.
"Ờm, Selina, tôi đồ rằng chuyện đó cũng bình thường thôi, đằng nào tôi cũng làm quái gì có ma nào khác để buôn mấy chuyện nhạy cảm này."
"Y-ý cậu là sao?"
"Ý là tôi chẳng nhẵn mặt người đàn bà nào khác cả."
"Ra thế..."
Tôi lại vân vê lọn tóc quanh ngón tay.
Cứ vô thức mà làm thôi.
Lồng ngực tôi nhẹ nhõm một cách lạ kỳ.
Đầu óc thì vẫn cứ lâng lâng lơ lửng.
Có vẻ đây là tác dụng phụ của cái nhẫn.
Sức lực thình lình trâu bò lên, máu me cũng bơm đầy... có tác dụng phụ cũng là chuyện dễ hiểu.
Dù sao thì, quay lại bàn bạc cái kế hoạch đó và... ráng dẻo miệng thuyết phục Skyler thôi.
Như lời Skyler gợi ý, cày cuốc lên Thẻ Vàng cũng là một nước đi không tồi.
Tới lúc nhổ neo rồi.
Bận này, tôi thề sẽ thuyết phục cậu thành công.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn