Chương 34: Thần Rất Thích Đổ Xúc Xắc.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~20 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Hình hài mặt hồ dần biến đổi.
Mặt nước gợn sóng lăn tăn như có linh hồn. Xuyên qua làn nước trong veo dưới ánh mặt trời... tôi lờ mờ thấy xương cốt và đồ nghề của ai đó nằm chỏng chơ.
Cứ nghĩ tới cảnh cái thân mình thế vào chỗ đó mà ớn lạnh sống lưng.
Tôi buồn nôn quá.
Một cái thứ quái thai miễn nhiễm đòn vật lý lại còn khoái xài chiêu tâm trí. Tôi đào đâu ra cửa chơi lại nó. Chắc chỉ còn nước đứng chầu rìa đệm đàn từ xa thôi.
Dẫu sao tôi cũng là người hát rong mà.
Tôi vác đàn lên. Gảy thử mấy dây đàn lute.
Giai điệu cất lên.
Nhưng chẳng êm tai chút nào. Nghe y chang mớ âm thanh chói tai lộn xộn.
Ma thuật của dân hát rong đâu giống phép của đám thầy phép. Bọn thầy phép thì ra lệnh rồi xin xỏ đất trời, đổi chác, với lập giao kèo.
Thế ma thuật của dân hát rong là cái quái gì?
Phép của dân hát rong là... ai mà biết được. Ngay từ đầu tôi đã mù tịt cái khoản làm thế quái nào mà dân hát rong chỉ bằng dăm ba câu hát lại có thể buff đồng đội hay debuff kẻ thù.
Tôi cũng chỉ ăn may làm được đúng một lần. Mà cũng là vô thức, làm trong lúc say sưa múa phím đàn, chứ có chủ đích đâu.
Từ bận đó tôi cũng chưa thử lại lần nào!
'... Không, mình làm được mà.'
Một sự tự tin mơ hồ dâng trào. Mình làm được! Mình mà lị!
Chộp.
Thình lình, có kẻ tóm lấy cổ tay tôi.
Tôi ngẩng lên dòm mặt kẻ đó. Chẳng phải Skyler như tôi đinh ninh mà là người khác.
'Propertius.'
Ông đạo sĩ mờ ám, người có vẻ là chiến hữu của Skyler, cứ nắm khư khư cổ tay tôi rồi thì thầm.
"Khỏi cần đâu."
"... Gì cơ?"
"Ngó kìa."
Propertius lấy ngón tay thô kệch chỉ về phía Nisha.
Đúng cái chỗ tôi vừa thấy con quái vật nhầy nhụa ban nãy.
Và nó không còn ở đó nữa.
Nói trắng ra thì... cái đống từng là con quái vật đó giờ đang nằm xải lai bất động trên mặt đất.
Chỉ còn thấy mỗi Nisha, đang dán mắt vào mũi giáo với vẻ mặt hơi nhăn nhó, hệt như thứ chất nhầy màu xanh đó vừa dính phập vào vũ khí của cô.
'Cô ả có thể biến hóa hình thù cây giáo... Ra vậy.'
Cái hồ rõ ràng to chà bá. Con quái vật đó cũng khổng lồ ngang ngửa cái hồ.
Đâu phải loại tép riu mà diệt gọn trong chớp mắt. Dẫu Nisha có mang thẻ Bạch Kim, thì vác giáo đâm chém cũng có giới hạn của nó chứ.
"... Bằng cách nào?"
"Skyler là thầy phép. Còn ta là đạo sĩ."
"Hả?"
"Để thông não cho cô, trước tiên cô phải thấu cái góc nhìn khác bọt giữa thầy phép và đạo sĩ. Phiền cô nghe ta nói chút được không?"
Skyler đứng đằng xa lườm tôi và Propertius.
Nhóc có vẻ bực bội chuyện gì đó.
Tôi đâu có trọc tức gì nhóc đó đâu. Sao lại lườm tôi cháy máy thế? Chẳng hiểu nổi.
Chắc nhóc bực vì cái tâm trí yếu ớt của tôi dễ dãi dính đòn tấn công tâm trí chăng? Tôi đâu muốn cái nết mình thế này!
"Cậu ta đang ghen tị đấy."
"Gì cơ?"
"Chắc tại đôi mắt của cô lỡ quyến rũ Skyler cứng ngắc rồi, hoặc cái đầu óc của cô cũng đần độn theo cái thân xác này luôn."
"Chắc ông lại tự huyễn hoặc rồi?"
"Ừ. Với cái nết của cậu ta thì chắc là đang nổi cáu chứ chẳng phải ghen tị đâu. Thôi quay lại chuyện chính. Về cái vụ mà tên thầy phép kia giải thích lấp lửng."
"... Sao ông đinh ninh là tôi không biết?"
"Tại ta lén hóng hớt cuộc nói chuyện của cô với Skyler rồi."
Ổng vừa nói vừa cười mỉm chi. Một nụ cười giấu dao găm.
Nên thấy nhẹ nhõm vì lưỡi dao trong nụ cười đó hiện tại không chĩa vào tụi tôi không nhỉ? Hay nên phím trước cho Skyler biết gã này hơi dị?
Chắc đợi nghe ổng lải nhải xong rồi phán xét cũng chưa muộn.
"Ông kể đi."
"Trước tiên, lý do ta nhọc lòng khai sáng cho cô là vì cô cũng mang cơ thể thần thánh như tụi này, nhưng lại chẳng có thú vui đi lùng sục chúng."
"Sao ông dám chắc tôi không đi lùng sục?"
"Tại cô yếu xìu, làm gì có cửa chọi lại mấy đứa mang cơ thể thần thánh khác."
Ái chà, hóa ra là lực bất tòng tâm chứ chẳng phải mình muốn thế.
Ổng tốt bụng khai sáng cho tôi thật sao? Không, chắc ý ổng là để cái "đôi mắt" lọt vào tay tôi thì đỡ nguy hiểm hơn kẻ khác.
"..."
"Chắc tên thầy phép đó thông não cho cô về vụ các vị thần rồi nhỉ."
"Vâng."
"Cậu ta có kể là Thần Bão Táp có gót chân Achilles, Thần Tình Yêu có đôi mắt, Thần Trí Tuệ có não bộ... đại loại thế, mỗi vị thần đều có một bộ phận tượng trưng không?"
"Vâng."
"Sai bét."
Skyler nãy giờ đứng từ xa hóng chuyện, ổng vừa dứt lời là lững thững bước tới ngay.
Trông nhóc có vẻ hơi quạu.
"Propertius, ông lảm nhảm gì thế."
"Dưới góc nhìn của đạo sĩ, Thần vừa là một lại vừa là nhiều."
"... Ông không thấy giải thích bằng khoa học với ma thuật nghe lọt tai hơn dăm ba cái giáo lý mập mờ sao?"
"Làm sao một đấng toàn năng gọi là Thần lại có thể phân thân ra nhiều người? Giáo hội vắt óc suy nghĩ hằng bao năm trời, rồi cũng tìm ra đáp án, và cuối cùng đúc kết ra chân lý này."
"Selina, khỏi nghe ổng nói. Đi thôi. Đằng nào nhiệm vụ cũng xong lãng xẹt rồi."
"Đừng có chọc gậy bánh xe."
Propertius nhìn chằm chằm Skyler với khuôn mặt lạnh tanh. Skyler nhăn mặt, nhưng tôi cảm nhận được cái nắm tay siết cổ tay tôi đang dần lỏng ra.
Chắc nhóc không thèm phí hơi đi cãi lộn ba cái chuyện râu ria.
Kiểu như 'Được rồi, ông muốn lảm nhảm gì thì tùy.'
Dù sao thì, Propertius lại tiếp tục bài diễn văn cho tôi nghe.
Rõ ràng ổng hứa sẽ kể về cái cách Nisha làm thịt con quái vật khổng lồ đó bằng một đòn mà. Sao giờ lại lôi chuyện đi xa quá vậy.
"Thần là một. Đồng thời, Thần là nhiều."
"Hả?"
"Cứ mường tượng cục xúc xắc sáu mặt đi. Cho cục xúc xắc đó là Thần. Mặt 1 là Thần, và mặt 6 cũng là Thần."
Trí thông minh có tụt dốc, nhưng ký ức của tôi vẫn còn nguyên.
Nhờ thế, tôi vớt vát lại được cái khái niệm Chúa Ba Ngôi hồi xưa hay cày cuốc trên mạng, và lờ mờ hiểu được cái thứ Propertius đang thao thao bất tuyệt.
"Vậy ý ông là... Thần Tình Yêu với Thần Trí Tuệ giống như hai mặt khác nhau của cùng một cục xúc xắc?"
"Chuẩn không cần chỉnh. Cái học thuyết này đã hàn gắn lại được một Giáo hội vốn đang nát như tương."
"Thế cái mớ lý thuyết đó ăn nhập gì tới chuyện Nisha làm gỏi con quái vật bằng một đòn...?"
"Giống như Thần có nhiều bộ mặt, con người cũng đa sầu đa cảm. Bởi thế... có những đỉnh cao chỉ có con người mới chạm tới được."
Ngay lúc Propertius định lên tiếng tiếp.
Nisha thình lình ló mặt từ phía sau chộp lấy vai Propertius.
Cô ả đang tủm tỉm cười.
"Hai người lảm nhảm chuyện gì thế?"
"À, Nisha. Tôi đang thông não cho cô ấy về chuyện của cô."
"Chuyện của tôi á?"
"Đúng hơn là, về cái tuyệt chiêu cô vừa xài để quét sạch con quái vật trước khi tụi này kịp ra tay."
"Để tôi tự nói cho."
"Được thôi."
Propertius lùi lại một bước, và Nisha, tay lăm lăm cây giáo đã sạch bóng, hào hứng kể lể.
Ngón trỏ chỉ thẳng lên trời, nụ cười đắc ý, đôi vai cô ả vươn cao như muốn chọc thủng trời xanh.
'Cái người này... giống mình phết.'
Tất nhiên tôi không nói giống về sức vóc hay tính nết. Ý tôi là cả hai đều khoái được người khác bu vào tung hô... nhất là lúc được đàn em ngưỡng mộ ngước nhìn.
Nói tóm lại, cô ả lộ rõ cái mầm mống của một kẻ khát khao sự chú ý chính hiệu.
"Propertius thông não khúc dạo đầu rồi đúng không? Thần là duy nhất nhưng lại có muôn mặt. Con người cũng y chang. Kiểu vậy."
"Vâng."
"Tốt. Giống như Thần có thể phân thân thành muôn mặt, con người cũng xài được trò đó."
"... Phân thân kiểu đó không ngỏm à?"
"Không, đâu phải rạch thịt xẻ xương. Nói cho vuông thì, nó giống như bộc phát trong chớp mắt những gì một người đã chắt mót bao năm trời bằng mồ hôi và nước mắt."
"Tôi mù tịt."
"Cái khoản ăn nói tôi hơi dở, nhưng cái vụ này thì làm gì có ai giảng giải qua mặt tôi được."
Nisha gãi gãi mặt, trông hơi lúng túng.
Tôi vẫn chưa tiêu hóa nổi mớ lý thuyết của Propertius và Nisha. Cái gì mà bộc phát một mặt của con người là sao?
"Được rồi. Để tôi múa cho cô xem một đường."
"Hả?"
"Bộ mặt của Kẻ Xài Giáo."
Kèm theo tiếng nổ vang trời, hằng hà sa số mũi giáo từ hư không đâm xầm xập tới.
Một cảnh tượng dị hợm mang hơi hướm ma thuật hơn là giáo thuật hiện ra trong chớp mắt, rồi lặn mất tăm.
Nơi mấy mũi giáo càn quét qua chẳng còn gì sất, khu rừng nguyên vẹn ban nãy giờ nát bươm với đống cây cối bị chẻ đôi và xơ xác.
"Giờ thì sáng mắt ra chưa?"
[Dò xét Sự Thấu Hiểu - Cần từ 15 trở lên] [10 - 3] [Chưa được rồi!]
"Không. Tôi mù tịt."
[Bạn đã làm Nisha cụt hứng, người đã tận tình múa võ cho bạn xem. Bạn ép cô ta phải cày cuốc cái tuyệt chiêu bào mòn thể lực đó tới tận hai lần trong một ngày mà chẳng lĩnh hội được vẹo gì. Xin chúc mừng. Bạn đích thị là thằng ngu ghi danh vào sử sách.] Ngó kiểu gì cũng thấy cái Bảng Thông Tin này ghim tôi rồi.
Khoan đã, khéo đâu phải hệ thống tự động, mà là có người thật đang gõ phím trêu tức tôi trong đó không chừng?
Thời gian thoi đưa, tụi tôi lượm tiền thưởng từ Hội Người Phiêu Lưu.
Tụi tôi đem nộp miếng xác con quái vật ngâm trong bình nước và thó được cái thẻ thám hiểm từ đống xương khô để chứng thực việc săn bắt thành công.
Tiền công là 10 đồng bạc.
Chia chác theo tỉ lệ 2, 2, 2, và 4 cho từng người.
Tôi gân cổ lên đòi nhường hết cho Nisha, nhưng cái cách cô ả chia phần cho tụi tôi kèm câu "Đằng nào tôi cũng chẳng thiếu tiền", đúng là cốt cách của thánh nhân.
Và thế là mặt trời lại ló dạng.
Một ngày nữa lại trôi qua.
"Lẹ lẹ lên Kinh Thành thôi. Tiền bạc rủng rỉnh rồi, bùa cũng sắm đủ rồi."
"... Ừ."
Đã đến lúc cuốn gói lên đường.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn